Sủng Nhĩ Bát Cú (Cưng Chiều Ngươi Không Đủ)

Chương 5




Nhìn thấy bộ dáng điềm đạm đáng yêu của đứa trẻ làm cho Tần Sương Kích tuy chỉ là một người xa lạ trong lồng ngực không khỏi một trận tràn ngập đau lòng. Cha mẹ của hắn cuối cùng là cái dạng người gì lại có thể nhẫn tâm ngược đãi một đứa bé như thế này.

Theo thói quen cánh tay hắn vươn ra vuốt lấy mái tóc của Tiểu Đông Tây, Tần Sương Kích thấp giọng nói: “Ta không phải cha ngươi.”

Ý của hắn là muốn làm cho đứa nhỏ này thoải mái, không cần phải sợ hãi. Hắn không phải là cha mẹ hắn, tất nhiên là sẽ không đánh hắn. Nào ngờ Tiểu Đông Tây sau khi nghe hắn nói xong đầu tiên là ngẩn ra, hai mắt thật to chớp chớp, sau đó toàn thân đều run rẩy, sợ hãi giải thích:”Y Nhi. . . . . . Y Nhi biết sai rồi. . . . . . Phụ thân không nên tức giận. . . . . . Y Nhi, Y Nhi nhớ rõ, tuyệt đối không được trước mặt người ở bên ngoài nói mình là con của cha mẹ . . . . . . Y Nhi, Y Nhi nhớ rõ. . . . . . Cha. . . . . . Phụ thân không nên tức giận. . . . . . Y Nhi không để cho phụ thân mất mặt. . . . . . .”

Tiểu Đông Tây gấp đến độ thở hổn hển như thiếu không khí, lời nói không sao mạch lạc được, cứ đứt quãng kèm theo tiếng khóc: “Cha. . . . . . Phụ thân. . . . . . Y Nhi sau này không gọi cha nữa . . . . . . Phụ thân. . . . . . Đừng. . . . . . Đừng bỏ Y Nhi.”

Thân thể nho nhỏ lui vào trong ngực hắn, khóc đến toàn thân phát run, nhưng lại cố cắn chặt răng không dám khóc ra nước mắt, bộ dáng khiến người khác thật không đành lòng. Tần Sương Kích thật vất vả mới nghe rõ lời nói của Tiểu Đông Tây, giống như đứa trẻ đang bập bẹ tập nói một cách khó khăn , há miệng thở dốc. Hắn không dám lên tiếng phủ nhận lần nữa vì sợ làm cho Tiểu Đông Tây càng thêm kích động, chỉ phải oán hận đưa hắn áp vào trong lòng ngực, đồng thời dưới đáy lòng thở dài: Đến nông nổi này phải lo liệu thế nào cho tốt đây? Đến nông nổi này phải lo liệu thế nào cho tốt đây?

Y Ân lui ở trong lòng ngực phụ thân, vừa sợ lại vừa hoảng!

Phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Lại làm cho phụ thân tức giận! Mỗi lần Y Nhi không ngoan làm cho mẹ tức giận, mẫu thân cũng thường nói như thế, hơn nữa mỗi lần tức giận đều giận rất lâu, đánh Y Nhi cũng không hết giận.

Phụ thân đã rất tức giận, thực tức giận thực tức giận!

Y Ân mẫn cảm đều cảm giác được, chính mình vô dụng đã làm cho phụ thân tức giận nhiều lắm, nay lại nói những lời làm cho phụ thân càng thêm chán ghét.

Phải làm sao để cho mọi việc tốt hơn đây?

Y Nhi. . . . . . Y Nhi hảo dốt nát, tại sao lại nói nhiều như vậy? Biết rõ cha mẹ cũng không thích Y Nhi nói chuyện, vậy mà trong lúc sợ hãi còn liên tục nói không ngừng.

Thực dốt nát thực dốt nát, bị phụ thân chán ghét , sau này sẽ không ai nhận Y Nhi.

Y Ân lui ở trong lòng ngực phụ thân liều mạng tự trách. Trên người phụ thân rất ấm áp, nhưng mà sau này có lẽ Y Nhi không còn được ôm phụ thân nữa.

Nghĩ vậy lại nhịn không được liền khóc, nhưng sợ phụ thân càng chán ghét, hắn cố nhẫn nhịn không dám làm cho nước mắt rơi xuống.

Y Ân không biết mình giấu không được tâm tư nên bộ dáng đáng thương đều không qua được con mắt của nam nhân. Hắn đang cố gắng vùi thật sâu trong ngực phụ thân, sợ sau này sẽ quên mất mùi của phụ thân.

Đột nhiên bị đẩy ra, Y Ân thất kinh, biết rõ phụ thân đang tức giận, nhưng vẫn rất nhanh nắm lấy quần áo phụ thân không chịu buông. Lại nghe giọng phụ thân lạnh lùng vang lên: “Ta mang đồ ăn cho ngươi, buông tay.” Ngữ khí lạnh như băng, nhưng lại cực ôn nhu đem Y Ân chuyển qua trên giường.

“Y Nhi. . . . . . cùng đi với phụ thân. . . . . .”Y Ân vội vàng đứng dậy theo, lại làm động đến vết thương ở hậu đình, lập tức đau đến độ kêu khẽ lên.

Bàn tay to lớn của nam nhân lập tức vói vào chăn bông thật ôn nhu ôm ngang thắt lưng hắn, chờ cho hắn an ổn trên giường, liền xoa xoa đầu hắn, thấp giọng bảo:” Chờ đấy, đừng nhúc nhích.”

Y Ân cũng không dám cử động nữa, ngoan ngoãn nằm ở trên giường, nghĩ đến chuyện phát sinh đêm đó, tuyệt không biết oán giận, chỉ cảm thấy trong lòng rất đỗi ngọt ngào.

Lần đầu tiên, lần đầu tiên có người ôm lấy Y Nhi, đối Y Nhi dịu dàng, cho dù rất đau cũng không sao, Y Nhi, Y Nhi vẫn là cảm thấy được rất vui vẻ.

Vui vẻ vô cùng.