Thần Đạo Đan Tôn

Chương 9: Chỉ đạo tu luyện




Nếu như là nửa ngày trước, Lưu Vũ Đồng thật có khả năng qua cầu rút ván, trước tiên lừa gạt công pháp tới tay, sau đó sẽ cho Lăng Hàn một ít tài vật bồi thường, ai bảo Lăng Hàn không để ý nàng thiên kim cao quý, miễn cưỡng thu nàng làm thị vệ chứ?

Nhưng hiện tại nàng lại do dự không quyết, nữ tử thận trọng làm cho nàng rất muốn rời Lăng Hàn, nhưng nghĩ tới đối phương thần kỳ tầng tầng lớp lớp, nàng lại muốn ở lại bên người Lăng Hàn, nhìn cực hạn của đối phương ở nơi nào.

- Có lẽ có, có thể sẽ không, ai nói chuẩn chứ?

Nàng cho một câu trả lời ba phải, cái nào cũng được.

Lăng Hàn cười ha ha, nếu Lưu Vũ Đồng lời thề son sắt, nói sau này sẽ trung thành tuyệt đối với hắn, hắn ngược lại không tin. Có điều, hắn đường đường là cường giả Thiên Nhân Cảnh, đan đạo đế vương, chẳng lẽ còn không thu phục được một tiểu nha đầu?

- Cởi quần áo a.

Hắn thuận miệng nói.

Lưu Vũ Đồng nhất thời lộ ra vẻ giận dữ, lẽ nào Lăng Hàn muốn lấy truyền thụ công pháp làm cớ, ép buộc nàng hiến thân? Tuy nàng không muốn chết, cũng rất muốn trị hết bệnh, nhưng nói muốn dùng thân thể để đổi, vậy nàng thà rằng chết!

- Không nên hiểu lầm!

Lăng Hàn cười nói.

- Ta là muốn chỉ đạo ngươi con đường vận chuyển nguyên lực, môn công pháp này, ở lúc vận chuyển thì nguyên lực sẽ đi rất nhiều kỳ kinh, tuyệt không lời nào có thể nói rõ. Ngươi hẳn phải biết, chuyện công pháp vận hành, sai một ly, đi ngàn dặm, tuyệt không thể có chút sai lầm.

Lưu Vũ Đồng không khỏi ngẩn ra, Lăng Hàn nói không ngoa, trong thân thể vô số kinh mạch, chỉ cần con đường nguyên lực vận hành hơi sai biệt, vậy hiệu quả sẽ khác nhau một trời một vực.

Nhưng vấn đề là, nàng là đại cô nương chưa gả, có thể cởi sạch cho một nam nhân dùng tay sờ khắp toàn thân sao?

Nàng cân nhắc rất lâu, cuối cùng đưa ra một phương án điều hòa, nàng bảo lưu nội y thiếp thân, mà Lăng Hàn không thể dùng ngón tay, mà dùng chiếc đũa thay thế, đến chỉ dẫn nguyên lực vận chuyển.

- Ngươi đi ra ngoài trước!

Lưu Vũ Đồng nói.

- Này này này, đây chính là phòng của ta!

Lăng Hàn cười cười, nhưng vẫn đứng dậy đi ra ngoài, điểm ấy phong độ hắn vẫn có.

Qua một hồi, mới nghe Lưu Vũ Đồng nói:

- Ngươi có thể đi vào.

Lăng Hàn đi vào nhà, chỉ thấy Lưu Vũ Đồng đang ngồi ở trên giường, thân thể mềm mại khoác một cái chăn đơn, mái tóc như thác nước, phong tình vạn chủng.

Thật là một vưu vật mê người a, Lăng Hàn nói ở trong lòng, cho dù lấy ánh mắt kiếp trước của hắn, không thừa nhận cũng không được, mị lực của mỹ nhân băng sơn này, để hắn có chút dập dờn.

Hàm răng khẽ cắn môi đỏ, đôi mắt đẹp lưu chuyển, tựa như oán tựa như trách, Lưu Vũ Đồng chậm rãi rút chăn đơn, hiện ra thân thể mềm mại như ngọc.

Trên người nàng chỉ có một kiện áo ngực, da thịt trắng mịn như mỹ ngọc tốt nhất, tỏa ra ánh sáng lộng lẫy mê người, hạ thân mặc một cái tiết khố, nhưng từ bắp đùi lại mất ống quần, lộ ra hai chân ngọc thon dài thẳng tắp, thêm một phần thì béo, thiếu một phân thì gầy, có thể nói hoàn mỹ, khiến người ta tim đập thình thịch.

Thấy ánh mắt của Lăng Hàn quét tới, nàng cũng không khỏi ngượng ngùng, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên hai đóa đỏ ửng, tăng thêm một luồng mỵ khí.

Ai ya, nàng vốn là mỹ nhân băng sơn, hiện tại ráng đỏ anh đào, nhất thời bộc phát mê hoặc, phong tình vạn chủng, dù kiếp trước Lăng Hàn là Thiên Nhân Cảnh, cũng có chút thèm nhỏ dãi, muốn đi ăn tiểu yêu tinh mê người này.

Nhưng hắn lập tức thu tâm thần, nói:

- Khoanh chân ngồi, ta truyền cho ngươi tầng thứ nhất của Tam Âm Huyền Công.

Hắn đọc từng chữ từng chữ, mới đầu Lưu Vũ Đồng còn không cách nào tiến vào trạng thái, dù sao mình gần như trần truồng cùng nam nhân ở một phòng, nhưng võ đạo chi tâm của nàng lại rất nhanh chiếm cứ thượng phong, lắng nghe khẩu quyết của Lăng Hàn, ký ức trong lòng.

Lăng Hàn nói rất nhanh, mà Lưu Vũ Đồng cũng thể hiện ra thiên phú kinh người, hầu như là qua tai không quên, Lăng Hàn chỉ nói hai lần, Lưu Vũ Đồng liền nhớ kỹ khẩu quyết gần nghìn chữ.

Đây chỉ là bước thứ nhất, tiếp đó, con đường vận chuyển nguyên lực mới then chốt.

Lăng Hàn lấy đũa làm tay, nhẹ nhàng vung vẫy ở trên thân thể mềm mại của Lưu Vũ Đồng, chỉ đạo đối phương vận chuyển nguyên lực.

Một lần, hai lần, vẻn vẹn chỉ ba lần, Lưu Vũ Đồng đã có thể dựa theo công pháp mới vận chuyển nguyên lực, xác thực không phụ danh thiên tài của nàng.

Lăng Hàn vội vã đi ra ngoài, mị lực của tiểu yêu tinh này quá lớn, tựa hồ hắn hơi đánh giá cao nghị lực của mình, đợi tiếp nữa, hắn có khả năng thuận thế đẩy ngã vưu vật kia.

Nếu Lưu Vũ Đồng đã bắt đầu tu luyện, như vậy trong thời gian ngắn, nàng khẳng định không hồi tỉnh được, Lăng Hàn liền ở bên ngoài ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.

Có điều, hắn luyện không phải Ngũ Hành Thiên Cực Công, mà là Bất Diệt Thiên Kinh.

Bởi vì linh căn của hắn vẫn chưa chữa trị, nên hắn không muốn mạo hiểm, vạn nhất để linh căn tổn thương càng thêm tổn thương, vậy thì không phải Nguyên Tâm linh dịch có thể chữa trị rồi.

Vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, phảng phất như một cái động không đáy, cấp tốc tiêu hao nguyên lực vốn không nhiều trong cơ thể hắn, rèn luyện bắp thịt, kinh mạch, xương,… tiến quân về phương hướng càng mạnh hơn.

Nếu luyện đến mức tận cùng, thân thể liền bất hư bất hủ, dù là một hành tinh đụng tới, cũng bảo đảm hành tinh kia đổ nát, hắn như cũ không có chuyện gì xảy ra.

Đương nhiên, hiện tại hắn cách trình độ đó quá xa.

Chỉ sau năm phút, nguyên lực trong cơ thể hắn liền tiêu hao sạch sẽ, lúc này, hắn liền nuốt một viên Hồi Nguyên Đan, cấp tốc bổ sung nguyên lực, tiếp tục tu luyện.

Dược có ba phần độc, vừa bắt đầu, Hồi Nguyên Đan có thể phát huy hiệu quả lớn nhất, nhưng theo hắn ăn số lượng càng ngày càng nhiều, trong cơ thể hắn cũng sản sinh kháng dược tính rất lớn, để hiệu quả của đan dược trở nên càng ngày càng kém, đến viên Hồi Nguyên Đan cuối cùng, thậm chí khôi phục không tới một phần mười nguyên lực.

Lăng Hàn ngừng lại, ngày hôm nay đã cực hạn, lại tu luyện cũng không có hiệu quả.

Nhưng tiến bộ của hắn là rất rõ ràng.

Bắp thịt, kinh mạch, xương… đều trở nên cường tráng một chút, theo hắn tính toán, cường độ như vậy, đã có thể sánh ngang Luyện Thể tầng ba.

Không hổ mang tên Thiên Kinh, trâu bò a!

Kiếp trước Lăng Hàn cũng luyện qua mấy công pháp như Kim Thân quyết, Bàn Thạch công,… đều là để thân thể trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng hiệu quả so với Bất Diệt Thiên Kinh, quả thực chính là cách biệt trời đất.

Cái này rất bình thường, nếu như Bất Diệt Thiên Kinh không trâu bò, làm sao có khả năng để một cường giả Thiên Nhân Cảnh cần hơn vạn năm mới có thể lĩnh ngộ, hơn nữa chỉ là tầng thứ nhất mà thôi!

- Có điều, luyện môn Thiên Kinh này, đối với nguyên lực tiêu hao quá lớn, hơn nữa còn cần đại lượng thiên tài địa bảo đến phụ trợ tôi thể, tất sẽ kéo chậm tu vi của ta tiến cảnh! Nhưng, uy lực của môn Thiên Kinh này to lớn, dù tu vi chậm một chút cũng đáng giá, ngược lại ta là nắm giữ Thần Cấp Linh Căn.

- Trước không nghĩ cảnh giới tối cao bất hư bất hủ, tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh cũng chia làm bốn cảnh giới, phân biệt là Khô Mộc cảnh, Thạch Nham Cảnh, Thiết Bì Cảnh cùng Kim Cương Cảnh.

- Đạt đến Khô Mộc cảnh, thân thể như Khô Mộc, bị đả kích phảng phất như đánh vào Khô Mộc, sẽ tổn thương Khô Mộc, nhưng không tổn thương được sinh cơ, hơn nữa có thể để cho thân thể như Khô Mộc đánh tan sinh cơ, ai cũng nhìn không ra là người sống. Đạt đến Kim Cương Cảnh, mặc kệ nhận tổn thương nặng cỡ nào, trong một ý nghĩ liền có thể lập tức chữa trị, đoạn chi cũng có thể sống lại, quả thực như là thần thuật.

Hả?

Lăng Hàn quay đầu nhìn lại nội thất, màn lay động, đi ra một người tựa như tiên nữ, trên mặt mang theo đỏ ửng nhàn nhạt, xinh đẹp, quyến rũ, dáng vẻ vạn ngàn.

- Ngươi luyện tầng thứ nhất của Tam Âm Huyền Công đến mức tận cùng?

Lăng Hàn hơi kinh ngạc nói.

- Ừm!

Lưu Vũ Đồng gật đầu, có chút không dám tiếp xúc ánh mắt của Lăng Hàn, tâm linh dập dờn, thật giống như có một loại cảm tình nào đó trước nay chưa có đang sinh sôi, trưởng thành.

Thiếu nữ này thật là thiên tài! Lăng Hàn nói thầm.