Tay Chơi

Chương 15




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Văn Diên tựa người vào tường, im re cả buổi trời, chỉ dụi dụi gò má nóng bừng vào lòng bàn tay anh. Thật đúng hết cách, chỉ còn nước tha người về nhà trước cái đã.

Tuy anh thường xuyên tập thể thao, nhưng phải đỡ một gã đàn ông đã say mềm người, thì vẫn lao lực như thường. May mà đoạn đường không dài, nửa dìu nửa ôm, cuối cùng cũng mò được tới cửa. Thả người xuống sô pha, mới để ý thấy cái áo khoác trên người Văn Diên lúc ra khỏi nhà đã không còn, chỉ còn mặc mỗi cái áo ba lỗ, tuy thời tiết không quá lạnh, nhưng dù sao cũng đêm hôm rồi, để vậy cũng khổ.

Anh đứng dậy nấu nước sôi pha trà giải rượu, đến chừng bưng ly quay lại thì thấy quần lót của Văn Diên đã trệ xuống, hình như do nóng quá hay sao mà vô thức tháo dây nịt ra. Yến Vũ lấy khăn giấy lau mồ hôi cho đối phương, thấy mặt Văn Diên hồng hồng, hơi thở nặng nề, nhưng hai mắt vẫn nhắm chặt, không biết là đang ngủ hay tỉnh.

Lòng thoáng rục rịch, Yến Vũ vén tóc mái Văn Diên lên, bộ dạng người này khi ngủ trông khá là ngoan hiền. Nhớ lại lần trước anh mê man bất tỉnh, việc Văn Diên đã làm với anh, Yến Vũ bèn vỗ vỗ má Văn Diên lấy lệ, vờ như mình đã quân tử báo trước rồi đấy nhé, rồi thấy người vẫn không cục cựa gì, tay bèn lần xuống dưới, kéo cái áo ba lỗ của Văn Diên lên.

Cơ thể gã đàn ông say mèm hoàn toàn thả lỏng, còn vóc dáng của Văn Diên thì lần trước Yến Vũ đã được thể hội rồi, chỉ là lần này trực diện hơn thôi. Da thịt nhẵn nhụi, bóng loáng khỏe mạnh. Anh cắn nơi trái cổ rung rung, nhay nghiến xuống dần, xương quai xanh, khuôn ngực, bụng dưới, hết thảy đều bị anh để lại vết hôn xanh xanh tím tím không chút khoan nhượng.

Chẳng mấy chốc, anh cảm nhận được thứ bên dưới quần lót Văn Diên cương lên, đội quần bò căng ra. Hàng khủng bị đè nén bức bách, thứ tâm trạng đó nhanh chóng ảnh hưởng đến chính chủ, Văn Diên bứt rứt khó chịu, mày chau, rèm mi rung rẩy, tựa như sắp tỉnh.

Yến Vũ hôn mép quần vỗ về, cùng với đó là tiếng kéo xoẹt khóa quần gọn hơ. Quần Văn Diên bị Yến Vũ kéo tới đùi, bên trong là quần lót màu nhạt 100% cotton. Nghiêm chỉnh đứng đắn đến mức không thể tin nổi, anh cứ tưởng đâu sẽ nhìn thấy cái gì hư hỏng hơn chứ, ví dụ như đen tuyền gợi cảm, hoặc quần lọt khe, hoặc khỏi mặc gì luôn cho hoang dại.

Nào biết dưới cái vẻ ngoài như vậy lại là quần lót cotton nề nếp thế chứ lị, Yến Vũ cười không ra tiếng một lúc, thì thấy thứ bọc trong quần to cộm lên, hoa văn bị banh ra méo mó, tỏa ra hơi nóng. Anh sờ lên chân rịn mồ hôi mỏng của Văn Diên, cuối cùng quyết định phục vụ đối phương một chút, rồi sẽ vì người khai bao. Anh vùi đầu xuống ngậm mút cách một lớp vải, liếm ướt lần vải mỏng, rồi dùng hàm nhay khẽ. Chốc chốc lại mơn man tinh hoàn không được quần lót bao bọc trọn vẹn.

Chỗ ấy phản ứng lại rất nhanh, quy đầu thò ra khỏi mép quần lót, bắn ra ít dịch tuyến tiền liệt, chất lỏng sệt dính bết bụng dưới, hơi thở gồ ghề khiến cho nơi ấy phập phồng, dưới ánh đèn chông chênh, lại càng thấm đẫm thứ mùi đặc trưng của đàn ông.

Yến Vũ ngậm vật ấy vào trong miệng, tay luồn vào quần lót, vân vê nắn bóp mông Văn Diên. Ngón tay anh len vào khe mông kín kẽ, tiến thẳng đến chỗ sâu nhất, nhưng còn chưa kịp đi đến đâu thì gáy đã bị nhấn xuống.

Anh thoáng giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người ta túm lấy gáy, ấn đầu xuống giữa háng. dương v*t thọt vào trong cổ họng anh sâu thêm mấy phân, cảm giác va chạm bất ngờ chưa chuẩn bị sẵn tâm lý làm anh suýt nôn. Khó khăn vặn ra khỏi cái tay trên cổ, anh che miệng ngấc mắt lên nhìn, thấy Văn Diên nhíu mày, nhìn anh có vẻ không vui cho lắm, còn vươn tay bóp cằm anh hỏi, “Anh vừa nãy, tính làm gì?”

Yến Vũ nắm lấy cái tay bóp cằm mình, vặn tay lại đan vào kẽ tay đối phương, “Làm tình, tiếp nhé?”

Men say trong mắt Văn Diên thoái lui, tỉnh táo dâng lên, gã ta cười khẽ nói, “Tự mình tới à?”

Yến Vũ cởi mấy cúc áo ra, ánh mắt không rời khỏi đôi môi đang nhếch cười trêu tức của Văn Diên, anh cởi phăng áo ra một cách thô bạo, khuỵu một gối trên giường. Anh nâng mặt Văn Diên lên, hành động không được nhẹ nhàng cho lắm, ngón tay hằn xuống gò má nóng bừng, Yến Vũ khẽ cúi đầu, mãn nguyện ngậm lấy môi dưới Văn Diên như phần bồi thường. Hệt như muốn nhấm nháp cho sạch men say, kể cả lý trí, đều trở nên chếch choáng.

Văn Diên bị anh đè lên, bèn để nguyên tư thế đó mò mẫm mông anh. Vừa vần vò vừa nhào nặn, chẳng hề khách khí. Yến Vũ chật vật thoát khỏi nụ hôn quấn quíu đó, tháo mắt kính mình xuống, lấy một cái hộp trong tủ cạnh giường ra, anh nói, “Đeo bao cho tôi.”

Văn Diên quắc mắt nhìn anh, đường nhìn trượt từ đôi môi khép mở của Yến Vũ xuống đầu v* khẽ run run theo hơi thở phập phồng của anh. Quá rõ ràng là cả hai gã đàn ông trên giường đều muốn đè đối phương, và cũng không ai muốn bị đè. Yến Vũ và Văn Diên im lặng giằng co một lúc, cuối cùng đều chẳng nhịn được buột tiếng chửi thề.

Anh cào cào tóc, bực bội ngồi bên mép giường, rút thuốc ra châm lửa. Nhưng cả vị thuốc lá cũng trở nên nhạt thếch, lửa nóng của anh vẫn chưa được dập, vẫn cương lên vì chưa thỏa mãn. Nếu như người trên giường là bất kì ai mà không phải là Văn Diên, bảo bối của anh đã sớm vùi vào trong thân thể ấm áp, chứ chẳng phải uất ức bị kìm giữ trong quần rồi.

Yến Vũ kéo quần xuống, đá phắt qua một bên, anh thả lỏng giạng chân ra, tay phải vuốt dương v*t, định bụng tự giải quyết. Tàn thuốc lốm đốm rơi xuống, hun nóng bụng anh. Thoáng sau, một bàn tay từ đằng sau gạt chúng đi. Cảm giác ram ráp từ ngón tay khiến dục vọng tăng lên gấp bội, Văn Diên vuốt ve bụng dưới của anh, hơi thở bỏng rẫy phả lên vành tai anh.

Giọng của Văn Diên vẫn chưa tỉnh hẳn, mơ màng mà chấp nhất nói rằng, “Cho tôi vào đi, tôi muốn cắm vào.”

Yến Vũ cảm nhận chóp tròn ướt át chọc vào hõm eo anh, đối phương mon men lần xuống, mút mát xương bả vai anh liên tục. Yến Vũ chỉ rít thuốc, không định chủ động cũng chẳng tính phản đối, chẳng mấy chốc lại bị Văn Diên quấn kéo về giường. Đây không phải là điều anh muốn lúc đầu, anh muốn khai bao cái con ma men này một lần thật là dịu dàng cơ, vậy mà giờ con ma men này lại chồm lên người anh cầu hoan, thậm chí còn chủ động chôn đầu giữa hai chân anh, nhiệt tình thổi kèn.

Yến Vũ giạng chân ra, thở hắt, đang định nói thôi bỏ đi bỏ đi, cứ 69 giải quyết như lần trước vậy, ngày nào còn chưa giải quyết được vấn đề ai trên ai dưới, ngày ấy vẫn chưa thể tới bến được. Anh đương định nhấc người, liền cảm thấy không ổn. Ai ngờ Văn Diên lại thẳng thừng vạch tách hai mông anh ra, thò đầu vào liếm láp. Cái chỗ ấy còn chưa từng có ai dám đụng vào, Yến Vũ túm tóc Văn Diên, lớn tiếng quát dừng.

Nào biết tình hình đã mất kiểm soát, Văn Diên bị ngăn cản mãi, không khỏi hơi cáu bẳn, túm lấy tay anh rồi nhấc chân anh lên, môi kề môi, dương v*t ngẩng cao chọc vô cửa mình Yến Vũ, ý đồ xông vào.

May mà chỗ ấy quá hẹp, còn hàng của Văn Diên lại quá khủng, chọc mạnh một phát, bị trượt ra ngoài, đâm vào túi tinh Yến Vũ. Tuy chưa bị xâm phạm thực sự, nhưng nỗi uy hiếp suýt nữa bị mất tờ rinh khiến Yến Vũ nổi đóa. Cho dù muốn chơi anh, nhưng chưa có chút chuẩn bị nào đã muốn xông vào, làm gì có chuyện tốt đẹp đến vậy.

Anh giật mạnh tay mình ra khỏi tay Văn Diên, tương cho con ma men kia một đấm biết mặt. Văn Diên vì né ra, không thể không lơi tay lui ra sau, không ngờ bị Yến Vũ thuận thế đá vô bụng dưới. La đau một tiếng, Văn Diên cuốn theo chăn té xuống giường.

Lúc Yến Vũ ngồi dậy, đã thấy Văn Diên cuộn người dưới đất, ngủ mất tiêu cha nó rồi.

~*~

Can: …quả nhiên anh rất tỉnh và đẹp trai. Chương này có một bug, đó là ban đầu Yến Vũ thả Văn Diên xuống sô pha, chẳng hiểu sao bối cảnh xoay một hồi đã chuyển sang lên giường rồi ^^”

P/S: minh họa hõm eo:”> hêm ngờ bộ phận này lại gợi cảm đến dzị:”>

58336-8

tumblr_lifkpgjQzf1qbet79o1_500_large