Tên Khốn Nhà Ngươi! Cư nhiên Dám Gạt Ta!

Chương 28: Gặp mặt Lâm Tịch Minh




               

Ăn trưa xong, Duẫn Lam Thuần đi đến căn phòng mà Lưu Tấn dặn dò, Lâm Uyển Di trở về phòng của nàng. Khi Duẫn Lam Thuần đến nơi, mọi người, bao gồm Ngô Sỉ. Ngô Sỉ khi thấy Duẫn Lam Thuần, ánh mắt hắn hiện lên một tia căm thù, bất quá đã rất nhanh che giấu. Lưu Tấn thấy Duẫn Lam Thuần bước vào phòng, cười hiền:


      - " Thuần nhi, đã đến. "


      Tiêu Ngọc cười cười, tay cầm chiết phiến được làm từ lông hồ, hắn hướng Duẫn Lam Thuần nói:


      - " Lam Thuần. Ngươi xem, theo như ý của ngươi, nếu khu rừng đó có độc thì nên làm gì cho đúng ? "


      Duẫn Lam Thuần cười:


- " Có độc thì tất có thuốc giải. Cứ đến đó một phen, sau khi nghiên cứu, ta sẽ bào chế thuốc giải. "


      Liên Hoa có chút kinh ngạc, nàng hỏi:


      - " Giải độc ? Ngươi có thể ? "


      Duẫn Lam Thuần gật đầu tự tin, Hiệp Phong cười ha hả, vỗ vỗ bả vai Duẫn Lam Thuần:


      - " Tiểu tử, ngươi quả thật thú vị a !! "


      Duẫn Lam Thuần cười trừ. Cô bàn bạc một chút về vấn đề người đi cùng cô. Thiếu Lâm Tự cử 2 hòa thượng võ công cao cường tên là A Thất , A Tam, đây là 2 trong 7 vị hòa thượng có tu vi cùng võ công cao cường nhất trong Thiếu Lâm Tự. Tiêu dao cử đi 2 vị công tử tên là Thành Thành và Cường Cường. Cái Bang cử 2 vị trưởng lão là Thất Thạch và Hải Phú. Võ Đang cử đi A Liêm và Tiểu Vĩnh, Tiểu Vĩnh là sư đệ của A Liêm. Hạc Kiếm cử đi Tuệ Đàm cùng Tuệ Khang. Riêng Nga Mi không có ai, hỏi tại sao ư ? 10 phút trước ...


      - " Các ngươi có thể đừng phái nữ nhân đi hay không ? ... "


      Giọng Duẫn Lam Thuần vang lên, mọi người đều nhìn Duẫn Lam Thuần với ánh mắt nghi hoặc, Liên Hoa nhíu mày:


      - " Ngươi là đang khinh thường chúng ta ... ? "


      - " Không phải ! Không phải ! Tuyệt đối không phải !! "


      Duẫn Lam Thuần thầm hoang mang, nên trả lời thế nào !? Nói là cô lo lắng, sợ Lâm Uyển Di gặp nguy hiểm ? Nói ra còn không bị Tấn bá bá cười chết a ... Đành bịa đặt một lí do:


      - " Là thế này ... Thuốc bào chế cho nam dễ hơn cho nữ ... Ở trong cơ thể nữ và nam rất khác biệt ... Nếu thật sự bào chế cho nữ thì thật sự rất mất thời gian ... Ta chính là sợ trễ nãi hành trình ... "


      Mọi người nghi hoặc hồi lâu, cũng gật gật đầu. Lưu Tấn thì nhếch khóe miệng cười. Duẫn Lam Thuần âm thầm thở phào một hơi. Bây giờ mọi người chính là bàn đến kế hoạch. Duẫn Lam Thuần nhìn sâu xa nói:


      - " Khi chúng ta thuận lợi mở cửa, mọi người hãy nín thở mà vượt qua khu rừng, tránh đụng chạm các thân cây. Khinh công càng nhanh càng tốt, sau đó đánh vào bên trong bức tường. Hãy để lại vài vị có võ công cao cường ở lại thuyền. "


      - " Tại sao ? "


      - " Nguyễn Hoàng Ưng dễ đối phó sao ? Nếu thuận lợi thì chúng ta có thể đánh bại hắn, nhưng cũng có thể hắn sẽ trốn thoát. "


      Mọi người đều gật đầu đồng ý. Sau khi bàn bạc xong, Duẫn Lam Thuần mệt mỏi bước ra khỏi phòng. Duỗi vai cùng cánh tay một ít, cô lại nhìn thấy tình huống như thế này. Lâm Uyển Di đang quỳ trên mặt đất, Tuệ Khang vẻ mặt hung dữ, đứng chỉ trỏ, bên cạnh Tuệ Khang có một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, có nét giống Lâm Uyển Di. Duẫn Lam Thuần nhanh chóng chạy đến, lại gần thì nghe được tiếng chửi mắng của Tuệ Khang:


      - " Con thật là vô pháp vô thiên ! Cả đêm không trở lại phòng !! Buổi sáng lại bước ra từ phòng tên tiểu tử kia !! Đây rốt cuộc là có chuyện gì !!? "


      Lâm Uyển Di vẫn trầm mặc mà quỳ, Tuệ Đàm đứng một bên Tuệ Khang, hắn cũng thắc mắc vấn đề này, cảm thấy khá thương cảm cho Lâm Uyển Di, nhưng hắn từ nhỏ giờ không dám cãi nhau với Tuệ Khang. Duẫn Lam Thuần thấy một màn này, tức giận đi đến, chắn trước mặt Lâm Uyển Di, hướng Tuệ Khang nở nụ cười lạnh:


      - " Không phải là Tuệ đại hiệp đây sao ? Đây là có chuyện gì a ? "


      - " Ngươi ! Các ngươi đêm hôm khuya khoắt lại ở cùng phòng !! Cô nam quả nữ ở chung một phòng !!! Có còn thể thống hay không !? "


      - " Vậy Tuệ đại hiệp cho hay, là tính mạng các ngươi quan trọng hay là lễ nghi quan trọng ? Nếu có một vị cô nương chết đuối, ngươi biết bơi nhưng lại vì lễ nghi mà bỏ qua mạng người hay là ngươi sẽ ôm cô nương đó lên bờ rồi vì vô lễ với nàng mà nạp thiếp ? "


      - " Ngươi nói năng hồ đồ !! Các ngươi không biết lễ nghi liên quan gì đến tính mạng chúng ta !!? Bớt ngụy biện !! "


      - " Tối hôm qua, ta cùng Lâm cô nương nghiên cứu sách y, là chuẩn bị để đi đến đảo Ám Dạ. Hay là Tuệ đại hiệp cho rằng ngài không cần chúng ta trợ giúp ? Muốn một mình xông vào ? "


      Tuệ Khang cứng họng, hắn không biết cãi lại như thế nào, phất tay áo rời đi. Trong lòng âm thầm nguyền rủa Duẫn Lam Thuần. Tuệ Đàm thấy một màn này thì bám theo Tuệ Khang, cũng chửi bới Duẫn Lam Thuần. Duẫn Lam Thuần nâng Lâm Uyển Di đứng lên, Lâm Uyển Di cười thực ôn nhu với Duẫn Lam Thuần:


      - " Cảm ơn ngươi. "


      Duẫn Lam Thuần cười cười, Lâm Tịch Minh cảm thấy hai người có chút mờ ám, cười nhẹ nhàng, giả vờ ho khan, hướng Lâm Uyển Di nói:


      - " Di nhi, vị công tử này là ... ? "


      Lâm Uyển Di hướng Lâm Tịch Minh cười cười:


      - " Nương, đây là Duẫn công tử, Duẫn Lam Thuần. "


      Sau đó, nàng lại quay sang Duẫn Lam Thuần:


      - " Lam Thuần, đây là nương ta, Lâm Tịch Minh. "


      Duẫn Lam Thuần biết Lâm Tịch Minh là nương của Lâm Uyển Di, đột nhiên có chút bối rối:


      - " Ách ... Là tiểu sinh vô lễ ... Duẫn Lam Thuần bái kiến Lâm bá mẫu ... "


- " Được rồi đứa nhỏ này ... Ngươi có thể gọi ta là Minh di. "


      - " Ách ... Vậy Minh di, người có thể gọi ta là Thuần nhi ... "


      - " Hảo Thuần nhi ! "


      Trò chuyện một chút, Lâm Tịch Minh mời Duẫn Lam Thuần đến phòng nàng uống trà. Duẫn Lam Thuần tất nhiên không dám từ chối. Cô hướng phòng Lâm Tịch Minh đi đến, bên cạnh còn có Lâm Uyển Di. Lâm Tịch Minh rót cho Duẫn Lam Thuần bắt đầu hỏi đến hoàn cảnh cũng như người thân, thỉnh thoảng nàng còn dùng khóe mắt nhìn Lâm Uyển Di. Thấy Duẫn Lam Thuần cùng Lâm Tịch Minh nói chuyện, Lâm Uyển Di có chút chột dạ, nàng cúi đầu thật thấp như đứa trẻ làm sai chuyện đang chờ chịu phạt. Lâm Tịch Minh nhìn bộ dạng tiểu nữ nhân của Lâm Uyển Di, cười cười, nàng hướng Duẫn Lam Thuần nói:


      - " Thuần nhi đã có hôn phối hay chưa ? "


      - " Ách ... Cái này ... "


      Duẫn Lam Thuần thầm đổ mồ hôi hột. Ta xuyên qua thì có thể có hôn phối hay sao ?! Mà cho dù có thì ta cũng chưa bao giờ nghe đến. Người ta muốn cưới lại là con gái ngươi a. Duẫn Lam Thuần cười đến mặt cứng ngắc:


      - " Ta chưa có ... "


      Nói Duẫn Lam Thuần khó trả lời thì Lâm Uyển Di như là ngồi trên chông a. Nàng như thế nào quên mất Duẫn Lam Thuần là một đại lưu manh, đi trêu chọc vô số cô nương. Nghe đến câu trả lời của Duẫn Lam Thuần, Lâm Uyển Di mới thở phào một hơi. Duẫn Lam Thuần ngày một sợ Lâm Tịch Minh a. Nữ nhân này như thế nào đáng sợ như thế ? Nàng là mẹ của Di nhi sao ? Thật khó tưởng tượng à nha. Thấy Lâm Tịch Minh vẫn thao thao bất tuyệt. Hai người không hẹn mà cùng lo lắng, tim đập có chút nhanh. Lâm Tịch Minh nhìn hai người bằng khóe mắt, sau đó lại che miệng cười thầm. Mấy đứa nhỏ này thật là ... Duẫn Lam Thuần sau khi trải qua thời kỳ " khủng hoảng " tinh thần thì như được phóng thích, chạy như bay trở về phòng. Nghỉ ngơi một chút, mới cảm giác là thật chán, không có việc gì làm. Duẫn Lam Thuần lại chạy đến thư phòng, ôm một đống sách y trở về, tiếp tục nghiên cứu. Lâm Uyển Di thì ngồi đối diện Lâm Tịch Minh, Lâm Tịch Minh khi thấy Duẫn Lam Thuần vội vội vàng vàng thì che miệng cười:


      - " Ai nha ... Di nhi của ta đã có ý trung nhân rồi a ... "


      Lâm Uyển Di ngượng chín mặt, nàng chỉ có thể nói một tiếng:


      - " Nương ! Người lại chọc ta ! "


      - " Ai nha ... Di nhi thẹn quá hóa giận rồi kìa ... Ta xem tiểu tử kia cũng tốt ... Không bởi vì hơn người mà kiêu ngạo ... Tốt hơn tên tiểu tử Tuệ Đàm kia nhiều ... "


      - " Tuệ Đàm sư huynh thì liên quan gì ở đây chứ !? "


      - " Di nhi không phải thực thích tiểu tử Tuệ Đàm sao ? "


      - " Đó là lúc nhỏ không hiểu chuyện a. "


      - " Ý con là bây giờ con thích tiểu tử họ Duẫn kia ? "


      - " Nương ! "


      - " Haha ... Được rồi ... Có lẽ ta phải chuẩn bị cho hôn lễ của con rồi ... "


      Lâm Uyển Di đỏ mặt, cúi đầu, nàng cảm thấy thật vui vẻ, nương cũng thích Lam Thuần a. Còn vị nhân vật chính trong cuộc đối thoại, Duẫn Lam Thuần, đang hắt xì liên tục. Cô thầm hỏi có phải hay không mình đã bị cảm. Haizz ... Cái thời này bị cảm mà không có thuốc ... Có thể liên lụy tính mạng ... Thật cực khổ nha ...

-------------------------------------------------------------------
Lời tác giả: Người ta mẹ chồng con dâu. Hôm nay chúng ta đã được tận hưởng màn mẹ vợ con rể phong phú. =)) Bé Thuần không sợ vợ, chỉ sợ mẹ vợ thôi à ~

Nói thật, thấy các ngươi bảo truyện càng ngày càng hấp dẫn ta cũng thực vui mừng. =))