Ta là Minh Tuệ

Chương 39




Edit: Vân Nhi

” Mới vừa rồi không phải gia nói thiếp còn nhỏ sao?’ nếu hắn có thể không hề che giấu nói ra như vậy, ta đơn giản cũng không thẹn thùng, quay đầu lại nhìn hắn, nhếch mi lên trào phúng nói: “ Huống hồ, không cần biết Bát gia cùng ai sinh con, đều không phải là cháu của Thập tam gia sao?”

Hắn không dự đoán được ta lại sảng khoái như vậy, Dận Tự giống như hoảng sợ, đôi mắt đen như mực chăm chú nhìn ta, nhìn lại có thêm vài phần trẻ con. Cửa xe mỏng manh xuyên thấu một chút ánh nắng nhạt còn sót lại, ánh sáng này cùng với ánh mắt của hắn, trong đầu ta liền hiện ra một câu nói “Phù quang dược kim, tĩnh ảnh trầm bích!” Ta ngây ngốc sửng sốt trong giây lát, liền cảm thấy không ổn, không được tự nhiên quay đầu đi. Dận Tự cũng che miệng ho một tiếng, giống như muốn nói cái gì nhưng cuối cùng vẫn cứ yên lặng. Sau đó, hai chúng ta không ai nói lời nào nữa.

Xe rời khỏi phủ Tứ bối lặc không bao lâu thì liền vào cửa chính phủ Bát bối lặc, lúc này tâm ta mới từ từ bình ổn trở lại. Đến cửa nhỏ, ta đang muốn xuống xe sang kiệu thì trong nháy mắt lúc ta muốn bước xuống xe, Dận Tự kéo mạnh tay ta, đem ta ôm chặt trong lòng hắn, ở bên tai ta thấp giọng nói: “ trước đây thì không tính! Hiện nay ta sẽ không bao giờ để cho vợ nhỏ lại sinh con trai trưởng trước đâu! Nàng cứ yên tâm!” Nói xong hắn khẽ cười cười, buông tay ta ra.

Cho tới khi kiệu hạ xuống, ta vẫn cảm thấy mặt của mình nóng như lò lửa, ta không khỏi cắn răng thầm mắng Dận Tự. Nhưng thực sự trong lòng ta lại có một cỗ cảm xúc không nói nên lời, có chút ngọt có chút chua xót, cả tâm đều được lấp tràn đầy.

Ta mang tâm tình không yên vào phòng, Liễu Nhi giúp ta cởi áo thay đồ, thấy tinh thần ta có chút hoảng hốt, liền cười nói: “ Phúc tấn vừa ra khỏi cửa có một ngày đã mệt mỏi rồi sao?”

Ta lắc đầu, lấy chiếc vòng ra khỏi cổ tay, hỏi: “ Phương nhi, hôm nay trong nhà có chuyện gì không?”

Phương Nhi đứng một bên nhận đồ trang sức ta mới tháo ra, bỏ vào trong hộp. Nghe thấy ta hỏi, liền vội vàng trả lời: “ Liễu Nhi tỷ theo phúc tấn ra ngoài, nô tỳ ở nhà nhàn rỗi hơn nữa ngày. Nhưng mà sau bữa trưa, thì nhị tiểu thư bên Trắc Phúc tấn có tới đây, không biết muốn tìm phúc tấn có chuyện gì!?”

Nghe xong lời này, tay ta không biết tại sao lại rung lên, vòng tay phỉ thúy vừa tháo ra rớt xuống trên mặt đất, bể thành hai đoạn. Liễu Nhi “ ai nha” một tiếng, vội vàng cúi người xuống lượm lên, tiếc nuối thở dài. Phương Nhi cũng kinh sợ, kích động quỳ rạp xuống đất: “ Là nô tỳ ngôn ngữ không cẩn thận làm kinh động phúc tấn, nô tỳ đáng chết!”

Tiếp nhận vòng tay trong tay của Liễu Nhi, chiếc vòng phỉ thúy xanh trong tuyệt đẹp hoàn hảo giờ đã vỡ thành hai nửa, giống như hai mảnh trăng nằm trong lòng bàn tay ta. Lòng ta giống như đang nổi sóng, hình ảnh này giống như đã từng quen biết lại ở trong đầu ta quay cuồng không dứt như một cơn ác mộng, thì ra tất cả chung quy đều là mệnh!!!

Ta cũng thở dài, định thần lại, cười nói: “ Bất quá là do ta trượt tay thôi, xem hai người các ngươi kìa, sợ hãi tới như vậy? Liễu Nhi, mau đỡ Phương Nhi dậy đi, nền nhà cứng lạnh như vậy quỳ rất thoải mái sao?” Thấy hai nàng đều khôi phục lại sắc mặt bình thường, ta đang muốn trêu đùa thêm một hai câu, thì chợt nghe thấy tiểu nha đầu Thúy Thanh ở ngoài lên tiếng: “Phúc tấn, Mã Nhĩ Thái nhị tiểu thư đã tới đây!”

Ta lại thở dài, ta hướng về phía Liễu Nhi gật gật đầu, nàng đỡ ta ngồi xuống, liền xoay người đi ra cửa. không bao lâu sau, thì đã thấy Liễu Nhi dẫn Nhược Hi đi tới. Nghĩ lại, ta đã khá lâu không gặp qua nàng, bây giờ nhìn nàng thấy đã trưởng thành hơn không ít, có lẽ bởi vì tâm tư thay đổi nên nhìn nàng như lớn hơn hai ba tuổi vậy. Nhược Hi không phải là một mỹ nữ quốc sắc thiên hương gì, luận tướng mạo chỉ sợ so với Nhược Lan kém hơn nhiều. Chẳng qua là hiện nay khí chất bất đồng, mặt mày thanh tú, khuôn mặt ôn nhu, đôi mắt trong suốt, vừa có vẻ một cô gái ngây thơ lại có sự trầm tĩnh của cô gái trưởng thành, giơ tay nhấc chân còn có chút tiêu sái, quả nhiên là không giống với cô gái quý tộc Mãn châu mười ba tuổi chân chính kia chút nào!!!

Nàng đi tới giữa phòng, giống như là có chút do dự, có chút không tự nhiên hành lễ với ta. Ta thấy nàng hành động như vậy, liền cười nói miễn lễ, lại phân phó nha hoàn chuyển ghế tựa tới cho nàng ngồi xuống, lúc này mới hỏi: “ Nhược Hi cô nương tới đây mấy lần rồi, vậy có việc gì?”

Nàng không nghĩ ta sẽ nói vậy, nàng sửng sốt một chút rồi mới nói: “ Ách… Hồi phúc tấn, Nhược Hi là có việc xin nhờ Phúc tấn hỗ trợ!”

Ta hơi nhíu nhíu mày, lời này nói ra thật có chút không thẳng thắn, ta có thể giúp được nàng cái gì? Nàng lại có chuyện gì phải cần cầu tới ta? Trầm ngâm một lát ta mới trả lời: “ Nhược Hi cô nương có việc gì thì cứ nói đi, ta có thể giúp được thì tuyệt đối ta sẽ không trốn tránh!” lời này là có hai ý, nếu như ta không thể hỗ trợ được thì tự nhiên ta cũng không quản.

Nhược Hi tạm dừng một chút, giống như là đang trau chuốt từ ngữ để nói, sau đó mới đứng lên, thủ lễ với ta và nói: “ Có thể thỉnh phúc tấn giúp đỡ cho Nhược Hi khỏi phải tuyển tú không?”

Lời này ta thật không ngờ, xem ra cô nương mới tới này thật là có phong phạm của nữ tử hiện đại dám làm dám chịu. ta vô lực vỗ vỗ cái trán, nhìn Nhược Hi đang đứng thẳng lẳng lặng chăm chú nhìn ta, cười khổ nói: “ Cô nương thật đúng là sảng khoái, không biết chuyện này tỷ tỷ cô có biết không?”

“ Phúc tấn, chuyện này không có quan hệ gì tới tỷ tỷ cả, phúc tấn trăm ngàn lần đừng giận chó đánh mèo lây sang tỷ ấy!” Nhược Hi có chút vội vàng biện bạch, mặt mày hiện lên sự lo sợ nghi hoặc.

Con mắt nào của cô nhìn thấy ta tức giận, còn giận chó đánh mèo! Ta âm thầm oán giận, trên mặt ta vẫn như cũ không có biểu tình gì nói: “ Cô nương thật sự là lo lắng quá nhiều, ta chỉ là tiện hỏi một câu, cô không cần khẩn trương như vậy. Tỷ tỷ cô là ngăn cô đi tìm ta phải không? Nhưng bất quá cô không nghe theo lời cô ấy, có phải hay không?”

Chỉ thấy khuôn mặt Nhược Hi đỏ lên, lúng ta lúng túng nói: “ Tỷ tỷ là sợ đem thêm phiền toái tới cho Phúc tấn, nhưng việc này có liên quan tới hạnh phúc cả đời của Nhược Hi nên Nhược Hi không có cách nào phải tới cầu xin phúc tấn!”

“ Tỷ tỷ cô đối với cô có tốt không?” ta không trả lời câu hỏi của nàng, mà chỉ nhàn nhạt hỏi một câu.

“ Tốt!” nàng lại sửng sốt, thực tự nhiên trả lời.

“ Nếu là chuyện liên quan tới hạnh phúc cả đời của cô, Tỷ tỷ cô sẽ tự mình tới cầu xin ta. Hiện nay nàng không tới, lại ngăn cản không cho cô tới, không phải là chuyện này không quan trọng, mà căn bản là ta bất lực!” Ta tận lực làm cho ngôn ngữ của mình có vẻ bình thản, nhưng trong lòng ta cũng từng đợt đau đớn, nghĩ tới lời nói của Dận Nga hôm qua, ta không khỏi cảm thấy không có kiên nhẫn, muốn làm cho rõ.

Nàng còn muốn nói thêm cái gì, nhưng thấy vẻ thản nhiên của ta, lời nói của nàng cũng dừng lại ở trong miệng, nàng lên tiếng nói cáo lui rồi có chút cô đơn tiêu sái đi ra ngoài.

Ta hơi hơi nhắm mắt lại, qua đôi mắt nhắm hờ ta thấy vài tia sáng nhợt nhạt, thì ra là Phương Nhi đã đốt nến lên, ta đang mơ mộng thì chợt nghe thấy Phương Nhi hoảng sợ la lên: “ Trời, tay của Phúc tấn đổ máu!”

Một lời khiến cho ta bừng tỉnh, lúc này ta mới giật mình cảm thấy lòng bàn tay có chút đau, còn có chút cảm giác ẩm ướt, ta nâng tay lên thì thấy hai đoạn vòng tay ta còn cầm trong tay, lúc nãy mơ màng lơ đãng dùng sức, lòng bàn tay ta bị cắt một đường rất sâu, vết máu chảy qua kẽ hở ngón tay nhỏ xuống đất.

Liễu Nhi lập tức bước lên nhìn xem, lại gọi người chuẩn bị thuốc và khăn băng bó, ta hoảng hốt nhìn đoạn vòng tay đã bị nhuộm thành màu đỏ, trong đầu ta có vô số những cảnh tượng thay phiên nhau hiện lên, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh Dận Tự nhìn bóng hình Minh Tuệ treo trong biển lửa mà khóc la bất lực, ta không khỏi mím môi cố gắng bình ổn lại tâm tư.

Ta từng thích nhất một bài hát, trong đó có ca từ nói: “ Có chút hận, nghiền xương thành tro không hối hận… có chút ái, trốn không thoát khỏi lưới trời tuy thưa…”

Ta trằn trọc suy nghĩ, lo được lo mất, thì ra là bởi vì ta đã yêu Dận Tự. thì ra là ta đã yêu, mắt ta đột nhiên cảm thấy đau nhức, từng giọt lệ chợt rơi xuống…

Dận Tự, Dận Tự, Dận Tự… Tên này không chỉ là một nét bút trong sách sử, hắn còn là chồng của ta, là nút thắt của ta, là giấc mộng của ta, có lẽ có một ngày.. hắn còn có thể là phụ thân của con ta.

Thôi, nếu vận mệnh cuộc đời là như vậy, cuộc đua tranh sẽ không thể tránh khỏi, vì tâm của ta đã sớm rơi vào trong tay giặc rồi!!!