Sủng Thê Như Mệnh

Chương 2




Thụy Vương cũng là huynh trưởng của trưởng công chúa Khang Nghi, nhưng địa vị của bà trong lòng hoàng đế Văn Đức kém rất xa so với địa vị của Thụy Vương. Từ cổ trí kim những con cháu hoàng thất vừa sinh ra không hẳn đã có ngay một thân phận cao quý, còn phải xem người đó có được nhiều Thánh ân hay không.

Cho nên đã có duyên cùng gặp mặt ở chung một trạm dịch, tất nhiên vì muốn tạo một mối quan hệ tốt với Thuỵ Vương, trưởng công chúa Khang Nghi phải đích thân qua thăm người đang bị bệnh nặng là Thụy Vương thế tử, mà không thể để hạ nhân đi hỏi thăm tránh gây lời đồn thổi không hay.

Sau khi đến tiểu viện cách vách, báo thân phận xong liền được ma ma thân tín bên người Thụy Vương phi đón vào.

Trên đường đi, trưởng công chúa Khang Nghi hỏi thăm tình hình Thụy Vương thế tử, ma ma dẫn đường nhỏ giọng nói: "Thế tử hiện giờ vẫn sốt cao không giảm, vương gia cùng vương phi vẫn đang canh giữ bên cạnh thế tử, hiện tại tất cả các đại phu có tiếng ở thành Hạc Châu đều được mời tới, cũng không biết y thuật của bọn họ thế nào. . . Aiz."

Trưởng công chúa Khang Nghi nhỏ nhẹ an ủi: "Thế tử là cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ không xảy ra việc gì." .

Khi trưởng công chúa Khang Nghi vừa đến nơi, liền thấy Thụy Vương đang nổi giận với mấy người đứng đối diện . . . những người kia chính là những đại phu của thành Hạc Châu, từ xa đã nghe được tiếng giận dữ quát tháo những đại phu kia. Trưởng công chúa Khang Nghi nghe xong, trong lòng hơi kinh ngạc, cho rằng Thụy Vương thế tử đã vô phương cứu chữa, mà ma ma dẫn đường cũng bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên tính tình của Thụy Vương khi nóng nảy quả thật rất đáng sợ.

Chờ đến khi bọn họ đến nơi, liền thấy Thụy Vương phi đang khuyên nhủ Thụy Vương bớt giận, vài đại phu đang sợ hãi quỳ bên cạnh.

Nhìn thấy trưởng công chúa Khang Nghi đến, cơn tức giận của Thụy Vương thu liễm một chút, nhưng lại lộ ra vẻ kinh ngạc: "Khang Nghi? Tại sao muội lại ở đây?"

Sau khi trưởng công chúa Khang Nghi cùng phò mã tiến lên hành lễ với phu thê Thụy Vương, khuôn mặt đầy lo lắng nói: "Thất hoàng huynh, muội muội vừa cùng phò mã đang trên đường từ Bình Giang phủ hồi kinh, không ngờ lại gặp hoàng huynh ở trạm dịch thành Hạc Châu, nghe nói Huyên nhi bị mắc bệnh nặng, bây giờ tình hình thế nào rồi?"

Thụy Vương buồn bực nói: "Đã mời vài vị đại phu của thành Hạc Châu đến bắt mạch, nhưng người Huyên nhi vẫn nóng hầm hập, đại phu không tìm được phương pháp giúp Huyên nhi hạ sốt. Nếu Huyên nhi vẫn sốt cao không giảm, nhẹ thì sốt đến ảnh hưởng đến đầu óc, nặng thì. . ." Sau khi nói xong lại càng tức giận trừng mắt nhìn vài đại phu vô tội đang quỳ trong phòng: "Bổn vương đã cho người mời đại phu thành Thông Châu. Nếu những đại phu này không có cách trị, thì đi mời đại phu khác!"

Ý tứ trong lời nói của Thụy Vương mọi người ở đây đều nghe được, Thụy Vương thế tử nếu còn không hạ sốt, nhẹ thì ảnh hưởng đến đầu óc, nặng thì chết yểu. Những đứa trẻ trong những gia đình quyền quý chết yểu không phải ít, nhưng đối với Thụy Vương mà nói, người con trai này không chỉ là đứa con do chính phi Trịnh thị để lại, đồng thời cũng là tâm can bảo bối của thái hậu, nếu thật sự chết yểu trên dọc đường chỉ sợ sẽ là một đả kích không nhỏ đối với lão nhân gia bà.

Trưởng công chúa Khang Nghi liền nói vài lời an ủi, nhìn thần sắc gương mặt Thuỵ Vương phi giống như tiều tụy lo lắng, buồn bực thở dài.

Sau khi nói vài câu, phu thê trưởng công chúa Khang Nghi vào bên trong phòng thăm Thụy Vương thế tử đang bị bệnh nặng, liền thấy một tiểu nam tử khuôn mặt mi thanh mục tú đường nét tinh xảo như vẽ đang nằm trên giường, chỉ là trên khuôn mặt lúc này đỏ rực, trên trán đặt một chiếc khăn ẩm để hạ nhiệt, mặc dù vẫn đang hôn mê nhưng đôi mày vẫn không dãn ra, chắc cơn bệnh này đã làm cho hắn cực kì đau đớn

Trưởng công chúa Khang Nghi đi theo phò mã xuống phía Nam Trường Giang, đã gần ba năm nay không gặp hắn, ấn tượng đối với đứa nhỏ này chỉ dừng lại ở hình ảnh một tiểu bá vương nổi tiếng ở trong cung, đến khi bà rời khỏi kinh thành thỉnh thoảng vẫn có thể nghe được tin tức của hắn, từ những việc nó làm có thể thấy đứa nhỏ này nhận được bao nhiêu vinh sủng. Lúc này lại thấy hắn mang dáng vẻ của một đứa trẻ yếu ớt, trong lòng liền có vài cảm xúc khác thường.

Trưởng công chúa Khang Nghi thân thiết dùng tay vuốt khuôn mặt nóng bừng của hăn, thở dài một hơi, dịch dịch chăn của hắn, đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên nhìn thấy hài tử đang nằm trên giường vung tay trong vô ý thức, dường như muốn níu giũ cái gì đó, đôi môi trắng bệch mấp máy, nói những âm thanh đứt quãng mơ hồ.

". . . Tử. . . Uyển. . . Uyển. . ."

Giọng nói mơ mơ hồ hồ, nghe không rõ hắn nói gì, dường như là "Trễ" hoặc là "Muộn" ?

"Thất hoàng huynh, Huyên nhi đang nói cái gì vậy?" Trưởng công chúa Khang Nghi không hiểu hỏi.

Thụy Vương cũng mang một vẻ mặt mờ mịt khó hiểu, "Bổn vương cũng không rõ, từ sau khi nó vừa hôn mê đã bắt đầu nói mê sảng, luôn mơ mơ hồ hồ nói gì đó, căn bản không nghe rõ nó đang kêu cái gì, có lẽ là do khó chịu trong người thôi. Tên nghiệp chướng này, bình thường đã gây không ít rắc rối, muốn đánh nó phạt nó cũng không được, mắng chửi cũng không xong, lúc trước ở trên đường còn hoạt bát hiếu động, nhưng ai ngờ nó lại ham chơi, mới sáng sớm đã chuồn đi chơi đùa giỡn liền dính mưa, chưa đến trưa đã bị bệnh."

Trưởng công chúa Khang Nghi nói: "Hoàng huynh, thân thể tiểu hài tử còn yếu, sao lại để nótùy tiện đi ra ngoài chơi mà gặp mưa?" Chẳng lẽ không có hạ nhân trông coi? Nhưng nghĩ tính khí của Vệ Huyên, lại hiểu được đôi chút, đứa trẻ này này là một tiểu bá vương ham chơi bá đạo, thân phận lại tôn quý, làm gì có hạ nhân nào dám quản thúc khuyên can nó?

Thụy Vương nghe vậy có chút xấu hổ, Thụy Vương phi vội đỡ lời: "Đây là lỗi của thiếp thân, là do thiếp không chăm sóc tốt cho Huyên nhi, nên để Huyên nhi chạy ra ngoài chơi mà không biết. Để Huyên nhi bị như vậy, trong lòng thiếp thân cũng rất khó chịu."

Bởi vì Thụy Vương thế tử vẫn sốt cao đến hôn mê bất tỉnh, phu thê Thụy Vương không có tâm trí tiếp đãi nên sau khi hàn huyên một lát cùng phu thê Thụy Vương trưởng công chúa Khang Nghi liền thức thời cáo từ rời đi.

Lúc hai vợ chồng trở về, trời vẫn còn đang đổ mưa, toàn bộ thế giới bao trùm trong bóng tối, không khí vừa ẩm ướt lành lạnh, làm cho người ta cảm thấy thật khó chịu.

Trở lại trong viện, trưởng công chúa Khang Nghi liền đi thăm nữ nhi trước, phát hiện nàng còn chưa ngủ thì ôm nàng vào trong lòng, bất đắc dĩ nói: " Tại sao A Uyển còn chưa ngủ? Thân thể con từ trước đến nay đã không khỏe, thời tiết đang chuyển lạnh rất dễ sinh bệnh, con phải nghỉ ngơi thật nhiều."

A Uyển ngoan ngoãn gật đầu, ngẩng đầu nhìn mẫu thân, hỏi: "Tình hình Thụy Vương thế tử thế nào rồi ạ?"

Trưởng công chúa Khang Nghi nhẹ nhàng xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi, nhẹ nhàng nói "Còn chưa biết, qua đêm nay mới có thể biết có bình an không, nếu là. . ." Bà không khỏi thở dài, một đứa trẻ mới sáu bảy tuổi chưa thể nói là lớn, không ít những đứa trẻ tuổi này đã chết yểu.

Đang suy nghĩ thì bắt gặp nữ nhi đang mở to đôi mắt đen láy nhìn mình, trong lòng không khỏi buồn cười, "A Uyển làm sao vậy? Chẳng lẽ con còn nhớ được Thụy Vương thế tử?"

Nghe xong A Uyển bỗng đen mặt lại, nàng đương nhiên nhớ được, lúc bốn tuổi theo mẫu thân tiến cung, trực tiếp bị thân thể của một bánh bao trông rất xinh đẹp khỏe mạnh xô nàng ngã trên mặt đất, cái bánh bao nhỏ đó còn dùng bộ dáng hai tay chống nạnh đứng ở đó cười ha ha, xấu xa đến mức chỉ mong được đánh hắn một trận. Rõ ràng là hắn đụng người, nhưng do hắn được thái hậu sủng ái, sự việc này cứ thế được nhẹ nhàng bỏ qua, đáng thương cho thân thể nhỏ nhắn yếu ớt từ khi sinh ra của nàng, thiếu chút nữa đã không đứng lên được, thân thể khó chịu mất vài ngày

Bất quá cũng chỉ là một đứa trẻ bị chiều hư, A Uyển cũng không quá tức giận, cùng lắm về sau thấy hắn thì đi đường vòng. Không ngờ sau vài năm theo cha mẹ đến Giang Nam du ngoạn trở về, lại gặp lại hắn ở trạm dịch này, đây thật là một duyên phận kỳ lạ

"Con không nhớ rõ lắm, nhưng con hi vọng Thụy Vương thế tử sẽ khỏe lên." A Uyển mang một dáng vẻ bao dung nói, nếu Thụy Vương thế tử xảy ra chuyện ở đây, thái hậu ở trong cung nhất định sẽ rất tức giận và thương tâm, nếu bà giận chó đánh mèo mà trút giận lên mẫu thân cũng đang ở trạm dịch này thì làm sao bây giờ?

Nghĩ vậy bất giác A Uyển nhìn về phía người nữ nhân đang ôm mình, bà có một dáng vẻ dịu dàng như nước, trên người toát ra một khí chất quý tộc cùng hương thơm trầm hương, dịu nhẹ thấm vào đáy lòng, làm cho người ta sinh ra cảm giác lưu luyến

Hai mẹ con đang nói chuyện, La Diệp chờ lâu không thấy thê tử trở về phòng rốt cục phải đi ra ngoài tìm người

A Uyển thấy thế, rất nhanh để lộ ra một bộ dáng buồn ngủ, không đi làm kỳ đà cản mũi.

Hôm sau, gió vẫn không có dấu hiệu muốn ngừng lại, tuy rằng mưa đã không còn lớn, nhưng đưa tầm mắt nhìn về phía xa vẫn thấy một mảng mưa bụi mờ mịt, khiến cho tâm trí mọi người thêm mấy phần u sầu.

Với thời tiết như thế này mọi người cũng không nghĩ sẽ lên đường, trưởng công chúa Khang Nghi lo lắng thân thể con gái yếu ớt sẽ nhiễm lạnh, liền quyết định đợi mưa tạnh mới xuất phát. Hiện tại Thụy Vương thế tử còn chưa hạ sốt vẫn đang trong giai đoạn nguy hiểm, nếu bọn họ rời đi lúc này sẽ khó ăn nói, trưởng công chúa Khang Nghi xưa nay là một người luôn suy nghĩ cẩn thận, tất nhiên sẽ không làm ra việc làm người khác lên án bản thân như vậy.

Buổi tối ngày hôm qua sau khi uống thuốc A Uyển đã có một ngủ rất ngon liền cảm thấy sức khỏe của mình đã hoàn toàn bình phục, cũng không nghe lời khuyên can của nha hoàn, mặc xong quần áo liền chạy đến phòng cha mẹ.

Phu thê trưởng công chúa Khang Nghi đang chuẩn bị đi đến tiểu viện bên cạnh thăm Thụy Vương thế tử, nhìn thấy nữ nhi nâng làn váy nhỏ chậm rãi chạy đến, bé con nho nhỏ của bọn họ vừa gặp đã yêu, không nhịn được mỉm cười véo nhẹ mũi nàng, nhỏ giọng mắng: " Xem con vội vội vàng vàng như thế còn thể thống gì? Không có chút bộ dáng tiểu thư khuê các gì cả, cẩn thận để cho người khác nhìn thấy lại chê cười con."

A Uyển còn chưa nói chuyện, La Diệp đã đến ôm nữ nhi vào lòng, cười nói: "Nói bậy, A Uyển nhà chúng ta là một tiểu mỹ nhân, sau này trưởng thành nhất định sẽ có rất nhiều công tử nhà thế gia ào ào tới cửa cầu hôn, ai dám chê cười A Uyển của chúng ta?"

Trưởng công chuúa Khang Nghi nghe xong những lời của phu quân thì mỉm cười, nhưng đôi lông mày hơi nhíu lại mang theo chút u sầu, trong lòng bà vô cùng lo lắng cho đứa con gái này, từ khi còn trong bụng mẹ đến bây giờ đều mang dáng vẻ gầy yếu, điều này nhất định sẽ làm ảnh hưởng đến hôn sự tương lai của nàng, chỉ sợ nam nhân bình thường đều sẽ không nguyện ý cưới một nữ nhân có thân hình gầy yếu gây khó khăn cho việc có con nối dòng, mặc dù nàng có phong hào quận chúa cũng sẽ khó được nam nhân coi trọng. Bà không có mong ước gì nhiều, bà chỉ có một mong muốn duy nhất đó là nữ nhi có thể trưởng thành khỏe mạnh, tương lai có một mối hôn sự tốt, bình an sống đến già, như thế coi như cuộc đời này của bà coi như đã đủ.

"Phụ thân muốn đi thăm Thụy Vương thế tử sao? A Uyển đi cùng được không." A Uyển kéo vạt áo của mỹ nam phụ thân, nỗ lực tỏ vẻ dễ thương.

La Diệp tất nhiên đồng ý mà không suy nghĩ, trưởng công chúa Khang Nghi vốn không đồng ý, lo lắng Thụy Vương thế tử đang bị bệnh, nếu không cẩn thận lại lây bệnh cho nữ nhi gầy yếu của bà thì làm sao bây giờ? Nhưng lúc này ánh mắt của phu quân và nữ nhi đều quay lại nhìn bà, nhìn đến mức làm cho tức giận của bà đều tiêu tan, chỉ còn cách đồng ý

Bởi vì trời còn đang đổ mưa, lo lắng A Uyển sẽ dính nước mưa vì vậy La Diệp trực tiếp ôm nữ nhi đi.

Vẫn là ma ma ngày hôm qua đi ra tiếp đón, khi thấy phu thê trưởng công chúa Khang Nghi đi đến cũng không kinh ngạc, dù sao việc Thụy Vương thế tử bệnh nặng thật sự là một việc lớn, nếu như trưởng công chúa Khang Nghi không quan tâm đến, đó mới là hành động ngu ngốc. Nhưng thấy bọn họ còn mang theo tiểu quận chúa nghe đồn là thân thể luôn ốm yếu, không khỏi có chút kinh ngạc, nhưng kinh ngạc không lớn dù sao tin đồng tiểu quận chúa thân thể yếu đuối bọn họ cũng đã nghe qua

"Thế tử sao rồi?" Trưởng công chúa Khang Nghi nhẹ nhàng hỏi

Ma ma dùng khăn lau nước mắt nói: "Tối hôm qua đại phu đã phải dùng đến thuốc có dược tính mạnh, nhiệt độ của thế tử rốt cục cũng hạ xuống một chút, nhưng thế tử đến bây giờ vẫn chưa tỉnh, dù đút bao nhiêu nước thuốc cũng đều trào ra, đã lâu rồi thế tử không ăn không uống, thân thể làm sao mà chịu đựng được đây? Lão nô thật sự là lo lắng. . ."

Trưởng công chúa Khang Nghi chau mày

Sau khi vào phòng, liền thấy Thụy Vương Phi thần sắc tiều tụy, trong mắt chứa đầy tơ máu ra đón. Xem ra tinh thần của bà rất tệ, chắc là cả buổi tối hôm qua chưa nghỉ ngơi, làn da trắng nõn mịn màng được chăm sóc cẩn thận trước kia dường như sạm đi rất nhiều. Trong phòng không thấy bóng dáng Thụy Vương, ông ở lại đến hửng đông liền được vương phi khuyên nhủ đi nghỉ tạm, mà Thụy Vương phi hiện tại tuy rằng cũng rất mệt mỏi, nhưng trong thời điểm này, bà không dám nhắm mắt, sợ vừa nhắm mắt Thụy Vương thế tử liền xảy ra chuyện gì đó.

Sau khi Trưởng công chúa Khang Nghi hỏi thăm qua tình hình của Thụy Vương thế tử, lại trấn an Thụy Vương phi vài câu.

Hiện tại tinh thần của Thụy Vương phi có chút hoảng hốt, không biết là do từ tối hôm qua đến giờ chưa được nghỉ ngơi hay là do những lo lắng khác, dẫn Trưởng công chúa Khang Nghi đi vào.

A Uyển ôm lấy phụ thân mỹ nam của mình cùng vào phòng ngửi được một mùi hương gay mũi của vị thuốc trong phòng thì không chịu được phải dùng bàn tay nhỏ bé che mũi, nhưng từ khi ra đời đến nay nàng như là một cái ấm sắc thuốc nên đối với hương vị này đã tạo thành thói quen, cũng không quá khó chịu

Lúc người lớn đang nói chuyện, A Uyển tò mò đến gần nhìn bé trai đang nằm trên giường một chút, phát hiện đứa bé trai tầm bảy tuổi đang nằm trên giường hoàn toàn khác dáng vẻ của bánh bao nhỏ trắng trẻo mập mập lúc bốn tuổi chút nào, cả người dường như đã thay đổi, biến thành một tiểu chính thái* vô cùng xinh đẹp. Lúc hắn nhắm mắt, giống như thiên sứ vậy, hoàn toàn không có dánh vẻ tiểu bá vương lúc nào cũng làm cho người khác hận không thể đánh cho hắn một trận.

(*Tiểu chính thái = shotaro = những chàng trai/ bé trai ngây thơ)

Đang lúc nàng đang tò mò đánh giá tiểu bá vương đẩy nàng ngã năm đó thì không ngờ được rằng tiểu chính thái đang hôn mê bất tỉnh trên giường đột nhiên mở to đôi mắt đen láy, do bị sốt cao mà gò má đỏ bừng càng làm nổi bật đôi mắt đen kia, nhưng mà trong đôi mắt vừa tỉnh lại kia lại lộ ra vẻ sắc bén như đao gươm từ từ nhìn lên, đột nhiên đôi mắt đang nheo lại kia lại trợn tròn lên, gần giống như một đóa hoa đang chậm rãi nở rộ dưới ánh mặt trời chói chang.

Mẹ nó, hù chết mình mà!

A Uyển nhảy dựng lên vì sợ hãi, đang chuẩn bị lui về phía sau thì không ngờ tiểu chính thái trên giường lại dùng một ánh mắt cổ quái chăm chú nhìn nàng, sau đó dùng một một động tác hết sức nhanh nhẹn nhảy lên, hung tợn nhảy lên người nàng

Thân thể của A Uyển nhỏ bé làm sao mà chịu được một tiểu tử dữ dội xông đến như thế liền ngã về phía sau.

Ầm một tiếng, A Uyển cảm giác được thân thể của mình ngã mạnh xuống đất, đầu đập xuống đất, đau đến mức nước mắt nàng chảy ra như mưa, hơn nữa còn có một tiểu tử thân thể khỏe mạnh đang đè lên người nàng, càng khiến cho thân thể nhỏ bé gầy yếu của nàng không chịu nổi, thiếu chút nữa đã không thở được.

Đang định tức giận liền nghe được một giọng nói yếu ớt mơ hồ nói gì đó:

"A Uyển. . . Vì sao nàng không đợi ta? Dưới Hoàng tuyền**. . . Ta không tìm thấy nàng. . ."

(**Hoàng tuyền hay còn gọi là suối vàng, âm phủ)