Tận Thế Đàn Thú

Chương 44-1




Căn phòng nhỏ hẹp, ngoại trừ một chiếc giường và một chiếc bàn ra thì cũng không còn cái gì nữa.

Devic cúi thấp đầu xuống, hai tay đặt trên đầu gối, an tĩnh ngồi trên mép giường. Mái tóc trắng lòa xòa rũ trên trán, che khuất hơn nửa khuôn mặt anh.

Bởi vì  thân phận hiện tại của anh là sĩ quan mà không phải tội phạm nên người của khu C8 cũng không thể lộ liễu giam giữ anh, cũng không bắt anh phải đeo xiềng chân còng tay. Bất quá vì giam sát anh, trên hai góc trần nhà có lắp camera.

Những đồ vật trên người Devick đã bị lấy đi, ngay cả quân phục trên người cũng bị đổi thành quần áo trắng đơn giản mà bệnh nhân thường dùng. Sau khi hóa thú, thân hình cũng trở nên cường tráng cao lớn hơn nên quần áo bệnh nhân mặc trên người cũng chật căng, vải trên người bám chặt vào cơ thể.

Đây chính là tình cảnh Hoffman nhìn thấy sau khi bước vào phòng.

Sắc mặt Devic tuy có hơi tiều tụy, dưới mắt đã xuất hiện quầng xanh nhạt. Anh đã dốc hết sức lực để chiến đấu với bọn giặc cướp, thật vất vả mới thoát được còn chưa kịp lấy lại sức đã bị nhốt ở đây, thậm chí còn bị cởi bộ quân phục trên người xuống. Khi vừa đến khu C8 các sĩ quan nhìn thấy anh như nhìn thấy quái vật. Vẻ mặt đó, ánh mắt khinh bỉ, lời nói chua ngoa như đâm vào trái tim khiến anh đau đớn. Anh kiêu ngạo vì mình là quân nhân, sau khi hóa thú vẫn cố gắng chứng minh mình vẫn là một người chiến sĩ, vậy mà những gì khu C8 đối với anh hoàn toàn hủy bỏ thân phận quân nhân của anh, đối với anh đây là một sự đả kích rất lớn.

Cho đến khi Hoffman đi đến trước mặt anh, Devic mới từ đang chìm trong suy nghĩ bừng tỉnh lại, ngẩng đầu lên mờ mịt nhìn về phía Hoffman. Khi anh nhìn rõ người mới đến, ánh mắt vô thần lóe lên: Thượng tá Hoffman, tôi…..”

Hoffman đè thấp mũ xuống che khuất camera. Anh vươn tay về phía Devic, giọng nói khách khí mà xa cách: “Thiếu tá Devic cậu vẫn khỏe chứ?”

Tia sáng trong mắt Devic nhất thời tan biến, cười khổ một tiếng, chậm rãi nâng bàn tay đã biến thành móng vuốt thú đặt lên bàn tay đang đeo găng trắng của Hoffman.

Hoffman dùng sức nắm lấy bàn tay anh, ngón tay cái sờ sờ móng vuốt.

Thấy Devic tỏ vẻ kinh ngạc, Hoffman ngẩng đầu lên dõi theo ánh mắt anh, chập rãi mà kiên định nói: “Thiếu tá Devic, thượng tá Corey bảo tôi nói với cậu mấy câu. Anh ấy nói, cậu được đích thân thượng tướng Rick phê chuẩn thân phận thủ vệ, trừ khi bộ chỉ huy cao nhất hạ lệnh nếu không không ai có quyền tước đoạt tư cách quân nhân của cậu. Giờ phút này cậu vẫn là một chiến sĩ, không nên quên mất nhiệm vụ của mình.” 

Trong lòng Devic chấn động, suy nghĩ một chút liền hiểu được.

Hoffman buông tay ra, nhàn nhạt nói: “ Chúng tôi được tướng quân Đan Phật Nhĩ phê chuẩn, mỗi ngày sẽ đến kiểm tra thân thể cậu một lần, mong cậu phối hợp.” Hai người phán quan đi theo cầm dụng cụ tiến lên chuản bị kiểm tra thân thể cho Devic. Hoffman thong thả lui qua một bên, tay trái thờ ơ khoát lên cổ tay phải, ngón tay lặng lẽ chuyển động vân vê mấy cái ghim……

Nửa giờ sau, Hoffman từ trong phòng đi ra, liếc mắt một cái đen mặt lại đi đến trước mặt Minh Uy, khẽ cười nói: “Như thế nào? Có nhiều người và máy theo dõi như vậy mà Thượng tá Minh Uy vẫn còn lo lắng hay sao?”

Ánh mắt Minh Uy đảo qua mặt bọn họ, cũng không tỏ thái độ gì, chỉ nhàn nhạt nói: “ Cẩn thận một chút cũng tốt.”

Hắn cẩn thận quan sát mọi người hồi lâu, cũng không nhìn ra được gì khác thường, cũng không dám tiếp tục cản trở, chỉ đành cho đi.

Sau khi Minh Uy để cho nhóm người Hoffman dời đi, lập tức đi vào phòng kiểm tra. Hắn thấy Devic đang ngồi trên giường, không có gì bất thường, lúc này mới thấy nhẹ nhõm.

Devic nhíu mày nhìn hắn, nghi hoặc hỏi; “Thượng tá Minh Uy, ông có gì muốn hỏi tôi hay sao?”

Minh Uy bĩu môi, không nói một lời đóng của rời đi.

Devic cúi đầu mái tóc trắng rũ xuống che khuất khóe môi đang nhếch lên.

Trong phòng theo dõi khu C8, các binh lính đang làm nhiệm vụ lười nhác dựa vào ghế, hai chân bắt chéo buồn bã uống cà phê theo dõi mười mấy cái màn ảnh đang lóe sáng.

Màn hình bên phải chính là hình ảnh phòng giam Devic. Bây giờ đang là thời gian ăn cơm tối. Hình ảnh trong đó là một người binh lính đang phụ trách đưa cơm đẩy cửa đi vào, trên tay bưng mâm thức ăn.

Devic đang nằm trên giường, thờ ơ đắp một chiếc chăn, cái lưng hướng về phía camera tựa như đang ngủ. Binh lính đặt cái mâm trên bàn, đưa tay đẩy Devic. Bỗng một tia sáng lóe lên, hình ảnh trên màn hình bỗng trở nên vặn vẹo.

“ Đáng chết! Cái này nên sớm thay đi!” Người binh lính đang làm nhiệm vụ đứng lên điều chỉnh, tầm năm phút sau, màn hình cũng khôi phục lại rõ ràng.

Hình ảnh người binh lính đưa cơm vừa lúc này đang đi đến cửa,  đồ ăn trên bàn không được động đến, mà Devic vẫn đang che đầu nằm ngủ như cũ trên giường, xem ra người binh lính không đánh thức được hắn đành phải đi ra.

Người binh lính theo dõi không thấy có gì khác thường, tức giận ngồi về chỗ cũ tiếp tục uống cà phê.

Người binh lính đưa cơm đi ra khỏi phòng, chiếc mũ kéo thấp xuống, hắn đẩy chiếc xe đựng thức ăn đi qua hai cảnh giới đang đứng gác ở ngoài, cũng không gặp vẫn đề nghi ngờ hay bị cản trở gì.

Hắn đẩy chiếc xe đến trong góc, nhanh chóng bước đến thang máy, nhấn nút công tắc, lo lắng chằm chằm nhìn vào từng con số đang nhảy. Đèn lóe sáng, thang máy rất nhanh dừng lại ở tầng triệt. Cửa thang máy mở ra, một tên sĩ quan C8 từ bên trong bước ra ngoài. Người binh lính bất ngờ không kịp trốn, nâng tay lên đang định tấn công người sĩ quan đã thấy hắn nâng tay ngăn cản nói: “ Tôi đến giúp anh, thiếu tá Devic.”

Devic kinh ngạc: “ Cái gì?”

Người sĩ quan cười cười, không hoang mang nói: “ Nếu không có tôi giúp, chỉ sợ anh muốn chạy trốn khỏi khu C8 để tìm viện trợ cũng khó mà thành công. Ví dụ như vừa rồi, nếu tôi không phải đã đổi cảnh vệ ở đây thành người của ta thì căn bản anh sẽ không có cách nào rời khỏi căn phòng đó.”

Devic nâng cánh tay phải giữa không trung, kinh ngạc nhìn người này, nửa ngày sau mới lẩm bẩm nói: “Kiều Trì……Sĩ quan phụ tá, anh, anh, như thế nào….Anh rốt cuộc là người như thế nào?”

Kiều Trì chớp chớp mắt, mỉm cười nói: “Về sau anh sẽ biết thân phận thực sự của tôi. À đúng rồi sao anh không giết tên binh lính đưa cơm đó, hắn cũng là người của ta sao?”

******

Đêm, 9 giờ 30 phút, khu C8 thổi còi đổi gác.

Corey và Mike theo như kế hoạch, nghĩ cách làm cho bọn quân nhân giám thị khu C8 rời đi, sau đó mang theo vài tên quân nhân đã chọn lựa lén lút chuồn khỏi tòa nhà bộ chỉ huy khu C8.

Riva đã từng phục vụ ở khu C8 nên rất quen thuộc địa hình, có anh dẫn đường, một nhóm bảy người rất nhanh đã đến nơi đỗ phi cơ chiến đấu. Kế hoạch diễn ra còn thuận lợi hơn so với trong tưởng tượng, một đường không hề gặp trở ngại hay kiểm tra gì, ngay cả binh lính tuần tra cũng không thấy. Corey và Mike tuy rằng thấy có gì đó không thích hợp nhưng thời gian cấp bách cũng không cho phép họ nghĩ ngợi gì.

Corey lấy chiếc chìa khóa điện tử điều khiển từ xa Hoffman đưa cho anh, giao cho Riva. Riva rất nhanh đã mở cửa khoang chiếc máy bay chiến đấu nhảy vào, Corey cũng lên theo. Mike và một gã sĩ quan khác cũng dùng chìa khóa mở một chiếc máy bay chiến đấu khác.

Corey  nhìn đồng hồ, chỉ kém một phút nữa là đến mười giờ. Thủ vệ khu C8 đúng mười giờ sẽ đổi ca, thay quân trang 5 phút. Thời gian 5 phút này là thời điểm khu C8 canh gác lỏng lẻo nhất, mà anh đã để cho Hoffman truyền lại với Devic là bọn họ lúc này sẽ mở cửa lối đi dưới đất của máy bay.

Chốt mở sân bay trong đài chỉ huy, nhóm người Corey không có vũ khí, trừ Devic ra thì không ai có thể mở được cánh cửa sắt nặng nề trong khu chỉ huy. Thời gian trôi qua, rất nhanh đã mười giờ 3 phút. Đúng lúc họ đang cảm thấy lo lắng, bầu trời phía trên lối đi của phi trường bỗng hiện ra. Sau đó chiếc cửa hình quạt bằng kim loại xoay tròn mở ra, mấy giây sau một hình tròn to lớn xuất hiện ở không trung.

“ Lối đi mở rồi.” Riva hô to, kéo chiếc cần lái máy bay. Hai chiếc phi cơ chạy thẳng tắp trên đường băng rồi bay hướng lên không trung, trong nháy mắt khu đã bỏ khu C8 dưới đất bay lên bầu trời đêm.