Tàn Khốc Tổng Giám Đốc Vô Tâm Thê

Chương 38




Edit: Rabbit

“Thiếu phu nhân, đã đến trường học .” Không biết khi nào Tân quản gia đã lái xe đến cổng trường học.

“A! Đã đến rồi.” Nghe được tiếng nói của Tân quản gia, Nhan Nặc Ưu có chút kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhìn ng ôi tr ường xa hoa xuất hiện trước mặt mình, trong lòng Nhan Nặc Ưu có chút kích động. Bởi vì đã lâu cô không tới trường. Trong mắt từ từ biểu lộ không chỉ sự trong veo mà còn mang đầy ý cười.

“Thiếu phu nhân, tất cả thủ tục đều đã làm xong, cô sẽ học tài chính và kinh tế, lớp 1/3, đợi một lát nữa sẽ có cô giáo ra cửa đón cô.” Làm quản gia ở Đan gia, Tân quản gia thực sự là một quản gia đạt tiêu chuẩn. Mọi chuyện đều xử lí rất tốt. Ví dụ như chuyện của Nhan Nặc Ưu, nếu ông ấy nói sẽ đưa Nhan Nặc Ưu đến lớp học khẳng định cô sẽ cự tuyệt , cho nên ông ấy đã quyết định nói một tin cho Nhan Nặc Ưu, đó là cô giáo chủ nhiệm lớp sẽ tới đón cô. Như vậy, Nhan Nặc Ưu căn bản không thể phản bác lại.

“Vâng, vất vả cho ông Tân quản gia. Tôi xuống xe trước , sau khi tan học ông hãy sắp xếp người khác đến đón tôi.” Nghĩ đến Tân quản gia chắc chắn có rất nhiều chuyện phải làm, cho nên Nhan Nặc Ưu gợi ý cho Tân quản gia tìm một người khác làm lái xe cho cô.

“Ha ha, thiếu phu nhân không cần nói như vậy, về sau mỗi ngày tôi đều tới đón thiếu phu nhân. Thiếu gia trả tiền lương cho tôi, mục đích chủ yếu chính là làm lái xe cho thiếu phu nhân.” Tuy rằng đã hơn năm mươi tuổi, nhưng do biết cách chăm sóc thích hợp cho nên thoạt nhìn Tân quản gia cũng không quá già. Khuôn mặt hồng hào của Tân quản vui đùa cùng với Nhan Nặc Ưu.

“Tân quản gia ông thật hài hước. Vậy được rồi, tôi vào trường học trước đây .” Nghe lời nói của Tân quản gia, Nhan Nặc Ưu biết việc này chính mình căn bản không thể cự tuyệt được, chỉ có thể cười nói.

Sau khi nói lời từ biệt với Tân quản gia, Nhan Nặc Ưu đi vào trong trường học.

Quả nhiên, khi Nhan Nặc Ưu mới vừa mới tiến vào cửa, còn có một người phụ nữ xinh đẹp ước chừng hơn ba mươi tuổi đang chờ cô :“Xin hỏi, là Nhan tiểu thư sao?”

“Vâng.” Từ sau khi xảy ra chuyện đến nay, Nhan Nặc Ưu đều rất phòng bị đối với người xa lạ. Cho nên, khi nghe thấy câu hỏi của người phụ nữ, cũng chỉ cúi đầu trả lời một câu.

Sau đó người phụ nữ hơn ba mươi tuổi kia nói với Nhan Nặc Ưu:“Xin chào Nhan tiểu thư, tôi là Hạ Nguyệt Tân chủ nhiệm lớp của cô. Tôi sẽ dẫn cô đi tham quan trường học một chút.”

“Vâng.” Nhẹ nhàng gật đầu với người phụ nữ đó, sau đó cũng không nói thêm gì.

Sau khi nghe thấy Nhan Nặc Ưu trả lời, Hạ Nguyệt Tân vẻ mặt tươi cười mang theo Nhan Nặc Ưu đi thăm trường học, thỉnh thoảng giải thích và giới thiệu cho Nhan Nặc Ưu một số chuyện trong trường học……

Đi thăm trường học xong, Nhan Nặc Ưu có chút mệt mỏi, hỏi Hạ Nguyệt Tân:“Đã đi thăm xong rồi sao?”

“Đúng vậy, đã đi thăm xong rồi, hiện tại chuẩn bị mang Nhan tiểu thư đi phòng học .” Nghe được thấy câu hỏi của Nhan Nặc Ưu, Hạ Nguyệt Tân cười trả lời.

“Vâng.” Ý bảo Hạ Nguyệt Tân có thể mang chính mình đi đến phòng học . Cô dường như đã bắt đầu không theo kịp bước chạy của xã hội này, cô có một loại phòng bị đối với người xa lạ.

“Được, vậy hiện tại tôi sẽ mang cô đến phòng học.” Từ lần đầu tiên nhìn thấy Nhan Nặc Ưu, Hạ Nguyệt Tân đã đoán được thân phận của cô gái này không đơn giản. Hơn nữa hiệu trưởng rất coi trọng cô gái này, trong lòng càng thêm tò mò thân phận của cô gái này. Nhưng cô biết, rất nhiều chuyện tốt nhất chỉ nên để trong lòng mình, không cần biểu lộ ra bên ngoài. Nếu biểu lộ ra cũng chả tốt gì đối với mọi người.

Rất nhanh, Nhan Nặc Ưu đã đi đến phòng học chuyên ngành của cô, nhìn chiếc bàn quen thuộc mà lại xa lạ, Nhan Nặc Ưu lại bắt đầu như lạc vào cõi hư vô. Trước kia, cô thường xuyên ngủ trên lớp học, thường xuyên ngồi ở vị trí đó chờ Hạo Nhiên tới đón cô đi ra ngoài ăn. Mà nay cảnh còn người đã mất .

“Nhan tiểu thư, cô cứ ngồi ở đây là được. Tôi phải đi trước về soạn bài , nếu cần cái gì, có thể tới tìm tôi.” Lăn lộn ở trên xã hội nhiều năm như vậy, Hạ Nguyệt Tân dường như cũng hiểu được cô gái trước mắt này hình như không thích người xa lạ tới gần, cho nên cô quyết định lấy lui làm tiến. Nếu có thể quan hệ với cô gái này, như vậy về sau cũng thật tốt!

“Vâng.”Dường như từ sau khi ra khỏi cửa, lời nói của Nhan Nặc Ưu chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay . Còn ở sâu trong nội tâm, dường như có chuyện gì đó làm cho cô cảm thấy vô cùng phức tạp. Làm cho trong lòng cô lúc nào cũng đều đề cao cảnh giác.

Ngồi ở trong phòng học xa lạ lại quen thuộc, nghe thầy cô giáo giảng giải một chút về mặt trái của tài chính và kinh tế gì đó, nhìn phía dưới các một đám học sinh đều thật sự lắng nghe, trong lòng không khỏi lại nghĩ tới người con trai giống như ánh mặt trời kia, trong lòng không ngừng tự hỏi: Hạo Nhiên, anh có khỏe không? Hiện tại anh ở nơi nào, có hận em hay không? Hoặc là anh có biết em đã kết hôn rồi hay không?

“Bạn học, sao cậu lại ngẩn người như vậy đã tan học rồi .” Tất cả mọi người thu thập sách vở trên bàn chuẩn bị tan học, còn Nhan Nặc Ưu lại giống như đầu gỗ ngồi một chỗ không động đậy , cách Nhan Nặc Ưu gần nhất có một cô bạn học nhìn bộ dáng Nhan Nặc Ưu ngẩn người thật lâu, nhịn không được nhắc nhở.

“Ưhm, cám ơn, tớ đã biết.” Ngẩng đầu nói lời cám ơn với cô gái đã nhắc nhở mình, đứng dậy rời đi.

Nghe một tiếng cám ơn xa cách và lạnh nhạt của Nhan Nặc Ưu, lại nhìn Nhan Nặc Ưu nói đi là đi, cô gái có chút giật mình. Lặng lẽ nhìn Nhan Nặc Ưu đã đi xa, lườm nói:“Thật đúng là quái thai.”

Bởi vì Nhan Nặc Ưu khí chất thanh lịch, dung mạo vô cùng xuất chúng, dọc theo đường đi từ xuống lầu đến cửa, đều có những ánh mắt ghen tị và hâm mộ của mọi người đánh giá. Nhưng Nhan Nặc Ưu đã trải qua cảnh tượng như vậy vô số lần , cho nên làm như không có việc gì đi thẳng một đưởng ra ngoài cửa. Cô vẫn nhớ rõ lời nói của người đàn ông kia, cho nên cô càng phải nhanh chóng rời đi.

“Nặc Ưu???” Vừa lúc Nhan Nặc Ưu sắp bước ra cửa, phía sau truyền một giọng nữ kì lạ.

Nhan Nặc Ưu nhanh chóng quay đầu, trong mắt có chút vui vẻ. Đến đây lâu như vậy, chưa từng tiếp xúc với người quen nào, cho nên khi nghe thấy tiếng gọi Nặc Ưu, Nhan Nặc Ưu trong mắt tràn đầy vui mừng:“Ai? Là ai gọi tôi vậy.”

“Cậu đúng là Nặc Ưu.” Khi Nhan Nặc Ưu vẫn còn đang kinh ngạc, đã có một tí người tiến lại xem náo nhiệt. Trong đám người vây quanh một cô gái giông như búp bê tinh xảo phương Tây, trong thanh âm có chút run run cùng sự không thể tin được.

“…… Tiểu Lôi?” Khi nhìn thấy người gọi mình là Vương Lôi, thần kinh Nhan Nặc Ưu có chút khẩn trương, thanh âm cũng có chút vội vã. Cảnh giác nhìn nhìn bốn phía, không dám có hành động thân mật với Vương Lôi, cô sợ, nếu ngừoi đàn ông điên cuồng kia biết cô gặp mặt người quen, không biết sẽ làm ra chuyện đáng sợ thế nào. Dù sao, người đàn ông kia nếu biết cô gặp người quen, sẽ nghĩ rằng cô đã gặp Hạo nhiên, tránh không được sẽ nghĩ cô muốn nối lại tình cũ với Hạo Nhiên.

Tiểu Lôi lại là bạn tri kỷ của Hạo Nhiên bạn tốt. Điều này thật sự quá nguy hiểm.