Thái Thượng Kiếm Tôn

Chương 5: 5: Nếu Không Ta Cưới Ngươi 1





 
Trong lúc bất tri bất giác, Bạch Nhạc đã lần theo Ma công mà Thông Thiên Ma Quân lưu lại, mượn nguyên âm của Vân Mộng Chân hoàn thành tu luyện ban đầu, một trận linh khí tự nhiên từ trong cơ thể sinh sôi, lưu chuyển toàn thân.

Qua nhiều năm như vậy, linh lực mà Bạch Nhạc tha thiết ước mơ rốt cục xuất hiện ở trong cơ thể hắn.

Từ giờ khắc này, Bạch Nhạc sẽ không còn là một tạp dịch nhỏ yếu, mà chân chính bước lên con đường tu hành.

Ý thức được điểm này, trong lòng Bạch Nhạc kích động khó mà ức chế, giờ khắc này, thậm chí Bạch Nhạc không nhịn được muốn la lên.

Chỉ là vừa nghĩ lại, Bạch Nhạc liền rõ ràng ý thức được nguồn gốc của linh lực!
Thông Thiên Ma Quân!
Mình lại thật tu luyện công pháp của ma đầu kia, trở thành đệ tử của đối phương?
Nghĩ đến đây, tựa như một chậu nước lạnh trút xuống, trước đó hưng phấn trong nháy mắt bị quét sạch sẽ.

Càng hỏng bét là, cúi đầu xuống, Bạch Nhạc rõ ràng nhìn thấy thân thể băng cơ ngọc cốt phía dưới, khuôn mặt xinh đẹp để cho người ta không dời mắt nổi.


Trong lúc ngủ mơ, nữ nhân hơi nhíu mày, lại vẫn lộ ra mỹ lệ và thánh khiết khiến người không dám nhìn gần.

Giờ khắc này, Bạch Nhạc không khỏi tự ti mặc cảm.

Phảng phất như cho dù nhìn đối phương nhiều một chút, cũng là một loại khinh nhờn.

- Ba!
Nghĩ tới sự tình mình đã làm, trong lòng Bạch Nhạc tràn đầy xấu hổ, đưa tay tát mình một cái, nửa bên mặt bị tát đỏ bừng, lúc này mới ép buộc mình bình tĩnh lại.

Quả thật, nữ nhân này xinh đẹp không tưởng nổi, nhưng một phương diện khác, thân phận của nữ nhân này có thể lấy mạng mình!
Hắn nhớ rõ Thông Thiên Ma Quân nói qua, đây là Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, vô số thiên tài vì nàng khuynh đảo, một khi để người biết hắn cưỡng hiếp Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ sợ sẽ bị người từng đao lăng trì đến chết.

Vừa nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Nhạc cực kỳ sợ hãi, vô luận trước đó ra vẻ trấn định như thế nào, hắn cuối cùng vẫn chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi.

Bị Thông Thiên Ma Quân buộc cưỡng hiếp Vân Mộng Chân, trong lòng Bạch Nhạc tự nhiên rất áy náy, nhưng như vậy cũng không có nghĩa là, bởi vì phần áy náy này, hắn nguyện ý lấy cái chết chuộc tội.


Xét đến cùng, kia là do Thông Thiên Ma Quân sai, hắn cũng xem như người bị hại.

- Không được, ta nhất định phải chạy trốn!
Chỉ nháy mắt, ý niệm chạy trốn lập tức tràn vào đầu Bạch Nhạc.

Nhưng sau một khắc, Bạch Nhạc liền phản ứng lại, mình căn bản chạy không thoát.

Chạy? Có thể chạy đi đâu?
Nơi này là Linh Tê Kiếm Tông, mình bất quá là một tạp dịch nho nhỏ, không có lệnh của mập mạp, ngay cả tư cách xuống núi cũng không có, chạy thế nào?
Huống chi, một khi bị mập mạp phát hiện mình chạy trốn, tất sẽ báo lên tông môn, đối với tạp dịch chạy trốn, Chấp Pháp điện hỏi cũng sẽ không hỏi một tiếng, trực tiếp phái người xử tử.

Hơn nữa nữ nhân này làm sao bây giờ?
Một khi nàng tỉnh lại, mình còn có đường sống sao.

Nghĩ đến đây, Bạch Nhạc càng ngày càng táo bạo.

Phảng phất như có một thanh âm tràn ngập dụ hoặc, không ngừng quanh quẩn ở trong đầu!
Giết nàng!