Thần Hoàng

Chương 1633: Phi Đao Hiện Ra



Tinh quang trong mắt Tông Thủ hiện ra vẻ vui mừng, không chút do dự, tay của hắn vẽ linh vân.

Ý niệm khẽ động, vô số đường vân hiện ra trên giấy và đưa cho Trầm Nguyệt Hiên.

Cực kỳ đơn giản, dùng phương thức khí trận mà hoàn thành, cũng sẽ không có bất kỳ hậu hoạn nào.

Trầm Nguyệt Hiên tiếp tấm phù vào trong tay, nhìn kỹ sau đó gật đầu nói:

- Nửa ngày là có thể! Nếu có thể mượn trụ cột của bệ hạ còn có thể nhanh hơn, qua nửa canh giờ là hoàn thành!

- Nhanh như vậy?

Tông Thủ hơi cảm giác kinh ngạc, mặc dù chỉ là khung căn cơ. Luyện chế một kiện pháp bảo cũng không phải chuyện đơn giản như vậy.

- Một kiện pháp bảo tự nhiên cần tốn thời gian thật lâu. Nhưng mà phân giải ra luyện chế linh khí thì bớt nhiều việc lắm.

Trầm Nguyệt Hiên lắc đầu:

- Bảy mươi hai kiện linh khí có gì khó chứ?

Trực tiếp tựu đưa ra phương pháp luyện chế tốt nhất, bên trong có hỏa chủng tự nhiên. Trầm Nguyệt Hiên châm chước một phen, lấy ra vài loại tài liệu bắt đầu luyện chế.

Trong sáu người, trừ Lâm Huyền Huyên ra là người thoải mái nhất.

Tông Thủ cũng không hề hỏi thăm, đem Trụ Cực Mệnh Thế Thư thúc dục trợ hắn gia tốc.

Dù sao cũng là vật sử dụng tạm thời, đến lúc đó nhìn xem hiệu quả thế nào, dùng hay không dùng đều được.

Hắn híp mắt nhìn qua Lâm Huyền Huyên:

- Sư thúc, không biết ngài lão luyện có thiên canh khí hay không. Có thể cho sư điệt mượn một chút?

Lâm Huyền Huyên nhàn nhạt nhìn qua Tông Thủ tay cầm Thái Thượng Diệt Độ Chân Kinh, khẽ nhíu mày.

Đồ vật này lúc trước nàng chú ý tới. Tông Thủ đem vài đạo thiên canh kim khí quý giá cưỡng ép đánh tan trong đó.

Chất liệu cũng không phải phàm phẩm, cũng không biết là vật gì, được Tông Thủ coi trọng như thế.

Nhưng mà cũng không sao cả, hai vầng sáng hiện ra và bay tới.

Dù sao thằng này là vua một nước, phần không Lục gia hoàng trữ, phật môn vị lai phật chủ. Tiền đồ vô lượng, tuyệt không tới nổi ngay cả vài món đồ như vậy không trả nổi.

- Đây là sư muội của ngươi tìm được, chuẩn bị gom góp năm sau luyện chế Ngũ Hành Vũ Phiến, rất tốt điều hòa ngũ hành chi lực. Ngươi cần thì cho ngươi. Nhưng mà ngày sau lại cần dùng Thiên giai canh kim khí hoàn lại cho nàng mới được.

Thiên giai?

Sắc mặt Tông Thủ phát khổ, đến tay hai luồng tiên thiên canh khí chỉ là địa phẩm cấp này đưa vào linh trân.

Chỉ mượn thường nhưng mà so với cho vay cắt cổ còn ác hơn nhiều.

Nhưng mà cũng không có cự tuyệt, đem hai luồng canh kim khí cũng này đánh tan, do Thái Thượng Tru Tiên Đồ hấp thu vào.

Nhưng mà chân lực rót vào lần này lại có ý thức, bắt đầu hấp thu sát phạt chi khí chung quanh.

Cái gọi là sát phạt chi khí, kỳ thật chính là sát ý lộ ra ngoài. Tu sĩ thường thường có thể thông qua linh pháp nhìn thấy thế nào, có thể trình độ nhất định sẽ đoán được hung cát. Địch ta nhân số nhiều ý, chiến ý mạnh yếu đều có thể đoán được cả.

Nơi này mấy trăm vạn sát thi hội tụ, sát phạt chi khí cũng vô cùng đầm đặc.

- Năng lực hấp thu sát lục chi khí hẳn là do hai tấm da thú này có được, kèm theo thần thông. Đây rốt cuộc là thần thú gì? Tại sao mạnh như vậy?

Trên mặt Tông Thủ hiện ra nét kinh hãi. Năng lực vốn có của da thú hẳn là hấp thu sát phạt chi khí cùng sát lực, hóa thành áo giáp, bảo hộ quanh người của hắn. Loại thần thông này đủ làm loạn thiên hạ

Chí cảnh sao? Chưa hẳn. Sợ là là Chân cảnh cũng có khả năng.

- Chẳng lẽ nói, trong tần hoàng mộ này còn có tấm bản đồ khác? Cảm ứng cực kỳ mịt mờ, hoặc là giấu cực kỳ cẩn thận, có linh trận cấm chế ngăn cách. Hoặc là ở trong tay của người khác, trong tu di không gian! Nhưng mà làm sao có thể trùng hợp như vậy? Không đúng, đây không phải là trùng hợp.

Tông Thủ suy nghĩ, cũng chỉ như vậy mới thôi. Bên ngoài thiên đàn âm thanh gót sắt hiện ra ngoài.

Một chi mười vạn thiết kỵ đang chạy tới, thoáng chỉnh đốn trận hình sau đó trùng kích qua thiên đàn.

Lúc này đây thanh thế cực kỳ hung mãnh dữ dằn. Ba người đi đầu trong tay cầm trường đao thực lực so thể so với Thánh Giai.

Như một mũi tên sắc bén tới cực điểm, xâm nhập vào trong trận. Ánh đao lướt qua, tất cả trận kỳ bị chém đứt

- Sát!

Âm thanh thật khó nghe, giống như âm thanh của cái chiêng vang lên, từ trong miệng sát thi vang lên.

Cả khí thế kỵ trận tức thì tăng vọt đến mức tận cùng. Một thân ảnh giống như ma thần cũng hiện ra phía sau mười vạn thiết kỵ.

Diện mạo uy nghiêm, thân hình bao la hùng vĩ. Một thân đế bào màu đen, đầu đội mười hai miện quan, dưới chân có chín đầu cự long xoay tròn.

- Lần này có phiền toái.

Lúc này mặc dù sáu người hợp lực, chỉ sợ chỉ có thể ngăn cản một lúc.

Có thể tiếp qua trong nháy mắt, đã thấy Lâm Huyền Huyên lại có động tác. đem chén ngọc có bảy đóa linh diễm màu xanh da trời đang thiêu đốt lên.

Lâm Huyền Huyên dùng ngón tay lấy ra một đóa, sau đó tiện tay ném ra ngoài, ném vào thiên đàn.

Chỉ qua một hô hấp, một hàn khí vô cùng lạnh giá khuếch tán ra khắp bốn phương tám hướng.

Mặt đất lập tức kết thanh tầng băng cứng ba thốn, phương tâận xa xa cũng đông cứng ngàn thiết kỵ.

Mà hàn khí còn đang khuếch tán, đem những thiên cương kiếm kia bao phủ bên trong, khiến cho nửa bước khó đi.

Trầm Nguyệt Hiên lập tức tỉnh ngộ, giống như là thần vật. Trách không được Lâm Huyền Huyên không sợ.

Nhưng mà tiếng răng rắc vang lên thật mạnh, nhưng lại có ba tên thi quân. Rõ ràng cưỡng ép phá phong trong băng mà ra. Theo sát phía sau và rất nhiều thi quân thiết kỵ, từ trong băng lao ra ngoài.

Tông Thủ nhíu mày lại, không chút do dự, đem kiếm cầm trong tay.

Tru Tiên Đồ khắc sâu vào trong đó. Lúc này dẫn sát khí vào trong đồ lục, rót vào trong kiếm.

Ý niệm khẽ động, ánh kiếm bàng bạc từ trong nó bay ra ngoài.

Ánh đao kia thoáng hiện và lúc này mười vạn Đại Tần kỵ khí mạch bị đông cứng tại chỗ.

Đao thế của Tiểu Tiểu hơi trầm xuống, kéo lê một đạo đường vòng cung người ta khó tin được. Bỗng nhiên lại gia tốc cưỡng ép xuyên thủng hắc diễm, hộ thân cương khí, áo giáp --

Sau đó là đánh xuyên thân hình của chúng. Mang theo một mảng lớn huyết nhục và tinh thể thịt vụn bay ra ngoài.

Liên tục xuyên kích, thẳng thấu ngàn trượng. Liên tiếp xuyên thủng thân hình của hơn trăm thiết kỵ lúc này mới thế đi mới dừng lại.

Mà thiết kỵ ở trước trận và phi đao xuyên thấu qua sát thi, không dám tin nhìn vào trong ngực của mình.

Sau đó ngay trong ngọn lửa màu đen cả thân hình tính cả tọa kỵ dưới thân đều hóa thành tro tàn.

Lâm Huyền Huyên cũng phản ứng cực kỳ nhanh, linh diễm màu xanh da trời lập tức ném đi.

Vì vậy một đoàn hàn khí, băng hoàn bắn ra ngoài, lại một lần nữa đem mấy ngàn thiết kỵ toàn bộ đông lại trong tầng băng.

Còn lần này kể cả trong hai sát thi đều không ngừng giãy dụa, duy trì tư thái đóng băng.

Lúc này trên đài Nguyên Vô Thương dùng ánh mắt không tưởng tượng nổi nhìn qua Tông Thủ.

- Ta nghĩ môn phi đao thuật này đến Tiên Cảnh thì tác dụng nhỏ nhất. Không cần lại kiêng kị, không nghĩ tới phi đao thuật của ngươi càng ngày càng biến thái. Đây chính là một Thánh Giai đấy!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.