Tà Phượng Nghịch Thiên

Quyển 3 - Chương 85: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Thánh Sơn nằm ở cạnh Thiên Linh thành, núi vây quanh bốn phía, phong cảnh hợp lòng người, nơi xinh đẹp như thế lại không có người dám đến gần, đơn giản là mọi người Thiên Minh Giới đều biết, chủ Thánh Sơn tính khí quái dị, tính cách lạnh lùng, người nào đến cận Thánh Sơn đều đã chết không có chỗ chôn.

Lúc này trên bầu trời Thánh Sơn có hai bóng dáng xẹt qua phía chân trời, bay về phía Thánh Sơn.

Chỉ thấy nam tử trong đó mặc trường bào màu tím, tôn quý tà mị, khuôn mặt tuấn mỹ nở nụ cười, đôi mắt tím tà khí kia chỉ khi nhìn nữ tử bên cạnh, mới lộ ra một tia nhu tình, như toàn bộ trời đất có thể vào mắt hắn, chỉ có nữ tử phong hoa tuyệt đại này.

Nữ tử kia y phục đỏ như lửa khẽ bay, vẻ mặt lạnh nhạt, khí phách toàn thân không kém gì nam nhi, trên lưng buộc một trường côn màu đỏ rực, lúc đôi mắt nhìn nam nhân tuấn mỹ tà mị bên cạnh, hơi hiện lên một tia kiên định: "Tà, lập tức chúng ta sẽ đến Thánh Sơn, cho dù thế nào, Phong Linh ta đều phải có được."

Sau khi lấy được Phong Linh, cũng là lúc nàng rời khỏi Minh Giới, đến lúc đó, nàng muốn toàn bộ Tạ gia đều chìm đắm vào vạn kiếp bất phục! Nàng sẽ khiến cho Tạ Tranh trả giá đại giới thảm thiết vì sai lầm từng làm! Nàng sẽ cho toàn bộ đại lục biết, người của Hạ Như Phong nàng, không có dễ bị tổn thương như vậy.

"Cho dù nàng muốn làm gì, ta đều sẽ giúp nàng." Dạ Thiên Tà khẽ cười, mắt tím ôn nhu nồng đậm, dù là Hạ Như Phong muốn giết hết người trong thiên hạ, hắn cũng sẽ đứng ở bên cạnh nàng bồi nàng cùng nhau giết, huống chi nàng chỉ là vì tranh đoạt một Phong Linh.

"Ai dũng cảm như thế, dám xâm nhập Thánh Sơn ta!"

Ngay vào lúc này, trong Thánh Sơn truyền đến một tiếng hét lớn, Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà nhìn nhau một cái, khẽ cười: "Tà, chúng ta đi xuống đi, có thể tránh cho miễn chiến đấu là tốt nhất, nếu như không thể tránh, vậy chỉ sợ cũng phải đại chiến một trận với chủ Thánh Sơn."

Vô luận thế nào, nàng đều là cửu phẩm luyện dược sư, nói không chừng có thể hấp dẫn đến Thánh sơn đứng đầu, chỉ là Tử Kinh Vân nói chủ Thánh sơn tính khí quái dị, không biết là quái dị thế nào, thật sự không được thì chỉ có thể triển khai chiến đấu, cho dù như thế nào Phong Linh phải lấy được đến tay.

Tuy nàng không phải thuộc tính Phong, nhưng vì Nghịch Thiên Quyết, cho dù là thuộc tính Linh gì đều có thể tiến hành hấp thu.

Hai người từ trên trời không hạ xuống, nhưng mà vừa lúc hạ xuống đã bị một đám người vây quanh ở giữa, những người đó thấy Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà xuất hiện, đồng loạt lấy vũ khí ra, như hổ rình mồi vây quanh nhìn hai người.

"Ta đến cầu kiến chủ Thánh Sơn." Hạ Như Phong nhướng mày, đôi mắt lướt qua mọi người xung quanh, lạnh nhạt nói.

Hạ Như Phong vừa dứt lời, một nữ tử đi ra từ phía sau đám người kia, chỉ thấy khuôn mặt của nữ tử xinh đẹp, tay cầm ngân kiếm, mũi kiếm ở dưới ánh sáng mặt trời tỏa ta tia lạnh lẽo thấu xương, bạch y ở trong gió lướt nhẹ, mà mọi người nhìn thấy nữ tử xuất hiện, ánh mắt đều chứa tia hoặc thèm muốn, hoặc ngưỡng mộ, có thể thấy được địa vị của nữ tử ở trong lòng mọi người.

"Hừ." Nữ tử phát ra một tiếng hừ lạnh, kiêu căng nâng cằm tuyết trắng lên, đôi mắt khinh thường nhìn Hạ Như Phong, nói: "Chỉ bằng ngươi? Cũng muốn gặp sư phụ của ta? Sư phụ của ta cao quý biết bao, há là a miêu a cẩu nào đó cũng đều có thể gặp? Nhưng nếu đã đến đây, cũng không cho các ngươi có thể rời đi, người tiếp cận Thánh Sơn, chết!"

Sau khi nữ tử nói xong, mọi người đều tiến lên một bước, nhất thời một cỗ sát ý tràn ngập ở toàn bộ Thánh Sơn.

"Như Phong, không có cách nào rồi, xem ra, chúng ta chỉ có thể chiến đấu." Dạ Thiên Tà nhún vai, bất đắc dĩ thở dài, nhưng mà trong đôi mắt tím kia lại hiện lên một tia ý cười, cũng không để những người vây quanh bọn họ này vào trong mắt.

Lấy thực lực của hắn, quả thật không cần băn khoăn những a miêu a cẩu đó.

Hạ Như Phong cười lạnh nhạt, rút trường côn màu đỏ rực sau lưng ra, mắt lạnh đảo qua, trong giọng nói lạnh nhạt kia mơ hồ có thể nghe ra một cảm giác khí phách hiên ngang: "Các ngươi là từng người lên, hay là tiến lên hết? Như theo ta nói, vẫn là toàn bộ đều đi lên đi, lập tức giải quyết có khi lại tiết kiệm sức."

"Cuồng vọng." Khuôn mặt tươi cười của nữ tử thay đổi, khóe miệng nở nụ cười lạnh, đôi mắt khinh thường dừng ở trên người Hạ Như Phong: "Đối phó với các ngươi, vẫn không cần bọn họ nhúng tay, một mình ta là đủ rồi."

Dứt lời, nữ tử tiến lên hai bước, bạch y theo bước chân di chuyển của nàng mà bay lên, mũi kiếm tỏa ra tia lạnh lẽo chỉ về phía Hạ Như Phong, giọng nói lạnh lùng đến xương tủy: "Báo tên của ngươi ra, chết dưới kiếm Hoa Cốt Nhi ta không phải là tiểu bối vô danh!"

"Muốn biết tên của ta..." Hạ Như Phong lười biếng ngáp một cái, dựa vào trên người Dạ Thiên Tà, cong khóe môi một cái, lạnh lẽo trong mắt đen bắn ra bốn phía: "Ngươi, không tư cách này!"

Dạ Thiên Tà rũ đôi mắt, thuận thế ôm Hạ Như Phong, trong mắt tím lóe ra tia sáng nhu hòa, cũng không đứng ra giải quyết trận chiến tranh này, chỉ vì hắn nguyện ý vì nàng biến mất một thân hào quang, ở địa phương có nàng, hắn cam nguyện yên lặng đứng ở bên cạnh nàng.

Trừ phi nàng không thể đối địch với kẻ thù, bằng không giữa đài, vĩnh viễn chỉ có một mình nàng, mà nàng, mới là tiêu điểm của vạn chúng chú ý. Huống chi nàng cũng cần phải dựa vào chiến đấu để trưởng thành.

"Hừ, cuồng vọng đến cực điểm!" Hoa Cốt Nhi cắn chặt hàm răng, đôi mắt lạnh lùng nhìn Hạ Như Phong phía trước, tung người nhảy lên, kiếm Hàn Khí trong tay phóng lớn, không khí nơi đi ngang qua như đều bị đông lại, phía trên mặt đất kết ra một lớp băng thật dày, tỏa ra ánh sáng xanh chói mắt.

"Đại sư tỷ ra tay, chúng ta đã lâu rồi không thấy nàng chiến đấu, lần này có thể nhìn đã mắt rồi."

"Lần này đại sư tỷ thật sự tức giận, nữ tử kia xong đời rồi, haiz, thật sự là đáng tiếc cho một nữ tử tuyệt sắc như vậy."

"Tuyệt sắc thì có tác dụng gì? Cuồng vọng như vậy, làm sao có thể so với đại sư tỷ của chúng ta? Đại sư tỷ là truyền nhân của thánh chủ, thiên phú cũng được xếp cao ở Thiên Minh Giới, nam tử nào của Thánh Sơn chúng ta mà không yêu mộ đại sư tỷ? Nhưng mà đại sư tỷ không chỉ xinh đẹp thiên tiên, mà thiên phú còn dị bẩm, há lại nữ tử phàm phu tục tử có thể so sánh?"

Mọi người đều lắc đầu thở dài, cho dù thánh chủ cũng không ra Thánh Sơn, bọn họ lại


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.