Ta Có Dược A!

Chương 5: Thương Vân Thành




Editor: Tracy

Đệ tử thế gia bắt đầu được giáo dục từ nhỏ, Tề Thiên Hữu khi nhỏ được dòng chính nuôi lớn cũng chịu giáo dục tương tự như thế, trong đó quan trọng nhất là nhận biết người. Tỷ như các thế gia nổi danh ở Thương Vân quốc, bất luận lớn nhỏ đều phải biết nhìn mặt đoán người, như vậy khi đi ra ngoài làm việc mới sẽ không đắc tội người không nên đắc tội, nhất là năm đại thế gia Thương Vân Thành.

Chuyện của Công Nghi Thiên Hành cũng là truyền đến ồn ào huyên náo. Ban đầu Công Nghi gia sinh ra một cái ma ốm bị người lén lút cười nhạo, cho đến khi Công Nghi Thiên Hành lấy thân phận ma ốm đứng vững hoàn toàn, tạo nên thanh danh to lớn như vậy, bao nhiêu khó khăn cực khổ đều như trong truyền thuyết.

Đương nhiên, công tử tứ đại gia tộc khác đều rất có danh vọng, trong mỗi một thế gia đều có một cường giả trẻ tuổi đại diện có sức mạnh nghiền áp. Ở trong thế giới dùng võ vi tôn này, Công Nghi Thiên Hành không thể luyện võ, nhưng khi nhắc đến các công tử toàn quốc đều cho rằng là Ngũ công tử, chứ không phải Tứ công tử. Mọi người trong thiên hạ thích khua môi múa mép, trước thì cười nhạo lúc sao lại biến thành kinh ngạc, trong lòng không cho là đúng nhưng ngoài mặt vẫn đến tán thưởng.

Tề Thiên Hữu đối với Công Nghi Thiên Hành rất sùng kính, không khác gì so với thần tượng. Cố Tá tuy không tới mức đem Công Nghi Thiên Hành làm thành tượng, nhưng đúng là rất bội phục y.

Này quả thật là thân tàn chí kiên! Không có bỏ cuộc, đúng là không dễ dàng mà.

Cố Tá đối với người như thế, luôn luôn có hảo cảm.

Tuy rằng Công Nghi gia đã tìm vô số Luyện dược sư, nhưng trong nhiều năm như vậy cũng không thể chữa khỏi cho Công Nghi Thiên Hành, nhưng Cố Tá lại cảm thấy, chính mình chưa chắc đã không được... Trong sách đạo cụ của hắn có nhiều phương thuốc cùng đan phương như vậy, vừa nhìn liền biết là cổ xưa hiếm có, còn có rất nhiều cách bồi dưỡng thân thể, chẳng lẽ không có cái nào có thể sử dụng được hay sao? Đặc biệt là ba bốn phương thuốc ở mặt sau sách cổ kia, giới thiệu rất nhiều nghi nan tạp chứng, Cố Tá nhìn đều cảm thấy muốn hoa cả mắt, hắn tin tưởng chỉ cần cho hắn và Công Nghi Thiên Hành gặp mặt, liền tuyệt đối sẽ có biện pháp.

Nói thẳng ra là... Đều đã đến tình trạng này, hắn sẽ thử một chút, cùng lắm thì hắn về sau càng thêm nổ lực, nếu mấy quyển đạo cụ đầu tiên không có biện pháp, chỉ cần hắn có thể dựa vào tài nguyên của Công Nghi Thiên Hành mà sống sót, thì lần thứ hai thứ ba, nói không chừng sẽ có cách a?

Nếu Công Nghi Thiên Hành đồng ý làm kim chủ của hắn, hắn nhất định sẽ có trách nhiệm.

Trong lòng lặp đi lặp lại an ủi rất lâu, bản thân lại không nắm chắc, Cố Tá khẽ cắn môi: Hệ thống, ngươi có biện pháp làm cho Công Nghi Thiên Hành không cách nào làm thương tổn ta không?

Tâm phòng người không thể không có, nếu...nếu hắn thật sự trị không hết, thì cũng không nên giận chó đánh mèo lên hắn a...

Hệ thống rất thẳng thắn.

[ Có thể biến hắn thành dược nô của chủ nhân. ]

Cố Tá 囧

Dược nô? Vừa nghe liền biết không phải thứ gì tốt rồi.

Nhưng cân nhắc hệ thống không phải con người, không có tình cảm con người, hắn quyết định nghe hệ thống giải thích một chút để biết dược nô đến cùng là thứ đồ chơi gì.

[Chủ nhân sau khi học được ‹Dược nô ấn ›, lấy ý niệm lực* hiện tại của chủ nhân có thể thu một cái dược nô. Người trở thành dược nô, sống chết đều nằm trong tay chủ nhân, luôn nghe theo mệnh lệnh chủ nhân, nếu trái lệnh chủ nhân có thể trừng phạt. ]

(3Tee: ý niệm lực không biết có phải là sức mạnh linh hồn hay tinh thần gì không, tui cũng không rõ... 😭)

Sau khi nghe xong, sắc mặt Cố Tá thay đổi.

Đã nói là không phải cái thứ gì tốt mà!

Hắn lắc lắc đầu nói: Không cần phải nói, ta không có khả năng đem Công Nghi Thiên Hành thu làm dược nô.

[ Đây là biện pháp đơn giản nhất. ]

Cố Tá không biết nghĩ tới gì đó, trên mặt lộ ra một tia hoảng hốt, hắn nói thầm: "Công Nghi Thiên Hành bệnh tật mà vẫn có thể làm nên thành tựu, nếu ta muốn thu hắn làm dược nô, trước không nói niệm lực của ta có hay không khống chế được hắn - ngươi đừng nói ta muốn thu hắn làm dược nô cùng niệm lực không quan hệ, liền tính là thành công, hắn cũng sẽ nhất định không nghe theo ta đi... Chắc là còn tình nguyện đi tìm chết."

[ Không làm dược nô, có thể làm Hộ Đạo Nhân. ]

Cố Tá sửng sốt.

Đây chính là một khái niệm mới, Hộ đạo nhân là cái quỷ gì a?

Nhưng hố cha nó đừng cũng một dạng với dược nô mới tốt.

[Hộ đạo nhân, người bảo vệ. Chủ nhân là Luyện dược sư, Hộ đạo nhân sẽ luôn kề cận bên người chủ nhân, chịu ân huệ của chủ nhân, bảo vệ an nguy cho chủ nhân, trong đó có rất nhiều quy tắc, do song phương tự nghĩ... ]

Cố Tá nghe đến đau đầu: Nói ngắn gọn, nói ngắn gọn.

Hệ thống lời ít ý nhiều.

[ Tức là bảo tiêu, có hợp đồng.]

Cố Tạ nháy mắt liền hiểu: Ta giúp hắn chữa bệnh, hắn bảo hộ ta an toàn, chúng ta là quan hệ giao dịch, đúng không?

[ Không thể thương tổn lẫn nhau ]

Cố Tá hài lòng, hắn được hệ thống truyền đạt phương pháp xác định Hộ đạo nhân lại càng thêm vừa lòng - giống như những gì hắn nghĩ, chính là Khế Ước Bình Đẳng a!

Tuy rằng Công Nghi Thiên Hành không thể luyện võ, nhưng chắc chắn có người bảo vệ y a. Chỉ cần hắn đi theo Công Nghi Thiên Hành, những người bảo hộ Công Nghi Thiên Hành cũng sẽ thuận tiện bảo hộ hắn một chút, như vậy cũng đủ rồi.

Hắn cũng chỉ là muốn tìm một nơi để an ổn luyện dược, cuối cùng trở về tìm ba ba mà thôi.

- Từ từ..

Cố Tá đột nhiên nhớ lại một chuyện.

Sắc mặt có chút khó coi hỏi: Hệ thống, ngươi nói ta sau này có thể trở về, nhưng ta tới trình độ nào mới có thể trở về? Chờ đến lúc ta có đủ sức mạnh có thể trở về, thì đã là bao nhiêu năm rồi? Cái thế giới không khoa học này, nếu qua mấy trăm năm ta mới có thể thỏa mãn điều kiện, sau khi trở về ba ba và cha đều đã chết già, ta trở về còn có ích lợi gì!

[ Hư Không đan, có thể xuyên qua thời không, thời gian tự chọn. ]

Cố Tá mắt trừng lớn: ngươi nói là, mặc kệ ta tu luyện bao lâu, thời gian đối với ta đều không có ảnh hưởng.?

[ Đúng vậy, chủ nhân. ]

Cố Tá nhẹ nhàng thở ra: Đan phương Hư Không đan kia ở đâu?

[ Lúc chủ nhân đề cao cấp bậc, hệ thống dần dần sẽ giải khóa, đan phương sẽ là phần thưởng để trao xuống. ]

"Nghe" đến đây, trên mặt Cố Tá từ khi xuyên đến đây cuối cùng cũng tươi cười thoải mái.

Như vậy liền tốt... Hắn an tâm.

Chờ hắn thu phục kim chủ, thời gian còn lại sẽ tu luyện thật tốt.

Nhưng vừa mới cảm thấy nhẹ nhỏm thì một giây sau đó, mặt Cố Tá lần thứ hai suy sụp.

Không đúng, thật ra còn có vấn đề rất nghiêm trọng a!

Hắn rốt cuộc phải làm như thế nào mới có thể tiếp cận Công Nghi Thiên Hành, cùng y định ra khế ước đây hử?

Trên quan đạo đô thành, hơn năm mươi chiếc xe ngựa chở đầy hàng hóa đang đi về phía trước, trái phải cưỡi Hành Cước Mã, là bảo tiêu hộ tống đoàn xe.

Tiêu sư cầm đầu phỏng chừng năm mươi tuổi, là luyện huyết tam trọng võ giả, tuy rằng kém một chút so với đệ tử được thế gia bồi dưỡng tuổi trẻ tài cao, nhưng luận kinh nghiệm cùng chiến đấu sinh tử, hắn mạnh hơn rất nhiều.

Đoàn xe quy mô như vậy, hàng hóa chuyên chở là hoang thú cấp ba - Thổ tích, ít nhất cũng là sinh ý của thế gia, cho nên thanh thế mới to lớn như vậy.

Đồng thời cũng bởi vì có trận thế như vậy, phía sau đoàn xe khổng lồ còn có một ít xe vận tải của tiểu thương gia đi theo. Bọn họ chỉ cần nộp lên quản sự áp hàng một ít tiền, liền có thể hưởng chút lợi - dù phải bỏ ra một ít tài vật, nhưng tổng thể so với việc tự mình đi đường mà nói, thật sự an toàn không ít.

Ở phía sau cùng đoàn xe, trên mấy chiếc xe đẩy, có một số hán tử vân du bốn phương, người lữ hành, người đi theo đoàn vận tải của tiểu thương gia, cùng nhau lên đường.

Đồng thời cũng vì an toàn, cho nên hơn phân nửa đều dùng thân phận giả, cùng nhau trả phí dụng, như vậy cũng coi như là một loại quy tắc ngầm.

Trên một chiếc xe đẩy, có một thiếu niên mười mấy tuổi khuôn mặt xám xịt, hai tay nhét trong tay áo đang nghe một đại hán răng vàng giảng cổ luận kim, thần thái mười phần nghiêm túc, trong mắt đều là sùng bái.

Đại hán răng vàng càng nói càng cao hứng, nước miếng bay tứ tung, thần thái cực kì phấn chấn.

Hắn hiện tại đang nói đến tin tức hấp dẫn người nhất ở Thương Vân Thành, tỷ như công tử Tư Mã gia cùng cường đại võ giả thành danh ước đấu, lấy tuổi tác thấp hơn mười tuổi cùng hai mươi chiêu đem đối thủ đánh bại, danh tiếng vang xa. Lại tỷ như công tử Đoan Mộc gia đi đến nơi sâu nhất trong Khốc Quỷ Lĩnh, tìm được một gốc cây kì trân vĩnh bảo thanh xuân dâng cho mẫu thân làm thọ lễ. Tỷ như công tử Hoàng Phủ gia, trảm mười tám tên đạo tặc Hoành Sơn, đem thủ cấp thu hồi. Tỷ như công tử Hách Liên gia, giết chết một con hoang phú so với cảnh giới mình cao hơn một bậc. Cuối cùng chính là công tử Công Nghi gia, thân thể hắn gần đây nhất tựa hồ yếu đi, bản thân ở trong biệt viện dưỡng bệnh, rất nhiều quyền lực trong tay đều giao cho đệ đệ ruột xử lí.

Sự tích Ngũ đại công tử đô thành, người bình thường nghe mãi không nhàm, mà người truyền lại tin tức chính là nói hoài không chán.

Đại hán răng vàng này, chính là người nói mãi không chán, đặc biệt là hôm nay gặp một tiểu huynh đệ hợp ý, không chỉ không giống người khác ngại hắn là người xấu, không thích nói chuyện cùng hắn, ngược lại còn trò chuyện được vài câu, khiến hắn thật có cảm giác tri kỉ.

Nhưng đại hán răng vàng này lại không phát hiện, tiểu huynh đệ sau khi nghe đến chuyện của Công Nghi gia công tử, trong mắt quang mang càng thêm phát sáng, lại càng không phát hiện ra hai tay giấu trong áo của tiểu thiếu nhiên không ngừng tạo ra động tác kì quái, một lần lại một lần, một chút cũng không chịu ngừng lại.

Dần dần, một đoạn đường này cũng đi xong.

Đại hán răng vàng coi như được nói thỏa mãn tâm tình, khi đến trong thành thì cùng thiếu niên tách ra, còn có chút lưu luyến không rời. Thiếu niên kia cảm kích đối với hắn nói lời cảm tạ, vừa vào thành liền biến mất không thấy đâu.

Thiếu niên này không thể nghi ngờ chính là Cố Tá thật vất vả mới có thể trà trộn đi theo thương hội đến nơi này, trên đường đến đây tư miệng đại hán răng vàng đúng là biết được không ít tin tức hữu dụng.

Cuối cùng giúp hắn đối với Thương Vân Thành và Công Nghi Thiên Hành hiểu thêm không ít.