Tam Sinh Tam Thế Chiết Cẩm Thư

Chương 8: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Lily_Carlos

Cẩm Thư tỉnh lại, nhưng chưa chiêu cáo Tứ Hải Bát Hoang, nhưng lại nghe nói Chiết Nhan thượng thần muốn cưới một nữ tử tên Cẩm Thư, không biết có phải cùng một người với thái tử trắc phi đó hay không.

Chiết Nhan thượng thần ẩn cư ở mười dặm rừng đào, tất nhiên hôn lễ giản lược nhất có thể nhưng vẫn có rất nhiều người đến tham gia, tỷ như Đông Hoa Đế Quân, tỷ như Mặc Uyên thượng thần, lại tỷ như Bạch Chân thượng thần, Thanh Khâu tất nhiên cũng đến.

Hôn lễ tuy rằng đơn giản không giống Thái Tử cưới phi, nhưng hai người đều thực thích, hai người vốn độc thân lại không cha không mẹ, nên bản thân mình vui vẻ là được rồi?

Một đời này vẫn là lần đầu tiên Cẩm Thư mặc hỉ phục, Tân Nô đỡ Cẩm Thư đến bên cạnh Chiết Nhan trước sự chứng kiến của mọi người. ( Tân Nô được cứu)

“Trước kia chỉ được thấy nàng mặc phấn y, sau lại thấy nàng mặc bạch y, bây giờ thấy nàng mặc hỉ phục cũng xinh đẹp vô cùng.” Ánh mắt Chiết Nhan sáng quoắc nhìn chằm chằm nàng, khuôn mặt cười đến là vui vẻ.

“Phụt ~” Ý chàng là ta không mặc gì càng đẹp hơn đúng không? Lời này nàng cũng sẽ không nói ra.

“Nha đầu Cẩm Thư……” Nghe tiếng là các vị thúc bá của nàng.

“Cẩm Thư bái kiến các vị thúc bá” Mặc kệ ra sao Cẩm Thư vẫn tôn kính trưởng bối.

“Không cần đa lễ!” Các vị thúc bá hối hận, lau nước mắt: “Sớm biết ngươi thích Chiết Nhan thượng thần thì các thúc bá đã không ép ngươi với thái tử điện ha, các thúc bá có lỗi với cháu, có lỗi với phụ mẫu cháu.”

“Các vị thúc bá đừng nói như vậy, các vị thúc bá yêu thương Cẩm Thư, Cẩm Thư vẫn luôn biết, sau này Cẩm Thư còn chờ các vụ thúc bá chiếu cố nhiều hơn đó!” Nàng nói vô cùng khách khí.

“Tất nhiên rồi, nếu nha đầu Cẩm Thư có yêu cầu gì các vị thúc bá sẽ tận lực!”

Các vị thúc bá nói xong thì lui sang bên cạnh, Bạch Thiển và Dạ Hoa tiến lên, Bạch Thiển còn lôi kéo tay của Cẩm Thư thân mật nói: “Những việc trước đó cho ta xin lỗi, nếu như ngươi đã gả cho Chiết Nhan thì sau này chúng ta là người một nhà rồi.”

Cẩm Thư cảm nhận được một ánh mắt nóng rực không cần xem cũng biết là ai, Cẩm Thư rút tay ra không cho thiên hậu tương lai chút mặt mũi nào. Cẩm Thư mỉm cười, tuy nàng vẫn cười nhưng nàng vẫn cảm thấy châm chọc từ đáy lòng: “Vẫn là thôi đi, ta thấy thái tử điện hạ không muốn ta và người kết giao với nhau đâu.”

“Không phải, ta……” Trong lòng Dạ Hoa cảm thấy chua sót, lời này lọt vào tai giống như Cẩm Thư đang châm chọc hắn.

“Chàng nhìn chàng đi, chàng dọa nàng ấy rồi, những việc chúng ta làm thật xin lỗi nàng ấy hơn nữa nàng ấy còn giúp đỡ chúng ta nữa ( chỉ việc lấy thần chi thảo và sinh tế chuông đông hoàng), hôm nay chúng ta xin lỗi nàng ở đây mong rằng nàng ấy sẽ bỏ qua chuyện cũ.” Bạch Thiển dùng khuỷu tay chọc chọc Dạ Hoa.

“Phía trước là Dạ Hoa có lỗi, xin Cẩm Thư tha thứ.” Dạ Hoa chắp tay.

“Kêu tẩu tẩu!” Cẩm Thư nói, hắn không có tư cách gọi cái tên đó.

“Chiết Nhan là nghĩa tử của Phụ Thần, là nghĩa huynh của chúng ta, tất nhiên nên gọi nàng là tẩu tẩu.” Lúc này Mặc Uyên lên tiếng, Mặc Uyên là đại ca của Dạ Hoa, thê tử của Mặc Uyên hắn phải gọi một tiếng đại tẩu, Chiết Nhan là nghĩa huynh như vậy phải gọi là tẩu tẩu.

“Tẩu tẩu!” Bạch Thiển nhanh chóng gọi một tiếng.

Cẩm Thư che miệng, tựa hồ hơi thấy ghê cổ, khiến cho sắc mặt Bạch Thiển trở nên khó coi, sắc mặt Dạ Hoa càng khó coi hơn.

Chiết Nhan bên cạnh lập tức đỡ lấy nàng hỏi: “Nàng có sao không?”

Cẩm Thư đỏ bừng mặt, giận trừng mắt hắn, nhẹ nhàng cắn môi: Còn không phải tại hắn sao.

Chiết Nhan nhìn Cẩm Thư như vậy nhưng cũng không biết bản thân làm sai cái gì, đến khi Cẩm Thư ngất xỉu hắn mới hoảng hốt: “A Thư, A Thư……”

Chiết Nhan sắp làm cha, cùng một ngày trở thành trượng phu của người ta vừa thành cha của một đứa trẻ, đúng là lâm hỉ song môn.

Dạ Hoa trở lại Thiên cung, Thiên Quân hạ lệnh cho hắn nhanh đến Thanh Khâu hạ sính, thành hôn với Bạch Thiển, trước đó vốn đã định ngày nhưng lại bị trì hoãn vì chuyện của Kình Thương.

Hiện tại không thể kéo dài thời gian nữa, A Ly đã ở Thanh Khâu chơi vui vẻ vô cùng, Dạ Hoa tất nhiên cũng không đi quản hắn, hiện giờ hắn đã biết tâm ý của mình nhưng hắn biết là không thể, cho nên cưới ai làm thái tử phi cũng được, cưới Bạch Thiển cũng thế.

Vào ngày Dạ Hoa và Bạch Thiển thành hôn Dạ Hoa lại bị thương, mọi người đều cảm thấy không thể tin được cả tứ hải bát hoang này ai dám làm thái tử điện hạ bị thương?

Chuyện là như thế này, ngày ấy đại hôn thiên tộc chuẩn bị cho Bạch Thiển một hôn lễ rất long trọng, mà Chiết Nhan cũng đến Thanh Khâu chúc mừng nhưng mà Cẩm Thư không muốn đi thả ở mười dặm rừng đào đánh đàn còn hơn! Nàng lấy lý do thân hình nặng nề để ở lại.

Chiết Nhan biết Cẩm Thư thích đánh đàn, khó khăn lắm mới tu bổ phục hy cầm để lúc Cẩm Thư rảnh thì gẩy một khúc.

Tiếng đàn êm ái dễ nghe vang lên khắp rừng đào, một nam tử mặc huyền y bước vào trong rừng đào nhìn Cẩm Thư với ánh mắt sáng ngời.

Bỗng nhiên lúc này hắn lại có ý nghĩ bắt Cẩm Thư nhốt ở trong Tẩy Ngô Cung, vậy thì sau này nàng chỉ có thể nhìn thấy hắn, dù sao nàng cũng là thái tử trắc phi dù hắn có đi đoạt lại thì dù cho có là Đông Hoa Đế Quân cũng không thể nói cái gì……

“A Thư……” Nghe thấy giọng nói đó hai tay Cẩm Thư hơi dừng lại một chút rồi lại tiếp tục gảy phục hy cầm.

“A Thư……”

Xưng hô thân mật như thế làm cho Cẩm Thư cảm thấy không được tự nhiên: “Thái Tử điện hạ chẳng lẽ đã quên đây là khuê danh của ta, chỉ có người thân cận nhất mới được gọi?” Tuy rằng Bạch Chân cũng gọi nàng như vậy nhưng nàng xem Bạch Chân như bạn bè như huynh trưởng.

“A Thư, ta đoán không sai cuối cùng nàng vẫn hận ta.” Dạ Hoa vẫn còn cúi đầu, trong mắt hiện lên một tia ảm đạm.

“Trước kia là Cẩm Thư không hiểu chuyện tự cho là bản thân thiếu nợ thái tử điện hạ nên mới tự chủ trưởng trả nợ cho ngài, cũng không suy xét xem người đó có cần hay không. Hiện tại Cẩm Thư mới hiểu được bản thân Cẩm Thư cũng không nợ ngươi cái gì.” Cẩm Thư ngước mắt lên nhìn về phía trước thấy hắn đứng cách nàng không xa.

“Có phải nàng còn để ý một kiếm trong ngày đại hôn đó không?” Trong mắt Dạ Hoa như bắt đầu tích tụ chất lỏng nào đó.

Cẩm Thư không trả lời: Sao ngươi không tự mà đi thử cảm giác bị đâm xem?

Dạ Hoa tiến về phía trước gọi thanh minh kiếm ra rồi đưa nó cho Cẩm Thư: “Cầm nó đâm ta một kiếm.”

“Người nghĩ làm như vậy có thể tiêu trừ áy náy của bản thân sao?” Sao hắn có thể có cảm giác hổ thẹn với nàng chứ? Kể cả nàng có chết hắn ta cũng không hề để ý đến nàng cơ mà.

Dạ Hoa tiến lên nắm thanh minh kiếm đâm vào ngực của mình.

Cẩm Thư kinh ngạc đứng lên nhìn hắn, hắn lại thật sự động thủ, Dạ Hoa mỉm cười đột nhiên cầm tay nàng để lên chuôi thanh minh kiếm làm cho vết đâm càng sâu hơn.

“Như thế có thể hóa giác chút hận thù nào trong lòng nàng không?” Khóe miệng Dạ Hoa chảy không ít máu nhưng hắn vẫn tươi cười.

“Ngươi điên rồi?” Cẩm Thư giãy giụa muốn thoát ra.

Dạ Hoa vẫn nắm tay nàng không bỏ: “A Thư, trước kia là ta tự cho mình là đúng, quá mức tự phụ, có không, có không……” Hắn cũng không tiếp tục đâm xuống.

“Ngươi buông tay! Cho dù ngươi có làm như vậy lại có thể lấy được cái gì trên người ta? Muốn cho Chiết Nhan và Mặc Uyên thay ngươi thủ hộ tứ hải bát hoang này sao?” Cẩm Thư vô cùng tức giận, không biết người này lại lên cơn gì đây?

Dạ Hoa nhíu mi, nàng vẫn nhớ hắn sao? Cuối cùng nàng vẫn hiểu lầm hắn.

“Thái Tử điện hạ, thỉnh ngươi buông tay.” Nàng thấy hắn không hề có ý định buông tay thì lại nói: “Buông tay!” Cẩm Thư tiếp tục giãy giụa, nàng lui lại phía sau đụng phải bàn để đèn kết phách suýt nữa thì ngã xuống đất.

Cẩm Thư nhìn thấy Dạ Hoa cố nén vết thương trên ngực kéo nàng nên nàng mới không bị ngã, nàng đứng thẳng dậy thầm nghĩ còn may tên này còn có lương tâm, nếu nàng bị ngã hài tử có bị làm sao mà hôm nay Chiết Nhan lại không có ở đây thì nàng biết kêu ai đây?

Đèn kết phách lung lay vài cái rơi xuống mặt đất, nhưng vì đèn này do Chiết Nhan sửa nên chất lượng vô cùng tốt không bị vỡ.

Bỗng nhiên một đám mây mù bay ra khỏi đèn kết phách, thứ hiện lên là hình ảnh kiếp trước kiếp này của Cẩm Thư.

Hai người tất nhiên vô cùng kinh ngạc, Cẩm Thư nhanh chóng muốn qua đó xóa đi màn mây mù này, lại bị Dạ Hoa giam cầm, chính bản thân hắn cũng cũng xem đến hăng say.

Cẩm Thư dùng sức lực toàn thân tránh thoát khỏi hắn: “Chát ~” một tiếng động vang lên đồng thời trên mặt Dạ Hoa hiện lên dấu vết năm ngón tay.

Nàng rút thanh minh kiếm kề vào cổ Dạ Hoa, bây giờ nàng vô cùng tức giận.

Dạ Hoa che lại miệng vết thương, cười khổ.

Hai người lại không biết có một bóng dáng màu hồng nhạt đứng yên lặng dưới một gốc cây đào.

“A Thư, nàng từng yêu ta.” Nhưng bản thân mình lại không biết quý trọng.

“Ta hối hận!” Cẩm Thư buột miệng nói ra: “Nếu không phải toàn tộc hy sinh ta cũng không phải lên Cửu Trọng Thiên kia, càng không phải ở lãnh cung hơn vạn năm chờ ngươi đến cứu rỗi.”

“A Thư, nếu hôm nay ngươi nói một câu không muốn ta cưới Bạch Thiển thì hôm nay ta sẽ không cưới.” Dạ Hoa chua sót ngẩng đầu nhìn nàng, trong ánh mắt của hắn ánh lên tia hi vọng.

“Chiết Nhan thượng thần ~”

Cẩm Thư đang muốn trả lời Chiết Nhan đã đứng bên cạnh Cẩm Thư, trầm mặt nói: “Hôm nay không phải đại hôn của thái tử điện hạ sao? Sao ngươi còn rảnh rỗi đến mười dặm rừng đào này của ta?”

Dạ Hoa giật giật khóe môi không đáp, hắn cố chấp nhìn Cẩm Thư đứng sau Chiết Nhan: “A Thư, ta muốn nghe câu trả lời của nàng.”

Bị làm lơ khuôn mặt của Chiết Nhan lại


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.