Thần Điêu Hiệp Lữ

Chương 51



Dương Quá nghĩ thầm: "Nếu ta xuất thủ chậm lại một chút, để cho hai lão hóa tử kia mở miệng nói năng, thì lành ít dữ nhiều", thế là trường kiếm đâm chếch, người vọt ra sau lưng hai lão hóa tử, một kiếm lại hóa thành hai chiêu mà đâm. Hai lão hóa tử vội quay người lại chống đỡ, Dương Quá không để cho thiết bổng của hai lão hóa tử đụng tới kiếm của mình, chàng lại luồn ra sau lưng họ, họ vội xoay mình, thì Dương Quá lại luồn ra sau lưng họ. Dương Quá tự biết, nếu dựa vào võ công đích thực, đừng nói một địch hai, mà chỉ với một lão hóa tử chàng cũng không địch nổi, nên dùng cách thi triển khinh công, luồn ra sau lưng họ như vậy.

Mỗi đệ tử phái Toàn Chân luyện võ công đến hỏa hầu thích đáng, thì phải luyện khinh công để còn sử dụng khi tham gia "Thiên Cang Bắc Đẩu trận". Dương Quá lúc này bộ pháp tuy là võ công phái Toàn Chân, nhưng vận khí hô hấp thì lại theo tâm pháp "Ngọc nữ tâm kinh". Khinh công của phái Cổ Mộ đứng đầu thiên hạ, chàng mà chạy, thì hai cao thủ Cái Bang không thể theo kịp, hai lão hóa tử chỉ thấy chàng vùn vụt như tia chớp, bạch quang loang loáng, kiếm đâm lia lịa. Nếu chàng định lấy mạng hai người, thì đã giết hàng chục lần rồi. Hai lão hóa tử cứ vội vã xoay mình, dùng thiết bổng bảo vệ chỗ yếu hại, xem ra đã không thể chống đỡ nổi, chỉ cố sức giữ, mong ông trời phù hộ mà thôi.

Cứ thế xoay tròn mấy chục vòng, hai lão hóa tử đã mệt đến hoa cả mắt, cước bộ loạng choạng, sắp ngã đến nơi. Lý Mạc Sầu cười, nói: Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

- Ồ, bằng hữu Cái Bang, ta dạy cho một cách nhé, hai vị đứng tựa lưng vào nhau thì khỏi phải xoay.

Lời mách nước ấy, hai lão hóa tử nghe được thì cả mừng, đang định làm theo. Dương Quá nghĩ thầm: "Không được, để họ làm thế, mình thua mất", bèn không di chuyển vị trí nữa, một chiêu hai thức đâm tới sau lưng hai lão hóa tử. Hai lão hóa tử nghe tiếng gió quạt gấp sau lưng, không kịp dùng thiết bổng chống đỡ, đành bước vội về phía trước một bước, chân vừa chạm đất, kiếm lại đâm tới sau lưng, sợ quá đành bỏ chạy. Nào ngờ mũi kiếm của Dương Quá cứ bám theo như hình với bóng, bất kể hai lão hóa tử chạy nhanh mức nào, mũi kiếm của Dương Quá vẫn rung rung sát sau lưng, họ chỉ cần chạy chậm lại một chút, mũi kiếm đã chọc vào da thịt đau nhói. Hai lão hóa tử biết Dương Quá không có ý sát hại, nếu không chàng chỉ ấn mạnh một cái, lập tức kiếm sẽ đâm xuyên ngay ra trước ngực. Biết vậy song hai lão hóa tử vẫn không dám dừng lại. Ba người dốc sức chạy như điên, thoáng chốc đã chạy hơn hai dặm, cách xa hẳn chỗ Lý Mạc Sầu đang đứng.

Dương Quá đột nhiên vọt lên chặn trước hai lão hóa tử, cười hi hi, nói:

- Đi chậm thôi, kẻo ngã!

Hai lão hóa tử không hẹn mà cùng đâm thiết bổng tới. Dương Quá giơ tay trái chộp luôn được một cây thiết bổng, đồng thời trường kiếm trong tay phải dùng sống kiếm gạt cây thiết bổng thứ hai sang bên trái, thế là tay trái chộp luôn cả hai cây thiết bổng. Hai lão hóa tử vội vận kình giằng lại. Dương Quá công lực không bằng đối phương, dại gì giằng co với họ. Chàng dùng kiếm mà chặt một cái như người xước mía. Hai lão hóa tử nếu không buông thiết bổng ra, thì tám ngón tay của họ sẽ bị chém đứt tức thì, thế là họ đành buông tay, nhảy lùi lại, vẻ mặt ngượng ngùng. Đấu tiếp chắc không được, mà bỏ chạy thì chẳng còn gì thể diện.

Dương Quá nói:

- Tệ giáo với quý bang lâu nay vốn giao hảo, hai vị chớ nên nghe lời xúi giục của người ngoài. Oán có đầu, nợ có chủ, Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu hiển nhiên ở kia, sao hai vị chẳng đi tìm mụ ta?

Hai lão hóa tử hoàn toàn không biết mặt Lý Mạc Sầu, chỉ nghe đồn nàng ta lợi hại, nghe Dương Quá nói vậy thì kinh ngạc hỏi:

- Thật vậy ư?

Dương Quá nói:

- Bần đạo nói dối làm gì? Bần đạo chẳng qua bị nữ ma đầu dồn vào đường cùng, mới phải động thủ với hai vị đó thôi.

Nói rồi hai tay nâng hai cây thiết bổng cung kính trả lại cho hai lão hóa tử, lại nói:

- Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu có mang theo bên mình một vật lừng danh thiên hạ, hai vị lẽ nào không biết?

Một lão hóa tử chợt nhớ, nói:

- Phải rồi, nàng ta cầm cây phất trần, con lừa hoa có đeo chiếc chuông vàng, là nữ nhân mặc áo vàng phải không?

Dương Quá đáp:

- Đúng đấy, đúng đấy, còn cô nương dùng loan đao đả thương đệ tử của quý bang, chính là đệ tử của Lý Mạc Sầu...

Chàng ngẫm nghĩ, rồi nói:

- Chỉ e... không được... không được...

Lão hóa tử giọng vang như chuông nóng tính, hỏi:

- Chỉ e cái gì?

Dương Quá nói:

- Không được... không được.

Lão hóa tử đó hỏi:

- Cái gì không được?

Dương Quá nói:

- Lý Mạc Sầu hoành hành thiên hạ, các nhân vật giang hồ ai nghe thấy cũng đều khiếp đảm, quý bang tuy lợi hại, nhưng chưa có ai địch nổi Lý Mạc Sầu. Nữ đệ tử của mụ ta đã đả thương đệ tử của quý bang thì cũng nên bỏ qua đi cho xong chuyện.

Lão hóa tử nóng tính bị chàng nói khích, thì giậm cây thiết bổng, nói:

- Hừ, dẫu mụ ta là Xích Luyện Tiên Tử hay Hắc Luyện Tiên Tử, thì hôm nay cũng phải đấu với mụ ta một trận!

Nói rồi định chạy ngay về chỗ cũ. Lão hóa tử thứ hai tính thận trọng, nghĩ thầm hai người vừa rồi còn chưa đối phó nổi với một gã tiểu tử nhãi ranh, huống hồ là Xích Luyện Tiên Tử, chỉ có mang thân đến nộp mạng, bèn kéo lão kia, nói:

- Cũng chưa có gì phải gấp, chúng ta phải về bàn tính kỹ đã.

Đoạn ôm quyền, nói với Dương Quá:

- Thỉnh giáo quý tính đại danh của đạo hữu?

Dương Quá cười, nói:

- Bần đạo họ Tát, tên Hoa Từ. Hẹn ngày tái ngộ.

Đoạn cúi chào, quay mình chạy đi.

Hai lão hóa tử lẩm bẩm "Tát Hoa Từ, Tát Hoa Từ? Chưa nghe cái tên này bao giờ, hắn còn nhỏ tuổi, mà võ công đã cao siêu đến thế..." Một lão hóa tử bỗng nhảy dựng lên, chửi:

- Mẹ kiếp, tên chó má!

Lão thứ hai hỏi:

- Sao vậy?

Lão thứ nhất nói:

- Hắn bảo tên là Tát Hoa Từ, nghĩa là sát hóa tử (giết ăn mày), để cho tên tiểu tặc chửi mình mà mình không biết.

Hai lão hóa tử chửi bới một hồi cho bõ tức, nhưng không dám đi tìm chàng tính sổ.

Dương Quá cười thầm, sợ Lục Vô Song có chuyện gì vội chạy trở lại chỗ cũ, thấy Lục Vô Song vẫn ngồi trên lưng ngựa, nhìn ra xa xa, chắc là sốt ruột dị thường. Vừa thấy Dương Quá, nàng vội giục ngựa lại đón, thấp giọng hỏi:

- Đồ ngốc, tưởng là ngươi chuồn rồi.

Dương Quá cười cười, hai tay giơ ngang kiếm, chìa cán kiếm về phía Hồng Lăng Ba, cúi mình hành lễ, nói:

- Đa tạ đã cho mượn kiếm.

Hồng Lăng Ba đưa tay đón lấy. Dương Quá định quay người đi, thì Lý Mạc Sầu bỗng nói:

- Hãy khoan.

Lý Mạc Sầu thấy tiểu đạo sĩ võ công cao cường, nghĩ thầm để kẻ này sống, ắt sau này có họa, chi bằng nhân lúc võ công hắn còn chưa bằng mình, đem giết quách hắn đi.

Dương Quá nghe hai tiếng "Hãy khoan", biết là có chuyện. Lý Mạc Sầu vốn muốn khích chàng động thủ, rồi dùng cây phất trần đánh chết chàng, nhưng hiện giờ tay chàng không có binh khí, mình địa vị cao thế này, chẳng thể dùng vũ khí đả thương chàng, bèn hất cây phất trần về phía sau một cái, hỏi:

- Ngươi là môn hạ của vị nào trong Toàn Chân Thất Tử?

Dương Quá cười đáp:

- Ta là đệ tử của Vương Trùng Dương.

Đối với các đạo sĩ phái Toàn Chân, chàng đều không ưa, cũng chẳng kính nể gì. Khưu Xứ Cơ tuy đối với chàng không tệ, nhưng thời gian hai người ở bên nhau quá ngắn, trước khi đi Khưu Xứ Cơ lại giáo huấn cho chàng một trận nên thân, chàng biết Khưu Xứ Cơ không có ác ý, nên cũng chẳng giận, còn những người như Hách Đại Thông, Triệu Chí Kính, thì mỗi khi nghĩ đến lại nghiến răng căm tức. Chàng đã học yếu quyết "Cửu Âm chân kinh" mà Vương Trùng Dương tự tay khắc trong tòa nhà mồ, nếu gọi chàng là đệ tử của Vương Trùng Dương, kể cũng phải. Nhưng xét về lứa tuổi, chàng chỉ đáng là đệ tử của Triệu Chí Kính, Doãn Chí Bình. Lý Mạc Sầu thấy chàng võ công cũng khá, mới hỏi chàng là môn hạ của vị nào trong Toàn Chân Thất Tử, tức là đã đề cao chàng quá lắm rồi. Giả dụ Dương Quá thuận miệng nói đại tên của Khưu Xứ Cơ, Vương Xứ Nhất, thì Lý Mạc Sầu chắc cũng tin. Đằng này chàng lại không chịu hạ mình đứng cùng hàng với Hách Đại Thông là kẻ đã giết chết Tôn bà bà, mà vỗ ngực xưng là đệ tử của Vương Trùng Dương. Trùng Dương Chân Nhân là tổ sư sáng lập giáo phái Toàn Chân, bình sinh chỉ thu nhận có bảy đệ tử, điều này trong võ lâm ai nấy đều biết, ngày gã tiểu đạo sĩ này chào đời, Vương Trùng Dương đã từ trần lâu rồi.

Lý Mạc Sầu nghĩ thầm: "Tên tiểu tử này không biết trời cao đất dày, cũng không biết ta là ai, trước mặt ta dám cả gan giở trò ma", lại nghĩ bụng: "Các đạo sĩ phái Toàn Chân làm gì dám đem tổ sư gia ra đùa bỡn? Lại còn nói trống không ba chữ "Vương Trùng Dương" nữa chứ? Nhưng nếu hắn không phải là đệ tử phái Toàn Chân, thì tại sao chiêu thức võ công lại rõ ràng là của phái Toàn Chân?".

Dương Quá thấy Lý Mạc Sầu miệng tuy cười mỉm, nhưng lông mày hơi cau, đang ngẫm nghĩ, chàng nhớ lần chàng đóng giả kẻ kiếm củi đánh lừa Hồng Lăng Ba một trận, trong nhà mồ đã từng giao đấu với sư đồ nàng ta, không thể để họ nhận ra mình qua giọng nói, cử chỉ, việc không thể chậm trễ, chuồn đi là thượng sách, bèn giơ tay hành lễ, rồi nhảy phắt lên ngựa, định phóng đi.

Lý Mạc Sầu vọt ngay tới trước đầu ngựa của chàng, nói:

- Xuống đi, ta có điều cần hỏi ngươi.

Dương Quá nói:

- Bần đạo biết ngươi muốn hỏi gì rồi. Ngươi muốn hỏi bần đạo có nhìn thấy một cô nương xinh đẹp, chân trái hơi bị thọt, có biết quyển sách gì đó nàng ta mang theo ở đâu chứ gì?

Lý Mạc Sầu thầm kinh ngạc, nhưng làm ra vẻ thản nhiên nói:

- Đúng, ngươi thông minh lắm. Thế quyển sách ấy đâu rồi?

Dương Quá nói:

- Ban nãy bần đạo và sư đệ kia ngồi nghỉ ở bên đường, thấy cô nương ấy động thủ với ba gã hóa tử. Một gã hóa tử chém cô nương ấy một đao, lại thêm hai gã hóa tử nữa đến, cô nương ấy không địch nổi, cuối cùng bị họ bắt đi...

Lý Mạc Sầu luôn bình tĩnh, gặp việc to bằng trời cũng không lộ ra mặt, nhưng nghĩ đến việc Lục Vô Song bị Cái Bang bắt đi, quyển "Ngũ độc bí truyền" ắt rơi vào tay bọn họ, thì không khỏi tỏ ra nóng ruột.

Dương Quá thấy mình bịa chuyện kiến hiệu, càng tán rộng thêm:

- Một gã hóa tử lôi từ trong túi cô nương ra một quyển sách gì đó, cô nương không chịu giao, gã hóa tử nọ bèn tát cho một cái thật mạnh.

Lục Vô Song lườm chàng một cái, nghĩ thầm: "Đồ ngốc, ngươi nói nhăng nói cuội chê ta, cứ chờ đó, rồi ta sẽ cho ngươi một trận". Dương Quá thừa biết Lục Vô Song đang nghĩ gì, bèn hỏi:

- Này sư đệ, sư đệ bảo như thế thì có tức hay không cơ chứ? Cô nương ấy bị ba gã hóa tử tay đấm chân đá một phen tơi bời, tội nghiệp quá phải không?

Lục Vô Song cúi đầu, chỉ ậm ừ.

Vừa nói đến đây, phía góc núi vọng lại tiếng vó ngựa, rồi một đội binh mã nghi trượng hùng dũng kéo qua, thì ra là bọn quan binh Mông Cổ. Thời bấy giờ nước Kim đã bị diệt, từ HoàHà trở lên phía bắc hoàn toàn thuộc quyền cai quản của Mông Cổ. Lý Mạc Sầu không coi bọn quan binh Mông Cổ ra gì, nhưng lúc này đang cần tra xét hành tung của Lục Vô Song, nên không muốn lắm sự rắc rối, bèn tránh sang vệ đường, chỉ thấy vó ngựa rầm rập tung bụi, hơn trăm binh sĩ Mông Cổ hộ vệ một quan viên phóng qua. Quan viên Mông Cổ mình mặc cẩm bào, lưng đeo cung tiễn, tư thế cưỡi ngựa thành thục, nhìn không rõ mặt, chỉ biết là thần thái rất oai vệ.

Lý Mạc Sầu chờ binh mã đi qua, dùng cây phất trần phủi bụi do ngựa chạy tung lên bám vào người. Cứ mỗi lần cây phất trần vung, Lục Vô Song lại giật mình một cái, sợ rằng cây phất trần ấy mà quất vào đầu mình một cái, thì vỡ đầu nát óc tức thời.

Lý Mạc Sầu phủi bụi xong, lại hỏi:

- Sau đó thế nào?

Dương Quá nói:

- Ba gã hóa tử bắt cô nương đi về phía bắc, bần đạo giữa đường thấy cảnh bất bình, ra tay ngăn cản, thế nên hai gã hóa tử mới ở lại đánh nhau với bần đạo.

Lý Mạc Sầu gật gật đầu, mỉm cười, nói:

- Đa tạ đạo hữu. Ta họ Lý, tên Mạc Sầu, trên giang hồ người ta gọi ta là Xích Luyện Tiên Tử. Cũng có kẻ gọi ta là Xích Luyện ma đầu. Đạo hữu đã nghe tên ta bao giờ chưa?

Dương Quá lắc đầu, nói:

- Bần đạo chưa nghe bao giờ. Này cô nương, cô nương xinh đẹp như tiên giáng trần thế này, tại sao lại bảo là ma đầu kia chứ?

Lý Mạc Sầu đã ba mươi tuổi, nhưng nội công thâm hậu, da dẻ nõn nà, mặt không có một nếp nhăn, nhìn chỉ ngoài hai mươi một chút. Nàng ta cả đời tự phụ xinh đẹp, nghe Dương Quá ca tụng, dĩ nhiên cũng thích chí, nói:

- Đạo hữu vừa nói đùa, tự xưng là đệ tử của Vương Trùng Dương, đáng lẽ phải cho đạo hữu nếm mùi khổ ải rồi mới được chết. Nhưng ta thấy đạo hữu còn biết ăn nói, vậy phải dùng cây phất trần giáo huấn một chút thôi.

Dương Quá lắc đầu, nói:

- Ấy chớ, ấy chớ, bần đạo không thể tự dưng vô cớ động thủ với hậu bối được.

Lý Mạc Sầu giận, nói:

- Chết đến nơi còn pha trò. Làm sao mà ta lại có thể là hậu bối của đạo hữu?

Dương Quá nói:

- Sư phụ của bần đạo là Trùng Dương Chân Nhân, ngang vai với tổ sư bà bà của cô nương, chẳng phải bần đạo ở trên cô nương một bậc đó sao? Tiểu cô nương xinh xắn dễ thương như thế, lão phu ta đây không nỡ bắt nạt cô nương.

Lý Mạc Sầu cười nhạt, bảo Hồng Lăng Ba:

- Hãy lại đưa kiếm cho hắn mượn.

Dương Quá lắc đầu, nói:

- Không được, không được, bần đạo...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.