Tam Thiên Nha Sát

Chương 36: Cao trào (Phần 2)




Thân thể sít sao dán chặt nhạy cảm phát hiện áo trắng trên người nàng đã nới lỏng lắm rồi, vẻn vẹn chỉ có thể thay nàng che lấp một phần da thịt, như thế ngược lại làm cho thân thể uyển chuyển nở nang của nàng bây giờ càng thêm mê người.

Kế tiếp không phải nàng điên chính là hắn muốn điên rồi.

Không biết trải qua bao lâu, ngón tay hắn đột nhiên chậm rãi rút lui, Đàm Xuyên không biết là thất vọng hay là thở dài nhẹ nhõm, trong lòng chợt cảm thấy trống rỗng vô cùng, thất thần nhìn hắn, trên hàng mi dài ngưng tụ một giọt châu nho nhỏ, theo từng hơi thở của hắn mà rung rinh sắp vỡ.

Phó Cửu Vân cúi đầu nhìn thoáng qua, ngón tay hắn đã trở nên ướt át trắng mịn, xúc cảm tuyệt vời còn vương vấn nơi đầu ngón tay. Hắn đem ngón tay kia ngậm vào trong miệng, liếm một chút, cặp mắt hơi hơi nheo lại, giống như đang nhấm nháp một loại mỹ vị quý hiếm.

“… Ta muốn làm chuyện xấu.” Hắn ôm hai gò má nóng như lửa của nàng, dán môi thì thào nói.

Vậy thì làm đi! Nàng nhắm mắt lại, hé miệng, hàm răng khẽ cắn môi dưới của hắn.

Ngoài cửa sổ chẳng biết bắt đầu đổ mưa từ bao giờ, giọt mưa tí tách rả rích nhỏ trên lá chuối dưới bệ cửa sổ, thanh âm nhỏ vụn triền miên kia giống như những lời thì thầm mơ hồ của hắn, khóe môi trằn trọc từ bên tai nàng uốn lượn trườn xuống, từng bước từng bước, thay thế ngón tay hôn lên nơi bí ẩn mềm mại của nàng.

Một người làm chuyện xấu, thế là đủ rồi.

Mái tóc hắn mang theo cảm giác mát lạnh, vuốt ve da thịt trần trụi bên trong đùi nàng, lòng bàn tay có mồ hôi, lưu lại trên da thịt nàng những vết tích ẩm ướt. Nhấm nháp nàng, dụ hoặc nàng, tựa như một bàn tay vô hình, lúc nâng lên lúc đẩy ra, đặt nàng lên một đỉnh cao xa lạ, không cho phép xuống.

Đàm Xuyên kiệt lực ngửa đầu, muốn hít thở, lại cảm thấy không hít vào nổi một ngụm khí để cứu mạng. Tay nàng khua khoắng trên đệm, giống như người chết đuối, màn che bị vén lên, ánh sao đêm mông lung bao phủ trên người, tấm lưng rắn chắc mỹ lệ của hắn đã ướt đẫm mồ hôi, áo trắng gần như trở nên trong suốt, phập phồng dán trên những đường cong cơ thể.

Hắn đột nhiên chống người dậy, “xoạt” một tiếng xé nát y phục trên người ném xuống giường, mồ hôi trong suốt rơi trên ngực nàng, lúc đầu thì nóng bỏng, sau lại trở nên lạnh buốt, xuôi theo sườn thấm vào chăn đệm.

Có lẽ là muốn bắt đầu rồi. Đàm Xuyên chớp chớp mắt, không ngờ hắn đột nhiên nhấc chăn lên, có chút thô lỗ cứng rắn, phủ kín nàng, sau đó xoay người một cái, ôm chặt lấy nàng từ phía sau, tựa cằm lên hõm vai mềm mại của nàng, vùi đầu hít thật sâu mùi thơm giữa mái tóc nàng. Lưng nàng dán chặt lên bộ ngực trần của hắn, phảng phất như đôi môi đang hấp mút cùng một chỗ.

Đàm Xuyên không hiểu bắt lấy tay hắn, Phó Cửu Vân cất giọng khàn khàn: “A, hương vị được lắm, bé con hư hỏng này.”

Mở miệng khẽ cắn gáy nàng, môi hôn trằn trọc, kéo dài đến vành tai, cánh tay dần dần siết chặt, cơ hồ muốn làm nàng ngạt thở trong vòng tay hắn. Nàng chẳng còn hơi sức để mà giãy dụa, thế là thành ra dáng vẻ đã muốn mà còn cố kháng cự. Tay hắn tiến vào trong chăn, lướt theo những đường cong lung linh mềm mại dần xuống dưới thăm dò, lại một lần nữa phủ lên nơi vừa được hắn tỉ mỉ dùng môi hôn trêu chọc, nàng bật ra một tiếng rên như tiếng mèo kêu, lập tức cuộn mình rụt người lại.

Dịu dàng trêu chọc nàng, eo nàng vẫn tìm cách né tránh, một chút lại một chút chạm phải hắn, tựa như con sâu nhỏ không sao thoát khỏi lưới nhện. Một tay Phó Cửu Vân đè lại ngực nàng, dán lỗ tai thì thào: “Chịu đựng… Ngoan, nhịn một chút, đừng động…”

Ngón tay hắn tiến vào dò xét, tiến vào dò xét thật sâu.

Đàm Xuyên cứng người, hơi thở dốc nặng nhọc đan xen của hai người đột nhiên dừng lại, phảng phất trong phút chốc rơi vào một cảnh giới khác nàng không hiểu nổi. Hắn khẽ cắn vành tai nàng, thanh âm trầm thấp tựa một giấc mộng huyền ảo, nói rất nhiều lời chỉ có hắn và nàng mới hiểu, như là trấn an, như là dụ dỗ. Dụ dỗ nàng rơi vào lưới của hắn, cũng không giãy giụa tìm cách thoát ra.

Tay hắn cẩn thận dịu dàng, kiên nhẫn dẫn dắt nàng bước vào một thế giới xa lạ mà rực rỡ chói lọi. Thân thể đã không còn là của nàng, hoàn toàn không do nàng điều khiển, đầu óc trở nên trống rỗng, lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi, bất lực nắm chặt bàn tay hắn đang đặt trước ngực nàng, tách ra năm ngón, đan xen vào tay hắn.

Nàng loáng thoáng nhớ rằng chuyện nàng mơ tưởng không phải thế này, nhưng không có cách nào tỉ mỉ suy nghĩ cho ra. Sự tình đã phát triển theo hướng nàng chưa từng nghĩ tới, cũng không quá sẵn lòng thả mình theo phương hướng ấy, hắn không cho nàng quay đầu, cũng chẳng còn cơ hội quay đầu.

Cánh cửa tình dục đã được mở ra, điên cuồng tập kích, không thể khống chế. Đàm Xuyên không nhớ nổi sau đó nàng có thét gọi tên hắn hay không, thanh âm hắn từ đầu đến cuối vẫn luẩn quẩn bên tai, từ đầu đến cuối hắn vẫn ôm siết nàng như thế, không buông ra dù chỉ một khắc. Thủy triều dần dần bốc hơi, khô cạn, biến thành đại hỏa san bằng hết thảy, ngọn lửa từ trong não càn quét tứ chi bách hài.

Đàm Xuyên lại một lần nữa co mình lại, bên trong cơ thể cũng đang co quắp, sau đó lại giãn ra, giống như mạch đập của sự sống khiêu vũ trong ngọn lửa. Có lẽ một khắc sau nàng sẽ rơi xuống địa ngục, cũng có thể một khắc sau sẽ bay lên chín tầng mây, chính là ai còn có thể nghĩ nhiều đến thế? Nàng cảm thấy chính mình đang khóc, khóc đến thương tâm, thậm chí đã không thể nhớ ra vì sao lại khóc.

Phó Cửu Vân rút bàn tay ướt át về, ôm vai lật nàng lại, tỉ mỉ hôn lên đôi mắt nhắm chặt vẫn đang rơi lệ của nàng, hôn chóp mũi nóng cháy, và cả làn môi run rẩy.

“Ta yêu nàng, Xuyên Nhi.” Hắn nói, “Ta yêu nàng, xuỵt, đừng khóc…”

Lau khô bàn tay ẩm ướt, hắn luồn hai tay vào mái tóc dày của nàng, nâng mặt nàng, hôn vỗ về từng chút từng chút. Đàm Xuyên dần dần tỉnh táo từ giữa làn sóng quay cuồng, rõ ràng đã thỏa mãn, nhưng thân thể lại kêu gào không yên, kêu gào vì cảm giác trống rỗng còn mạnh mẽ hơn lúc trước. Nàng run rẩy mở mắt, nước mắt lăn xuống từ hàng mi dài, nhìn hắn như thể cầu xin van nài.

Phó Cửu Vân lại nhắm mắt, kiên định lắc đầu: “Không được, không được.”

Hai mắt Đàm Xuyên đỏ lên.

Hắn cười cười, gạt những lọn tóc thấm đẫm mồ hôi bên má nàng ra sau tai, thấp giọng nói: “Ta muốn nàng nhớ kỹ ta, nhưng ta còn muốn một thứ quan trọng hơn của nàng. “

Không phải nàng yêu hắn thì không được, không phải trong tim nàng có hắn thì không được. Hắn muốn sự bình đẳng từ nàng, từ trái tim cho đến thân thể, chỉ có một người là hắn. Phó Cửu Vân chính là kiêu căng ích kỷ như vậy, hắn có thể dung túng nuông chiều nàng, có thể sống vì nàng chết vì nàng, vì nàng mà làm hết thảy những chuyện hắn không cam nguyện, nhưng trước đó, nàng nhất định phải yêu hắn.

Đàm Xuyên lại nhắm mắt, lông mày cau chặt, trong lòng chỉ thấy mỏi mệt trống rỗng vô cùng. Nàng không nói gì, gắng sức đẩy tay hắn ra, Phó Cửu Vân lại không nghe theo đổi phương hướng khác tiếp tục ôm lấy nàng. Đẩy vài lần, hắn thủy chung không buông, động tác ngang ngược mà dịu dàng, nhất định ôm chặt lấy nàng.

Nàng bắt được tay hắn, cắn mạnh xuống, cắn cho đến khi trong miệng đầy vị máu tươi.

Phó Cửu Vân im lặng đặt tay bên môi nàng, bàn tay kia ôm trọn đầu nàng, ngón tay vuốt ve những sợi tóc của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve từng chút một.

Nàng lại cảm thấy thân thể mình sắp vỡ nát đến nơi, vỡ nát dưới sự vuốt ve ôn nhu của hắn.

“Không được ép buộc ta nữa.” Nàng rốt cục nhả miệng, trong giọng nói còn có chút nghẹn ngào.

Hắn siết chặt nàng hai cái, dịu dàng nói: “Được, nàng ngủ đi, ta ở ngay đây, ta không đi.”

***

Hôm sau gặp Mi Sơn Quân, y rất quân tử cái gì cũng không hỏi, không hỏi bọn họ vì sao mà ngủ đến gần trưa mới dậy, cũng không hỏi vì sao mùa hè nóng bức như vậy Đàm Xuyên lại phải dùng khăn lụa quấn chặt cổ. Y chỉ nhìn thoáng qua Phó Cửu Vân với vẻ thông cảm, tốt bụng nói: “Hôm nay vẫn đánh cược được sao? Không được thì để hôm sau tiếp tục.”

Ai cũng thấy được dưới mắt Phó Cửu Vân có vành đen lờ mờ, y hệt bộ dáng một đêm không ngủ còn phải chịu giày vò hành hạ. Đàm Xuyên làm bộ như nghe không hiểu, xoay mặt sang một bên ngắm cầu nhỏ nước chảy bên ngoài cửa sổ, Phó Cửu Vân cười cười: “Dong dài cái gì, ta đã bao giờ thua ngươi chưa.”

Mi Sơn Quân không để bụng, vỗ vỗ tay, lập tức có ba bốn đứa bé quần đỏ áo trắng bưng một vò rượu cao gấp mấy lần người bước vào, bên trong đã đổ đầy rượu ngon thơm nồng. Cạnh vò rượu dựng hai muôi gỗ lớn, ước chừng là dùng để múc rượu.

“Ta vốn dự định hai người chúng ta hôm nay uống cạn một vò ‘Túy Sinh Mộng Tử’ này, nhưng nếu tình huống đã có biến, ta thân là chủ nhà cũng sẽ không lợi dụng lúc ngươi gặp khó khăn. Chúng ta dùng muôi gỗ này múc rượu, Đế Cơ phân xử, đến giờ Thân, ai uống được nhiều muôi hơn thì người đó thắng. Thế nào?”

“Ngươi muốn thế nào cũng được.”

Đàm Xuyên thấy hắn day day thái dương như có vẻ mệt mỏi, trong lòng không biết có tư vị gì, một câu nói nghẹn trong lòng bất giác buột miệng thốt ra: “… Cửu Vân, hay là để ta uống?”

Phó Cửu Vân quay đầu mím môi cười với nàng, đôi mắt sáng long lanh, mang theo vẻ quyến rũ: “Sao nào, đau lòng rồi? Lẽ ra phải biết đau lòng cho ta từ đêm qua mới phải.”

Nàng lập tức ngậm miệng, ra vẻ lạnh lùng ngoảnh mặt đi, nhưng vành tai lại dần đỏ lên.

Ngồi suông xem hai đại nam nhân uống rượu thật sự không có gì thú vị, Đàm Xuyên ngồi xem một lát liền không chịu nổi, đang định đứng dậy đi đi lại lại, chợt nghe bên ngoài truyền tới tiếng xôn xao, mấy đứa bé hoảng hốt xông vào, kêu thất thanh: “Chủ nhân! Có một sát tinh phá tan cửa xông vào đây rồi!”

Ba người đồng loạt ngẩng đầu, đã thấy xa xa có một nam tử cao lớn tay cầm trường tiên đang chạy rất nhanh tới đây, một đám linh quỷ hình người chạy theo phía sau, có túm có lôi, có làm phép trì hoãn có tay đấm chân đá, lại không ai có thể làm gì được hắn, trơ mắt nhìn hắn xông thẳng vào phòng.

[trường tiên: roi dài]

Mi Sơn Quân chẳng khác nào gặp quỷ, lập tức lăn xuống trốn dưới gầm bàn, chết cũng không chịu ra.

Kẻ nọ nhìn một vòng, nhướng mày, lạnh lùng hỏi Phó Cửu Vân: “Tên tiên nhân hèn nhát kia đâu?”

Phó Cửu Vân nhún nhún vai, cười nói: “Ai biết? Hay là say chết trong suối nước nóng rồi?”

Kẻ nọ càng thêm lạnh mặt: “Thôi được, lát nữa nhắn cho hắn giùm ta, ta mang Tân Mi đi rồi, sau này nếu hắn dám đến gần nửa bước, đừng trách ta ra tay độc ác!”

Nói xong lập tức xoay người đi, chưa đến một lát đã tìm được một cô thiếu nữ không biết từ căn phòng nào, ôm vào trong ngực sải bước ra ngoài, đi lại như gió lốc, không ai ngăn nổi một bước.

Phó Cửu Vân đầy hứng thú dùng chân đá đá Mi Sơn Quân đang trốn dưới gầm bàn khóc sướt mướt: “Người đi rồi, ra đi. Đồ vô dụng, gan nhỏ như vậy mà cũng dám tranh đoạt vợ người khác.”

Mi Sơn Quân khóc đến nỗi nước mũi cũng chảy đầm đìa, hết lần này đến lần khác ai oán gọi “Tiểu Mi”, tư thái cao ngạo lúc trước nay biến mất sạch sành sanh. Đàm Xuyên che miệng ngăn bản thân cười ra tiếng, hiếu kỳ nhìn Phó Cửu Vân, dùng ánh mắt hỏi hắn bây giờ xử lý thế nào.

Phó Cửu Vân nháy mắt mấy cái với nàng, xoay người túm lấy Mi Sơn Quân đang khóc thành một đống bèo nhèo nâng dậy, chậm rãi giúp y chỉnh lại quần áo tóc tai, một mặt dịu giọng nói: “Mi Sơn, một nữ nhân mà thôi, ngươi đường đường là tiên nhân, muốn nữ nhân nào mà không có? Nhanh chóng quên nàng ta đi, chúng ta uống rượu mới là lẽ phải.”

Mi Sơn Quân lại càng khóc rống, kêu rên: “Tiểu Mi không phải nữ nhân nào khác! Thiên hạ chỉ có một Tiểu Mi! Nàng thật vất vả tự mình chạy đến tìm ta một chuyến, sao lại đi mất rồi?”