Thần Đạo Đan Tôn

Chương 505: Chịu thua liền bồi thường tiền




Phải biết, bên người Lăng Hàn còn có một Văn Nhất Kiếm, còn có Thạch Linh.

Văn Nhất Kiếm rất mạnh, thời điểm còn ở Thần Thai Cảnh, dễ dàng liền oanh bại Dương Quân Hạo, bây giờ bước vào Sinh Hoa, tương tự thể hiện ra phong thái vô địch, chí ít hắn có thể đánh mười cái.

Thạch Linh càng đáng sợ, còn trâu bò hơn vương giả trong yêu thú cùng cảnh giới, bởi vì nó là Ngũ Hành Chi Linh, tầng thứ sinh mệnh cao hơn rất nhiều!

Ba "người" liên thủ, lại áp chế hơn hai mươi Sinh Hoa Cảnh lại.

- Thoải mái! Thoải mái!

Đánh một hồi, Văn Nhất Kiếm liền quên tất cả, như điên rồi vậy, tung kiếm múa ngang, kiếm thế đáng sợ. Hắn vung tay trái, nắm bắt pháp quyết quái lạ:

- Các ngươi đã muốn bí thuật của Thập Nhị Cung như thế, vậy để cho các ngươi mở mang kiến thức một chút!

Tay trái chém ra, nhất thời, một cự hạt đen kịt xuất hiện, hai đại mâu cắt tới mọi người, đồng thời dương động vĩ châm, cũng đang không ngừng oanh kích.

Thiên Hạt này toả ra khí tức đáng sợ, ngay cả Lăng Hàn cũng có loại cảm giác hồi hộp.

Thần thông của Thiên Hạt Cung sao?

Ba người vốn chiếm thượng phong, lại thêm Văn Nhất Kiếm đột nhiên phát uy, nhất thời áp chế mọi người chạy trối chết.

Bọn người Dương Quân Hạo nhìn mà trợn mắt ngoác mồm.

Bọn họ cũng coi như thiên kiêu sao? Nhìn người ta đi, mới mười tám tuổi mà thôi, nhưng sức chiến đấu có thể nghiền ép một đám thiên tài lâu năm, so sánh với nhau, bọn họ còn có mặt mũi xưng thiên kiêu sao?

- Lăng Hàn hẳn là dùng đan dược mạnh mẽ tăng lên, hắn tuyệt đối không phải Sinh Hoa Cảnh.

- Hừm, vừa nãy tên Sinh Hoa Cảnh kia cũng nói rồi, sức mạnh chân thực của Lăng Hàn chỉ là Sinh Hoa tầng hai, tầng ba.

- Có điều thực sự là yêu nghiệt a, nhìn sức chiến đấu hiện tại của hắn, làm sao cũng có mười tinh chứ?

- Không chỉ hắn, Văn Nhất Kiếm cũng rất đáng sợ, không kém Lăng Hàn chút nào.

Người xem cuộc chiến đều nghị luận sôi nổi, chỉ cảm thấy nếu Linh Anh Cảnh không ra, còn thật không có mấy Sinh Hoa Cảnh có thể áp chế Lăng Hàn và Văn Nhất Kiếm, đây là siêu cấp thiên tài, mạnh đến nỗi vượt qua phạm trù mà người bình thường có thể lý giải.

Ngạo Phong và chúng Sinh Hoa Cảnh bắt đầu tan tác.

Kỳ thực bọn họ đều mang theo bí bảo của Linh Anh Cảnh ban tặng, có linh phù, có pháp chỉ, nhưng lúc trước thám hiểm trong bí cảnh đã dùng thất thất bát bát, chỉ có vài người còn.

Dưới sự bất đắc dĩ, bọn họ dồn dập tế ra những bí bảo này.

Bọn họ không muốn gánh vác tội danh mưu sát Đan sư Thiên Cấp, nhưng đồng dạng không muốn gánh xú danh bị hai tiểu bối oanh bại, làm sao cũng phải bắt hai người này.

Oanh, một đạo pháp chỉ dương động, lập tức nhiên đốt thành tro ở trên bầu trời, sau đó từ trong ánh lửa hiện ra một ngọn núi lớn, toàn thân đen kịt, toả ra lực lượng vô cùng vô tận.

Thân hình của Văn Nhất Kiếm cứng lại, suýt chút nữa ngã gục trên đất.

Sức mạnh của Linh Anh Cảnh quá mạnh mẽ, dù là một đòn phong ấn ở trong pháp chỉ cũng cực kỳ đáng sợ.

- Chỉ là pháp chỉ của Linh Anh Cảnh mà thôi!

Văn Nhất Kiếm phất tay, lấy ra một con ốc biển.

- Các ngươi đã muốn chơi, ta liền bồi các ngươi chơi một chút!

Hắn thổi ốc biển.

Ô ô ô!

Tiếng kèn lệnh cổ xưa thương tang vang lên, dương động thiên địa.

Từng ký tự màu xanh lam từ trong kèn lệnh bay ra, hình thành một sinh linh kỳ lạ, nửa người trên là người, nửa người dưới là đuôi cá, trong tay cầm tam xoa kích, đột nhiên đánh tới hắc sơn giữa bầu trời.

Oành!

Hắc sơn nổ tung, từng khối đá vụn kích bắn, tất cả mọi người sợ đến hồn phi phách tán, kia là công kích của Linh Anh Cảnh a, dù chỉ một mảnh vỡ cũng có thể thuấn sát Thần Thai Cảnh.

Cũng còn tốt, bị người cá đâm một cái, hắc sơn mất đi uy thế, mảnh vỡ kia không còn lực sát thương nữa, để tất cả mọi người lo lắng suông một trận.

- Cái này thật mạnh!

Lăng Hàn mắt thả kỳ quang nói.

- Văn sư đệ, cho ta mượn chơi mấy ngày được không?

Văn Nhất Kiếm lườm một cái, vội vàng cất ốc biển đi:

- Ngươi nghĩ hay lắm!

Lăng Hàn cười ha ha nói:

- Vậy Văn sư đệ tiếp tục cố gắng, giết chết toàn bộ bọn họ!

Văn Nhất Kiếm không hé răng, chỉ có hắn tự mình biết, ốc biển này là hắn nhờ số trời run rủi có được, nhưng một tháng chỉ có thể sử dụng một lần, nếu như không đủ ba mươi ngày hắn lại sử dụng, liền phải tiêu hao tuổi thọ của hắn đến đánh đổi, một lần mười năm, hai lần trăm năm, tuy hắn đã tiến vào Sinh Hoa Cảnh, nhưng thổi không được mấy lần a.

Nhưng những người khác lại không biết, thấy pháp chỉ của Linh Anh Cảnh cũng bị hóa giải ung dung, vậy còn có biện pháp gì có thể áp chế hai người trẻ tuổi kia?

- Không đánh nữa!

Bọn họ dồn dập nói, đánh tiếp nữa cũng chỉ tự rước lấy nhục, không bằng mau chóng rời đi, thỉnh cầu cường giả Linh Anh Cảnh đến trấn áp hai tiểu bối này, ngươi có thể đối kháng pháp chỉ, bản tôn đến dù sao cũng mạnh hơn chứ?

- Không đánh?

Lăng Hàn quét mọi người một vòng.

- Nói đánh chính là các ngươi, nói không đánh cũng là các ngươi, các ngươi là đang đùa ta và Văn sư đệ sao?

Dựa vào, tại sao lại đại biểu mình nữa?

Văn Nhất Kiếm thầm nhổ nước bọt, nhưng hắn cũng rất kiêu ngạo, lại bị những người này vây công, trong lòng tự nhiên khó chịu, nên mặc cho Lăng Hàn làm khó dễ.

- Lăng đại sư muốn thế nào?

Ngạo Phong mở miệng nói.

Lăng Hàn cười lạnh nói:

- Các ngươi vô duyên vô cớ ra tay với ta, cũng chính là Đan sư Thiên Cấp, để ta bị kinh hãi, điều này cần bồi thường! Còn có bằng hữu của ta, ở trong bí cảnh, các ngươi bắt nạt bọn họ không ít đi, muốn phủi mông liền đi sao?

Trong lòng bọn người Lưu Vũ Đồng cảm động, hóa ra Lăng Hàn đều biết!

Ngạo Phong và đám Sinh Hoa Cảnh cực kỳ phiền muộn, bọn họ xác thực muốn bắt mấy người Lưu Vũ Đồng đến uy hiếp Lăng Hàn, nhưng vẫn chưa động thủ liền bị trận linh ngăn cản, hiện tại bọn họ lại phải bồi thường?

- Không bồi cũng được, tiếp tục đánh thôi!

Lăng Hàn rất vô lại nói.

- Xác thực, ta không thể giết toàn bộ các ngươi, nhưng một hai cái vẫn có thể, ta nhìn tên nào không hợp mắt, nói chữ không đầu tiên, đến thời điểm đó liền nhìn chằm chằm hắn, gọt đầu hắn dùng để rót rượu!

Cái uy hiếp này thực sự là quá không có trình độ, nhưng lại cực kỳ hữu dụng, để đám người Ngạo Phong không ai dám nói ra chữ "không" trước.

- Muốn bồi thường như thế nào?

Ngạo Phong cắn răng hỏi.

- Bắt các ngươi nhận lỗi, phỏng chừng là không thể, hơn nữa điều này cũng không có ý nghĩa, ai biết miệng nói xin lỗi, nhưng trong lòng có phải là đang chửi thầm hay không.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút mới nói.

- Bồi nguyên tinh đi, một người một ngàn.

Một ngàn? Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, một ngàn nguyên tinh đối với Sinh Hoa Cảnh mà nói thực sự là chút lòng thành.

- Một người một ngàn nguyên tinh tam tinh!

Lăng Hàn lại bổ sung một câu.

Phốc!

Bọn người Ngạo Phong phun ra ngoài, sao ngươi không đi cướp? Nguyên tinh tam tinh a, ít nhất phải là Sinh Hoa Cảnh mới có thể luyện chế, bình thường mà nói một tháng mới có thể luyện ra một khối, ngươi lại mở miệng muốn một ngàn?

- Nghĩ kỹ nha, ai từ chối đầu tiên, ta liền giữ hắn lại!

Lăng Hàn cười hắc hắc nói.

Nhất thời cả đám Sinh Hoa Cảnh không còn tính khí, hơn nữa bọn họ muốn nhanh trở lại mời cường giả Linh Anh Cảnh ra tay, nên không muốn dây dưa với Lăng Hàn, bởi vậy mỗi người đều ném ra một không gian giới chỉ.

Có người không có một ngàn nguyên tinh tam tinh, thì lợi dụng trân kim, linh thảo thay thế.

---------------