Sủng Nhĩ Bát Cú (Cưng Chiều Ngươi Không Đủ)

Chương 7




Tần Sương Kích hơi ngẩn ra, nhìn về phía bát cháo hoa nhạt nhẽo vô vị, ở giữa cổ họng giống như có vật gì ngăn chặn, nói không ra lời.

Buông bát cháo, ôm Tiểu Đông Tây thân thể nhẹ lay động, giống như đang ôm ấp một đứa trẻ bình thường, thấp giọng hỏi: “Ăn có ngon không?”

“Ân!”Tiểu Đông Tây mắt to vụt sáng, thực kiên định gật đầu rất nhanh. Y Nhi. . . . . Từ trước đến nay cho tới bây giờ chưa bao giờ được ăn ngon như vậy!

“Thế Y Nhi, bình thường đều ăn những thứ gì?”Tần Sương Kích thanh âm hơi chua xót. Có đồ ăn ngon thì không có thể ăn, phải lưu cho đệ đệ? Đứa nhỏ này, so với tưởng tượng của hắn thật sự là còn khổ nhiều hơn a!

Ăn cái gì?

Y Ân cúi đầu suy nghĩ một cách khó khăn. Mẫu thân, mẫu thân dường như chưa nói qua a! Đều là đem đồ vật hướng trên người hắn mà ném, hung hung nói: ăn đi ăn đi, mỗi ngày chỉ biết ăn mà không làm được gì cả, nuôi chó còn tốt hơn là nuôi ngươi, sớm muộn gì cũng bị ngươi ăn mà hết tiền hết bạc.

Mẫu thân, mẫu thân cũng không nói món đồ ăn đó là gì! Y Nhi lại nhìn không thấy, nên có đồ ăn là cứ liều mạng cho vào miệng thôi, có bao giờ lo lắng là ăn cái gì đâu….

Y Ân vạn phần bất an nắm chặt góc chăn: “Y Nhi. . . . . . Y Nhi không biết. . . . . . .”Lại ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: “Chính là, chính là, Y Nhi thật biết điều a!”

“Mẫu thân quên cho Y Nhi ăn, Y Nhi, Y Nhi rất ngoan ngoãn, không kêu không khóc. Y Nhi cũng không kiêng ăn, mẫu thân cho cái gì đều ăn. Mẫu thân. . . . . . Cũng có khen Y Nhi thật biết điều!”Tiểu Đông Tây cắn môi dưới, khóe miệng thoáng nở một nụ cười, ngồi lại thật ngay ngắn, chờ phụ thân khen Y Nhi hảo ngoan hảo ngoan.

Đó cũng là lần duy nhất mẫu thân đã khen ngợi Y NHi! Cho nên Y Nhi nhớ rõ rất rõ ràng. Cho dù mẫu thân quên cho Y Nhi ăn, Y Nhi cũng sẽ không nháo, Y Nhi biết làm vậy mẫu thân sẽ rất thích! Mẫu thân đã nói như vậy, còn nói phụ thân mà biết cũng sẽ rất thích Y Nhi.

Y Ân không có khái niệm thời gian , mồm miệng lại không lanh lẹ, không thể dùng lời để nói rõ là mẫu thân quên cho hắn ăn cũng không phải một hay hai lần, mà là thật lâu thật lâu, lâu đến nỗi Y Ân đều đã quên là lần trước mình được nếm qua đồ vật này nọ là khi nào rồi.

Nghĩ đến đồ ăn, Y Ân nhịn không được chậc lưỡi một cách đáng tiếc. Nhiều đồ ăn ngon như vậy Y Nhi cư nhiên đều ăn hết: nuốt cả vào trong bụng, thật là lãng phí, về sau biết tới khi nào mới lại có cơ hội được ăn nữa! Bất quá so với đồ ăn thì sự khích lệ của phụ thân quan trọng hơn.

Y Ân khẽ ngẩng đầu quay sang phụ thân, chính là ánh mắt nhìn không thấy, không biết phụ thân là đang nghĩ cái gì. Chỉ phải bất an ngồi ở trong lòngngực phụ thân, mắt tiệp bất an rung động, tay nắm chặt chăn bông, khẩn trương thầmnghĩ :

Phụ thân, như thế nào còn không khen Y Nhi a?

Chương thứ tám

Tiểu Đông Tây thật cẩn thận hướng về phía Tần Sương Kích, bộ dáng thật chờ mong Tần Sương Kích lên tiếng ngợi khen. Tần Sương Kích từ trước đến nay đối với loại hành vi như vậy vô cùng khinh thường, là một nam nhi thì phải đầu đội trời chân đạp đất, dũng khí đối diện hiểm nguy, có thể nào hèn mọn mà chực chờ lấy lòng người khác.

Nếu như là bình thường gặp gỡ loại người này, hắn đã sớm một kiếm giết chết cho xong, nhưng hiện tại cái người nhát gan đang ngồi trong lòng ngực của hắn chính là Tiểu Đông Tây, mắt đang mở to chờ đợi đầy hy vọng nghe được từ miệng của hắn một lời khen. Nhưng sự trầm mặc của hắn lại làm cho Tiểu Đông Tây một phen sợ hãi, sợ tự mình nói sai lại làm cho phụ thân tức giận, cắn chặt môi không ngừng run lên, bộ dáng cực kì đáng thương làm cho Tần Sương Kích bất đắc dĩ, không sao trách cứ hắn được. Đứa nhỏ này, kì thật cái gì cũng đều không hiểu, hắn không có năng lực tự mình học tập mà người nuôi dưỡng hắn cũng chẳng có ý định sẽ dạy dỗ cho hắn.

Không thể trách cứ, đương nhiên càng không thể khen ngợi hắn, nếu không sẽ chỉ làm hắn càng ngày càng lệch khỏi quỹ đạo bình thường. Tần Sương Kích chỉ có thể trầm mặc, lại hướng về phía hắn mà đúc cháo. Tiểu Đông Tây vẫn nức nở không thôi…, Tần Sương Kích đỡ lấyt cằm của hắn một mực đúc cháo vào. Tiểu Đông Tây trông thật đáng thương, cái miệng nhỏ chứa đầy cháo không dám nuốt lại luyến tiếc nhổ ra. Tần Sương Kích nhìn xem vừa tức giận vừa buồn cười.

Miệng chứa đầy cháo làm cho Y Ân thật sự không biết làm sao. Hắn rất muốn nuốt vào nhưng khi vừa nghĩ đến mẫu thân lại chẳng dám. A…a…ư…cầm lấy tay phụ thân cầu viện, lại không được đáp lại, Y Ân trong mắt lệ không ngừng tuôn. Nhưng nếu có đồ ăn ngon mà trong miệng phun ra, mẫu thân ra roi sẽ càng thêm đáng sợ. Cuối cùng nhịn không được định phun ra nhưng miệng lại bị che lại. Giọng nói của phụ thân vang lên bên tai hắn:” Nuốt vào”.

“A a. . . . . .”Y Ân sợ hãi lắc đầu. Mẫu thân hội tức giận, thực tức giận thực tức giận.

“Nuốt vào, bằng không về sau đừng gọi ta là cha.”

“A ân. . . . . . A. . . . . .”Tiểu Đông Tây bị lời này doạ cho sợ hãi, nước mắt lại một lần nữa tuôn ra, rơi xuống làm ướt cả tay Tần Sương Kích. Tần Sương Kích buông tay ra, Tiểu Đông Tây vẫn còn khóc thút thít không ngừng, lại vẫn không dám đem cơm nuốt vào, qua đi hơn mười năm bị roi vọt giáo dục làm hắn có thâm căn cố đế sợ hãi.

Tần Sương Kích nhìn, trong lòng nghĩ quyết tâm không để ý tới, lại nghe Tiểu Đông Tây khóc thút thít không thôi, đúng là hắn vẫn không sao nhẫn tâm được, ôm Tiểu Đông Tây siết nhẹ, hắn nhỏ giọng, nói: “Y Nhi thật biết điều.”

Tiểu Đông Tây vừa khóc nấc lên hai cái, sau đó liền dừng lại, nghe phụ thân thanh âm trầm thấp ở bên tai nói: “Bởi vì Y Nhi thật biết điều, cho nên phải tưởng thưởng Y Nhi, món ăn ngon này là cho Y Nhi.”

“Thật. . . . . . Thật sự?”Tiểu Đông Tây trong phút chốc hai mắt đều sáng lên, thật cẩn thận cầm lấy tay phụ thân, tha thiết hỏi : “Y Nhi, Y Nhi. . . . . . Thật biết điều?”

“Ân, thật biết điều.” Tần Sương Kích hôn hôn cái trán lạnh như băng của hắn, tận lực dùng giọng ôn nhu nhất có thể, để tránh làm Tiểu Đông Tây hoảng sợ.”Đây là phần thưởng cho Y Nhi, Y Nhi phải toàn bộ ăn xong mới được.”

“Chính là, chính là. . . . . . Mẫu thân. . . . . .”Y Ân lại rụt lui. Vừa rồi bất tri bất giác đã đem đồ ăn ngon mà nuốt vào, mẫu thân biết có thể hay không tức giận?

“Không cần để ý nàng.”Tần Sương Kích lạnh nhạt nói, lại đúc cho Tiểu Đông Tây một muỗng cháo.”Về sau nghe phụ thân là được.”

“Ân. . . . . . Ừ. . . . . .” Thế còn mẫu thân đâu? Y Ân muốn hỏi, nhưng miệng đã bị tắt vì chứa đầy cháo, nuốt cũng không kịp.

Kia Y Nhi chỉ ăn một chút, lại ăn thêm một chút thì tốt rồi, những thứ khác đều phải dành cho đệ đệ. Y Ân nghĩ, ngoan ngoãn há mồm để cho phụ thân đúc, trong lòng nhắc nhở chính mình chỉ có thể ăn một chút, bằng không mẫu thân sẽ tức giận. Há miệng…nuốt vào… Ăn thật ngon ăn thật ngon a, ăn thêm một chút, thêm một chút nữa thôi. . . . . . Y Ân liếm môi, hé miệng, lại bị ép uống một chén nước, chỉ nghe phụ thân nói: “Đủ rồi, không có thể ăn nhiều lắm.”

A? A a? Y Ân sốt ruột, ăn xong rồi, ăn xong rồi? Kia, kia đệ đệ, mẫu thân. . . . . .

Tần Sương Kích vỗ nhẹ gương mặt đang tỏ vẻ hoảng loạn của Tiểu Đông Tây, trấn an nói: “Không vội, ngày mai ta lại kêu thêm nhiều thức ăn ngon cho ngươi. . . . . .”Rõ ràng nhìn Tiểu Đông Tây ăn no , thế mà khi nhắc đến món ăn ngon, Tiểu Đông Tây cư nhiên liền ô ô ân khóc nấc lên, trong miệng bập bẹ kêu lên: “Ăn. . . . . . Ăn ngon. . . . . .” Ô. . . . . . Y Nhi đem đồ ăn ngon ăn xong rồi. . . . . .

Tần Sương Kích không biết làm sao, trấn an Tiểu Đông Tây như thế nào hắn cũng không ngừng khóc, lại không nói vì cái gì, chỉ biết chôn ở chăn lý khóc, trong miệng không ngừng kêu ăn, khí đều nhanh thở không được đến. Gấp đến độ hắn ôm Tiểu Đông Tây ở trong phòng xoay quanh: “Không khóc không khóc, ta lại kêu thêm đồ ăn ngon mang đến.”

“Ô. . . . . . Ân. . . . . . Đừng. . . . . .”Nếu Y Nhi lại ăn sạch, mẫu thân nhất định sẽ vô cùng tức giận.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ? Y Nhi đem đồ ăn ngon ăn xong rồi, Y Nhi hảo tham ăn, Y Nhi không ngoan — ô ——–

Chương thứ chín

Thật vất vả mới có thể dỗ cho Tiểu Đông Tây ngủ, Tần Sương Kích thở phào một cái thật dài, lần đầu tiên hắn phát hiện thì ra chăm sóc tiểu hài tử so với luyện võ còn mệt hơn rất nhiều. Cẩn thận đemtiểu Đông Tây ôm ở trước ngực, một tay mát xa thắt lưng của hắn, một tay kia thì vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn. Nhếch môi cười nhẹ một cái, Tần Sương Kích thấy đôi gòm má cũng như cái mũi nho nhỏ đều đỏ hồng cả lên, không cần chờ đến ngày mai cũng đã phải cây hạnh đào mắt. Tiểu Đông Tây nói lầm bầm hai tiếng, lại rút thật sâu vào lòng ngực của Tần Sương Kích. Tần Sươn Kích vỗ nhẹ hắn, kéo qua cái áo ngủ bằng gấm bao lấy hai người, ôm lấy thân thể nhỏ bé thơm tho nặng nề ngủ đi.

Hai người trú ngụ tại một thị trấn nhỏ dưới chân núi, thôn trấn này khi trời vừa sụp tối liền không có bóng ngiười lai vãng bên ngoài. Đêm trăng hạ chợt hiện vài đạo bóng đen, thân thủ nhẹ nàng như bay nhanh chóng tiến vào thị trấnhỏ, ánh kiếm loé lên trong đêm đen một cách lạnh lẽo làm cho người ta không khỏi sợ hãi. Các bóng đen cứ như một con linh miêu nhảy lên nóc nhà, cực kỳ nhẹ nhàng phân tán ra, theo phương hướng đã định sẵn nhảy đi nhanh. Nơi mà các bóng đen đi qua tản mác ra một số mùi hương thoang thoảng gần như vô vị, rất nhanh theo gió bay ra ở trong không khí, có thể dễ dàng ức chế ý thức của người khác.

Tần Sương Kích đột nhiên bừng tỉnh, sau đó lại nhắm mắt, nghiêng tai lắng nghe tiếng côn trùng kêu vang trong đêm khuya, căn nhà vì nằm dưới chân núi nên đêm khuya càng lạnh, trong không khí mang theo hơi ẩm lạnh như băng. Tần Sương Kích gợi lên khóe miệng, cười lạnh. Tuy rằng nghe không được bất cứ thanh âm dị thường nào, nhưng hắn biết, những tên kia đang theo bên này lại đây.

Tái mở mắt ra, lại bỗng nhiên đối diện với hắn là đôi con ngươi tối đen. Tiểu Đông Tây không biết khi nào tỉnh lại, co rút nhanh ở trong lòng ngực của hắn, dẫn theo điểm bất an nhìn xung quanh hết trái rồi phải. Tần Sương Kích kinh ngạc, này Tiểu Đông Tây cư nhiên như vậy lại có nhiều mẫn cảm a.

Đem Tiểu Đông Tây đang ôm ngồi dậy, cho hắn mặc xong quần áo, lại choàng cho hắn một cái áo khoác thật dày, Tần Sương Kích vỗ về Tiểu Đông Tây nói nhỏ: “Đừng phát ra âm thanh.”

Tiểu Đông Tây vẻ mặt mờ mịt, lại kiên định gật đầu, im lặng bị ôm vào trong ngực.

“Ngoan.”Tần Sương Kích hôn nhẹ cái trán của hắn như là tán thưởng, đem Tiểu Đông Tây ôm thật chặt, lắc mình liền mở ra cửa sổ chạy trốn ra ngoài. Không chút nào dừng lại cước bộ, kiếm quang hiện lên, liền gặp một đạo bóng đen từ trên cao rơi phịch xuống đất, đôi con mắt còn mở to kinh ngạc tựa hồ còn chưa hiểu được chuyện gì xảy ra.

Vật thể rơi xuống vang lên âm thanh đưa tới những người khác, mấy đạo bóng đen khác liền hướng Tần Sương Kích đánh úp lại. Tần Sương Kích cười lạnh, một cái xoay người thoát ra, mủi chân vừa vặn điểm ở bóng đen phía trên, thân hình nhờ lực đạo của bóng đen mà đi, một cước đá ngã một gã ở phía trước, đồng thời thân thể xoay ngược lại, né qua ám khí đang bay tới , rơi xuống đất đồng thời thấp người bắn ra, chủy thủ sắc bén đã đâm vào ngực bụng của một người .

Nháy mắt chém liên tục hai người, Tần Sương Kích vẫn không dừng lại, ôm Y Ân theo hướng núi rừng nhảy tới. Phía sau vài tiếng hô quát, vội vàng đuổi theo.

Đem Y Ân giấu ở trong một bụi cây, ở bên cạnh hắn lại rải xuống một ít lưu hoàng phòng ngừa rắn rít, cởi nhanh áo choàng hắn nói: “Chờ.”

Y Ân im lặng gật đầu, vẻ mặt khẩn trương. Đinh đinh đang đang thanh âm truyền đến, tuy rằng không biết chuyện gì, nhưng cảm giác thật đáng sợ, chính là phụ thân nói không thể nói chuyện, Y Nhi sẽ không hỏi.

Dàn xếp Y Ân ổn thoả, Tần Sương Kích liền nhảy ra rừng cây. Hắn thật không sợ Y Ân một mình xảy ra nguy hiểm, trong chốn giang hồ quy tắc an toàn cơ bản nhất đó là gặp rừng chớ vào, hắn đi vào lại đi ra, những người đó sợ còn muốn lo lắng hắn ở trong rừng bày cơ quan, nào dám tới gần.

Tần Sương Kích ra khỏi rừng cây rậm rạp đứng ở một bãi đất trống, bốn đạo dáng dấp khuynh khắc liền xông tới. Trong đó một người giọng the thé nói: “Tần Sương Kích, ngươi hôm nay đừng mơ tưởng mà trốn thoát.”

Tần Sương Kích lạnh lùng nghiêm sắc mặt, trong tay không biết khi nào hơn một phen tối đen nhuyễn kiếm, không chấp nhận được bốn người phản ứng, Tần Sương Kích thân hình quỷ dị bắt đầu di động, đồng thời lưu quang bóng kiếm phát động, cực nhanh chặt đứt một người cổ họng, tiếp theo lập tức chuyển hướng tên còn lại.

Đêm trăng hạ xẹt qua từng đạo xinh đẹp dấu vết, vài tiếng cúi đầu kêu rên, thân hình Tần Sương Kích vừa dừng lại, bốn người mới chậm rãi té trên mặt đất.

Tần Sương Kích đem kiếm thu hồi, nhuyễn kiếm liền quấn quanh trên lưng, hừ nhẹ một tiếng, xoay người đi vào trong rừng.

Tiểu Đông Tây còn vẫn duy trì nguyên dạng lúc đầu ngồi ở chỗ kia, trên mặt đã là cực bất an, bộ dáng dường như muốn khóc, lại còn nhớ rõ chịu đựng không phát ra âm thanh.

Tần Sương Kích ánh mắt nhu hòa xuống dưới, vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn non mịn của Tiểu Đông Tây nói: “Không có việc gì.”

Tiểu Đông Tây khóc nấc một tiếng thật nhỏ, nhào vào trong lòng ngực của hắn, sợ hãi nói: “Phụ thân. . . . . . Đáng sợ. . . . . .”Hắn kỳ thật căn bản không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng từng trận đánh úp lại thêm sát khí cũng đã đủ dọa cho hắn sợ hãi.

“Ân, không có việc gì .”Tần Sương Kích thương tiếc vỗ vỗ hắn, thay hắn đem áo choàng một lần nữa khoác vào, ôm lấy hắn đi ra rừng cây.

Mới vừa bước ra rừng cây, một đạo tiên phong liền tập mặt mà đến. Tần Sương Kích toàn thân, kiếm ra, chém tới. Kia ngân tiên cư nhiên không có bị chém đứt, lệch khỏi quỹ đạo phương hướng sau đó lại tiến tới, quấn lấy cổ củaY Ân, Y Ân kêu lên đau đớn, Tần Sương Kích khí giận, cầm kiếm hướng người nọ chém xuống, đột nhiên trên mặt đất lại thoát ra vài đạo bóng đen, mũi kiếm tang nhập Tần Sương Kích lòng bàn chân. Tần Sương Kích chiết thân né qua, Y Ân lại bị roi giữ chặt nên rơi khỏi vòng tay ôm ấp của hắn , hai tay buông thõng xuống, lại chỉ bị thương Y Ân, đang lúc do dự Y Ân đã bị người nọ cầm vào trong tay, mà Tần Sương Kích cũng lâm vào vòng vây, không thể chạy đến cứu hắn được.

Người nọ sau khi quơ được Y Ân liền thi triển khinh công rời đi, nháy mắt mất đi bóng dáng, trong không trung truyền đến tiếng cười yêu mị : “Tần Sương Kích, ngươi nếu muốn tiểu quỷ này quay về, đi đến Quỷ Khốc Cốc tìm ta. . . . . . Ha ha ha ha ha. . . . . .”

Tần Sương Kích trong lòng nguyền rủa, hung hăng đâm thủng người cuối cùng trái tim, thi triển khinh công đuổi theo, đáng tiếc, chung quanh đều là mùi hương, che dấu hơi thở của người phía trước, đã muốn không thể đuổi theo.