Sửu Hoàng

Chương 21




Hoàng Phủ Kiệt trở thành Hữu tướng quân, so với ngày trước có bất đồng. Trước đây hắn bao giờ cũng tạo cảm giác dù cố gắng nhưng quyết đoán chưa đủ. Hiện tại, hắn cưỡi trên lưng chiến mã tỏa ra khí thế áp bức khiến kẻ khác khó thở.

Mỗi lần hắn đều xông vào chính diện đại quân địch.

Nếu hắn là một lính thường thì không nói, nhưng hắn là hoàng tử.

Mấy ngày liền hoàng tử tôn quý không thèm quan tâm đến tính mệnh bản thân, anh dũng sát địch, binh sĩ há có thể không cố gắng sát địch!

Hắn là tiên phong, không có nhiều chiến thuật đáng bàn, chỉ nghe đại tướng Lưu Bạch chỉ huy, muốn sát chỗ nào, hắn sẽ sát chỗ đó.

Đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, giết địch như không.

Khuôn mặt ấy, khí thế ấy, không ai có thể quên, cũng không ai dám xem thường.

Hoàng Phủ Kiệt đột nhiên giống như mãnh hổ xổng chuồng, khát máu, tàn ngược, thế không thể đỡ.

Đến ngày thứ bảy khi đại chiến bắt đầu, hắn lệnh “sát”, tiến vào tận trung tâm địch doanh, đoạt thi thể An vương mang về đại doanh. Chỉ một câu nói ngắn ngủi, ít chữ, nhưng trong đó ngầm không ít hung hiểm, liệu có ai hiểu.

Chỉ có mình hắn toàn thân đẫm máu —— thực sự giống như tắm máu trở về.

Trương Bình chăm chú nhìn theo hắn, vùng xung quanh lông mày càng cau có, nhăn sít.

Người khác thấy Hoàng Phủ Kiệt như vậy, sẽ nói hắn huynh đệ tình thâm, không sợ chết. Nhưng chỉ có y mới biết Hoàng Phủ Kiệt bắt đầu mất kiểm soát.

Hắn không phải không sợ chết, mà chính hắn tìm đến cái chết!

Hắn căn bản là không muốn sống sót trở về.

Mỗi lần thụ thương thì hắn sẽ quay đầu tìm kiếm y, cười cười với y, giống như là đang nói: đều không phải do ngươi đối xử với ta sao? Vậy cho ngươi nhìn ta thụ thương chảy máu, thậm chí tử vong. Ta sẽ không để ngươi chạm vào ta một lần nào nữa.

Hắn đang nghiêm phạt y. Dùng chính sinh mạng của hắn.

Điên rồi!

Trương Bình thật muốn đem nam tử tự xưng là người điên kéo đến trước mặt Hoàng Phủ Kiệt, để gã thấy người điên chân chính là thế nào.

Không lâu sau Hoàng Phủ Kiệt có danh “Ma tướng”.

-------------------

Hoàng Phủ Kiệt muốn ra ngoài doanh trướng, Trương Bình chắn ở lối ra không cho hắn đi.

Hoàng Phủ Kiệt lạnh lùng trừng y.

“Ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Còn dùng chiêu này đùa giỡn ta?”

Hoàng Phủ Kiệt bàn tay đè lại chuôi đao.

Trương Bình khoát tay, nói: “Ngươi đánh không lại ta.”

Hoàng Phủ Kiệt cười lạnh một tiếng.

“Ta đều nói thật, nếu ngươi liều mạng, biết đâu ta sẽ chết trong tay ngươi. Nhưng giao đấu bình thường, ngươi chắc chắn đánh không lại ta. Được rồi, ngươi đừng làm loạn nữa. Ta không giống ngươi nói, ta không phải không cần ngươi, ta chỉ là….Uy!”

Hoàng Phủ Kiệt giận dữ cười, rút đao chém Trương Bình.

Trương Bình né người, để trống lối ra. Chờ y muốn chặn lại, người nọ đã chui ra.

Hai tháng qua đi, Hoàng Phủ Kiệt nói với y chưa quá một câu. Cũng không cho phép y tới gần hắn trong vòng ba thước.

Trương Bình sốt ruột.

Hoàng Phủ Kiệt biểu hiện dị thường, có tâm nghi kỵ

Bên cạnh hắn không có ai bảo hộ, dù hắn công phu tuyệt đỉnh đến đâu, sao có thể tránh được ám toán?

Lưu Bạch lại phái Hoàng Phủ Kiệt làm tiên phong tìm đến cái chết. Hoàng Phủ Kiệt cũng không khước từ, vết thương trên người hắn mỗi ngày một nhiều.

Ngay cả y cũng nhìn ra Lưu Bạch đương hấp tấp vội vàng, đó là điều tối kỵ với toàn quân!

Lưu tướng quân dù sao cũng già rồi, ông ta bắt đầu sợ chết, sợ thụ đảo hồ tôn tán (cây đổ bầy khỉ tan). Ông ta muốn sớm đạt thành quả, thừa dịp sĩ khí toàn quân dâng cao, nhất cổ tác khí tiêu diệt đại quân Hung Nô.

Nhưng đại quân Hung Nô đâu dễ dàng tiêu diệt đơn giản như vậy. Lưu Bạch chỉ có thể tăng binh, tăng binh, lại tăng binh. Mưu toan dùng sức mạnh số đông binh lực đè bẹp đối phương, nhưng chỉ khiến gia tăng thêm tổn thất tử thương phe mình.

Bên kia Thái tử lén phái người đến, chẳng rõ mật đàm cùng Lưu Bạch cái gì. Trương Bình chỉ có thể từ hành động của Lưu Bạch suy đoán, ông ta muốn Hoàng Phủ Kiệt tử!

——————-

Doanh trướng hé ra, Trương Bình mang theo hộp gỗ bước vào.

Hoàng Phủ Kiệt ngẩng đầu sau đống công văn, liếc mắt ra bên ngoài trướng, sắc mặt không hài lòng.

Trương Bình gãi gái ót, giải thích : “Thủ vệ canh bên ngoài ta đánh hôn mê rồi, bọn họ ngay cả cái bóng của ta cũng không phát hiện.”

Hoàng Phủ Kiệt mở miệng định gọi người.

“Đừng gọi! Ta cho ngươi xem lễ vật.” Trương Bình cầm hộp gỗ đến gần án kỷ (bàn).

“Cút!” Đây là chữ duy nhất Hoàng Phủ Kiệt nói với Trương Bình suốt hai tháng qua.

Trương Bình cũng không thèm để ý, đặt hộp gỗ lên án kỷ, mở nó ra nói : “Này, tặng ngươi.”

Hoàng Phủ Kiệt ánh mắt liếc xuống, từ khi Trương Bình bước vào trướng, hắn đã ngửi thấy mùi máu tanh, rất nhẹ, nhưng hắn đã mẫn cảm với mùi máu.

“Đây là cái gì?”

Trương Bình thở ra, “Ngươi cuối cùng cũng chịu nói với ta được hai câu. Ngươi không nhận ra? Không thể nào? Tuy rằng thiếu một thân thể, nhưng gương mặt này không thay đổi a.”

Trương Bình kỳ quái cúi xuống nhìn… “Không thay đổi a, chẳng lẽ đây không phải Lưu đại tướng quân sao?”

Hoàng Phủ Kiệt nhắm mắt lại rồi mở ra “Ngươi giết Lưu Bạch?”

“Đúng vậy.” Trương Bình gật đầu, “Thái tử phái người đến mưu đồ bí mật với Lưu tướng quân, hình như muốn Lưu tướng quân nương nhờ thái tử, thái tử sẽ bảo vệ ông ta, thuận tiện đem ngươi giải quyết.”

Hoàng Phủ Kiệt nhãn thần tối sầm lại.

“Ta xem trong khoảng thời gian này Vương gia ngươi chỉ biết cáu gắt với ta, ngay cả nguy hiểm bên cạnh cũng nhìn không ra. Nghĩ kỹ, giữ Lưu đại tướng quân lại đối với ngươi không có gì hảo, hơn nữa trong tay ngươi còn có mật chỉ, chẳng bằng đã làm thì làm đến cùng, ra tay cướp lấy. Ta cũng không muốn ông ta có cơ hội ám hại ngươi. Ban nãy đi qua trướng ông ta thấy chỉ có một người bên trong, thuận tiện sát hại.”

Hoàng Phủ Kiệt không biết nói gì. Trương Bình ngốc tử đâu phải bây giờ hắn mới biết.

Người này cho rằng hai tháng nay hắn bực bội với y? Ngay cả lúc hắn ra tay hạ thủ, y cũng chỉ xem như huynh đệ oánh lộn? Hiện tại thì tốt rồi, còn thuận tiện đem thống soái đại quân làm thịt.

Tuy rằng hắn hiểu rõ Trương Bình, biết y sẽ không làm bất luận chuyện gì mà không có chuẩn bị, kể cả “tùy tiện” sát nhân, thế nhưng… y cứ như vậy mà giết chết nguyên lão hai triều Hộ quốc đại tướng quân? Còn chặt đầu đặt trong hộp gỗ dâng hắn làm lễ vật?

“Ngươi đừng tránh né nữa được không? Cái này coi như chứng minh hòa hảo giữa chúng ta. Ngươi xem, ta giúp ngươi sát Lưu Bạch, mạo hiểm rất nhiều, lát nữa ta còn dụng chiêu gắp lửa bỏ tay người. Thôi nào, ngươi không nói chuyện với ta khiến ta rất khó chịu.” Trương Bình vươn tay chạm lên đầu hắn.

Hoàng Phủ Kiệt cứng đầu không thèm nhúc nhích, mặc kệ cái tay kia sờ sờ cái đầu tôn quý của hắn. Kỳ thực hắn vốn định né tránh, nhưng nghe câu cuối của Trương Bình, cũng không biết sao cái cổ ngoan cố trụ lại.

Trương Bình sờ sờ hai ba cái, ngượng ngùng thu tay lại.

“Ngươi không chịu nói chuyện với ta sao?” Trên mặt Trương Bình có điểm thất vọng, chắp tay sau lưng đi tới đi lui trong doanh trướng.

Ánh mắt Hoàng Phủ Kiệt di chuyển theo y.

Trương Bình dừng lại, Hoàng Phủ Kiệt vội hướng ánh mắt sang nơi khác.

“Được rồi, kỳ thực chuyện này cũng không phải không thể thương lượng… Ta chỉ là nghĩ ngươi nên tìm nữ nhân.” Trương Bình thở dài.

Hoàng Phủ Kiệt cố gắng nhẫn nại, hắn muốn xem người này rốt cuộc tài cán gì khiến hắn lâm vào tình trạng này.

Trương Bình lại đi tới trước mặt hắn, đập tay lên mặt bàn, ấp úng nói: “Cứ như vậy a. Chúng ta hòa hảo có được không?”

“Thế nào là cứ như vậy?” Hoàng tử điện hạ bày ra dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng nói.

Trương Bình trên mặt nhuộm chút hồng.

Hoàng Phủ Kiệt cắn chặt răng theo dõi y không tha.

“Thì như vậy đó.”

“Loại nào?”

Trương Bình đột nhiên nằm sấp lên bàn, “Đến đây đi, ngươi nhanh lên một chút. Xong việc ta còn phải đi vu oan kẻ khác.”

Hoàng Phủ Kiệt nhìn chằm chằm cái khối thu lu nằm trên bàn, một lần nữa có cảm giác bảo bối thái giám Trương Bình nhà hắn rất cứng cỏi.

Hơn nữa vì sao hắn cảm thấy mắc nợ cái người mà hai tháng nay hắn oán hận. Không phải trong đầu vốn huyễn tưởng bản thân ít nhiều có điểm bi ai sao?

Đổi lại là người khác, tính cách khác, bọn họ sẽ vì chuyện hai tháng trước mà ngày càng xa cách, thậm chí hiểu lầm, dẫn tới một ngày làm ra sự tình khó vãn hồi. Nhưng Trương Bình không phải người khác, y chính là y.

“Trương đại thái giám, ngươi thật có bản lĩnh. Ta muốn hận ngươi cũng khó.”

Trương Bình quay lại… nhìn hắn.

Hoàng Phủ Kiệt nhận thấy dưới đôi mắt kia có điểm nghi hoặc, trong ngực bỗng nhiên nhẹ nhõm, mỉm cười. Hắn quyết định, sau này nếu như bản thân hắn vì y mà đau khổ oán hận, hắn sẽ trực tiếp hoạn mình giống Trương Bình cho xong.

Đối với ngốc tử này, căn bản là không cần khách khí! Muốn triền thì triền, muốn giữ thì sẽ giữ lấy, muốn thượng thì dù phải gông y lại cũng phải thượng, hành hạ sỏa tử (tên ngốc) nhà hắn.

Trương Bình thấy Hoàng Phủ Kiệt rốt cục cũng đã cười, trong lòng có chút vui vẻ. Y không biết Hoàng Phủ Kiệt đã nghĩ thông suốt, cũng không rõ hắn thông suốt cái gì, nếu như y biết……Thế mới nói tai nạn trên đời khó biết trước.

Vỗ vỗ mông Trương Bình, cả người y tanh mùi máu, Hữu tướng quân Vương gia tức giận không có hảo ý nói : “Ngươi chỗ này đã lâu không bị ta thao luyện, cẩn thận lát nữa sẽ bị rách.”

Trương Bình nói nhỏ, “Vậy ngươi kiềm chế một chút. Ta còn có việc phải làm.”

Hoàng Phủ Kiệt cười ha ha bước ra, “Đừng nóng vội, trước đó có chút việc cần làm. Muốn chơi trò gắp lửa bỏ tay người, ngươi còn phải theo học ta thêm nhiều.”

————-

Trong quân doanh xuất hiện rối loạn.

“Bất hảo! Hữu tướng quân xảy ra chuyện!” Bên ngoài truyền đến kinh hô, binh sĩ tuần tra phát hiện thủ vệ bên ngoài doanh trướng bất tỉnh.

“Câm miệng!Không cho phép nói lung tung! Các ngươi xem chừng bên ngoài cho ta, ngươi, còn có các ngươi nữa, theo ta vào trong.”Là thanh âm của tướng Chu Trạm Giang, một thủ hạ của Lưu Bạch.

Doanh trướng “soạt” mở, Chu Trạm Giang mang theo vài tên binh tuần tra chạy vào doanh trướng.

Trong doanh trướng tràn ngập mùi máu. Sau doanh trướng còn rách một đường lớn, giống như ai đó rạch một đao.

Gió lạnh thổi vào vù vù, trong doanh trướng một mảnh lộn xộn.

Bọn họ chỉ thấy Hữu tướng quân nằm trên mặt đất không rõ sinh tử, trên lưng trúng một đao, máu chảy đầm đìa.

Chu Trạm Giang cước bộ run rẩy, lẽ nào ngay cả… ?

Một thân tín bên cạnh nhanh nhẹn đến nâng Hoàng Phủ Kiệt lên quan sát kỹ càng.

“Chu đô úy, ngài mau đến xem! Hữu tướng quân còn sống!”

“Cái gì?” Chu Trạm Giang nhất thời giống như được bơm thêm sức sống, cả người nhảy dựng lên: “Mau! Mau gọi quân y! Nhớ kỹ, không được phép tiết lộ tin này ra ngoài! Trái lệnh, trảm!”

Bên này, trong doanh trướng mật sứ thái tử phát hiện có một hộp gỗ bất minh nhìn xuống.

Mật sứ thái tử hoảng kinh ngã ngồi ra đất.

“Đại nhân, làm sao vậy?” Tên tùy tùng bên cạnh sứ thần bước lên trước kiếm tra, “A!”

“Làm sao bây giờ? Ngươi nói làm sao bây giờ? Có thật là Lưu tướng quân? Đầu của ông ta thế nào lại..."

“Đại nhân chớ hoảng sợ, tiểu nhân ra ngoài thám thính một phen. Trước tiên ngài giấu hộp gỗ đi, chờ tiểu nhân trở về sẽ xử lý sau.”

Trốn từ một nơi bí mật gần đó, Trương Bình nhìn thấy tên tùy tùng mặc binh phục lính quèn đi ra từ doanh trướng mật sứ, phát hiện gã đảo một vòng rồi trở lại, thân thủ nhẹ nhàng, không khỏi thầm khen một tiếng.

Đợi qua một tuần trà, không thấy bọn họ đi ra, nghĩ thầm Hoàng Phủ Kiệt đoán không sai. Đối phương căn bản không dám đem đầu người ra ngoài xử lý, có thể đã vùi lấp ngay tại chỗ.

Hiện tại y chỉ cần cho người tuần tra một vòng doanh trướng rồi dẫn bọn họ tới đây là được.

Lát nữa các ngươi hết đường chối cãi a.

Lưu đại tướng quân, xin lỗi. Ai kêu ngươi muốn đụng đến Vương gia bọn ta? Ngươi nói xem, ngươi đã nhiều tuổi như vậy, còn liên hợp với đại ca ca khi dễ đệ đệ bị thất sủng thì giống cái gì?

——————-

Tháng sáu năm thứ hai mươi tư Trinh Thắng, Hộ quốc đại tướng quân Lưu Bạch bạo bệnh qua đời, Ninh vương Hoàng Phủ Kiệt cầm trong tay mật chỉ tạm thời nhận chức thống soái.

Tháng tám cùng năm, truyền đến tin chiến thắng : Đại quân Hung Nô rút khỏi Nhạn Môn Quan năm mươi dặm, tử thương một vạn, bắt bốn trăm tù binh —— đây là trận thắng lớn đầu tiên kể từ khi Ninh vương làm thống soái đại quân.

Thắng đế long nhan vui mừng, truy phong Lưu bạch là Hộ quốc công, ban thưởng Lưu phủ kim ngân vạn lượng, chỉ tước vị không được kế tục.

Mật sứ Thái tử phái đi biệt vô âm tín, vài lần sai người đến Nhạn Môn Quan dò hỏi, nhưng nhất vô sở hoạch (không có tin tức). Lại càng không biết mật thám sớm đã bí mật đưa vào kinh thành, về phần đưa đến chỗ ai thì…

Triều đình bắt đầu vì tìm người đảm nhiệm chức Chinh man đại tướng quân mà tranh luận không ngớt.

Tháng mười một cùng năm, biên cương lần thứ hai truyền đến tin chiến thắng : đại quân thừa thắng xông lên, quân Hung Nô tiếp tục thối lui năm mươi dặm nữa, tử thương gần vạn, chủ động yêu cầu đình chiến mùa đông.

Triều đình lại náo động một phen, trở nên long trời lở đất.

Thái tử một mặt đưa thái thú Lý Đăng ra Nhạn Môn Quan nhậm chức Chinh man đại tướng quân, một mặt phái kỵ binh dũng mãnh Đô úy Dương Hiểu phụ tá.

Nhận được lễ vật, cảm thấy hảo ý của Ninh vương, Huệ vương vẫn để Ninh vương đảm nhậm chức thống soái như cũ, triều đình phái tướng Diệp Chiêm phụ tá.

Trong đó cũng có người nhắc tới Ngôn Tịnh mới từ Tây Nam trở về đảm nhiệm chức Chinh man đại tướng quân. Ngôn Tịnh nghe vậy vội vã rời khỏi hàng tấu rằng bản thân đối với tình thế Nhạn Môn bất minh, tùy tiện lao vào sẽ làm trễ thời cơ giao chiến. Huống chi biên quan hiện nay liên tục truyền đến tin thắng trận, thay tướng trước trận chắc chắn làm quân tâm dao động.

Ngôn Tịnh can gián: Chi bằng tiếp thu kiến nghị của Huệ vương, để Ninh vương tiếp tục đảm nhiệm Thống soái toàn quân, nếu hắn có bất luận điều gì không thỏa đáng sẽ đổi cũng không muộn. Ninh vương dù sao cũng đã chinh chiến ở biên quan ba năm, lúc này thay tướng khác sợ người đó sẽ không hiểu rõ tình thế biên quan bằng hắn.

Thắng đế nghe vậy nghĩ cũng có lý.

Thậm chí có viên quan nói : Ninh vương trời sinh dị mạo, hiện tại Hung Nô cũng sợ gương mặt hắn, gọi hắn là “Ma suất”. E rằng Ninh vương từ nhỏ đã là đại tướng, vì Thắng đế bảo vệ biên cảnh.

Lời vừa nói ra, có đông đảo người phụ họa.

Thái tử còn muốn nhiều lời, bị Vi tể tướng dùng ánh mắt ngăn lại.

Thắng đế nghe bề tôi nói, nhớ lại lúc trước Tứ hoàng tử ở trước mặt hắn cũng nói giống vậy, lại nhìn biểu hiện của hắn trên chiến trường hôm nay, mở lời vàng ngọc quyết định hắn làm thống soái. Đồng thời cũng truyền thánh chỉ cho Lý Đăng, lệnh ông ta phụ tá Ninh vương đánh tan giặc Hung Nô.

Thái tử âm thầm nghiến răng, nhận định sửu tứ và lão nhị thông đồng với nhau.

——————-

Hoàng Phủ Kiệt nhận được thánh chỉ, biểu thị kinh sợ, tỏ ý nhất định không phụ thánh ân, ba năm điều binh khiển tướng đánh đuổi giặc Hung Nô, bắt Quyết Đột dâng hàng thư. (thư đầu hàng).

Trương Bình bên cạnh phi thường biết điều, xuất hai gói “đặc sản địa phương” phụng cấp đặc sứ.

Hồ Vinh đến truyền chỉ, ngoài cười nhưng trong không cười, gật đầu, đi gặp thái thú Lý Đăng rồi vui vẻ trở lại.

Lý Đăng tiến nhập đại trướng, lại bị nguyên tướng lĩnh Lưu Bạch mơ hồ bài xích. Hoàng Phủ Kiệt đối với ông ta chu toàn, lễ kính phi thường. Ý kiến Lý Đăng thường không được chấp nhận, nhưng sau Hoàng Phủ Kiệt sẽ tự mình đến lấy lòng ông, biểu thị tướng lĩnh đại đa số đều là người của Lưu tướng quân, hắn cũng không dễ can thiệp chuyện bọn họ.

Lý Đăng thấy Hoàng Phủ Kiệt ủy khuất cầu toàn như vậy chỉ có thể nén giận. Tin báo về nói quân của Lưu Bạch đối với mình bất mãn, Hoàng Phủ Kiệt làm đại soái lại tỏ ra mềm yếu.

Nhận được tin cho biết cảm giác Hoàng Phủ Kiệt tiếp chỉ và thệ ngôn, lại nhớ đến hắn lúc trước, trong bụng cũng yên tâm —— dưới tình hình như vậy, nếu Hoàng Phủ Kiệt có thể đánh đuổi quân Hung Nô trong ba năm mới đúng là quỷ! Huống chi trong ba năm, cũng đủ cho bọn họ làm rất nhiều sự.

Bên kia buông lỏng đề phòng Hoàng Phủ Kiệt, hết sức chuyên tâm đối phó địch thủ duy nhất. Bên này biên quan, chúng tướng đồng lòng báo thù cho Lưu Bạch, thà phụ tá Tứ hoàng tử chứ quyết không nhượng thái tử thực hiện được dự định. Dần dần, họ giáo trái tim mình cho thống soái Hoàng Phủ Kiệt năng lực phi phàm.

Mùa hè năm thứ hai mươi lăm Trinh Thắng, “Ma suất” dụng kế ly gián quan hệ Thiền Vu Quyết Đột và đại tướng quân Hô Diên Đan thành công.

Hô Diên Đan nguyên là đệ đệ của chính thất Quyết Đột, nhưng từ khi Quyết Đột cưới Nguyệt Thị, lãnh đạm với chính thất, phong Nguyệt Thị làm chính thê. Hô Diên Đan vì thế đối với Quyết Đột có điều bất mãn, nhưng tỷ tỷ lại yêu Quyết Đột sâu sắc, nguyện ý nhượng bộ vì đại nghiệp của hắn, Hô Diên Đan mới ẩn nhẫn đến nay.

Thế nhưng Phỉ Lạc có mang với Quyết Đột, bị Nguyệt Thị ghen ghét vu cáo hãm hại nàng hoài thai dã chủng. Khi Quyết Đột chinh chiến trở về, Phỉ Lạc đã bị Nguyệt Thị hạ ngục, hài tử cũng bởi vậy sanh non. Phỉ Lạc tự sát trước mặt Quyết Đột.

Hô Diên Đan nghe tin, nộ khí yêu cầu Quyết Đột trả lại sự trong sạch cho tỷ tỷ, cấp cho người một cái công đạo. Nhưng Quyết Đột che chở Nguyệt Thị, thậm chí chấp nhận chứng cứ Nguyệt Thị đưa ra, nói Phỉ Lạc tự biết có tội nên tự sát.

Hô Diên Đan không tin điều đó, đoạn tuyệt Quyết Đột. Dẫn binh lính bộ tộc mình ly khai Quyết Đột.

Trương Bình nhận được tin này, nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Kiệt nửa canh giờ.

“Trương công công, ngài cứ nhìn ta như vậy là do ta đột nhiên biến mỹ hay so với trước đây càng xấu hơn?” Hoàng Phủ Kiệt ngẩng đầu hài hước cười.

Trương Bình đưa một ngón tay lên, phi thường nghiêm túc nói : “Đệ nhất, đừng gọi ta là công công, ta lớn hơn tôn tử nhà ngươi. Đệ nhị, nam nhân không cần quan tâm dung mạo bản thân. Đệ tam, ngươi lần trước kêu ta mang tặng lễ vật cho Nguyệt Thị, lễ vật đó chính là chứng cứ?”

Hoàng Phủ Kiệt buông bút, thận trọng suy nghĩ một chút, nói: “Không sai. Một lễ vật nho nhỏ, mặc kệ nó thật hay giả, nhưng mượn tay kẻ khác chính là Nguyệt Thị. Nếu như nàng ta không có ác tâm hại Phỉ Lạc, lễ vật này nàng ta căn bản không để trong lòng.”

Trương Bình bẻ ngón tay răng rắc. Mặc kệ là chủ ý của ai, trượng phu không nên xuất thủ với phụ nhân. Hơn nữa y không thích bị giấu diếm.

Hoàng Phủ Kiệt rất điềm tĩnh, bồi thêm một câu: “Bất quá kế ly gián này không phải chủ ý của ta.”

“Đó là ai?”

“Phong tử.”

Trương Bình xoay người bỏ đi.

Hoàng Phủ Kiệt ở phía sau y rất thành khẩn nói : “Ta và người điên bàn việc này không thể tìm ngươi, dù tìm ngươi hắn cũng không đồng ý nói rõ mọi sự. Ngươi biết hắn hiện tại là quân sư của ta, ta phải nể mặt hắn một chút.”

Trương Bình quay đầu, oán hận phun bốn chữ: “Cá mè một lứa.”

Hoàng Phủ Kiệt gật đầu, lại cầm lấy bút viết tiếp chiết tử.

“Một canh giờ nữa ngươi mời Chu tướng, Đào tướng tới, nói ta có chuyện quan trọng cần thương lượng. Ngươi nhớ mời người điên tới trước. Sau đó ở đây hầu hạ ta đừng đi đâu. Ta muốn nói vài chuyện với ngươi, đừng có suốt ngày chạy đông chạy tây, ta muốn tìm ngươi đều tìm không được. Đi đi, đi nhanh về nhanh!”

——————

Cuối năm thứ hai mươi lăm Trinh Thắng, đại quân Hung Nô tự hủy chi ước đình chiến mùa đông, tập kích Nhạn Môn Quan, bị Hoàng Phủ Kiệt xuất binh đánh đuổi. Nhưng sau đó không lâu, cung ứng lương thảo Đại Á xuất hiện nguy cơ.

Hoàng Phủ Kiệt ngay lập tức thảo sáu đạo tấu chương thúc giục, nhưng bên lương thảo trộn phân nửa đá vụn vào cây cỏ.

Hoàng Phủ Kiệt giận dữ kéo quan lương thảo ra trước đại quân đang thao luyện, trảm thủ.(chém đầu)

Hoàng Phủ Kiệt nắm đầu quan lương thảo, hô lớn trước đại quân:

“Quân Hung nô tự hủy chi ước đình chiến mùa đông tập kích chúng ta, mà triều đình lúc này lại muốn cắt lương thảo của ta. Trong này tất có người làm trò quỷ, thậm chí là cấu kết với địch!”

“Hiện nay lương thảo chỉ đủ dùng thêm một tháng, không biết tới khi nào triều đình mới đưa lương thảo đến. Quân Hung Nô không nhân, chúng ta cũng không nghĩa! Kế nay chỉ có một! Cướp lương thảo của địch sống qua mùa đông ——!”

Đại quân quần tình kích động, hò hét rung trời. Tiến hành chiến tranh mà không có lương thảo, phải làm sao? Đương nhiên là cướp!

Trương Bình nhìn ra một số người trở nên dữ tợn, nghĩ đến Hoàng Phủ Kiệt và Phong Tử đã quyết định chính xác đúng thời điểm, mỉm cười không biết là nên bội phục hay nên sợ —— người này thấu triệt lòng người, toàn quân hầu như bị hắn đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Trương Bình cũng minh bạch hắn vì sao lớn mật, bởi vì hắn căn bản không sợ thất bại.

So với một người sắc sảo có dã tâm thì ai càng đáng sợ hơn?

Đáp án chỉ có một: người điên nhưng thông minh.

Hoàng Phủ Kiệt thắng!

Lo lắng một tháng sau không có cơm ăn, các binh sĩ đều gắng hết sức, hơn nữa lúc trước bị tập kích, lửa giận dâng cao, ăn miếng trả miếng, hưng phấn dị thường.

Đơn thuần cho rằng quân Đại Á đến trả thù, quân Hung Nô vừa đánh vừa lui, đến khi bọn chúng phát hiện binh sĩ Đại Á đều mở to mắt nhắm vào mục tiêu lương thảo quân doanh thì đã muộn.

Thắng đế ngồi tại Thượng thư phòng xem mật báo biên quan: binh sĩ vì bất đắc dĩ phải mạo hiểm tấn công quân Hung Nô cướp lương thảo. Các tướng lĩnh tỉ mỉ ghi chép kết quả : không có thương vong, thành công đoạt lấy quân lương, cho Hung Nô một đòn đả kích lớn. Thắng đế vui vẻ vỗ án cười to.

Nhưng khi ngài biết phe mình mạo hiểm cướp lương thảo địch vì cung ứng gặp trắc trở, khuôn mặt Thắng đế tối lại.

Ngài không phải không biết thái tử và Huệ vương ngầm cạnh tranh gay gắt, nhưng trên cơ bản không làm hại đến Đại Á. Hiện nay phe thái tử vì muốn giáng cho thế lực Huệ vương một đòn mà gây chuyện hỗn trướng, cắt xén lương thảo, hừ!

Thắng đế cười nhạt, ngài có thể cho thì có thể thu.

Đầu năm thứ hai mươi sáu Trinh Thắng, Thắng đế không những không truy cứu chuyện Hoàng Phủ Kiệt trảm quan lương thảo trước trận, còn phái người do Ngôn Tịnh đề cử làm quan lương thảo.

Hành động này của Thắng đế khiến Huệ vương và Vi Vấn Tâm nhận ra ngài muốn làm gì.

Diệp Chiêm lần thứ hai dâng thứ tấu Thắng đế, biểu thị muốn ra biên cương rèn luyện. Phe Huệ vương dĩ nhiên cực lực tiến cử.

Thắng đế ngẫm nghĩ một lúc, chấp thuận.

Lúc Diệp Chiêm đến Nhạn Môn Quan thì đã là tháng ba đầu xuân.

————–

Trương Bình ngồi xếp bằng trên giường vận công căng thẳng.

“Kẹt .”

Hoàng Phủ Kiệt mải nói chuyện không gõ cửa, tiện tay đẩy cửa bước vào.

Trương Bình cũng không hề nhúc nhích. Hoàng Phủ Kiệt đến cạnh y, kéo chăn lại, cuộn tròn người ngủ.

Cũng không biết thời gian trôi đi bao lâu.

Trương Bình mở mắt ra, tinh quang trong mắt chợt lóe một vẻ chân thật tự nhiên.

Trương Bình đã ngoài hai mươi bảy tuổi, gương mặt vẫn gạt người bất đền mạng, cũng không vì sáu năm đẫm máu mà thay đổi. Tương phản với y, ngươi nọ thoạt nhìn càng thêm chững chạc, càng thêm phác thực, khiến cho người ta vừa nhìn đã tin tưởng, thậm chí đối với hắn rất chân thành.

Thật ư? Chưa từng nghe qua câu cận mặc giả hắc (gần mực thì đen) sao?

“Vương gia.” Trương Bình chọc chọc thân ảnh cao to đang say ngủ.

Người cao to trở mình một cái, tiếp tục ngủ.

“Vương gia, nghe nói Lý thái thú muốn gả nhi nữ cho ngài?”

Người cao to tỉnh, không chỉ tỉnh, hắn còn vội vàng ngồi dậy ngay ngắn, lộ ra khuôn mặt tươi cười.

“Ta còn chưa đáp ứng a, ngươi biết rồi thì ta sẽ đáp ứng, cũng là kế sách tạm thời. Ta sẽ không thật lòng với nhi nữ ông ta….”

“Vương gia, theo ta luyện quyền cước a.”

“Ách, được rồi.” Hắn không tình nguyện, kéo dài thời gian đi hài. Thông thường Trương Bình nói hắn luyện quyền cước cùng y, chính là muốn đánh hắn một trận. Đặc biệt là hai năm gần đây, càng ngày càng không lưu tình nể mặt. Lẽ nào ta bị thất sủng rồi ? Thân ảnh cao to nhịn không được ý nghĩ bi thương.

“Vương gia, ngài lại suy nghĩ lung tung cái gì? Ta mới vừa phá thập thành đại quan, muốn tìm một cá nhân nghiệm chứng xem võ công có hơn trước đây. Ở quân doanh cao thủ không ít, nhưng trừ người ra ta không thể chính đại quang minh tìm ai khác giao thủ. Mau! Nhanh lên!” Trương Bình hưng phấn ma quyền sát chưởng, cả người tràn đầy sức mạnh mà không có chỗ dùng khiến y khó chịu.

Hoàng Phủ Kiệt sầm mặt, thoạt nhìn tương đối khiếp người. Từ khi hắn trở thành Đại thống soái thì không còn đeo mặt nạ, vì Trương Bình nói khuôn mặt hắn so với lúc mang mặt nạ có lực rung động hơn.

“Ngươi muốn luyện quyền cước với ta không phải vì muốn đánh ta?”

Trương Bình khó hiểu trả lời: “Ta hảo hảo đánh ngươi làm gì chứ?”

Khuôn mặt nam nhân càng tối lại, “ Ngươi không phải vì Lý thái thú muốn gả nhi nữ cho ta mà tức giận?”

Trương Bình càng khó hiểu, “Ông ta gả nhi nữ cho ngươi, ta tức giận làm gì?”

“Trương Bình.”

“Ân?”

“Đi! Chúng ta hiện tại phải đi lên núi, hảo hảo luyện!”

Trương Bình cũng không để ý trên mặt đối phương phẫn nộ cái gì, nghe hắn nói vậy liền hăng hái, nhất thời vui vẻ chụp lấy vai hắn cười đắc thắng, “Đi, chúng ta đi ngay bây giờ!”

——————

Hoàng Phủ Kiệt thua quyền cước, gương mặt cau có từ chiều hôm trước đến tận sáng hôm sau.

Diệp Chiêm đợi gần một canh giờ mới nhìn thấy vị thống soái tướng quân.

Mà y mới nhìn cái ngươi đang ôm một đống bất mãn trong bụng thì khẽ rùng mình, càng không tin vào hai mắt chính mình.

Người trước mặt có thật là Tứ hoàng tử yếu hèn năm đó?

Sao có thể ?!

Bất quá chỉ sáu năm không gặp, hắn thế nào lại có thể thay đổi thành một người khác hoàn toàn?

Hoàng Phủ Kiệt hai mươi mốt tuổi, thân hình cao lớn dọa người. Người ta thường nói đại hán bát xích (nam tử hán thân dài tám thước), hắn đã cao cửu xích. Thân thể rắn chắc cân xứng với chiều cao, nhìn qua có cảm giác áp bức.

Vóc người đã khiến người ta bất an, gương mặt còn phát ra vẻ quyết đoán.

Đúng vậy, là khuôn mặt vô cùng mạnh mẽ.

Nguyên bản mi cốt cao, hai mắt thâm thúy nhưng hiện tại khuôn mặt giống như được khắc gọt mà ra. Hơn nữa, bớt huyết hồng chữ nhân chia ấn đường làm hai, gương mặt vô pháp nhận ra xấu hay đẹp. Đó là một loại ma tính. Chả trách quân Hung Nô gọi hắn là “Ma suất”, thực sự xứng đáng.

Xung quanh nam nhân tỏa ra một loại khí thế, một loại….Diệp Chiêm trong lòng phát lạnh, đó là khí thế chỉ thuộc về chí tôn vương giả!

Không được, ta phải lập tức truyền tin cho Huệ vương. Thiên! Bọn họ đếu mất cảnh giác, bọn họ và thái tử đều mất cảnh giác rồi! Tại Nhạn Môn Quan, bọn họ đã bỏ qua một địch thủ tuyệt đối không thể bỏ qua. Mà địch thủ này còn nắm hai mươi vạn đại quân trong tay.

Diệp Chiêm cảm thấy một trận choáng váng, bọn họ đã bỏ quên người này bao lâu rồi? Nghĩ đến chính họ đề cử người này làm thống soái, trời, bọn họ rốt cuộc đã làm chuyện ngu xuẩn gì thế này?

“Diệp Chiêm?” Hoàng Phủ Kiệt gạt gạt mí mắt.

“Vâng. Diệp Chiêm bái kiến đại soái.” Diệp Chiêm bị thái độ vô lễ của hắn làm tức giận, nhưng nén xuống, lễ độ tương kiến.

“Ngươi là võ quan?” Hoàng Phủ Kiệt trong mắt hình như có chút khinh thường.

“Vâng.” Diệp Chiêm nghiến răng hồi bẩm. Năm đó chứng kiến tiểu tử này run rẩy, hiện giờ phải dè chừng hắn. Huệ vương còn muốn y âm thầm khống chế hắn, có thể sao?

Hoàng Phủ Kiệt giật giật ngón tay, “Đã như vậy, Chu tướng quân, vậy phiền ngài bồi Diệp đại nhân thủ cước a. A, đúng rồi, người ta kim chi ngọc diệp (cành vàng lá ngọc), đừng đả thương. Đến lúc đó ta khó ăn khó nói với nhị ca.”

Các tướng lĩnh ngồi dưới hàng cười rộ, Chu Trạm Giang lĩnh mệnh, ôm quyền hướng Diệp Chiêm thỉnh giáo.

Diệp Chiêm nhẫn nộ, cố gắng mỉm cười.

Hừ, người này tuy rằng khí thế đáng sợ, nhưng cũng chỉ là hạng người tầm thường. Làm thống soái đại quân nhưng khinh mạn thuộc hạ, có thể nào đắc nhân tâm?

Khí thế của hắn đại khái là do vóc người, ta không tin một người như hắn có thể trở nên lợi hại như vậy. Hắn nhất định có rất nhiều nhược điểm, hảo, ta sẽ dần dần tìm ra. Ta tuyệt không để ngươi làm đối thủ của Vương gia!

“Đại soái, Diệp đại nhân đi cả chặng đường dài tới đây, đã mệt mỏi bất kham. Thuộc hạ nghĩ hay là để Diệp đại nhân hảo nghỉ ngơi một phen, buổi tối sẽ tiếp phong yến. Lúc đó cùng các tướng lĩnh so chiêu càng tăng thêm cảm tình, người thấy sao?”

Diệp Chiêm di chuyển ánh mắt nhìn người vừa nói, thấy người đó hào hoa phong nhã, khóe mắt cười nhẹ, vẻ mặt tường hòa (hòa nhã, tốt lành). Diệp chiêm đối với người này chợt nảy sinh hảo cảm.

Hoàng Phủ Kiệt trên mặt bất mãn, ai cũng có thể nhìn ra. Nhưng hắn tựa hồ có chút cố kỵ người này. Mặc dù bất mãn nhưng không biểu lộ rõ ràng, hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy bỏ đi.

Diệp Chiêm trong lòng căm tức, nhưng chỉ có thể khom lưng tống tiễn.

Người vừa giúp y đi đến bên cạnh hòa ái cười nói : “Tại hạ Phong Chỉ, tự Vũ Sơn.”

“Điên… Diệp Chiêm ra mắt Phong đại nhân.” Diệp Chiêm vội vàng thu hồi ánh mắt kinh ngạc, đáp lễ.

“Ha hả, không sao, rất nhiều người đều đọc sai tên của ta. Thái độ đại soái vừa nãy thỉnh Diệp đại nhân chớ trách. Đại soán trong thời gian này khó chiều, ai cũng không vừa mắt. Ngài đừng để bụng.”

Diệp chiêm còn chưa minh bạch có ý tứ, mấy tướng lĩnh nghe nói vậy cùng cười ha hả.

Chuyện Hoàng Phủ Kiệt và thị nhân Trương Bình bên cạnh hắn, tất cả mọi người mập mờ đoán được một chút. Bất quá nơi này là quân đội, nữ nhân ít, nam nhân có chuyện đó cũng không đáng ngạc nhiên, chỉ cần không ảnh hưởng đến tác chiến sẽ không ai nói gì.

Mọi người cười chính là thị nô Trương Bình rành rành là yêm nhân hầu hạ thống soái, nhưng thống soái khó chạm đến bảo khố y. Bình thường hắn đối với y không giống một thị nô, thậm chí có lúc trước mặt họ đột nhiên nói một câu : tối qua lại bị đá xuống giường.

Mà trong mắt họ, Hoàng Phủ Kiệt làm thống soái đại quân ưu tú phi thường. Vị Tứ hoàng tử này tính cách không cứng nhắc, không có cảm giác cao cao tại thượng, thập phần quý trọng thuộc hạ, lúc thường không phân biệt cao thấp, có lúc cao hứng vui đùa không kiêng kỵ. Diệp Chiêm đến, hắn muốn mọi người so chiêu, có thể nói hắn và Diệp Chiêm có cừu hận.

Các vị tướng lĩnh hiển nhiên không ai không để ý, chẳng ngờ thống soái bọn họ khi dễ ma mới.

Diệp Chiêm chẳng rõ nội tình bên trong, bị biểu hiện Hoàng Phủ Kiệt lừa gạt, toàn tâm toàn ý thu thập nhược điểm và sai lầm của Hoàng Phủ Kiệt.

————–

"Ngày mười tháng ba, ta tiếp phong yến, Ninh vương thất thố. Ta thắng Chu Trạm Giang sau bị Đào, Tiết tướng quân liên thủ đối phó.Mà hai tướng quân Đào, Tiết động thủ không lưu tình, nhượng ta nằm trên giường nửa tháng.

Ngày hai mươi tư tháng ba, dò ra Thái thú Lý Đăng muốn gả nhi nữ cho Ninh vương. Đây có thể là thái tử muốn lung lạc Ninh vương, đáng lo.

Ngày hai mươi lăm tháng ba, do thám thấy Ninh vương vẫn cấu kết với thị nô bên người.

Ngày tám tháng tư, Ninh vương tìm được sai lầm của ta, sai người đánh ba mươi quân côn.

Ngày mười lăm tháng tư, phát hiện Ninh vương cực đắc nhân tâm toàn quân. Cần phải cẩn thận.

Ngày hai mươi tháng tư, khai chiến với Hung Nô. Ninh vương phái làm tiên phong. Ta vì thân thể thương tích, suýt chút nữa chết trong tay đại tướng Hung Nô Chuy Hạ, lại được Ninh vương cứu.

Ngày mười tháng năm, Ninh vương từ chối chi nữ Lý Đăng khiến ông ta không vui. Có thể lợi dụng điểm này.

Tổng kết: người này bất hảo, âm thầm điều khiển từ trong bóng tối, kế hoạch cần thay đổi, đợi chỉ thị."

Hoàng Phủ Kiệt nhìn tấm da trong tay, cười ha hả một tràng.

“Đừng cười nữa, vui đến thế sao?”

Trương Bình thở dài, y đã cắt đứt đường truyền tin của Diệp Chiêm. Theo dõi Diệp Chiêm tròn hai tháng, biết được chỗ gã liên lạc, bèn lấy bản gốc sao chép lại một phần rồi trả bản gốc về chỗ cũ.

“Vương gia, người xem làm sao bây giờ? Muốn phá? Muốn sửa? Hay mặc kệ nó?”

Hoàng Phủ Kiệt bắn đạn vải, trả lời lạc quẻ : “Ngươi lần trước nói cảm thấy thấy khó chịu, nguyên lai có chuột nghe trộm góc tường. Hắc hắc.”

Trương Bình trừng mắt, “Ngươi đừng nói ta, chính ngươi cũng không biết.”

Hoàng Phủ Kiệt nghe một câu oán giận, vẫy tay với Trương Bình.

“Ngươi xem trên mặt ta viết gì? Ta đã khước từ đề nghị Lý Đăng. Ngươi xem, ta vì ngươi mà đắc tội với một đại nhân vật, ngươi nói phải bồi ta thế nào?” Hoàng Phủ Kiệt vừa nói vừa kéo ống tay áo Trương Bình.

Trương Bình giật tay áo về, thô lỗ nói: “Liên quan gì ta! Lý Đăng đối với ngươi mà nói đã không còn giá trị lợi dụng. Hắn giờ đã là thái thú mất quyền lực, nếu ngươi muốn ông ta chết, bất cứ lúc nào ông ta đều có thể chết, còn khiến người ta không mảy may nghi ngờ. Ngươi ghét nhi nữ người ta cũng đừng đem ta ra làm cớ.”

“Thế nào không liên quan ngươi? Ta chướng mắt khuê nữ xinh đẹp nhà người ta cũng vì cái mông này của ngươi.” Nam nhân vô sỉ mỉm cười dâm đãng, đưa tay ôm y.

Trương Bình tránh xa mười thước.

Hoàng Phủ Kiệt bổ nhào về phía trước, bất mãn nói :”Ngươi võ công đã đủ mạnh rồi, sau này không cho phép ngươi luyện nữa.”

Trương Bình khinh thường nhìn hắn, “Nếu bản thân chịu khó luyện, sẽ không oán người khác võ công cao.”

“Có thể trách ta?” Hoàng Phủ Kiệt tức tối, bất bình nói “Ta thân là thống soái đại quân, ít việc lắm sao? Đương nhiên không có nhiều thời gian luyện công như ngươi. Hơn nữa chẳng phải ngươi bình thường tự xưng là thiên tài võ học? Ta là người bình thường sao có thể so với thiên tài võ học!”

Trương Bình suy nghĩ một chút, gật đầu, “Đúng vậy. Ngươi tuy rằng thiên tư luyện võ cũng không tệ, nhưng so với ta thực sự còn kém một chút.”

Hoàng Phủ Kiệt quả thật rất muốn bắt lấy người này, lột phăng quần, hung hăng chà đạp cái mông y.

Hiển nhiên ánh mắt nham hiểm của hắn phi thường rõ ràng, Trương Bình lui về sau hai bước.

“Ngươi rốt cuộc dự định làm thế nào? Phong tử nói cho ta biết, ngươi rõ ràng có năng lực đánh đuổi Hung nô ngay đầu năm nay, thậm chí buộc hắn thượng cống. Vì sao ngươi đến giờ còn chưa đưa ra bất cứ chiến lược ứng chiến nào?”

Hoàng Phủ Kiệt ngoắc ngoắc ngón tay, “Ngươi ngoan ngoãn đến tọa trên đùi ta, ta sẽ nói cho ngươi.”

“Nhìn ngươi cũng không gấp, xem ra tin tức này với ngươi cũng không quan trọng. Như vậy ta trở về nghỉ ngơi. Ngài cũng đi ngủ sớm một chút.”

Ai đó chụp ếch. Trương Bình nhanh như gió, thoáng chốc đã không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Tức giận vì chậm một bước không bắt được y, Hoàng Phủ Kiệt chửi một câu thô tục rất khó nghe.

-------------------

Huệ vương Hoàng Phủ Cẩn truyền tin cho Diệp Chiêm, lệnh hắn ra sức lung lạc Ninh vương.

Nhưng vào lúc này, Hoàng Phủ Kiệt đột nhiên phát lệnh toàn quân tấn công đại quân Hung Nô. Đồng thời, Trương Bình và quân sư Phong Vũ Sơn ly khai Ninh vương, chẳng biết đi đâu.

Cuối hè năm thứ hai mươi sáu Trinh Thắng, quân Nguyệt Thị vương Quyết Đột bỗng nhiên tan rã. Hoàng Phủ Kiệt thừa dịp trận thế Quyết Đột bất ổn, bức quân Hung Nô thối lui vào sơn hậu.

Quyết Đột không có người kế thừa, các thủ lĩnh Hung Nô vì tranh ngôi Thiền Vu mà trở nên náo loạn.

Hoàng Phủ Kiệt phát động tổng công kích với Nguyệt Thị quốc, mượn cớ Đại Á đến giúp Hung Nô. Thế đơn lực mỏng, Nguyệt Thị diệt quốc.

Sau đó Hoàng Phủ Kiệt cho Hô Diên Đan mượn binh lực Đại Á thu phục phân nửa người trong tộc, tự lên làm Thiền Vu. Hắn biểu thị nguyện ý sinh thời hàng năm đều thượng cống Đại Á, cam chịu làm phụ thần.

Đến đây, Đại Á toàn thắng!

Hoàng Phủ Kiệt xạ tiễn bắn chết Quyết Đột, diệt Nguyệt Thị, trợ Hô Diên, thời gian không quá bảy tháng. Diệp Chiêm làm phó thủ Đào Chính Cương, ngày ngày bận việc bố chiến….căn bản không có cơ hội lung lạc Ninh vương. Kể cả việc lung lạc thượng ti cũng bất thành.

Đào Chính Cương là một người khó lay chuyển, ông ta ngay cả hoàng tử cũng không để vào mắt, huống hồ là một Diệp Chiêm nhỏ nhoi. Diệp Chiêm có công, ông ta thưởng. Diệp Chiêm sai lầm, ông ta lập tức thượng quân côn, không chút khách khí.

Mà tin tức Diệp Chiêm truyền ra, toàn bộ bị ngăn lại mà không biết. Đến khi Đào Chính Vương cầm những tin tức ấy xuất hiện ở trước mặt hắn, tố cáo hắn tiết lộ việc quân cơ, thông đồng với địch phản quốc thì Diệp Chiêm ngây người.

Cuối xuân năm thứ hai mươi bảy Trinh Thắng, Hoàng Phủ Kiệt nhận được chiếu lệnh Thắng đế yêu cầu hắn lập tức khải hoàn quay về triều.

—————-

Hoàng Phủ Kiệt co chân gác lên đống công văn, nhìn chằm chằm thánh chỉ tại án thượng, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Trương Bình nhìn thần sắc hắn lộ ra một tia ngoan lệ (độc địa), đột nhiên mở miệng nói: “Trữ tác thái bình cẩu, bất tác loạn thế nhân. (Thà làm chó thái bình còn hơn làm người thời loạn).Ta cũng không muốn làm đứa con trôi dạt khắp nơi. Hơn nữa đến lúc đó loạn trong giặc ngoài, nội địch và ngoại địch thành bằng hữu, chúng ta sẽ bị truy sát. Đối sách sau này, chúng ta từng thương thảo rất nhiều lần, kế hoạch cũng định rồi, thay đổi chủ ý không phải điềm hảo.”

Hoàng Phủ Kiệt nhìn y tà mị.

Trương Bình bình tĩnh nói :”Ta biết ngươi rất lợi hại, nhưng dụng binh đao không dính máu mới thực lợi hại. Ngươi… được không?”

“Trương Bình.”

“Ta làm sao?”

“Ngươi nếu như sau này còn dám thối lui một bước, ta đem ngươi cột vào kỳ can (cột cờ) tại thao trường trước mặt toàn quân.”