Sủng Em Không Tốt Sao

Chương 30: Thăm hỏi cha nuôi




Hoàng Phủ Thần Phong vẫn nhìn Chỉ Ngưng ngủ, thấy cô ngủ vô cùng an ổn hắn cũng yên lòng. Có lẽ là do Hoàng Phủ Thần Phong ở bên nên cô mới có thể ngủ an ổn như vậy!

Như vậy, kế tiếp, nên xử lý những kẻ làm thương tổn đến Chỉ Ngưng.

Chỉ Ngưng đã ngủ hơn năm giờ rồi, mà trong năm giờ này, Hoàng Phủ Thần Phong luôn duy trì một tư thế, hắn sợ mình cử động một chút sẽ làm cô tỉnh lại, hiện tại sợ rằng cả người hắn đều tê rồi.

“Phong, bây giờ là buổi tối sao?” Chỉ Ngưng dụi dụi con mắt, ngẩng đầu nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.

“Ừ! Hiện tại đã tám giờ. Em đã tỉnh, chúng ta phải đi ăn cơm tối rồi!” Hoàng Phủ Thần Phong rốt cục cũng được cử động thân thể rồi.

“Anh còn chưa ăn tối sao?”

“Anh muốn chờ em cùng ăn!” Hoàng Phủ Thần Phong ôm lấy Chỉ Ngưng từ trên giường, giúp cô đi dép, sau đó giúp cô choàng một cái áo khoác, hiện tại đã là trời đông giá rét, không mặc áo khoác sẽ bị lạnh.

“Phong, anh nhất định đói bụng, chúng ta mau xuống dưới ăn cơm.” Chỉ Ngưng không nỡ để Hoàng Phủ Thần Phong đói bụng.

“Ngưng Nhi, em phải ăn nhiều một chút, anh mời một đầu bếp của khách sạn năm sao về, sở trường của cô ấy là nấu cơm dinh dưỡng, đầu của em bị thương, hẳn là sẽ ảnh hưởng tới thân thể cho nên không được qua loa đại khái.” Hoàng Phủ Thần Phong gắp rau cho Chỉ Ngưng.

“Phong, không cần phiền toái như vậy! Món ăn chị Lý làm cũng rất có dinh dưỡng! Em rất thích ăn.” Hoàng Phủ Thần Phong đối tốt với Chỉ Ngưng, cô rất cảm động.

“Anh chỉ mời cô ấy giúp em làm cơm dinh dưỡng một tháng, một tháng sau, cô ấy sẽ lên một danh sách những món ăn dinh dưỡng, chị Lý sẽ dựa theo đó nấu cơm cho em.” Hoàng Phủ Thần Phong kiên nhẫn giải thích.

“Phong, anh thật tốt.” Chỉ Ngưng hít mũi một cái, hai mắt lưng tròng nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.

“Bảo bối, anh không đối tốt với em thì đối tốt với ai? Ngưng Nhi, ngày mai anh sẽ đến chỗ cha nuôi để xử lý mọi chuyện, em muốn đi cùng không?” Hoàng Phủ Thần Phong hỏi quyết định của Chỉ Ngưng.

“Cha nuôi anh là ai?” Bởi vì lúc đi cứu Chỉ Ngưng, cô đã té xỉu rồi, cho nên, cô không thấy được cha nuôi của Hoàng Phủ Thần Phong.

“Cha nuôi anh là người ngày đó cùng anh đi cứu em. Ông ấy là bang chủ bang Mị Duyên.” Hoàng Phủ Thần Phong không muốn giấu diếm cha nuôi hắn là bang chủ xã hội đen.

“Cho nên, những người kia cũng sẽ ở chỗ cha nuôi anh? Anh phải xử lý chuyện kia?”

“Ừ, đã đoán đúng!”

“Có bọn họ, em liền không đi.”

“Cũng tốt, vẫn là không đi tốt hơn, tránh cho em nhớ đến những chuyện kia. Chờ mấy ngày nữa, chúng ta lại đến thăm cha nuôi!”

“Vâng. Cha nuôi anh có hung dữ hay không? Có nghiêm nghị không?” Chỉ Ngưng cho rằng người của xã hội đen bình thường đều rất khủng bố.

“Sẽ không, ông rất dễ hần. Em yên tâm, anh rất nhanh sẽ trở về.” Hoàng Phủ Thần Phong nhìn thấu tâm sự của Chỉ Ngưng.

“Vâng. Ngày mai anh phải cẩn thận.”

“Ừ. Biết rồi, không còn sớm, chúng ta nghỉ ngơi thôi!”

Trong lòng Chỉ Ngưng có chủ ý, cô nghĩ, nếu như Phong ở nhà..., vậy hắn nhất định bắt mình phải nghỉ ngơi, thừa dịp ngày mai Phong không ở nhà, cô phải tranh thủ hoàn thành bản vẽ, sau đó còn đem đi gia công.

------------LOVE----------

Buổi sáng, sau khi ôm hôn Chỉ Ngưng, Hoàng Phủ Thần Phong đến bang Mị Duyên còn Chỉ Ngưng lúc Hoàng Phủ Thần Phong ra khỏi cửa liền chạy đến thư phòng.

Hoàng Phủ Thần Phong tiến vào bang Mị Duyên, trên đường đi bảo vệ đều cung kính chào hỏi Hoàng Phủ Thần Phong.

“Phong thiếu, bang chủ đang ở sân Golf chờ cậu.”

Bang Mị Duyên của cha nuôi hắn quả thực có thể nói là một trung tâm nghỉ ngơi loại nhỏ, có rạp chiếu phim, quán bar, sân đánh Golf, sân tennis, nhà tắm hơi, quán cà phê...v...v.... Những nơi này cấp cho thủ hạ của ông ấy hưởng dụng.

Hoàng Phủ Thần Phong vừa đi tới sân đánh Golf, liền nhìn thấy một lão nhân đang chơi bóng, phía sau còn vài bảo vệ.

“Cha nuôi, con đã tới.” Hoàng Phủ Thần Phong đến bên cạnh cha nuôi hắn.

“Phong, con đã đến rồi a? Cô bé kia? Không tới sao?” Cha nuôi hắn có ấn tượng không tồi với Chỉ Ngưng cho nên, không thấy Hoàng Phủ Thần Phong mang Chỉ Ngưng tới hắn liền hỏi Hoàng Phủ Thần Phong.

“Vâng, Ngưng Nhi biết rõ những người kia đang ở đây cho nên không tới. Hơn nữa thân thể của cô ấy còn chưa khỏe, hôm khác, con nhất định mang Ngưng Nhi đến gặp cha nuôi.”

“Được! Nha đầu Chỉ Ngưng này không tồi, cha thật thích nó, xem ra, con rất quan tâm nó!” Cha nuôi liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm Hoàng Phủ Thần Phong.

“Ha ha! Cha nuôi, những người kia người xử lý như thế nào?” Hoàng Phủ Thần Phong ngượng ngùng cười gượng, nhanh chóng nói sang chuyện khác.

“Cha nhốt bọn họ dưới tầng hầm, về phần người đàn bà kêu Giang Như Ngọc kia, cha cũng đã bắt cô ta đến đây, con nghĩ xử trí như thế nào. Cha gọi A Tề dẫn con xuống tầng hầm trước.”

“Cám ơn cha nuôi, con đi trước.”

Hoàng Phủ Thần Phong cùng A Tề xuống tầng hầm. Vừa đến tầng hầm, Hoàng Phủ Thần Phong chợt nghe thấy một trận tiếng kêu mắng, mà người kia chính là Giang Như Ngọc. Tiếp đến hắn nhìn thấy năm tên đàn ông bị thương té xỉu trên mặt đất, hiển nhiên, đã bị giáo huấn qua.

Hoàng Phủ Thần Phong đi đến trước mặt Giang Như Ngọc, cho cô ta một cái tát, vừa mới nghe thấy Giang Như Ngọc mắng Chỉ Ngưng, hắn liền lửa giận ngút trời.

“Một tát này, trừng phạt cô vừa mới mắng Ngưng Nhi.” Ánh mắt Hoàng Phủ Thần Phong lúc này quả thực có thể giết chết người.

“Vì sao? Vì sao? Dựa vào cái gì Hàn Chỉ Ngưng vừa mới vào công ty, anh liền sủng ái cô ta như vậy, gọi cô ta đến phòng của anh làm việc, thậm chí còn mang cô ta đến phòng nghỉ của anh. Hơn nữa, mỗi ngày cô ta ngoại trừ nói chuyện phiếm với anh, pha cà phê cho anh, cô ta còn làm được cái gì? Mà tôi thì sao? Tôi tới công ty hơn ba năm rồi, mỗi ngày đều ăn mặc thật xinh đẹp, chính là để anh liếc mắt nhìn tôi một cái! Ngoại trừ công việc, anh ngay một câu cũng chưa từng nói với tôi, cũng chưa từng nhìn tôi một lần. Vì sao anh có thể lên giường cùng nhiều phụ nữ như vậy, chính là lại không lên giường cùng tôi? Anh có biết không, tôi yêu anh! Tôi muốn gả cho anh. Nếu như không có hồ ly tinh chết tiệt Hàn Chỉ Ngưng kia, anh chính là của tôi.”

“Ba!” Hoàng Phủ Thần Phong thật sự nghe không nổi nữa, hơn nữa lại nghe thấy Giang Như Ngọc mắng Chỉ Ngưng hắn càng nổi giận. Lại là một cái tát.

“Cô câm miệng cho tôi! Con đàn bà chết tiệt, cô nghe đây, cho dù không có Ngưng Nhi, tôi cũng không để ý tới loại đàn bà ác độc như cô.” Hoàng Phủ Thần Phong giữ chặt cằm Giang Như Ngọc.

“A Tề, đem mấy người này ném ra khỏi Đài Loan, đem cô ta ném tới Nam Cực đi, làm cho cô ta cả đời cũng không thể bước chân về Đài Loan, đem những tên kia tới Châu Phi đi, vĩnh viễn đều ở lại đó.” Nói xong, xoay người rời đi, hắn vĩnh viễn cũng không muốn gặp lại những người này.

Trong nội tâm Hoàng Phủ Thần Phong, phàm là người muốn thương tổn Chỉ Ngưng đều không có kết cục tốt.