Sủng Ái Độc Quyền Dành Cho Em

Chương 37




Chương 37:

Anh có thể không can thiệp vào kế hoạch của cô nhưng không thể bỏ mặc không quan tâm đến cô, ít ra anh phải để mọi người biết được, Diệp Uyển không chiến đấu một mình mà phía sau cô có người đang bảo vệ cô.

Sau khi Diệp Uyển trang điểm và thay đồ xong, Diệp Tâm mới thong dong đi đến.

“Thật ngại quá đạo diễn, tôi vừa mới xuất viện, sức khỏe không được tốt lắm.” Cô nói một cách yếu đuối và bụm trán, trông có vẻ vô cùng mệt mỏi.

Đạo diễn Trần nhìn lịch sắp xếp hôm nay: “Hôm nay không có phần diễn của cô, cô có thể về nghỉ ngơi trước.”

Diệp Tâm cười nói: “Tôi muốn ở cùng với mọi người, các người cứ làm việc đi, không cần quan tâm tôi.” Sau đó được trợ lý đỡ lấy ngồi sang một bên.

Diệp Uyển vốn không nhìn cô, chỉ yên tĩnh ngồi trên ghế dài chờ lệnh của đạo diễn.

Những tên diễn viên đó thấy Diệp Uyển điềm đạm như thế bèn lên tiếng mỉa mai: “Ngay cả kịch bản cũng không xem, lát hồi không biết phải NG bao nhiêu lần.”

“Chắc đã sẵn sàng cút ra khỏi đoàn phim rồi!”

Sau khi Đạo diễn Trần và phó Đạo diễn trao đổi một phen liền cầm loa hét lên: “Mọi người chuẩn bị, cảnh quay thứ nhất, quay cảnh Tử Yến bước vào biệt thự.”

Sau đó ông nhìn vào Diệp Uyển đã bước đến vị trí mở máy: “Không vấn đề gì chứ?”

Diệp Uyển làm một cử chỉ OK, ánh mắt điềm đạm như nước, ngay sau khi Đạo diễn nói tiếng bắt đầu, biểu cảm cô lập tức thay đổi.

Diệp Uyển trước ống kính dường như trở thành một người khác, từ kích động đến căng thẳng còn có đôi chút xấu hổ, đã diễn rất đạt về màn diễn nội tâm của vai nữ số hai Tử Yên.

Chỉ thấy cô cúi đầu bật cười đưa tay mở cửa chính ra và hé miệng, rồi lại lui về sau hai bước và bước lên trước lần nữa, dường như đã lấy hết can đảm, vừa muốn gõ cửa nhưng cánh cửa đột nhiên mở ra.

Cô nhìn thấy các đình đài gác lầu ở bên trong, biểu cảm kinh ngạc được cô thể hiện một cách sinh động.

“Sau này tôi sống ở đây sao?” Từng ánh mắt của cô đều đang thể hiện niềm vui sướng và thích thú trong lòng, cô sải bước đi vào cửa chính.

Đạo diễn hài lòng nhìn vào màn hình hét lên: “Cut, OK!”

Diệp Uyển quả nhiên không làm ông thất vọng, cuộc hợp tác sau ba năm, ánh hào quang của Ảnh hậu không hề phai nhạt chút nào.

Những nhân viên trong phim trường đều gật đầu, chỉ chốc lát thôi đã diễn giải vai diễn tốt đến vậy, tài diễn xuất của Diệp Uyển quá hoàn hảo rồi, tiếp theo lại quay hai cảnh khác của Diệp Uyển, bao gồm một cảnh có đoạn độc thoại rất dài, cô vẫn thông qua ngay tức khắc.

Cuối cùng vẻ mặt lấp lóe nước mắt khiến mọi người phải tán thưởng.

Tuy nhiên khi đạo diễn vừa hô Cut, cô lại khôi phục vẻ ngoài bình thường yên tĩnh, chắc chắn là tài diễn xuất như sách giáo khoa.

“Vừa nãy cô ta có xem kịch bản không?”

“Không có, tôi không thấy cô ta cầm kịch bản, nhớ hết nhiều từ như vậy sao? Thật lợi hại!”

“Thật không hổ là người đoạt giải Ảnh hậu Kim Vũ, nếu cô ta không rút lui, có lẽ bây giờ đã là một siêu sao có giá trị!”

Ở phía bên kia, Diệp Tâm xem màn biểu diễn của cô sớm đã ngồi không yên rồi, nhưng suy nghĩ lại để Diệp Uyển ở lại đoàn phim cũng là một chuyện tốt, cô có thể giày vò cô ta: “Cứ đợi mà xem đi, phía sau tôi là ông chủ lớn của đoàn phim, cô chỉ là một vai hề dối trên gạt dưới biết diễn kịch mà thôi!”

Đợi những tên diễn viên đó bừng tỉnh từ tài diễn xuất của Diệp Uyển, Diệp Uyển đã đứng trước mặt họ: “Bây giờ các cô còn nghi ngờ tài diễn xuất của tôi không?”

Bên cạnh có nhân viên hừ vài tiếng: “Không biết bản thân họ đã diễn ra sao mà dám thách thức với Ảnh hậu.”

“Xem như cô diễn cũng tạm được, được rồi chứ!”