Tà Y Ma Phi Của Nhiếp Chính Vương

Quyển 1 - Chương 7: Hoa đăng đại tái, lưu nguyệt thiên hạ




Edit:Minh Nguyệt Linh Nhi

"Đến giờ tý rồi, giờ tý rồi, mọi người nhanh đi đến quảng trường thôi."

"Đúng vậy, mọi người mau đi thôi, chiếm vị trí tốt."

Ngay khi Thanh Lan và Hàn Mai đang ríu ra ríu rít thảo luận về Liệt Hỏa Kình Thương, thì từng đợt tiếng nói lớn nhỏ vang lên bên tai, U Tà nhíu mày, đến giờ tý ? Hàng năm, hội đố đèn không phải là bắt đầu giờ tí à?

Nghe nói lần này có không ít người nổi danh ở tứ quốc tham gia, hy vọng có thể dành được một trong hai danh hiệu thiên hạ đệ nhất tài tử hoặc thiên hạ đệ nhất tài nữ, mà hội đèn lồng năm ngoái không có đệ nhất tài tử, chỉ có đệ nhất tài nữ là Tức Mặc Vãn Nguyệt.

"Tiểu thư à, chúng ta đi xem hội đèn lồng kia đi!", Thanh Lan mở to mắt nhìn U Tà, U Tà nhìn bộ dạng đáng yêu của Thanh Lan, không khỏi mỉm cười, hai nha đầu kia ở Ám U cung đã năm năm, chắc đã lâu không được xem mấy trò này, "Đi thôi", Nói xong mang theo Hàn Mai và Thanh Lan đi đến quảng trường.

Đến quảng trường, mọi người đã sớm tụ tập đông vô cùng, ngay cả gốc cây cũng đã có người ngồi, bất luận là già trẻ, nam nữ, tất cả đều đang ôn lại kỹ năng để tý nữa có thể biểu diễn.

Hàn Mai và Thanh Lan cùng dùng nội lực uy áp bốn phía, mở ra một đường thông suốt đến trước đài cao nơi diễn ra hội đèn lồng, mà trên đài hoa đăng dùng làm phần thưởng để tỷ thí lần này bị một miếng vải đen che phủ, làm cho người ta không thấy được rõ.

Giờ phút này, ánh trăng sáng tỏ một vòng thật lớn phía chân, người của sơn trang Ngự Long đứng trên đài nói: "Cảm ơn mọi người đã đến cổ vũ cho lễ hoa đăng năm nay, những người tham gia lần này đều là những người có thân phận tôn quý của bốn nước, trong đó có thiếu trang chủ của sơn trang Ngự Long ta."

Vừa dứt lời, một thân ảnh xuất hiện ở trên đài, chỉ thấy người nọ một thân kim sắc, tuấn mỹ tuyệt luân, ngũ quan như điêu khắc, có mái tóc dày, đôi lông mày kiếm, một đôi mắt đào hoa dài nhỏ làm cho người ta có cảm giác vô cùng lãnh mị, khiến người ta không tự chủ được trầm luân trong đôi mắt đó, mũi thẳng cao, môi đỏ mọng có độ dày vừa phải, thật sự là một nam tử yêu nghiệt hiếm có trong thiên hạ này.

"Các vị, chiếc đèn mà hôm nay sơn trang Ngự Long ta mang đến có tên là 'Lưu nguyệt thiên hạ', so với những đèn lồng trước đó thì tinh xảo gấp trăm lần, bấc đèn được làm từ dạ minh châu vô giá, cho nên chính ta cũng không nhịn được mà đăng ký tham gia."

Trong lời nói của Long Tứ Thiên còn có chút vui đùa, cộng thêm vẻ ngoài tuấn mỹ yêu nghiệt, thoáng chốc đã bắt được tâm của vô số tiểu thư, gia thế hiển hách, vẻ ngoài đẹp trai, như thế nào cũng là một phu quân trong mơ.

Sơn trang Ngự Long, tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, là danh môn chính phái số một chiếm vị trí hết sức quan trọng, mà trang chủ lại là võ lâm minh chủ, trang chủ phu nhân thì là muội muội của nữ hoàng Hoa Tàn quốc, gia thế hiển hách như vậy thì các thiếu nữ không động tâm sao được?

Long Tứ Thiên vừa nói xong, tự trong đám người liền có hai người ăn mặc đẹp đẽ quý giá đi ra, có nam có nữ khí thế của mỗi người đều bất phàm, trong đó có hai muội muội của U Tà chính là Tức Mặc Vãn Nguyệt và Tức Mặc Vãn Tinh.

"Ha ha ha, nghe Long thiếu trang chủ nói như thế, ta thật là chờ mong nha", Nam tử y phục hoa lệ đứng bên cạnh Tức Mặc Vãn Nguyệt nói.

Đôi mắt U Tà có chút nheo lại, nhìn về phía người nọ, dáng người cao gầy tuấn tú, quần áo là loại tơ lụa băng lam tốt nhất, bên trên có hoa văn là trúc, đường viền tuyết trắng cùng với trâm ngọc dương chi, rõ ràng là một hình ảnh công tử hoa lệ, gương mặt cũng thuộc loại anh tuấn phi phàm, mặc dù luôn tươi cười ôn nhu nhưng vẫn cảm giác có vẻ âm trầm, lãnh lệ.

Sau khi nhìn hắn xong, con ngươi màu hổ phách của U Tà chợt lóe, Tây Việt Tiêu? Thì ra là nam tử mà nguyên chủ ái mộ từ nhỏ, cũng là người mà Tức Mặc Vãn Nguyệt thích- thái tử của Nguyệt Thần.

Long Tứ Thiên nhíu mày nhìn về phía hắn, "Đâu có đâu có, chỉ mong lát nữa thái tử điện hạ thủ hạ lưu tình", Dứt lời, Tức Mặc Vãn nguyệt vốn đang đứng ở một bên liền tinh tế nói, "Làm sao có thể, là Long thiếu chủ phải thủ hạ lưu tình mới đúng", Mặc dù ngữ khí rất ôn nhu, quần áo cũng là loại đẹp đẽ, nhưng đôi mắt lại vô cùng cao ngạo làm người ta chướng mắt đến cực điểm, mất đi ấn tượng tốt.

Người vẫn luôn đi theo Tức Mặc Vãn Nguyệt-Tức Mặc Vãn Tinh lại im lặng không nói một tiếng nào, chỉ nhìn Long Tứ Thiên, trong ánh mắt đó tràn ngập ôn nhu và ngượng ngùng, U Tà liền hiểu rõ, hóa ra nàng ta sớm đã có ý với Long Tứ Thiên.

Ngay tại khi U Tà đang nhìn đánh giá mọi người, Long Tứ Thiên có cảm giác có người đang dùng ánh mắt đánh giá mình, liền nhìn lại, đập vào mắt chính là một đôi mắt trong trẻo lạnh lùng màu hổ phách, ở dưới ánh trăng càng có vẻ chói mắt.

Long Tứ Thiên nhìn đôi mắt đẹp của U Tà liền sửng sốt, mà Tức Mặc Vãn Tinh vốn luôn nhìn chằm chằm hắn, lại thấy hắn nhìn chằm chằm chỗ khác liền liếc mắt nhìn qua, không ngờ lọt vào mắt chính là một nữ tử! Dáng người thần bí, mông lung?

Lập tức, ngọn lửa ghen tị bốc lên cao vút, đôi mắt hận không thể khoét một lỗ thật lớn trên người U Tà, liền lớn tiếng lạnh nhạt nói: "Vị cô nương này, sao không lên đài, mọi người cùng nhau tỷ thí?!", Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người toàn bộ tập trung vào người U Tà.

Mà Tức Mặc U Tà vốn đang định bảo Hàn Mai và Thanh Lan sớm thu lại khí tức trên người, nhưng lại bị Tức Mặc Vãn Tinh gọi lên, giọng điệu lớn vô cùng.

U Tà không mở miệng, chỉ nâng mắt nhìn lướt qua mọi người, lại nhìn thấy ánh mắt cao ngạo cùng khinh thường của Tức Mặc Vãn Nguyệt, khóe môi ở dưới khăn che mặt khẽ nâng lên, nếu vậy sao nàng không chơi đùa một chút?

"Được, nếu đã muốn tỷ thí thì sẽ phải có người thắng người thua, vậy hôm nay người nào thua thì sẽ học cẩu kêu đi, ngay ở trước mặt mọi người.", Con ngươi của U Tà tràn đầy thâm thúy, làm cho người ta nhìn không thấu, đoán không ra, nhưng thanh âm lại trong trẻo lạnh lùng, mát mẻ nhẹ nhàng như gió, như ngọc, khiến mọi người sửng sốt một hồi.

Tuy là thanh âm bình thản, nhưng nội dung nói ra lại làm cho người ta kinh ngạc, tất cả các cô nương ở đây đều chưa lấy chồng, nếu thua phải học cẩu kêu, chẳng phải là làm hôn phu tương lai hổ thẹn? Mà nghe nói như thế, sắc mặt Tức Mặc Vãn Tinh lập tức trắng xanh, nhưng khi thấy ánh mắt của Long Tứ Thiên vẫn nhìn U Tà, nàng ta hung hăng cắn môi nói: "Được, thua học cẩu kêu!"