Tân Lang Biến Tân Nương

Chương 6




Bối Hiểu Ninh rốt cuộc cũng ngủ không được, đành dứt khoát đứng lên ngồi vào ghế salon, chăm chú cân nhắc nơi kế tiếp mình có thể đi. Suy đi tính lại hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cũng Bối Hiểu Ninh quyết định trước hết cứ gọi cho mấy người lúc thường hay quan hệ hay đồng nghiệp thử xem. Đồng thời còn phải tính sẽ giải thích cái chuyện li kỳ đã xảy ra ở hôn lễ như thế nào, cuối cũng hắn thu hết dũng khí, cố gắng cầm lấy ống nghe điện thoại. Mà ngay tại thời điểm tay hắn chỉ dừng ở ngay trên bàn phím điện thoại, Bối Hiểu Ninh mới phát hiện chính mình căn bản là không có nhớ rõ số điện thoại của ai hết. (ai da, số phận rồi a~ XD) Chính xác! Đầu năm nay có bao nhiêu số điện thoại đều là đã lưu hết trong điện thoại di động, ai còn lãng phí tế bào não đi nhớ mấy cái này chứ! Trừ số điện thoại trong nhà, hắn chỉ có thể nhớ được mỗi số của Trương Suất với Vương Tinh, là bởi vì rất hay dùng đến, bất tri bất giác mới nhớ kỹ.



Lúc này Bối Hiểu Ninh hoàn toàn tuyệt vọng, trở mình giở túi tiền, còn lại không tới năm mươi đồng bạc. Làm nào giờ? Bối Hiểu Ninh nghiêng đầu nhìn cửa phòng ngủ: có thể nào thực sự ở lại chỗ này của y? Như vậy tương lai nếu bị người khác biết thì chẳng phải hắn Bối Hiểu Ninh thanh danh này có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch? Đúng là trời thử lòng người mà! Đó là một đời anh danh của ta a!

Đang lúc Bối Hiểu Ninh vò đầu bứt tai, chằm chằm nhìn thì cánh cửa phòng ngủ đột nhiên mở. Lăng Tiếu bộ dạng lười nhác tay chống thắt lưng từ bên trong đi ra, nửa thân trên vẫn như cũ xích lõa. (câu dẫn vợ a…..) Y vừa nhìn Bối Hiểu Ninh vừa ngáp một cái nói: “Ngươi dậy rồi? Sớm như vậy?”

“Ngươi chẳng phải cũng đã dậy rồi đây a?”

“Ta bình thường đều ngủ thẳng đến xế chiều mới dậy.” Lăng Tiếu ngồi vào bên cạnh Bối Hiểu Ninh.

“Làm gì? Giả bộ quỷ hút máu hả? Ngươi thật là Vi Nhất Tiếu*?”

“Ế? Ngươi làm thế nào biết biệt danh của ta vậy?”

Bối Hiểu Ninh xoay mặt sang một bên, nghĩ thầm: còn hỏi nữa? Nếu ngươi không dậy muộn thì sao người ta lại đặt biệt danh này cho ngươi!

“Bởi vì quán bar đều mở cửa kinh doanh đến ba, bốn giờ sáng, cho nên ta không thể dậy sớm được.”

“Ôi?” Bối Hiểu Ninh chợt nhớ tới buổi tối hôm qua tại nhà tắm công cộng có nghe Lăng Tiếu nói qua, “Hôm qua ngươi theo cái gì Uy Tử không phải nói còn muốn đi qua quán bar sao? Sao không thấy đi nữa?”

“Này không phải vì ngươi tới nhà của ta sao?”

“Thế nào? Ngươi sợ ta thừa dịp ngươi không có nhà sẽ mang đồ điện nhà ngươi chuồn luôn hả?”

“Kháo! Nhìn tiền đồ của ngươi về khoản này, muốn mang chắc chắn cũng phải mang két sắt trong thư phòng a!”

“Ha ha! Bị ta biết ngươi để két sắt ở chỗ nào rồi đi?” Bối Hiểu Ninh cũng không hiểu mình trúng cái gì tà, nói đến đây lại dương dương đắc ý đứng lên.

Lăng Tiếu ngốc lăng mà nhìn hắn một hồi, “… Bị ngươi đánh bại rồi. Ngươi thật đúng là không phải chỉ ngây thơ bình thường nha.” (há há há *lăn lộn*)

Bối Hiểu Ninh thu lại khuôn mặt tươi cười, giơ hai chân lên, lui vào trong ghế salon, thay một vẻ mặt thật đau đớn đáng thương (kute quớ XD), “Ân… Ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi.”

“Chuyện gì?” Lăng Tiếu căn bản là không thấy Bối Hiểu Ninh, vớ lấy cái điều khiển mở TV lên.

“Ta có thể hay không… ở lại nhà ngươi thêm vài ngày?”

“À! Không thành vấn đề.”

“A? Như vậy được sao? Ngươi sẽ không bất tiện chứ?”

“Có cái gì mà bất tiện? Hơn nữa việc ngươi không có chỗ để ở cũng có quan hệ với ta, yên tâm đi, ta sẽ chịu trách nhiệm.”

“Khụ…” Bối Hiểu Ninh ho khan một tiếng, lời này sao nghe thấy không được tự nhiên à?

Lăng Tiếu quay đầu, thấy Bối Hiểu Ninh đang ngồi ôm đầu gối, “Ngươi lại giả bộ đáng thương hả?”

“Hửm? Không có a!”

“Ngươi không cần phải cố giả bộ đáng thương đâu.”

“Miệng ngươi có thể bớt độc địa không hả?”

Lăng Tiếu đột nhiên nheo lại hai tròng mắt, sau đó dùng ánh mắt chiếu tia X quét hai lần trên người Bối Hiểu Ninh (theo ta biết, tia X là nó dư sức xuyên qua quần áo được á~ *nham nhở*), “Ân… Ngươi chỉ mặc mỗi một bộ quần áo này thôi hả?”

“Đúng vậy a, đây là quần áo ta mượn của bằng hữu đấy.”

“Dù sao hôm nay cũng không có việc gì, lát nữa ta mang ngươi đi mua vài bộ quần áo.”

“A? Để làm gì?”

“Cái gì để làm gì? Ngươi nói chung chẳng phải không có quần áo để thay sao? Của ta ngươi lại mặc không vừa, quá lớn.”

“Này… Không tốt đi? Ta không mang tiền.”

“Biết. Ta mua cho ngươi.”

“Như vậy sao được?! Ta với ngươi không thân cũng chẳng quen a!”

“Kia… Coi như ta cho ngươi vay tiền mua, được chưa? Sau này nếu ngươi nguyện ý thì mang tiền trả lại cho ta.”

“Cái gì mà ‘nguyện ý’?! Nhất định ta sẽ mang trả!”

Hai người ra ngoài vào khoảng mười giờ. Đầu tiên Lăng Tiếu mang Bối Hiểu Ninh ra tiệm cháo ăn. Lúc này Lăng Tiếu mới phát hiện, Bối Hiểu Ninh nhìn nhỏ gầy, nhưng so với y còn ăn được nhiều hơn. Y đã sớm ăn xong rồi, trước mắt xem thấy có mỗi cái đầu tóc tai bù xù bờm xờm đang liều mạng chùi vụn khoai tây với rau trộn trên mép.

“Ngươi vừa gầy lại vừa lùn mà sao ăn được nhiều thế?”

“Ngươi nói ai lùn? Ta cũng cao một thước bảy bảy nha! Đấy chẳng qua là vì ngươi vừa cao lại vừa béo!”

“Ai béo cơ? Buổi sáng ngươi không thấy ta có tám múi cơ bụng đấy hả?!” (á à, rõ là anh cố tình show hàng với V anh rồi nhá~)

Bồi bàn đã bắt đầu lườm nguýt qua bên này rồi. Bối Hiểu Ninh ném chiếc đũa, “Tính tiền a!”

Người bán hàng ngay lập tức có mặt, bình thường người có kêu cả trăm tiếng cũng nhất định không nghe được, nhưng vừa nghe thấy tính tiền, trong nháy mắt đã xuất hiện bên cạnh Bối Hiểu Ninh, “Ngài khỏe, tiên sinh, năm mươi sáu đồng.”

Lông mi Bối Hiểu Ninh run rấy, chân hắn hận không thể đào ngay một cái lỗ mà tự chôn mình xuống.

Lăng Tiếu nhìn biểu cảm trên mặt Bối Hiểu Ninh, cố gắng nén cười rồi móc ra một trăm đồng đặt ở trên bàn.

“Tiên sinh có sáu đồng tiền lẻ không a?”

“Không có.” Lăng Tiếu chắc như đinh đóng cột.

Người bán hàng đúng là đui mù rồi mới lại quay sang Bối Hiểu Ninh, “Tiên sinh ngài có không a? Chúng ta hôm nay thiếu tiền lẻ.”

Bối Hiểu Ninh tức khắc trong lòng bắt đầu chửi rủa: mẹ kiếp! Còn chê ta chưa đủ bẽ mặt có phải hay không?! Các ngươi không có tiền lẻ thì liên quan gì đến lão tử?!

Nhưng Bối Hiểu Ninh lại đưa tay móc ra từ trong quần toàn bộ tài sản mình có lúc đó, cầm sáu đồng tiền đưa cho người bán hàng. Người bán hàng cầm tiền đi. Lăng Tiếu nói: “Ai? Ngươi còn có hơn bốn mươi đồng.”

Bối Hiểu Ninh cảm giác được sau cổ bắt đầu từng đợt kéo căng, “Không được sao?!”

Lăng Tiếu cười một chút, rồi từ đâu móc ra một bao tiền, lấy ra mười tờ nhân dân tệ đáng yêu nhất xênh đệp nhất thế giới để xuống trước mặt Bối Hiểu Ninh, “Ngươi cứ cầm trước đi.”

Bối Hiểu Ninh hóa đá tại chỗ.

“Mau cầm lấy a! Một Đại lão gia thế nào có thể không có tiền trong người a?”

Bối Hiểu Ninh vẫn không nhúc nhích, từ trong hàm răng cố phun ra một câu, “Ngươi sẽ không có thể mua cả xe cho ta đấy chứ?”

Đang nói, người bán hàng cầm tiền lẻ đã trở về, nàng liếc mắt một cái thấy trên bàn thì một mảnh phấn hồng, sau đó yên lặng nhìn thoáng qua trên mặt Bối Hiểu Ninh, mới quay đầu nói với Lăng Tiếu: “Tiên sinh, tiền lẻ thối lại của ngài.” (chắc k phải e tưởng nguyên chỗ ý là boa cho e chứ? =.= hê~)

Bối Hiểu Ninh một tay ôm hết tiền trên bàn, cũng không quay đầu lại mà chạy ra khỏi cửa tiệm. Lăng Tiếu chầm chậm từ từ mà từ phía sau đi tới, lúc y tra chìa khóa mở cửa xe, Bối Hiểu Ninh rõ ràng vẫn nhìn thấy sau cửa sổ thủy tinh có một đôi mắt còn đang hướng bọn họ săm soi. (hê~ zdô zdiên~ hoa đã có chủ rồi em nhé~ Tiêu: Nhầm rồi nàng, phan gơ đó =]])

Bối Hiểu Ninh đi theo Lăng Tiếu đi dạo một chút đến trưa, ngoài kết quả là Bối Hiểu Ninh bị cưỡng bách mua tám chín bộ quần áo mà mình bình thường còn không dám hy vọng xa vời ra, mà Lăng Tiếu còn mua nhiều hơn cả hắn.

Lúc lên xe, Bối Hiểu Ninh đem mấy tờ hóa đơn mua sắm cộng lại tính toán, sau đó nói: “Cái kia… Hơn nữa buổi sáng ngươi còn cho ta một ngàn đồng, tương lai ta có thể trả tiền cho ngươi theo kỳ được không?”

“Ngươi dự định chia ra bao nhiêu kỳ a?”

“Ba mươi sáu kỳ thế nào?”

“Ba năm?!” (=]] *sặc sụa* tội nghiệp Ninh ca a~ )

“Đúng vậy a! Ta một tháng lương được mấy ngàn đồng tiền hả?! Như hôm nay một tháng mua hai ba cái, ta phải đi ăn không khí luôn rồi!”

Lăng Tiếu cười cười, “Tùy ngươi, chỗ đó có phân ra trả ba mươi năm cũng không sao cả. Chủ yếu là vừa rồi lúc mua, ta xem ngươi cũng không có phản đối mà.”

“Còn không có phản đối sao?! Ta vừa thử, ngươi đã trả tiền rồi!”

“Ta xem ngươi cũng rất thích mấy bộ quần áo đó mà.”

“Thích là một chuyện, mua hay không lại là chuyện khác, chuyện thường thức thế mà ngươi cũng không biết a?”

“Ai da? Mấy chuyện tính toán chi li đó chỉ mấy cô gái có chồng mới tính thôi a.”

“Phi! Ta xem ngươi chính là thừa tiền đem đốt á!”

“Được rồi, mua cũng đã mua rồi. Ngươi nếu ngại nó mắc quá thì cho ta, coi như là ta mua đi.”

“Thế thì khỏi cần, ta sẽ đem tiền trả lại cho ngươi sau.”

Lăng Tiếu xem thời gian, “Tùy ngươi thôi. Ta đói bụng, chúng ta đi ăn cơm.”

“Được, ta cũng đói bụng.”

“Ăn cái gì?”

“Gì cũng được.”

Lăng Tiếu chăm chú suy nghĩ một lát, “Đến chỗ nào đơn giản một chút! Đi Cốt Đầu quán đi.”

Cái này gọi là đơn giản chút sao? Bối Hiểu Ninh hoàn toàn phục sát đất người nam nhân này rùi~.

Tiêu: *) “Vi Nhất Tiếu” là một nhân vật trong bộ truyện kiếm hiệp Ỷ Thiên Đồ Long kí của nhà văn Kim Dung. Ông là một trong Tứ đại pháp vương của Minh Giáo. Ông là người vô cùng cổ quái và quái dị. Trước khi Trương Vô Kị lên làm giáo chủ Minh Giáo thì Vi Nhất Tiếu do bị tẩu hỏa nhập ma khi luyện công, do đó khi khai triển nội công đều phải hút máu người sống, nếu không thì sẽ bị lạnh cóng toàn thân và chết (nên hình ảnh của Vi Nhất Tiếu luôn gắn liền với “Con dơi hút máu người”). Sau này nhờ Trương Vô Kị dùng Cửu Dương Thần Công chữa trị, nên Vi Nhất Tiếu không còn phải hút máu người sau khi vận nội công nữa, Vi Nhất Tiếu đã trở thành một trợ thủ đắc lực cho Trương Vô Kị. Nhờ tài khinh công thuộc hàng đệ nhất thiên hạ của mình mà nhiều phen Vi Nhất Tiếu đã giải cứu bọn Trương Vô Kị khỏi những lúc nguy nan.

–> Anh Ninh đã ví von chồng mình với bác này =]] Có vẻ anh rất thích xem phim võ thuật =]]