Sư Phụ (Hệ Liệt)

Quyển 1 - Chương 7: Vĩ thanh




Thế giới trắng xóa một mảng, ta không biết lúc nào mình mới có thể tỉnh lại.

Giống như lúc trước ta vì cứu Thiên Chỉ bị tà khí trong Phược Yêu trì làm hôn mê, ta có thể nghe thấy âm thanh bên ngoài, có thể cảm nhận được động tĩnh bên ngoài, nhưng ta không thể mở mắt, không thể cử động cơ thể, hơn nữa những cảm giác đối với bên ngoài này, có lúc rõ ràng có lúc lại mơ hồ.

Nhưng bất kỳ lúc nào, dường như ta đều có thể nghe thấy một giọng nói nhẹ lẩm bẩm bên tai ta: “Sư phụ, năm mươi năm rồi, người vẫn chưa ngủ đủ sao?”

“Sư phụ, một trăm năm rồi, người còn bắt con chờ bao lâu nữa…”

“Sư phụ, ba trăm năm rồi, Tửu trì bị mặt trời hong sắp khô rồi.”

“Sư phụ, hàng liễu bên Tửu trì bay tứ tung trước sân, tiếng con quét hôm nay người có nghe thấy không…”

Nghe thấy rồi.

Ta mở mắt, nhìn thấy đầu giường khắc hoa, bên ngoài gió hiu hiu thổi vào, ta nghiêng đầu, từ trong cửa sổ nhìn thấy bóng Thiên Cổ đang cầm chổi quét sân bên ngoài. Từng hồi từng hồi “sột soạt”, tựa như một lão tăng chuyên tâm khổ tu.

Tịch mịch biết bao.

Ở đây vẫn là đỉnh Không Linh, ta cũng chưa giải trừ ấn chú trên người nó, giọng nói trong mộng tựa như vẫn còn bên tai, Thiên Cổ à Thiên Cổ, rốt cuộc con đã chịu đựng đau đớn bao nhiêu năm để ở đây bầu bạn với ta.

Ta động đậy ngón tay ngồi dậy.

Bóng người quét sân bên ngoài dường như khựng lại trong khoảnh khắc đó.

Nó quay đầu lại, nhìn thấy ta trong cửa sổ. Ta cũng nhìn thấy nó, vì quanh năm áp chế đau đớn nên sắc mặt tái nhợt, gương mặt ốm o như đã lâu lắm rồi chưa từng ăn no, nó vì ta đã chịu biết bao đau khổ.

Ta khó nhọc kéo cánh môi muốn cười, nhưng cuối cùng vẫn thất bại, chỉ có ánh sáng trên ngón tay chuyển động, đã lâu không sử dụng pháp thuật khiến cơ thể ta có hơi không thích ứng, nhưng so với Thiên Cổ, chút không thích ứng này vốn không đáng nhắc tới.

Ánh sáng bạc lảo đảo bay tới trước mặt Thiên Cổ, chìm vào mi tâm nó. Ta vẫy tay với nó: “Thiên Cổ, lại đây.”

Nhiều năm về sau, người trong giang hồ rần rần đồn rằng.

Ngày xửa ngày xưa, Thần châu đại địa từng có ba đại ma đầu, tất cả đều do tiên nhân duy nhất của Thần châu đại địa dạy dỗ. Hơn nữa, cuối cùng tiên nhân đó còn cùng đại đồ đệ của mình sinh ra một bầy tiểu ma đầu…