Thẩm Ngữ

Chương 38: Chương 38:




Chương 38: Đổi chỗ + Câu dẫn
 
Trong văn phòng.
 
“Thưa thầy em muốn đổi chỗ sang ngồi phía sau Thẩm Ngữ.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Thầy chủ nhiệm rất kinh ngạc, thầm nghĩ, chẳng lẽ đây chính là lý do mà em học sinh này chuyển trường?
 
Lúc đầu Khương Tá là học sinh trong top 5 của trường Trung học số Mười sáu. Học kỳ này đột nhiên Khương Tá đến tìm thầy hiệu trưởng xin được chuyển sang trường trung học số Mười ba, với điều kiện là phải được vào lớp 12-1.
 
“Lý do.” Thầy chủ nhiệm hỏi.
 
“Thành tích học của em không tốt nên em mong được Thẩm Ngữ chỉ dẫn thêm.”
 
Thầy chủ nhiệm giật mình, suýt nữa là phun hết ngụm trà, “Em nói cái gì?!”
 
Đúng là thành tích học của Thẩm Ngữ cũng không tệ, nhưng thành tích ấy vẫn kém xa so với Khương Tá.
 
“Thầy nhớ hình như cuối học kỳ vừa rồi em đứng top 3 toàn trường thì phải?”
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Điểm số của Khương Tá nếu xếp đúng thì cũng phải top 5 toàn trường Trung học số Mười ba.
 
“… Em muốn giúp bạn ấy học bổ túc.”
 
Thầy chủ nhiệm khoanh tay trước ngực cười nói, “Có ý với người ta à?”
 
Hai tai cậu lập tức hồng lên, thầy chủ nhiệm hiểu rõ.

 
“Được rồi, ngồi bên cạnh Thẩm Ngữ thì chắc là không được.” Thầy đặt tay lên đầu cậu, “Em quá cao.”
 
Thiếu niên thất vọng hạ vai xuống.
 
“Nhưng em có thể hỏi thử xem Thẩm Ngữ có muốn xuống phía sau ngồi với em không.”
 
Trong cậu ta chợt bừng lên hy vọng, Khương Tá quên cả việc nói cảm ơn thầy, cậu ta gấp gáp trở về phòng học.
 
Khương Tá nhanh chóng đi đến trước bàn Thẩm Ngữ rồi nhìn chằm chằm cô, “…”
 
Thẩm Ngữ đợi nửa ngày mà không thấy Khương Tá nói chuyện, “Hửm?”
 
Người như Khương Tá làm sao có thể chịu được việc người con gái mình thích nhìn mình bằng ánh mắt như vậy, cậu ta viết vội mảnh giấy rồi đưa nó cho cô.
 
“Thẩm Ngữ có muốn ngồi với tôi không?”
 
“Tiểu Ngữ! Không được đồng ý!!” Diệp Lâm Lâm tức muốn nổ mắt.
 
Quần chúng hóng chuyện xung quanh bắt đầu phát ra âm thanh xì xào bàn tán.
 
Thẩm Ngữ chỉ Diệp Lâm Lâm, bất đắc dĩ nhún vai rồi ra dấu xin lỗi.
 
Một số nữ sinh còn tưởng là Khương Tá tỏ tình thất bại nên liền đóng vai bà mối, sốt ruột nói, “Thẩm Ngữ đồng ý đi, Khương Tá đẹp trai như vậy, bỏ là uổng lắm!”
 
Mọi người bắt đầu sôi nổi hùa theo, lớp học trở nên ồn ào “Đồng ý đi, đồng ý đi”.
 
Thẩm Ngữ cười ra tiếng, “Mọi người nghĩ gì vậy?”
 

Cô định chuẩn bị giải thích thì chuông vào tiết vang lên, thầy chủ nhiệm bước vào lớp.
 
“Làm gì đấy, làm gì đấy, mấy đứa là phần tử trí thức của thời đại mới, không phải đi bán hàng đa cấp!” Thầy chủ nhiệm vừa nhìn là đã biết Khương Tá hỏi Thẩm Ngữ cái gì, thầy xua xua tay bảo lũ học trò về vị trí, “Về chỗ nhanh lên, tiết của thầy mà cũng dám làm ồn, muốn ăn đòn lắm phải không?”
 
“Thầy bất công quá đi, Khương Tá muốn tìm người yêu mà thầy có có cấm cản gì đâu!” Lớp phó thể dục lớn tiếng ồn ào.
 
Thầy chủ nhiệm họ Lương, thuộc 9x, cũng khá nhiều chuyện, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc học tập thì đôi khi còn giúp học sinh che giấu chuyện yêu đương.
 
“Con mắt nào của em nhìn thấy Khương Tá muốn tìm người yêu, về chỗ nhanh đi, ồn ào quá!” Thầy chủ nhiệm đập đập cuốn sách giáo khoa lên bàn, “Thôi không nói chuyện linh tinh nữa, vào tiết rồi, bài hôm nay chúng ta học là…”
 
Dưới sự từ chối mạnh mẽ của Diệp Lâm Lâm, chuyện ngồi bên cạnh Thẩm Ngữ bị dập từ trong trứng nước. Bây giờ cả lớp đều biết Khương Tá đang theo đuổi Thẩm Ngữ, thậm chí người ngồi đằng sau Thẩm Ngữ còn chủ động muốn đổi chỗ để nhường vị trí đó cho Khương Tá. Khương Tá thử đến ngồi một chút, tiếc là cậu quá cao, chắn tầm nhìn những bạn học khác nên cậu đành phải từ bỏ.
 
Buổi chiều tan học, Diệp Lâm Lâm ở nội trú nên quay về ký túc xá trước, Thẩm Ngữ thì về nhà. Khương Tá cũng là học sinh ngoại trú, cậu ta không nhanh không chậm mà đi sau Thẩm Ngữ vài bước.
 
Lúc đến cổng trường, Thẩm Ngữ xoay người nói với cậu ta, “Tôi phải về rồi.” Ý bảo Khương Tá cũng nên về đi.
 
“Ừ.” Khương Tá trả lời nhưng vẫn đứng yên tại chỗ.
 
Thẩm Ngữ cảm thấy rất ngại nên đành nhanh chóng đi về hướng nhà mình.
 
Diệp Lệ Thành vốn định bảo Trần Phi chờ ở trường nhưng lại bị Thẩm Ngữ lời lẽ chính đáng từ chối nên liền đổi thành chờ ở nhà cô.
 
Bây giờ hẳn là Trần Phi đang chờ ở dưới nhà.
 
Thẩm Ngữ nhanh chóng đi về nhà, không để ý đến chuyện Khương Tá vẫn luôn đi theo sau, lúc đến chỗ ngoặt cô mới giật mình phát hiện ra sự tồn tại của cậu ta.
 
Thẩm Ngữ hoảng sợ, cô vỗ vỗ ngực, “Sao, sao cậu lại ở đây!?”

 
“Tôi đưa cô về.” Khương Tá mất tự nhiên nói.
 
Chỗ mà Thẩm Ngữ ở cũng khá cũ, các đường hẻm tương đối hẹp, ít người qua lại, bây giờ cả con đường chỉ có hai người bọn họ.
 
Gió lạnh chầm chậm thổi qua khiến những dây leo trên tường đung đưa, phiến lá xanh non rung rung trong gió, quả thật rất dễ chịu.
 
Cậu ta và cô đứng nhìn nhau, vốn nên là bầu không khí thanh xuân lãng mạn nhưng lại bị một con chó lông vàng đi ngang qua phá vỡ.
 
Con chó lông vàng đi ngang qua trước mặt bọn họ, cái bụng tròn vo lắc lư trông rất buồn cười, Thẩm Ngữ cười ra tiếng.
 
Khi ‘ngài’ chó rời đi rồi, Thẩm Ngữ chỉ chỉ căn nhà phía sau mình, “Tôi đến nhà rồi.”
 
Khương Tá “à” một tiếng, biểu tình có chút do dự, Thẩm Ngữ không cho cậu ta cơ hội nói gì thêm, cô vẫy tay tạm biệt rồi rời đi, bỏ lại một mình Khương Tá với cảm giác thất bại tràn trề.
 
Chị gái nói cô có người trong lòng rồi, nhưng cậu ta không cam tâm nên mới chuyển đến trường Trung học số Mười ba.
 
Thẩm Ngữ không biết những suy tính của Khương Tá, cô đợi đến giờ tan tầm sau đó đến công ty tìm Diệp Lệ Thành.
 
Tòa nhà nơi Diệp Lệ Thành làm việc rất im ắng, Thẩm Ngữ đi thang máy thẳng đến lầu mười ba.
 
Diệp Lệ Thành không ở phòng nghỉ, Thẩm Ngữ đi đến văn phòng, quả nhiên anh vẫn còn đang ngồi trước bàn máy tính.
 
Diệp Lệ Thành nhìn chăm chú vào màn hình máy tính, tay nhanh chóng gõ ra một loạt mã code khó hiểu, không phát hiện là Thẩm Ngữ đã đến.
 
Người ta thường nói đàn ông lúc chăm chú làm việc gì đó thì nhìn rất quyến rũ. Ánh sáng máy tính hắt lên sườn mặt Diệp Lệ Thành, bóng tối và ánh sáng đan xen càng làm nổi bật thêm nét đẹp của anh, Thẩm Ngữ cảm thấy mình sắp bị hormone của Diệp Lệ Thành bao phủ.
 
Cả người Thẩm Ngữ không biết đã nóng lên từ khi nào, phía dưới xuất hiện cảm giác râm ran, bây giờ cô như con mèo cái khát tình, muốn cọ loạn lên người anh để giải tỏa.
 
Vừa nghĩ xong thì cơ thể đã lập tức hành động, Thẩm Ngữ mềm mại không xương dán lên lưng Diệp Lệ Thành.
 
Diệp Lệ Thành đang gồng cứng người, chợt ngửi được hương hoa mát lạnh quen thuộc thì lập tức thả lỏng ra.
 

“Đến từ khi nào?”
 
Tay Diệp Lệ Thành vẫn không dừng lại nhưng nghe giọng điệu thì có thể phát hiện ra một chút vui mừng trong đó.
 
“Vừa mới đến.”
 
“Đến phòng nghỉ đợi một lát đi, chút nữa tôi mua kem cho em.”
 
“Không muốn, em muốn ở bên cạnh chú cơ.”
 
“Ngoan, tôi vẫn còn đang làm việc.”
 
“Vậy em ngồi đợi chú.” Thẩm Ngữ chui vào trong lòng ngực Diệp Lệ Thành rồi ngồi lên đùi anh.
 
Thẩm Ngữ một khi đã dính người rồi thì có gỡ cũng gỡ không ra, “Hôm nay em mặc bộ nội y màu trắng đó.”
 
Diệp Lệ Thành thờ ơ, đáp một câu có lệ.
 
Thẩm Ngữ không cam lòng bị anh mặc kệ, cô chợt nảy ra một kế.
 
Thẩm Ngữ nhớ lại những gì mà mình đã thấy trong truyện trong phim, cô như con rắn nước vặn vẹo eo ngồi xổm xuống, cả người chui xuống dưới bàn làm việc, ngước mắt nhìn Diệp Lệ Thành bằng ánh mắt quyến rũ. Nhưng không ngờ là Diệp Lệ Thành lại không hiểu phong tình, mắt không di chuyển chút nào.
 
“Này!” Thẩm Ngữ mở miệng kêu anh.
 
“Hửm?”
 
Trả lời như không trả lời, anh chẳng để tâm một chút nào cả.
 
Thẩm Ngữ nhụt chí cắn môi dưới, trong lòng thầm nghĩ chú chờ đấy, lát nữa chú có cầu xin em thì em cũng không thèm để ý đến chú!
 
Thẩm Ngữ nhớ đến những đoạn làm tình tại văn phòng trong truyện, sau đó chậm rãi kéo khóa quần Diệp Lệ Thành xuống.