Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1223: Chân Linh dị biến



Oanh!

Thiên Vi Tinh Tướng cắn răng điều động khí huyết toàn thân, oanh về phía Khương Tư Nam.

Nơi đây cấm tiệt Nguyên Thần pháp lực, ngay cả Linh khí linh phù cũng không thể sử dụng, chẳng những hạn chế Khương Tư Nam, giờ phút này Thiên Vi Tinh Tướng phát hiện, mình cũng bị hạn chế gắt gao.

Ầm ầm!

Chân Long Bạch Hổ ngang trời đánh úp lại, quyền cương mênh mông vô tận, vừa tiếp xúc, sắc mặt của Thiên Vi Tinh Tướng liền đại biến, cảm giác được phảng phất như đâm vào một tòa Thái Cổ thần sơn.

Răng rắc!

Hai cánh tay của hắn lập tức bạo thành huyết vụ, nhưng lực lượng kinh khủng kia còn không có chấm dứt, mà theo hai cánh tay của hắn, lan tràn về phía toàn thân, chỉ thấy được một cỗ khí lưu vặn vẹo bao phủ Thiên Vi Tinh Tướng, xé rách huyết nhục toàn thân.

Oanh!

Cuối cùng, Thiên Vi Tinh Tướng phát ra một tiếng kêu thảm, toàn thân của hắn nổ tung.

Phải biết rằng, một kích này của Khương Tư Nam, đã tụ lực thật lâu, bộc phát ra lực lượng kinh khủng nhất, loại lực lượng này coi như là cường giả Chí Tôn cũng không nhất định có thể thừa nhận được, lại càng không cần phải nói là Thiên Vi Tinh Tướng.

Đáng thương Thiên Vi Tinh Tướng, ở trong Thần Cấm Chi Địa, mình cũng bị hạn chế, chỉ có thể cùng thân thể của Khương Tư Nam chống lại, cuối cùng chết thảm!

Ông!

Một thân ảnh hư ảo hiện ra, biến thành một trung niên đạo nhân, thoạt nhìn mày gian mắt chuột, giờ phút này lại mặt mũi tràn đầy thất kinh.

Cái này là Nguyên Thần của Thiên Vi Tinh Tướng, Khương Tư Nam phá hủy nhục thể của hắn, Nguyên Thần không cần suy nghĩ, liền bỏ chạy về phía xa xa.

Nhưng vừa lúc đó, Khương Tư Nam bỗng nhiên cảm giác được, phiến thiên địa này phảng phất như xảy ra một loại biến hóa kỳ dị.

Răng rắc!

Trong hư không, lăng không hiện ra một tia chớp màu đen, kích lên Nguyên Thần của Thiên Vi Tinh Tướng.

- Không...

Trong miệng Thiên Vi Tinh Tướng phát ra thanh âm vô cùng hoảng sợ, nhưng lập tức liền im bặt mà dừng, ngay cả thân thể cùng Nguyên Thần, triệt để biến mất tại ở trong trời đất.

Tiên Đế Minh Thiên Vi Tinh Tướng, vẫn lạc!

Cùng lúc đó, chung quanh tất cả đại quân người cát, lập tức nổ tung, tất cả cát vàng rơi vào trên đại địa, từng viên Kim Trùng, tựa như tinh quang đầy trời, giờ phút này vậy mà tản mát ra một loại chấn động kỳ dị, lập tức muốn bỏ chạy về phía xa xa.

- Chạy đi đâu!

Khương Tư Nam cười lạnh một tiếng, Phú Linh Trùng này trân quý như thế, hắn tự nhiên không muốn cho chúng đào tẩu.

Oanh!

Khí huyết toàn thân Khương Tư Nam như cầu vồng, lập tức kích bắn tứ phương, tạo thành một lồng giam vô cùng khổng lồ, tất cả Phú Linh Trùng đều bị bao bọc ở trong đó.

Những cái này đều là thủ đoạn của phàm nhân, giờ phút này tuy không thể sử dụng pháp lực cùng Nguyên Thần, nhưng những thủ đoạn phàm tục lại phát huy diệu dụng.

- Phú Linh Trùng này đến tột cùng có chỗ thần bí gì nhỉ!

Trong ánh mắt của Khương Tư Nam lộ ra một tia tò mò, huyết khí kim sắc xoáy lên một con Phú Linh Trùng trong đó, bay về phía hắn.

Vừa lúc đó, dị biến nảy sinh.

Phú Linh Trùng vậy mà lập tức hóa thành một đạo kim quang, dung nhập đến trong huyết khí của Khương Tư Nam, sau đó nhảy vào trong cơ thể hắn.

Huyết dịch của Khương Tư Nam phảng phất như sôi trào, thần hà kim sắc dâng lên, Phú Linh Trùng dung nhập đến trong máu của hắn, giống như dung nhập một loại vật chất kỳ dị, để cho toàn thân hắn cũng bắt đầu run rẩy.

- Cái này... Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Khương Tư Nam cảm giác được toàn thân đau đớn kịch liệt, trong ánh mắt tràn đầy thần sắc khiếp sợ.

Hắn không nghĩ ra, vì sao mình muốn bắt Phú Linh Trùng, hết lần này tới lần khác những Phú Linh Trùng này liền dung nhập đến huyết mạch củamình, hơn nữa để cho hắn khó chịu cùng đau đớn như thế.

Ông!

Nhưng không có người nói cho hắn biết nguyên nhân, kim quang phảng phất như vật chất bất diệt, trực tiếp xuyên qua kinh mạch, tiến vào không gian huyệt khiếu, cùng Chân Linh trong huyệt khiếu kết hợp lại với nhau.

Chân Linh vốn đóng chặt hai mắt bỗng nhiên mở ra, bắn ra thần quang sáng chói, nhưng vào lúc này, Khương Tư Nam bỗng nhiên cảm giác được, Chân Linh trong huyệt khiếu của mình, phảng phất như thật sự có tánh mạng, nhiều ra một loại linh tính huyễn hoặc khó hiểu.

Khương Tư Nam tu luyện Hồng Mông Tạo Hóa Cửu Biến, thời điểm tu luyện tới đệ nhị biến Chân Linh Biến, là uẩn dưỡng thần thai trong không gian huyệt khiếu, từ trong đó đản sinh ra Chân Linh, nhưng những Chân Linh kia đều khiến hắn cảm giác được thiếu cái gì đó.

Hôm nay Phú Linh Trùng dung nhập đến trong Chân Linh, Khương Tư Nam mới cảm giác được Chân Linh lập tức viên mãn, tựa như một sinh linh chính thức, để cho trong lòng của hắn sinh ra một loại cảm giác rất kỳ quái.

Tuy hắn không biết, loại biến hóa này là tốt hay xấu, nhưng trước mắt đến xem, hắn căn bản không có biện pháp gì cải biến.

Ầm ầm!

Vừa lúc đó, trong hư không những Phú Linh Trùng lốm đa lốm đốm kia, vậy mà toàn bộ theo huyết khí kim sắc, dung nhập đến huyết mạch của hắn, tiến tới dung nhập vào trong không gian huyệt khiếu.

Cả người Khương Tư Nam giống như thiêu đốt, tản ra hỏa diễm kim sắc, cơ thể dâng lên thần hà, một cỗ chấn động thần bí tràn ngập ra.

- Khương đại ca, ngươi làm sao vậy?

Ánh mắt của Tử Hạnh Nhi biến đổi, dần hiện ra thần sắc lo lắng, kinh hô một tiếng muốn chạy tới.

- Đừng tới đây! Ta không sao, ngươi cùng Tử Đàn giúp ta hộ pháp!

Thanh âm vô cùng dồn dập của Khương Tư Nam truyền vào trong óc Tử Hạnh Nhi cùng Tử Đàn.

Tử Hạnh Nhi cùng Tử Đàn lập tức dừng bước, bọn hắn đã nghe ra Khương Tư Nam không có chuyện gì, hơn nữa khí tức của Khương Tư Nam vô cùng vững vàng, giống như là đột phá, để cho trong lòng bọn hắn để xuống lo lắng, bắt đầu thủ hộ ở bốn phía Khương Tư Nam, âm thầm đề phòng.

Từng con Phú Linh Trùng, phảng phất như lao vào chỗ chết, tất cả đều dung nhập đến trong không gian huyệt khiếu của hắn, Chân Linh sinh ra linh tính kỳ diệu, sau đó khắp không gian huyệt khiếu bắt đầu chấn động kịch liệt lên.

Tử Hạnh Nhi cùng Tử Đàn canh giữ ở chung quanh Khương Tư Nam, mặc dù có chút lo lắng, nhưng lại không có biện pháp gì.

Cũng may Thiên Vi Tinh Tướng đã bị Khương Tư Nam đánh chết, Thần Cấm Chi Địa này ít có người tới, chắc có lẽ không gặp được nguy hiểm gì.

Nhưng bọn hắn không có phát hiện là, cách nơi này hơn trăm dặm, trong một mảnh cát vàng bao phủ, có một thanh niên mặc hắc y, khuôn mặt tái nhợt, hung ác nham hiểm, giờ phút này sắc mặt âm tình bất định, trong ánh mắt lộ ra thần sắc kiêng kị.

Nếu bọn họ ở đây, nhất định sẽ nhận ra, người thanh niên này là Thiên Tù Tinh Tướng!

- Rốt cuộc nên động thủ hay không?

Trong nội tâm Thiên Tù Tinh Tướng trầm ngâm, hắn ở trong tay Khương Tư Nam đào thoát tánh mạng, liền gặp Thiên Vi Tinh Tướng, hai người ở Thần Cấm Chi Địa bố trí xuống sát cục, chuẩn bị một lần hành động cầm xuống ba người, cướp đoạt Tử Quang Vân Anh.

Vốn tưởng rằng ở dưới Phú Linh Trùng chiến sủng công kích, cầm xuống ba người là chuyện dễ dàng, nhưng thật không ngờ Thiên Vi Tinh Tướng quá chủ quan, chẳng những bị Khương Tư Nam tìm được hành tung, lại bị cận thân công kích, lập tức bị Khương Tư Nam đánh chết.

Thiên Tù Tinh Tướng ở phía xa đang trông xem thế nào, vốn vô ý thức liền muốn chạy trốn, nhưng bỗng nhiên hắn phát hiện trên người Khương Tư Nam hiện ra dị tượng thần bí, hình như là vượt qua ải.

Trong lòng của hắn lại là hơi động một chút, có phải hay không muốn lợi dụng cơ hội này, giết ba người, cướp đi Tử Quang Vân Anh?

Phải biết rằng, đây chính là cơ hội tốt ngàn năm khó gặp, nhưng Thiên Tù Tinh Tướng lại cực kỳ do dự, hắn đã bị Khương Tư Nam dọa bể mật, sợ lúc này Khương Tư Nam chơi âm mưu, cố ý muốn dẫn hắn mắc câu, cho nên trong lúc nhất thời có chút cầm bất định chủ ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.