Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Chương 50: Ngoại truyện2




“Trời xanh mây trắng, nước trong cát mịn.”

Hà Tâm My muốn mình giống như “đôi hài nhỏ” của McDull, và mong được đến nơi cô hằng ao ước là thiên đường Maldives. [McDull là tên một chú heo con màu hồng mắt nâu là tác phẩm của hai tác giả Brian Tse và Alice Mak.]

Khi lên kế hoạch chuẩn bị cho tuần trăng mật, mẹ Tâm My và đồng nghiệp của cô đều đề nghị đi du lịch năm nước châu Âu. Khi chị Đỗ cùng đám người liên quan đang coi chuyện bận rộn tính toán hóa đơn làm vui thì Tâm My tay chống cằm, chăm chú nhìn tòa biệt thự tại Maldives màu trắng tinh mà Tống cá trê lấy từ trang giải trí xuống rồi gửi cho, mãi mà vẫn chưa thấy lão Tống phát biểu ý kiến, hay là đã định cùng mẹ anh ấy trở về Scotland, trở về Anh quốc?

Tối hôm đó, Tống cá trê đặt vào tay cô một tờ giấy, rồi miệng không ngừng tủm tỉm cười.

“Thẻ vàng không được, phải mang thẻ bạch kim”, anh tổng kết.

“Anh chết đi!”, Hà Tâm My quay ngoắt người lại, rầu rĩ nói, “Chúng ta đi nghỉ tuần trăng mật, chứ không phải là tập thể các bà nội trợ đi mua hàng! Mang đến bảy tám cái va li đựng đồ, còn hàng loạt bình lọ chai hũ đồ mỹ phẩm, mang theo thế nào? Em vẫn không hiểu”.

“Em còn nhớ ai đó từng lớn tiếng thề rằng, nếu một ngày nào gặp vận hên trúng số độc đắc nhất định sẽ đi du lịch châu Âu không?”

“Không cần nhắc em, ‘ai đó’ chẳng phải là đang nói em sao? Đó là bởi Ninh Tiểu Nhã từ hồi học cấp hai đã bắt đầu đọc các tạp chí thời thượng, nên em cũng nghe danh một vài nhãn hiệu nổi tiếng”, Tâm My liếc nhìn Tống Thư Ngu, anh cười cười, bộ dạng không tán đồng cũng chẳng phản đối, “Thôi thôi thôi, em thừa nhận em là nữ hoàng mua sắm, từ hồi chưa kết hôn em đã tính toán làm sao để sau này không bị mẹ quản lý, tiền lương tiêu như thế nào; còn nữa, nhớ trước đây tiền thưởng vừa mới được cầm trên tay đã bị mẹ cướp mất để chuẩn bị cho lễ cưới. Tống cá trê, em không biết, bây giờ anh phải bồi thường tổn thất cho em”.

Tống Thư Ngu xoa xoa mũi cô, cười mắng: “Chân thành đấy nhỉ. Còn việc bồi thường, dùng toàn bộ cuộc đời anh bồi thường cho em”.

“Xì!”, Hà Tâm My đưa tay vân vê mũi, dùng âm mũi mà bất luận ai nghe thấy cũng lập tức muốn thổ huyết, “Tống cá trê, rốt cuộc anh định thế nào? Anh không muốn lôi cả đoàn người đi theo để xách đồ đấy chứ. Em chỉ muốn em và anh, hai người, thích gì làm nấy, nói cái làm ngay”.

Anh lộ vẻ mặt vui mừng: “Vậy chúng ta chẳng cần đi đâu nữa, đóng cửa trong phòng ngủ cho qua mười lăm ngày được không?”.

“... Xéo!”

Đồ đàn ông thúi! t*ng trùng vọt lên não hay sao mà đến một chút lãng mạn cũng không có. Tay chắc nắm đấm, tay vững gói kẹo, muốn đuổi ngựa chạy không cho nó ăn cỏ hả, anh tự coi lại mình đi.

Hiếm lắm mới có ngày làm nũng vậy mà lại gặp đúng một Hà Tâm My đang lúc tâm trạng tức tối, “Đó chính là đoàn mua hàng! Dù là thẻ vàng, thẻ bạch kim, thẻ hắc kim! Nếu không để cho thẻ hoạt động hết công suất thì em không phải họ Hà!”, lời vừa nói ra, cô liền bị Tống cá trê kéo vào lòng, không tài nào cựa quậy được.

Cô quay lưng về phía anh, Tống Thư Ngu cũng chẳng miễn cưỡng. Đầu hơi lùi lại gác lên vai cô, mặt hai người cơ hồ như dính vào nhau. Hơi thở ấm áp phả ra cùng tóc mai anh chạm vào khiến cổ cô thấy ngưa ngứa, “Kiềm chế, kiềm chế vảy cá của anh chạm vào cổ em!”.

Anh khẽ cười: “Là anh sai rồi. Bà xã, anh vẫn cho rằng ước mơ của em là ‘trường ca shopping’, ai biết... đợi anh suy nghĩ chút xem ước mơ nào của em có thể trở thành hiện thực đây...”.

Anh trầm tư mấy giây, Tâm My tay bê trái tim chỉ chực rớt xuống đợi anh.

“Maldives, ở đó có rừng dừa xanh ngắt, trời xanh mây trắng, nước trong cát mịn, là chốn tiên cảnh bồng lai trên Ấn Độ Dương”, anh bắt chước giọng của McDull.

“Oa!”, lời anh chưa nói hết, Tâm My đã reo lên một tiếng, xoay người bóp chặt lấy cổ anh, “Tống cá trê, chính là ở đó, nơi Tom Cruise từng nghỉ tuần trăng mật”.

“Tom Cruise? Vừa già vừa lùn vừa không phong độ, đổi thần tượng đi.”

Hành trình từ Maldives trở về bằng máy bay, liệu ở Dubai hai người có cùng triệt để ABC một lần không nhỉ?

Tâm My không thích thu hoạch chiến lợi phẩm ở trên mạng nữa, nên sau khi không còn bận rộn với đống việc ở tòa soạn, liền nhảy ngay lên diễn đàn, post toàn bộ ảnh phong cảnh ở Maldives lên.

Comment phía dưới mọi người nhao nhao vẻ không hài lòng, nói phải cho nhìn thấy rõ người, ngay cả chị Latte nếu ngồi nói chuyện chắc cả tháng chả hết cũng lao đến ném đá vào cô, rồi hàng loạt chị em khác cũng lâm trận, nói vẻ uy hiếp: “Mấy bức hình này, chúng tôi có thể lên Baidu.com lấy về được, chẳng cần cô phải post, nếu không có thành ý, tôi sẽ delete ngay”.

Tâm My không biết làm thế nào.

... Buông xuôi, mọi người đã được xem ảnh cưới của tớ rồi, còn ảnh tuần trăng mật tớ không cho lên. Khó khăn lắm mới trở về nguyên vẹn được thế này, với lại tớ không hóa trang, ở Maldives ngày ngày chỉ ngẩng đầu ngắm mặt trời, haizzz haizzz, chẳng thấy bóng người nào đâu.

59L Gấu hung bạo

... Gấu, ảnh của em thì có thể không xem, các chị đây cũng chả nhìn đâu, muốn ngắm Shin thôi.

60L Café Latte

... Các chị em đây là muốn xem ảnh Shin mặc đồ bơi! Ảnh khỏa thân cũng được, không vấn đề gì.

61L Thanh xuân phơi phới

Những bình luận của các chị em bên dưới.

Bình luận muốn treo ngược Tâm My lên tường cũng có.

Chuyện ảnh, khi ở Maldives tên cá thúi đã cùng với cô tạo dáng không biết bao nhiêu cảnh mặt tòe loe, xấu hoắc. Mỗi lần cô nói chụp ảnh cho Tống Thư Ngu, tự nhiên ống kính cứ di chuyển góc độ đi đằng nào chẳng biết. Không có cách nào khác, lần đầu tiên trong đời ở khách sạn sáu sao, lần đầu tiên nhìn thấy biển xanh mây trắng tầng tầng lớp lớp rõ ràng. Điểm mấu chốt chính là: Lần đầu tiên, haizzz haizzz, có nhiều mỹ nam đến thế... không đúng, là mỹ nam mặc quần tam giác cứ vòng qua lượn lại bên cạnh nhiều đến thế. Ngay cả anh chàng phục vụ theo đạo Hồi, cô cũng tròn mắt ngắm nhìn, bãi biển lắm mỹ nam là vậy nên sao cô buông tha cho được và còn tâm trí đâu mà chụp Tống cá trê nữa chứ.

Lưu hàng n bức ảnh của các mỹ nam khắp các nước trên thế giới, thực tế cũng không phải là điều cô muốn mà.

... Các chị em đang âm thầm chịu nhịn ơi, hé hé hé, em đây sẽ tung ảnh một vài mỹ nam quốc tế cho các chị em đỡ thèm nhé. Còn Shin nhà chúng em, anh ấy chỉ sủng ái mình em, còn thờ ơ với mỹ nữ.

PS: Ông xã, nếu anh đang lén đọc những lời này của em, không được phát ngôn, về nhà không được đánh ghen, nếu không anh sẽ bị nhốt trong cũi gỗ, bị nguyền rủa.

115L Gấu hung bạo.

Upload tấm hình đó lên, cả diễn đàn tĩnh lặng.

Cô vào QQ, tìm chị Latte: Chị Latte, em xin lỗi, em xin lỗi, sau khi trở về thì tòa soạn bận quá, không có thời gian lên diễn đàn. Sắp đến Tết mới rảnh chút. Khi nào chị có thời gian? Em mang quà đến tặng chị. Còn nữa, bé con khỏe không chị?

Latte: Chị đoán cô về lâu rồi, còn bảo tại sao không thấy cô xuất hiện. Con chị khỏe, hôm qua mới cân, được hơn năm cân. Ông xã yêu bé con lắm. Thế mà trước đây chị còn sợ sinh con gái, anh ấy sẽ không yêu, ai ngờ bây giờ ngày nào anh ấy cũng đòi bế.

Gấu hung bạo: Con gái có gì không tốt chứ? Sinh con trai cũng tốt, con gái cũng tốt. Con gái là áo bông nhỏ của mẹ, Tống cá trê nhà em nói nhất định phải sinh con gái.

Latte: (Như sét đánh ngang tai) Hả? Đã có rồi? Gì mà nhanh dữ?

Gấu hung bạo: (Trên trán có một giọt mồ hôi cực đại) Là em nói vậy thôi, chứ sao mà nhanh thế được.

Latte: Hi hi, vậy phải cố lên. Tốt nhất là sinh con trai, để sau này con chị còn có cơ hội nữa chứ.

Gấu hung bạo: Ai cũng phải bán sức mình. Nhưng... chị Latte, em không muốn sinh con.

Latte: Há mổm? Mẹ kiếp! Đầu em đang nghĩ cái gì thế hả?

Đi nghỉ tuần trăng mật trỏ về, Tâm My cũng nói những lời như thế với bố mẹ mình.

Bố mẹ Tâm My sau khi đưa được Tống cá trê và cô đi nghỉ tuần trăng mật thì bắt đầu ôm mộng đẹp về cháu ngoại. Mẹ Tâm My nói: “Mẹ và bố con đã tính toán đâu vào đấy rồi, bệnh tình của mẹ cũng ổn. Thời gian này, mẹ tập yoga hai lần một tuần, cơ thể cũng khỏe hơn nhiều, có thể trông con cho con được vài năm nữa. Còn nữa, đợi sau khi bố con nghỉ hưu, bố mẹ sẽ bán nhà này đi, rồi thêm ít tiền nữa mua một căn hộ nhỏ trong tiểu khu kia, để tiện bề chăm sóc các con”, mẹ Tâm My nói xong, dương dương đắc ý, rồi cảm thán nói: “Ông bà thông gia ở xa quá, nên không có người cùng chúng ta chăm sóc cháu”.

Bố Tâm My vui vẻ vô ngần, gật đầu lia lịa, phụ họa thêm: “Cục cưng à, bố và Tiểu Tống làm tốt việc là được rổì, trách nhiệm của con là phải sinh em bé”.

Tâm My uể oải ôm trán. Sinh con... lại bướng bỉnh gây sự, nghịch như quỷ sứ giống Đậu Đinh sao, có thể chơi đồ chơi cả ngày không chán. Phải nuôi dưỡng con trai (con gái) thật tốt, chăm con trai (con gái) lớn lên từng ngày, phải dạy cho con trai (con gái) làm sao để sống vui vẻ, thoải mái, làm cách nào để mang lại niềm vui cho người khác... một quá trình vô cùng gian nan vất vả.

Giống như vấn đề quan trọng nhất chính là: Cô đã trở về sáu mươi lăm cân rồi, cô không muốn biến thành nàng béo bảy mươi lăm cân đâu. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa aaaa!