Sử Tiền Nam Thê Hàm Ngư Phiên Thân Ký

Chương 40: Liên thủ qua mùa đông




Bởi vì trong lòng quan tâm Tôn Chí Tân, Naaru không thể không khuất phục sự hung hãn của hắn. Tiger đương nhiên cũng không ngốc, biết việc trước mắt này đối với mình không có chỗ gì hay, liền nhẹ giọng cười cười:“Nguyện nghe theo trí giả phân phó, về sau nói sau. Bất quá……”

Naaru không kiên nhẫn tiếp lời:“Nói chuyện rõ ràng chút !”

Tiger mị hí mắt, rất là nghiêm mặt nói:“Nếu không thể quyết Tôn Chí Tân là của ai, như vậy để Tôn Chí Tân ở trong lều tộc trưởng Naaru không đúng lắm nhỉ? mùa đông không ngắn, thời gian dài như vậy trôi qua, người khác ngày ngày thấy hai người bọn họ cùng một chỗ, chỉ sợ cũng sẽ nhận định Tôn Chí Tân là đệ thân của Naaru tộc trưởng. Đến lúc đó ta làm sao bây giờ ? ai nói chuyện thay ta? hơn nữa, Naaru tộc trưởng là người rất có sức quyến rũ nhân, để bọn họ ngày ngày sinh hoạt cùng nhau như vậy, nói không chừng Tôn Chí Tân cũng thực sự nhận định là đệ thân của hắn. Đến lúc đó ta lại làm sao bây giờ ?”

nói ‘Thành thật’ Một phen, thần sắc bốn nam nhân đều tự nhiên không giống nhau. Nghe cách nói như giáng ngang một đòn như vậy, Naaru tức giận đến sắc mặt xanh mét, Orekor nét mặt già nua cứng đờ, Tiger vẻ mặt đứng đắn, Tôn Chí Tân thì mặt mày hớn hở. Bốn người, cư nhiên cũng có thể diễn được một vở tuồng.

Lại nghe Tiger tiếp tục nói:“ Sự tình đương nhiên phải công bằng. Tôn Chí Tân không nên tiếp tục ở trong lều của tộc trưởng Naaru, đương nhiên ta cũng không yêu cầu hắn ở cùng ta, mà là an bài cho hắn một nơi ở khác. Trước khi quyết đấu, ta muốn mời trí giả Orekor xử lý công chính, ta và tộc trưởng Naaru có thể cạnh tranh lòng hắn một cách công bằng. Nếu hắn muốn ở với ai, người còn lại sẽ tự động nhận thua, cũng không cần quyết đấu nữa, được không?”

Nói vừa xong, mặt Naaru xanh mét tựa như bị đông nghẹn, hắn đảo mắt nhìn sang Tôn Chí Tân, ánh mắt vừa hệt một con chó nhỏ bị vứt bỏ, vừa giống một cô dâu mới bị khinh bỉ, đầy mắt đều là hương vị ai oán cầu xin.

Esuike thì thở dài trong lòng, một phen toan tính ban đầu bị Tiger phủi sạch sẽ. Hắn tính toán giống như Tiger nói, để Tôn Chí Tân ngày ngày ở cùng Naaru, lâu dần, an vị luôn chuyện hắn là đệ thân của Naaru. Mặt khác trong mắt hắn, Naaru đối với Tôn Chí Tân ngoan ngoãn phục tùng, hắn mọi cách lấy lòng Tôn Chí Tân, lại lấy sức quyến rũ của Naaru, tương lai tất nhiên có thể lưu lại trái tim của Tôn Chí Tân. Nhưng hiện tại, một phen tính toán đã bị Tiger lật ngã, đáng giận nhất là hắn còn chiếm lí lẽ, làm cho mình có muốn giúp cũng không lời nào để nói.

Làm sao bảo trụ ưu thế của bộ tộc mình và Naaru? Esuike vẻ mặt bình tĩnh, trong lòng lại nhanh chóng chuyển động. Dưới sự chế ước của nguyên tắc công bằng, hắn muốn công khai giúp đỡ Naaru đã là không có khả năng. Nhưng như thế không có nghĩa là hắn không thể đùa giỡn một ít thủ đoạn, ít nhất không thể để cho Tiger chiếm được ưu việt ở chỗ Tôn Chí Tân, tỷ như: hạn chế. Lão bại hoại trên mặt không động thanh sắc, trong lòng lại đã có chút ý mừng.

Tôn Chí Tân cao hứng hỏng rồi, rốt cục có chút yêu quí Tiger. hắn giúp mình một việc lớn, nếu hắn có thể sử dụng lời nói chèn ép khiến cho Naaru không thể không thả mình ra ở riêng, thì mông mình chẳng phải là được an toàn? oa ha ha ! bất quá nghĩ lại nghĩ đến tính tình của Naaru, hắn nếu nửa đêm chạy tới cầu hoan…… Cũng không phải không có khả năng. Lại trình diễn võ đấu hoặc là kêu to phi lễ ? thế thì cũng quá mất mặt. Nghĩ đến đây sắc mặt Tôn Chí Tân lại đen.

Lập tức tròng mắt nhanh như chớp một trận loạn chuyển, trong lòng bắt đầu có chủ ý xấu: Tỷ như lôi kéo Tiger, để hắn giám thị Naaru, bảo đảm mông mình an toàn.

Đang nghĩ tới việc này, thình lình nghe Esuike nói:“Ngươi nói cũng có lí. Không bằng như vậy đi, lại dựng thêm một lều bên cạnh lều của Naaru, để cho Tôn Chí Tân ở gần hắn, cũng tiện bảo hộ.”

Tiger lập tức nói:“Tốt lắm, lều của ta liền dựng tiếp bên cạnh.”

Naaru ánh mắt nhất thời phun hỏa:“Ta khi nào thì cho phép ngươi có thể ở lại doanh địa của ta? !”

vẻ mặt Tiger lại đứng đắn , nói:“Đây là chuyện ta muốn nói kế tiếp. Từ hôm nay tiến hành săn bắn cho mùa đông, bộ lạc Thợ Săn của ngươi và bộ lạc Gió Biển của ta sẽ liên thủ tiến hành.”

“Không cần !” Naaru không chút nghĩ ngợi cự tuyệt.

Tôn Chí Tân lập tức vỗ vỗ mu bàn tay Naaru, nói:“Nghe hắn nói.”

Naaru một bụng tức nhất thời được trấn an, cười đến lộ ra cái răng khểnh của hắn lấy lòng Tôn Chí Tân, vẻ mặt ngây ngô. Tôn Chí Tân đảo cặp mắt trắng dã, chuyển hướng Tiger:“Tiger tộc trưởng, mời nói ý tưởng của ngươi.”

Tiger nhìn chằm chằm tay Tôn Chí Tân đặt trên mu bàn tay Naaru, không thể không thừa nhận chính mình bắt đầu có chút ghen tị. Thanh Thanh cổ họng, Tiger nói:“Ta nghĩ không cần ta nói, tình huống hai bộ tộc mọi người đều rõ ràng. Chỉ là lực lượng 1 bên, đều rất khó vượt qua trời đông giá rét năm nay. Đặc biệt mùa đông mấy năm nay càng ngày càng rét lạnh, thời gian cũng trở nên càng dài, cả mùa đông rất khó kiếm được thức ăn. Nếu hai bên hợp tác, lấy kỹ xảo săn thú của các ngươi day cho chúng ta, hai bên phối hợp đương nhiên có thể kiếm được càng nhiều thức ăn. Chúng ta có thể điều động sáu mươi bảy người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh trở thành thợ săn.”

Người của bộ tộc gió biển nhiều hơn bên này là sự thật, bởi vậy bọn họ có thể xuất ra nam tử trưởng thành cũng nhiều hơn. Càng nhiều nhân thủ lại thêm kỹ xảo săn thú thuần thục của Naaru bên này, quả thật có thể giảm bớt khốn cảnh của cả hai, là thế cục hai bên đều thắng. Tôn Chí Tân cúi đầu tự hỏi, chợt nghe Naaru nói:“Chúng ta dạy các ngươi săn thú, chúng ta có chỗ tốt gì ?”

Dạy xong đồ đệ sư phụ chết đói, chuyện này không thể không suy xét. Tuy rằng Tôn Chí Tân có biện pháp làm cho cả bộ tộc về sau sống tôt, này không thuộc phạm vi lo lắng của hắn. Nhưng ý tưởng của Naaru là xuất phát từ quan điểm của bộ tộc mình, cũng nên hỏi kĩ. Dạy người ta kỹ xảo, có nghĩa là sẽ xuất hiện càng nhiều thợ săn, đồng thời sẽ gia tăng cạnh tranh trong việc săn thú, hắn liền ngẩng đầu chờ xem Tiger sẽ nói thế nào.

Tiger nghiêm mặt nói:“Ta lấy danh nghĩa bộ tộc ra thề, phàm là không phải chuẩn bị cho mùa đông, bộ tộc Gió Biển sẽ không tham dự săn thú, vẫn bắt cá mà sống.”

Lời thề có chút nặng, làm cho Tôn Chí Tân nhịn không được cao thấp đánh giá Tiger, rất khó tưởng tượng nam nhân này không có dã tâm như vậy.

Người tiền sử trọng lời thề, Naaru có chút tin, Esuike lại giống Tôn Chí Tân không quá tin, nhìn Tiger, hy vọng hắn cấp ra giải thích hợp lý.

Tiger cẩn thận nghĩ nghĩ, nhân tiện nói:“ bộ tộc của ta dựa vào biển sinh hoạt, thu hoạch bình thường dùng để thỏa mãn cả bộ tộc, tuy rằng có chút túng thiếu, bất quá không sai biệt lắm cũng đã đủ. Mặt khác chúng ta sản xuất muối, trao đổi cùng bộ tộc khác giúp cho bộ tộc Gió Biển có thể sinh tồn còn dễ dàng hơn cả bộ tộc Thợ Săn của các ngươi. Nhưng sinh hoạt của chúng ta có một vấn đề thực trí mạng, nếu đến mùa đông đường ven biển bị đóng băng, thức ăn của chúng ta liền hoàn toàn bị cắt đứt. Trước kia còn được, nhưng vài năm gần đây thời tiết mùa đông càng ngày càng rét lạnh, phạm vi đóng băng bờ biển dần dần mở rộng, cho nên chúng ta mới phải tìm kiếm hỗ trợ. Mà mùa đông qua đi, bộ tộc gió biển trở lại cách sống ban đầu, chúng ta tiếp tục bắt cá mà sống, dùng muối trao đổi hàng hóa, sẽ không săn thú cùng các ngươi cạnh tranh. Cho nên hợp tác cho mùa đông hoàn toàn có thể làm.”

Lúc này Naaru đã tin, lại nói:“Hai bộ tộc hợp tác, kỹ xảo săn thú cũng không phải một ngày hai ngày là có thể đề cao, cho dù bên ngươi có nhiều người, cũng không thấy được có thể cung cấp càng nhiều giúp đỡ, chúng ta có chỗ tốt gì?”

Tiger nói:“Bộ tộc gió biển sản xuất cá, muối, vô điều kiện cung cấp, toàn bộ vật tư hai bên dùng chung. Mặt khác chúng ta phát hiện một cái sơn động, đủ để chứa mấy trăm người. Nếu ngươi đồng ý hai bộ tộc liên thủ vượt qua trời đông giá rét, liền mời các ngươi cùng vào ở trong sơn động đó”

điều kiện Cuối cùng này, làm cho ba người bao gồm cả Tôn Chí Tân đều lộ ra thần sắc kinh hỉ.

Chuyện chỗ ở chống lạnh cho mùa đông vẫn luôn là vấn đề phức tạp làm mọi người nhức đầu. Tôn Chí Tân không phải chưa nghĩ đến chuyện dùng tri thức mà mình biết để xây nhà, tỷ như đốn củi hay khai thác đá, cả hai đều có thể dùng để xây nhà chống lạnh. Nhưng hiện tại thời gian đã muộn, đốn cây xây nhà đã không kịp, khai thác đá càng thêm cố sức tốn thời gian. Dựa vào điều kiện lạc hậu như bây giờ, thời gian chặt cây rồi xây nhà tất nhiên sẽ kéo rất dài, hoàn toàn không thể hoàn thành trước lúc bắt đầu mùa đông. Vấn đề lớn hơn nữa là, nhân thủ bộ tộc không đủ, một bên vừa phải săn thú, bên kia vừa phải xây nhà, hoàn toàn không có khả năng làm được. Bởi vậy vào niên đại mà quần áo không đủ che thân như hiện lại, làm thế nào để tìm được một nơi an toàn ấm áp vượt qua trời đông giá rét đã trở thành một vấn đề phi thường khó giải quyết. Nơi Tiger cung cấp đã trở thành biện pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề trên trong tình hình trước mắt!

Không thể nghi ngờ , mồi câu Tiger thả ra thật sự quá mê người, ai cũng không chịu được cắn câu, dù biết đó là cái bẫy đi nữa, chỉ sợ cũng sẽ nhịn không được

Naaru cùng Esuike đều mừng rỡ, Tôn Chí Tân cẩn thận suy nghĩ một chút cũng hiểu được có thể. Này đã không phải là vấn đề hai bên cùng thắng lợi, mà là phải hai phương liên thủ vượt qua trời đông giá rétkhác nghiệt thới tiền sử. Bộ tộc gió biển lấy bắt cá mà sống, thời đại này không thuyền không lưới, khẳng định thức ăn thưa thớt sinh tồn khó khăn, mà nếu đường ven biển bị đóng băng, toàn bộ mùa đông sẽ hoàn toàn không có chỗ kiếm thức ăn. bên này bộ tộc thợ săn thức ăn tương đối sung túc, nhưng nhân thủ không đủ, nguy hiểm lúc săn thú khiến cho bọn họ tổn thất rất lớn. Đáng sợ nhất là mùa đông không có chỗ chống lạnh, cho nên một là liên thủ đi săn thức ăn, hai là đạt được chỗ chống lạnh, cả hai bộ tộc đều có thể tiếp tục sinh tồn.

Bộ tộc gió biển thiếu thức ăn, bộ tộc thợ săn thiếu chỗ chống lạnh, cái này trở thành điều kiện hợp tác hai bên. Đồng thời không cần lo lắng vấn đề an toàn, bởi vì vô luận thiếu bên nào, mùa đông này đều qua không nổi , cho nên sẽ không phát sinh chiến đấu trong bộ tộc.

Tôn Chí Tân nghĩ rõ ràng, lập tức nói” đó là một biện pháp tốt. Sức mạnh đơn độc của mỗi bên đều quá yếu, hợp lại một chỗ sẽ cường đại hơn rất nhiều. Vô luận ở vấn đề thu hoạch thức ăn hay là chống lạnh, hai bên hợp tác đều có vẻ tốt hơn. Chuyện về sau thì về sau hẵng nói, ta cảm thấy hiện tại chuyện quan trọng nhất là vượt qua mùa đông như thế nào. Mùa đông này nếu không qua được, chuyện khác cũng không cần nhắc lại nữa.”

Naaru và Esuike cũng suy nghĩ cẩn thận điểm này, Naaru nói:“Hảo, ta đồng ý !”

Tiger nghe vậy nhẹ nhàng thở ra thật dài, tính tình Naaru hắn không phải không biết, người này nếu cứng đầu, hắn nửa điểm biện pháp cũng không có.

Lập tức liền để Esuike à Tôn Chí Tân làm nhân chứng, Tiger và Naaru dùng lời thề tối cổ xưa kết hạ minh ước. Cũng chỉ thấy Naaru và Tiger đều tự cắn nát ngón tay, đem máu tươi bôi vào lòng bàn tay, song phương lấy bàn tay máu chảy đầm đìa vỗ vào nhau một cái, lời thề đã thành. Ước định sẽ có giá trị từ khi bắt đầu mùa đông cho đến lúc mùa đông chấm dứt, hai bên cùng chung hết thảy, cùng chống đỡ kẻ thù, cùng bảo hộ tộc nhân của đối phương giúp nhau.

Người tiền sử không biết viết, ngay cả văn tự chữ ký hiệu cũng không, nhưng trong toàn bộ quá trình Esuike luôn luôn tại thấp giọng ngâm nga một làn điệu cổ xưa mà tang thương. làn điệu cực kỳ đơn giản, ngay cả phập phồng biến hóa cũng không lớn, nói là ngân nga, kỳ thật càng giống ngâm nga. Hơi thở âm lãnh trên người lão trí giả lúc này đã toàn bộ rút đi, khuôn mặt già nua tràn đầy nếp nhăn vô cùng trang nghiêm, trong thanh âm mang theo sự ca ngợi và cảm kích đối với thiên nhiên, mang theo tâm tình vô cùng kính sợ đối với sự kéo dài sinh mệnh, mang theo khí tức tự cường sinh sôi không thôi, nghe mà Tôn Chí Tân kìm lòng không được trang nghiêm quỳ gối, nửa điểm cũng không dậy nổi cảm xúc không tôn trọng.

Tôn Chí Tân chưa bao giờ xem thường những người tiền sử này,cùng bọn họ sinh hoạt một đoạn thời gian, mới biết điều kiện sống tại đây có bao nhiêu gian nan. Lúc này càng sâu khắc cảm giác được loại cảm ngộ đối với sinh mệnh đó, cái gọi là người nguyên thủy nhưng lại so với mình lĩnh ngộ càng nhiều, có được trên người phẩm chất tốt đẹp người hiện đại sớm đã thiếu, làm cho Tôn Chí Tân không thể bất động dung, bởi vậy càng thêm tôn trọng những người tiền sử này.

Đợi Esuike ngâm nga xong, toàn bộ lời thề đã hoàn thành. Naaru cùng Tiger cùng cười to, âm thanh hào phóng mà không bị cản trở, Tôn Chí Tân liền lại bị đả động , mê muội nhìn hai người, theo bản năng nghĩ: Có sự hào hùng của đất mẹ, có sự kiên cố của núi cao, có sự nhiệt tình của lửa đỏ, lại có ý chí bất khuất của sắt thép. Chính hắn một người hiện đại, thật sự so ra còn kém bọn họ !