Sủng Em Đến Tận Trời

Chương 20




Một tháng sau khi Từ Thiếu Khâm xuất ngoại, thuận tiện các case cũng đều kết thúc, Hà Phi ở trước đêm Noel xin bảy ngày nghỉ đông, xuất ngoại thăm bạn trai.

Mang theo một vali hành lý, một quyển hướng dẫn du lịch, Hà Phi một mình bay điSan Francisco. Đây là nàng lần đầu tiên xuất ngoại, nàng có chút sợ hãi, ngồi trong khoang máy bay giữa trời đêm bay đi, muốn từng chút từng chút một vứt bỏ bóng dáng Lương Chấn Y. Tình cảm rối rắm vô cùng phiền muộn, nàng tính cùng bạn trai ôn lại quãng thời gian vui vẻ trước đây. Nghĩ tới chính mình tâm tư đơn thuần lúc trước, giờ lòng rối loạn khiến nàng sợ hãi. Hà Phi tưởng tượng lúc bạn trai nhìn thấy nàng lúc ấy có bao nhiêu cảm động, nghĩ mà mỉm cười. Thiếu Khâm từng viết thư tình cho nàng, Hà Phi trong lúc hành trình nhàm chán lấy ra ngồi xem lại, nàng một lần lại một lần nhắc nhở chính mình, bọn họ cũng đã từng có những năm tháng tốt đẹp.

Nàng tự nói với mình mơ mộng với Lương Chấn Y chính là nhất thời ý loạn tình mê, rất nhanh đều sẽ trôi qua, lòng của nàng rốt cuộc cũng sẽ bình tĩnh lại.

Trải qua chuyến bay mười mấy giờ, máy bay cuối cùng hạ cánh xuống sân baySan Francisco.

Hà Phi lên tắc xi đi đến chỗ ở của bạn trai, cùng lúc này, Đài Loan là lúc sáng sớm, Lương Chấn Y một mình ngồi ở phòng khách, trong gạt tàn nằm ngổn ngang cả đống tàn thuốc.

Lương Chấn Y mất ngủ, nghĩ Hà Phi nghĩ đến đau lòng. Xin phép nghỉ của nàng là hắn tự mình phê chuẩn, tính thời gian, nàng hẳn là đã nhìn thấy bạn trai, bọn họ lại thân mật ôm nhau. . . . . . Hắn ghen tị phát cuồng, bắt lấy gạt tàn xúc động ném vào vách tường, mảnh nhỏ bắn ra, xước qua khuôn mặt hắn. Hắn âm u đứng trước tường siết chặt nắm tay, tuy rằng vẫn nhắc nhở chính mình đừng suy nghĩ nữa, lại vẫn không nhịn được nghĩ đến Hà Phi đầu nhập vào vòng tay ôm ấp của một người đàn ông khác, nghĩ đến ngực phảng phất như bị thiêu đốt. Ghen tị hỏa diễm hung mãnh cắn nuốt hắn, hắn lại chỉ có thể gặp nguy mà không thể thoát.

Tắc xi chạy nhanh vào trong khu nhà ở, cây cối hai bên đường đều được trang hoàng đèn nê ông, xe đứng ở trước một khu nhà màu lam.

Hà Phi trả tiền, đẩy ra cửa, duỗi chân đang bước xuống xe, đột nhiên mắt trợn trừng, đóng mạnh lại cửa xe.

Lái xe không hiểu, dùng tiếng Anh liên tiếp hỏi Hà Phi.

Hà Phi thần sắc kinh hoàng, nhìn một đôi nam nữ đi qua trước mắt, xuyên qua cửa kính xe, người nam ôm chặt eo người nữ. Cô gái cười ngã vào lòng gã đàn ông, bọn họ hôn môi, tiếng cười thực suồng sã.

Hà Phi dùng non nớt tiếng Anh xin lái xe chờ nàng, sau đó đẩy ra cửa xe, đuổi theo đôi nam nữ kia. Nàng thở hổn hển, lồng ngực căng cứng, nhìn người nam hôn tai cô gái kia, lại thỉnh thoảng thân miệng của nàng, tay hắn bồi hồi quanh cặp mông cô gái. Lúc bọn họ sắp bước vào nhà thì Hà Phi rốt cuộc đuổi kịp, giữ chặt lấy người nam. Hắn bị lực đạo hung mãnh kia kéo lấy, mắng một tiếng quay đầu sang.

Đèn đuốc sáng trưng, cửa sổ nhà ai còn phát ra bài hát Giáng sinh. Đêm vui vẻ này, Hà Phi trong mắt lại bốc cháy hừng hực lửa giận. Nàng không nhận nhầm người, trừng mắt nhìn người con trai đang kinh ngạc trước mắt, phẫn nộ cùng nan kham toàn bộ viết ở trên khuôn mặt khiếp sợ của nàng.

“Từ, Thiếu, Khâm!” Nàng cắn chặt răng kêu hắn.

Thiếu Khâm giống như gặp quỷ, sắc mặt trắng nhợt, vội vàng đẩy cô gái bên cạnh vừa quẩy được từ quán bar ra. Cô gái tức giận đến liên tiếp phun ra lời thô tục.

Dưới Hà Phi phẫn nộ nhìn chằm chằm, Thiếu Khâm vội vàng giải thích. Lời nói chột dạ qua quít kia lại giống như đao nhọn lạnh lẽo đau đớn Hà Phi tâm địa ôn hậu.

“Phi? Em. . . . . . Em không phải là không thể tới sao?” Hắn ra vẻ không có gì cười với nàng. “Đến xem anh sao? Anh thật là cao hứng. . . . . .” Ấp úng giới thiệu cô gái sắc mặt xanh mét bên cạnh. “Đây. . . . . . Đây là. . . . . . Là bạn bè bình thường. . . . . .”

Hà Phi nheo lại mắt, không có hé răng, vẻ mặt sợ hãi của Thiếu Khâm nhìn ra lại thấy buồn cười.

Đại khái biết mình nói được có bao nhiêu vớ vẩn, chột dạ, hắn đơn giản nói thẳng: “Ai da, em hãy nghe anh nói ——” hắn giữ chặt cánh tay Hà Phi, thấp giọng giải thích. “Em đừng loạn nghĩ nha, anh là đàn ông thôi, đương nhiên là có bình thường dục vọng. Anh rất nhớ em, cô ta chính là tạm thời thay thế em theo giúp anh qua đêm, chính là giải quyết dục vọng của anh. Hiện tại em đến rồi là tốt nhất, anh lập tức bảo cô ta cút!” Từ Thiếu Khâm quả thực lập tức rống lên với cô gái kia, dùng tiếng Anh bảo cô ta trở về. Cô gái kia tức giận đến giơ ngón giữa lên với hắn rồi mới rời đi.

Hắn quay đầu dắt tay Hà Phi, cười hì hì hỏi: “Hành lý của em đâu?” Nhìn ra xa tắc xi ở bên đường. “Ở trong xe à, anh giúp em lấy.”

Hắn tự biên tự diễn đi tới tắc xi, Hà Phi chính là nhìn hắn, thủy chung không lên tiếng. Đến tận tới lúc này mới biết được chính mình có bao nhiêu ngu ngốc. Yêu một kẻ như vậy, hắn ta nhưng lại có thể dõng dạc nói hắn tịch mịch liền cùng một cô gái xa lạ lên giường. Thực đáng sợ, đây là người đàn ông nàng yêu năm năm, tính phó thác chung thân? Mà nàng đâu, nhưng lại vì một gã đàn ông như vậy đau khổ áp lực lòng mình? Thường thường lại còn phải chịu lương tâm dằn vặt? Quá ngốc! Nàng là cỡ nào ngu ngốc ?!? Nhìn Từ Thiếu Khâm, Hà Phi lưng một trận lạnh lẽo, giả như không có một chuyến tới đây, không phát hiện một màn này, nàng còn muốn ngây ngốc cùng người này tiêu tốn bao lâu? Cả đời sao? Ông trời, nàng ngu ngốc đến có đi chết đi! Bà ngoại sớm đã sớm nhìn ra hắn không đáng tin, nàng lại vẫn. . . . . . Cảm giác sợ hãi quá nhiều phẫn nộ, nan kham lại quá nhiều thương tâm.

Hà Phi nhìn Thiếu Khâm cùng lái xe nói nói mấy câu, nhìn hắn khom người vào trong xe, tính cầm lấy hành lí, nàng bỗng nhiên chạy lên, một phen đẩy ra hắn.

“Đừng đụng vào đồ của tôi!” Nàng rít gào.

“Hà Phi?” Thiếu Khâm bị đột nhiên đẩy thiếu chút nữa té ngã. Hắn ổn định thân mình, hoảng sợ nhìn bạn gái chui vào bên trong xe.

Ở Hà Phi đóng cửa xe một khắc kia, Từ Thiếu Khâm đúng lúc giữ lấy cửa. Hắn thấy Hà Phi cố ý muốn đóng cửa, đành phải vội vàng quát: “Bảo bối. . . . . . Phi a. . . . . . Đừng tức giận anh, Phi, bình tĩnh bình tĩnh a, em muốn đi đâu? Đã trễ thế này, mau xuống dưới! Xuống dưới a. . . . . .” Hắn là thật sự sợ hãi mất đi nàng.

Hà Phi kéo cửa xe không được, dứt khoát đá hắn một cước, hắn đau đến buông tay, nàng tức khắc đóng cửa, muốn lái xe chạy quay về sân bay. Xe khởi động, chậm rãi chạy rời đi, Hà Phi kéo xuống cửa kính xe, dùng sức tháo xuống nhẫn ném đi. Nàng mắt lạnh nhìn Thiếu Khâm chạy, nhìn hắn đuổi theo xe, nghe hắn lớn tiếng la lên tên của nàng.

Lúc này đây nàng không có mềm lòng, lúc này đây nàng quay mặt qua chỗ khác chăm chú nhìn con đường phía trước. Mắt của nàng đỏ, không phải bởi vì hắn phản bội, mà là vì mình mà cảm thấy bi ai. Đã tốn thời gian dài như vậy, lại yêu phải một tên khốn, rất ngốc, thật sự rất ngốc.

Trở lại sân bay, Hà Phi mới ý thức tới chính mình xúc động, đã trễ thế này, ở một nơi xa lạ, nàng thầm nghĩ rất nhanh bay trở về Đài Loan. Nhân viên bán vé lại bất đắc dĩ giải thích với nàng, vé máy bay của nàng không có cách nào đổi ngày, rất nhiều người Hoa vội vàng quay về Đài Loan qua Giáng sinh, đã nhiều ngày còn chưa có vé.

Nửa đêm, Hà Phi vừa đói lại vừa mệt, chật vật kéo hành lý ở trong sân bay du đãng. Không khí trong trẻo lại lạnh lẽo, ngoài sân bay sương đêm mù mịt.

Hà Phi đáy lòng có nói không ra lời bi thương khổ sở, không nghĩ tới chính mình sẽ có thời điểm thê thảm như vậy. Nàng có thể lại đi tìm Thiếu Khâm, tối thiểu có thể bình an vượt qua đêm nay.

Không, nàng tức giận kéo nhanh hành lý. Đời này lại không muốn cùng hắn có liên quan gì. Du đãng trong sân bay vắng vẻ, bốn phía chỉ còn lại vài du khách nằm cuộn mình trên sô pha chờ hừng đông.

Nàng bi ai nghĩ, mình là chẳng phải cũng nên tìm cái góc qua một đêm? Nàng hoảng sợ bối rối, một chút chủ ý cũng không có.

Nhân viên công tác đẩy máy hút bụi ù ù làm sạch thảm, Hà Phi nhìn hé ra khuôn mặt xa lạ, không biết nên đi con đường nào. . . . . . Đáy lòng có chút mờ mịt, càng nhiều lại là cảm giác bất lực sợ hãi. Kì nghỉ này chân chính thê thảm.

Cũng không biết làm như thế nào, nàng ngây ngốc đến trước điện thoại công cộng, xuất ra thẻ tín dụng đút vào trong máy, nhịn không được quay số về Đài Loan, chuyển được đến số di động của Lương Chấn Y. Hà Phi nắm chặt ống nghe, cúi thấp mặt, nước mắt tí tách rơi.

Đúng vậy, bà ngoại nói đúng vậy. Tại thời điểm chật vật như vậy, nàng người thứ nhất nhớ tới là Lương Chấn Y, là hắn. Hiểu đến không thể hiểu rõ hơn. Nàng cuối cùng ở thời điểm bất lực nhất, sẽ nhớ tới hắn. . . . . .

Điện thoại không có người tiếp, Hà Phi nghẹn ngào, bất lực cầm lấy điện thoại, nước mắt rơi càng nhiều. Trong lòng tha thiết khẩn cầu hắn ở, khẩn cầu hắn nghe, tùy tiện nói cái gì đó đều được, chỉ cần nghe thấy thanh âm của hắn, lòng nàng khẳng định sẽ không bối rối sợ hãi như vậy.

Giữa đêm tối tăm, một sợi quang học phi như bay, vượt qua sông hồ, thiên sơn vạn thủy, ngàn dặm xa xôi, xuyên qua hai quốc gia, giữa mấy nghìn vạn điện tuyến phức tạp đến được tới di động Lương Chấn Y.

Tiếng chuông điện thoại chói tai ở lúc sáng sớm vang lên, Lương Chấn Y lười nghe.

Hắn một đêm chưa ngủ, lại uống nhiều rượu, mệt mỏi ngồi đờ đẫn ở sô pha, mặc cho điện thoại kêu vang.

Đợi không được hắn đón nghe, Hà Phi chạm vào máy điện thoại lạnh như băng, siết chặt điện thoại, nghẹn ngào bất lực khóc nức nở.

Nàng rốt cuộc từ bỏ, di ra ống nghe.

“A lô?” Lương Chấn Y đón điện thoại.

Dường như nghe thấy âm thanh, Hà Phi vội vàng kéo ống nghe về bên tai.

“A lô?”

Là hắn, âm thanh quen thuộc, từ một nơi xa xôi truyền vào tai nàng. Hà Phi nhất thời im lặng, lắng nghe giữa đường dẫn rè rè giọng nói thuần hậu trầm thấp của hắn vọng lại.

“A lô?” Lương Chấn Y bật đèn, nhìn lại số gọi đến trên di động, là dãy số của nước ngoài. Thoáng chốc hiểu được, kích động nắm chặt điện thoại, xúc động liền kêu ra hắn âu yếm tên. “Hà Phi?!”

Một tiếng nức nở kinh động hắn, là nàng? Thật sự là nàng?!

“Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Lại là liên tiếp khóc nức nở thanh âm, đầu bên kia Hà Phi vì hắn hỏi han lo lắng mà cảm động nói không nên lời, nước mắt lưng tròng, từ khi nào mà bắt đầu, mình hóa ra là ỷ lại hắn như vậy.

Tiếng gọi của hắn, thần kỳ làm cả tòa sân bay trong nháy mắt trở nên ấm áp, làm quốc gia xa lạ tức khắc trở nên quen thuộc thân mật. Tựa như hắn kiên định làm bạn ở bên người nàng, dĩ vãng như nhau cho nàng dũng khí cùng sức mạnh. Lòng nàng cảm động đến loạn một đoàn. Nàng khóc không ngừng, đã quên đây là điện thoại quốc tế cỡ nào đắt đỏ, nàng nhưng lại chỉ nhớ rõ khóc với hắn, khóc đến Lương Chấn Y ở đầu bên kia điện thoại tâm cũng đều nát.

Hắn đè nén xuống lo lắng, tỉnh táo lại thấp giọng trấn an nàng. “Em đừng sợ, đừng hoảng hốt. . . . . . Nói cho anh biết, xảy ra chuyện gì. . . . . .”

Nàng nói, Hà Phi trấn định xuống, khóc nức nở kể ra cảnh ngộ đêm nay. Nàng cái gì cũng đều nói, nói mình có bao nhiêu ngốc, nói Thiếu Khâm có bao nhiêu đáng giận, nói nàng bị kẹt ở sân bay, không biết làm sao, nàng đem chuyện khó của nàng, đem sợ hãi của nàng toàn bộ nói hết.

Hắn vẫn lẳng lặng nghe, kiên nhẫn nghe nàng giọng nói thút thít, câu cú hỗn loạn.

Sau đó, thực trấn định giúp nàng giải quyết từng việc một.

Hắn nói ban đêm San Francisco rất lạnh, muốn nàng đầu tiên đem hành lý mở ra, tìm ra áo khoác ấm mặc thêm vào, đừng để bị cảm lạnh; hắn lại bảo nàng đi tìm sô pha ở cửa ra gần nhất ở yên đấy; hắn muốn nàng tỉnh táo lại đem nước mắt lau khô, hắn dặn dò nàng đừng ra sân bay, đừng cùng người lạ nói chuyện.

Sau đó hỏi rõ ràng nàng mặc quần áo gì, hành lý là màu gì, cuối cùng hắn dịu dàng cam đoan.

“Em đừng sợ. Anh có bạn ở phố người Hoa mở nhà trọ, anh lập tức gọi anh ấy đi đón em, sắp xếp cho em vào ở trong nhà trọ. Không có việc gì, em đến chỗ anh ấy, tắm một cái nước nóng, ăn một bữa cơm thật ngon, ngủ một giấc, cái gì cũng đều không cần nghĩ, không cần lại khóc . . . . . .”

Hắn nói nàng không cần lại khóc, của hắn an ủi lại hại nàng nước mắt đã muốn ngừng lại rơi xuống dưới. Thời khắc này lòng nàng mờ mịt đã lâu rốt cuộc thanh sáng, rõ ràng cảm nhận được quan tâm của hắn, tim nàng loạn nhịp.

“Được. . . . . . Được. . . . . .” Hà Phi nghẹn ngào nói với hắn. “Em nghe lời anh. . . . . .”

Lương Chấn Y yêu thương nàng thấp giọng dặn dò. “Mặc ấm một chút.”

“Được.”

Hắn muốn cúp máy, lại luyến tiếc. “Anh muốn gọi điện thoại cho bạn.”

“Vâng. . . . . .” Nàng thật sự không nghĩ cúp máy. “Em. . . . . . Như vậy. . . . . . Tạm biệt.”

“Tạm biệt. . . . . .” Lương Chấn Y do dự, không thực cúp điện thoại, muốn chờ nàng treo trước. Nàng cũng do dự, chờ hắn treo, hai người không nói gì, lặng yên vài giây, sau đó, hắn nhưng lại nghe thấy nàng thương tâm nói một câu làm hắn tim đập nhanh –

“Em rất nhớ anh. . . . . .” Thật sự. . . . . . Thật sự thật tưởng niệm hắn, hận không thể có hắn ngay tại bên cạnh. Tại đây lúc thời điểm bất lực mới nói ra lời bốc đồng như vậy, thật sự có chút giảo hoạt, nàng ý thức được điểm ấy, đỏ mặt, muốn gác điện thoại.

“Đợi chút!” Lương Chấn Y thấp giọng nói. “Hà Phi, giáng sinh vui vẻ.” Hắn thốt lên. “Anh thật cao hứng, em gọi điện thoại cho anh.”

“Vâng.” Hà Phi xoa mắt, mỉm cười, ngọt ngào đã quên sân bay lạnh thế nào. “Giáng sinh vui vẻ.” Thật sự vui vẻ, nghe thấy thanh âm của hắn, là món quà giáng sinh tuyệt vời nhất ông trời ban cho nàng.