Thần Chiến Triều Trần

Quyển 1 - Chương 23: Báo vàng




Bốn con báo vàng nhe nanh, gầm gừ chạy tới chỗ chuột tinh. Rồi sau đó bọn này tản ra, bao vây con yêu quái vào giữa. Bọn báo phối hợp với nhau nhịp nhàng, con này đi sang mé tả, con kia rình bên mé hữu, con đằng sau, con đằng trước, nhanh chóng quây chặt chuột tinh. Đối mặt với bọn báo vừa nhanh nhẹn, linh hoạt lại biết phối hợp tác chiến, con tinh liền xù lông, nhe nanh ra đe dọa. Lũ báo nào có coi con chuột ra gì, chúng giơ vuốt lên vồ thẳng tới. Con yêu quái ré lên the thé, xoay liên tục bốn phía điên cuồng chống đỡ. Vì chuột tinh phản ứng quá mãnh liệt nên tạm thời lũ báo không gây được thương tích gì đáng kể cho nó.

- Vương lo bảo bảo vệ Bạc Nương. - Vi Mai nói với Nhật Duật rồi chạy tới hỗ trợ lũ báo. - Quan Thanh Hiển Linh!

Mai nói dứt lời liền ném gươm Thanh Bạch về phía chuột tinh. Chỉ nghe “xùy” một tiếng, thanh gươm đã biến thành con rắn xanh, há miệng, lao thẳng tới con yêu quái mà đớp. Chuột tinh vốn chống đỡ bốn con báo đã vô cùng vất vả, nay lại thêm rắn xanh tấn công thế như sấm sét nên không kịp tránh. Nhân lúc con chuột sơ ý, răng nanh rắn đã cắm ngập vào cổ nó. Chuột tinh liền kêu lên những tiếng đinh tai nhức óc:

- RRRÉÉÉCCC…

Rắn xanh nghe con chuột kêu la thì càng cắn mạnh hơn. Con tinh rú thêm một tiếng nữa, máu bắt đầu rỉ ra từ cổ nó.

- RRR É É É CCC…

- RÉCCC… các ngươi đã ép đến mức này thì đừng trách ta độc ác.

Chuột tinh nói đoạn phun ra một quả lạ từ trong họng. Mọi người chưa kịp nhìn rõ thứ quả chuột tinh vừa phun ra là gì, thì nó đã giơ mõm, cắn nát quả đó. Một luồng khí đỏ chợt xuất hiện, tràn đầy miệng con tinh, tuôn trào cả ra ngoài, bốc lên mùi tanh tưởi lợm họng. Con chuột ngậm khí đỏ trong mồm thì như ngậm phải than nóng, rít lên từng tràng đau đớn.

- RRRÉÉÉCCC…

Con chuột vặn mình quằn quại, rồi cơ thể nó bỗng to lên nhanh chóng. Khắp người con tinh lông đen tróc từng mảng. Làn da trắng ởn hiện ra sau khi đám lông rụng đi, lại nhanh chóng chuyển thành màu vàng đồng. Con tinh vẫn tiếp tục rít những tiếng đinh tai.

- RRRÉÉÉCCC…

Rắn xanh chợt toàn thân khẽ rung lên. Chiếc răng nanh dài của nó bật ra khỏi cổ chuột tinh nơi vừa hóa thành đồng đặc. Răng nanh chuột tinh dài ra, nhọn hơn và xỉn màu đi trông như hai thanh gươm bằng đồng. Móng con chuột hóa thành vuốt đồng, đuôi thành roi đồng. Toàn thân chuột tinh đặc màu vàng xỉn, đôi mắt nó rực lửa đỏ đầy hoang dại. Giờ đây con rắn xanh đã không còn cắn được vào cổ chuột tinh nữa, cả thân hình dài ngoẵng bị trượt sang một bên. Chuột tinh nhân cơ hội đó liền lao về phía một con báo vàng.

- GRÀOOO….

Cả ngọn núi đồng sáng loáng xô tới. Luận về tốc độ báo là loài nhanh nhất trong tất cả các loài. Ấy vậy mà khi bị chuột tinh vồ, con báo lại không kịp né tránh. Vuốt đồng của con tinh cắm sâu vào người con báo. Rồi có tiếng nổ lớn vang lên, con báo vàng đã tan thành đống bụi cát. Ba con còn lại thấy đồng bọn bị chuột tinh giết chết thì cực kỳ tức giận, đồng loạt nhảy tới tấn công trả thù.

Chuột tinh tránh Đông né Tây, móng đồng và đuôi đồng vung lên. Chỉ nghe ầm ầm mấy tiếng, ba con báo còn lại đều bị nó đánh cho tan xác. Chuột tinh giải quyết lũ báo xong liền há mồm, phóng ra một dòng âm thanh những tiếng “o o...” bắn thẳng vào người rắn xanh. Rắn xanh bị dòng âm thanh bắn trúng thì quằn quại thân mình rồi quay đầu bay về phía Vi Mai. Khi tới gần Mai, rắn xanh rít lên the thé rồi biến lại thành gươm Thanh Bạch rơi xuống dưới chân nàng.

Chuột tinh tiếp đà tấn công gào lên hung dữ, vung đôi vuốt đồng vồ thẳng về phía Ngô Soạn. Ngô Soạn thấy con tinh trong nháy mắt thực lực tăng mạnh, chỉ có vài chiêu đã giết hết lũ báo thì hoàn toàn bất ngờ, đôi vuốt đông sắp đánh đến nơi mới cuống cuồng phản ứng, vung bút lên vẽ một bức tường cát chắn trước mặt.

“ẦMMM….”, bức tường cát nổ tan tành, Ngô Soạn bị đánh văng ra mấy thước, nhổ ra một ngụm máu. Chuột tinh cũng không khá hơn, tường cát phát nổ tạo ra lực đẩy mạnh hất văng cả người nó sang một bên. Con tinh nặng nề rơi xuống làm vỡ tan cả góc sân đình.

Miệng chuột tinh lúc này đã rớm máu. Nó nheo mắt đánh giá Ngô Soạn là kẻ địch không hề dễ chơi. Chuột tinh vô cùng gian trá, sau khi cân nhắc, nó liền chuyển hướng tấn công về phía Vi Mai. Thân hình khổng lồ của con chuột như ngọn núi con lao tới. Vuốt đồng, răng đồng hung dữ nhe ra. Mai thấy bộ dạng dữ tợn của con tinh thì vẫn hết sức bình tĩnh, vung gươm lên ứng chiến. Một tiếng “choang…” chát chúa vang lên, tuy chặn được vuốt đồng nhưng gươm Thanh Bạch trên tay Mai bị đánh văng đi, còn bản thân nàng thì bị hất về sau mấy thước.

Chuột tinh tấn công thất bại liền gào lên một tiếng, con quái vật tiếp tục điên cuồng lao về phía Vi Mai. Mai tái mặt, vũ khí nàng đã rơi mất chỉ còn lại cơ thể máu thịt đối đầu với đôi vuốt đồng, thật chẳng khác nào cá nằm trên thớt.

- Đôn Phục Lôi Kích!

Có tia sét dữ dội xuyên qua không trung bắn thẳng vào người chuột tinh. Con chuột dù có nhanh nhẹn vô cùng cũng không thể tránh khỏi. Chỉ nghe tiếng rít chói tai vang lên, chuột tinh bị sét đánh trúng giật nảy cả người, quằn quại lăn một vòng trên sân gạch.

- Nàng lo cho Bạc Nương đi! Con chuột tinh này để cho tôi thử bộ chưởng pháp sấm sét mới! - Nhật Duật nói đoạn chạy tới đứng chắn trước mặt Vi Mai.

- Vương nhớ cẩn thận. - Mai nhặt thanh gươm rơi trên sàn gạch rồi quay lại chỗ cô gái nhỏ.

Chuột tinh lúc này đã lồm cồm bò dậy. Nó thở ra phì phì rồi nheo đôi mắt đỏ lừ nhìn đối thủ mới. Tuy đòn sấm sét vừa rồi làm con tinh nổi giận, nhưng vì toàn thân vẫn còn tê dại nên nó tạm thời chưa tấn công vội.

Trước mặt chuột tinh là một gã người phàm không có gì nổi bật, ngoại trừ đôi mắt sáng và cương quyết. Gã người phàm đối đầu với nó không hề tỏ ra căng thẳng, thân mình hoàn toàn buông lỏng tự nhiên. Chuột tinh cảm thấy có chút gì đó không đúng, nhất định thực lực của gã người này không hề đơn giản.

- GGGRRRÀOOO…

Con tinh gầm lên hung dữ. Đối thủ trước mặt dù sao cũng chỉ là người thường, ngay cả thần tiên nó còn không sợ nói gì đến lũ người vô dụng. Vuốt đồng vồ tới, đuôi đồng quật xuống, chuột tinh không tin dưới tốc độ tấn công khiến báo vàng còn phải bỏ mạng, tên người kia có thể chống đỡ được.

- Khá lắm! – Nhật Duật nói đoạn theo cách lần trước thuần phục Đông A Xích Thố, dồn sấm sét xuống chân thi triển khinh công để né tránh.

Trên chiến trường nổi lên một trận gió nhẹ, Chiêu Văn Vương lướt đi ngang dọc như chớp. Thân pháp chàng không có gì đặc biệt nhưng tốc độ lại nhanh đến mức không tưởng. Chuột tinh hết vồ bên Đông lại chụp sang Tây, nhưng không thể chạm đến cái chéo áo của chàng.

- Yêu tinh, đỡ chiêu! - Ngô Soạn nhân lúc chuột tinh đang bận đối phó với Nhật Duật liền ra tay tấn công.

Tiếng chát chúa vang lên, cây bút lông cắm vào người chuột tinh thì bật ra như va vào vách đá. Chuột tinh bị đâm vào người liền gầm lên the thé. Nó bỏ Nhật Duật quay đầu lại đánh nhau với Ngô Soạn.

- Đôn Phục Lôi Kích! – Chiêu Văn Vương từ sau lưng chuột tinh đánh ra một chưởng. Sấm sét xuất hiện trong không khí, kêu xì xèo bắn thẳng vào người con tinh.

Bị sét giật, chuột tinh rít lên đau đớn. Tuy nhiên sấm sét chỉ khiến con tinh tê dại một lúc chứ không ảnh hưởng gì đáng kể. Chuột tinh sau khi hoàn hồn liền tấn công Nhật Duật liên tiếp, không cho chàng có thời gian xuất chiêu, còn các đòn thế của Ngô Soạn đánh lên người thì nó mặc kệ. Chỉ nghe các tiếng “keng keng…” vang lên liên miên không dứt, toàn thân chuột tinh như khối đồng đặc, bị bút lông của vị phán sự núi Tản đâm tới tấp mà hoàn toàn không tổn thương gì.

- Chiêu Văn Vương, ngươi còn chưởng gì uy lực hơn không? - Ngô Soạn vừa nói vừa không ngừng tấn công chuột tinh để ngăn cản nó tập trung đánh Nhật Duật.

Duật nhảy sang tránh khỏi cú ngoạm của chuột tinh, nói vọng lại:

- Lộ chưởng pháp này tôi vừa nghĩ ra trên đường đi, mới được năm chiêu thôi. À, nhưng có một chiêu vô cùng mạnh mẽ, có điều phải sử dụng sấm sét trong tự nhiên.

Ngô Soạn nghe thấy thế thì mừng rỡ, nói:

- Vậy bây giờ ta kéo sấm sét đến cho ngươi. Ngươi có thể đánh ra chiêu đấy không.

Nhật Duật cười ha hả, đáp:

- Chiêu này mới chỉ là lý thuyết, không biết có thực sự dùng được không.

Ngô Soạn gật đầu, nói:

- Được hay không cứ thử làm thì biết!

Nói đoạn vị phán sự rút từ trong ngực áo ra một quả pháo nhỏ ném lên cao. Quả pháo rời tay Ngô Soạn bay thẳng lên trời, nổ ra tràng dài các tiếng lụp bụp. Tiếng lụp bụp vừa dứt, thì trên trời chợt xuất hiện một xoáy khí. Xoáy khí xoay tròn, tạo ra lực hút lớn. Không khí xung quanh bị hút vào trong xoáy biến thành từng đợt gió thổi vù vù. Lát sau cả mấy đám mây đen cũng bị xoáy khí hút về dày đặc. Không gian xung quanh trở nên ẩm ướt rõ rệt. Rồi nghe có tiếng đì đùng, một tia sét như con rồng điện bất chợt xuất hiện rạch đôi nền trời đen thẫm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.