Thần Hồn Điên Đảo

Chương 13




Edit: Mộc Tử Đằng

Triệu Trình cầm điện thoại đi vào nhà Khương Tri Ngật, ở trong phòng khách lầu một không có người, ở phòng ngủ lầu hai cũng không có ai, cuối cùng anh ta tìm được Khương Tri Ngật trong thư phòng.

Thư phòng rất lớn, rèm cửa kéo một nửa, những quyển sách trên kệ sách sát mặt tường đều được đặt ngay ngắn. Khương Tri Ngật ngồi trên ghế, một tay khoác lên tay vịn, có một quyển kịch bản được đặt trên gối.

Cửa phòng không khóa, Triệu Trình gõ cửa một cái, Khương Tri Ngật ngẩng đầu, nhàn nhạt nói: “Có chuyện gì?”

Triệu Trình nói: “Ngật ca, hình như bác trai bác gái có chuyện tìm anh, gọi tới rất nhiều cuộc nhưng anh đều không bắt máy.”

Khương Tri Ngật nhìn một vòng không thấy điện thoại mình đâu, bèn nói: “Tôi biết rồi.”

Triệu Trình nói: “Vậy em về trước đây.”

Khương Tri Ngật đứng dậy, “Phiền cậu rồi.”

Triệu Trình vội nói: “Không sao không sao đâu, không cần khách sáo với em.”

Khương Tri Ngật gật đầu, tiễn anh ta ra cửa, Triệu Trình vô cùng lo sợ rời khỏi nhà của Khương Tri Ngật.

Triệu Tình là trợ lý của Khương Tri Ngật, đã theo anh được mấy năm, lúc Khương Tri Ngật mới xuất đạo đã làm trợ lý của anh. Anh ta luôn cảm thấy Khương Tri Ngật bây giờ và Khương Tri Ngật lúc trước không có gì khác lắm.

Lạnh lùng lại hời hợt. Chỉ có khi đóng phim mới có thể thấy được một mặt sống động khác của anh.

Tác phẩm đầu tay của anh khiến cho người xem không khỏi trầm trồ, đi đôi với kỹ năng diễn xuất là vẻ ngoài vô cùng xuất chúng, người ngoài giới gọi anh là nam thần thế hệ mới, là tiểu thịt tươi. Vốn tưởng rằng Khương Tri Ngật cũng sẽ như những nam diễn viên khác, nhận phim liền tay, tham gia các show truyền hình, không ngờ Khương Tri Ngật chỉ để mắt đến việc đóng phim, hoàn toàn dửng dưng bình tĩnh trước những lời nói hỗn loạn trong giới này.

Có lúc Triệu Trình cảm thấy anh không phải là người nổi tiếng trong giới giải trí, đã nhiều năm như vậy nhưng Triệu Trình vẫn không nhìn thấu được Khương Tri Ngật đang nghĩ gì.



Sau khi Triệu Trình rời đi, Khương Tri Ngật vào phòng khách lầu một tìm điện thoại, trên màn hình đúng là có mấy cuộc gọi nhỡ của người nhà.

Khương Tri Ngật vừa gọi lại vừa trở về thư phòng, anh mới ngồi xuống ghế thì điện thoại cũng được tiếp thông.

“Tri Ngật”, mẹ Chung Cầm ở bên đầu dây bên kia dịu dàng gọi tên anh.

Giọng điệu Khương Tri Ngật nhàn nhạt nói: “Mẹ.”

Chung Cầm nói: “Mẹ đọc được mấy tin tức về con trên mạng.”

Khương Tri Ngật không nói gì, Chung Cầm dừng lại một chút rồi nói: “Con nói chuyện yêu đương rồi sao?”

Khương Tri Ngật yên lặng mấy giây mới nói: “Vâng.”

Chung Cầm ho nhẹ một tiếng: “Tên là Thư Dao hả?”

Khương Tri Ngật: “Vâng.”

Chung Cầm: “Cũng là người nổi tiếng trong giới giải trí sao?”

Lúc này qua một lúc lâu Khương Tri Ngật mới đáp: “Vâng.”

Chung Cầm có hơi kinh ngạc, cũng có hơi vui vẻ, bà quay đầu cười trộm với chồng một cái, sau đó nói tiếp: “Là diễn viên sao?”

Khương Tri Ngật: “Vâng.”

Chung Cầm: “Là người ở đâu? Bao nhiêu tuổi rồi? Tính tình cô gái đó thế nào?”

Khương Tri Ngật sững sốt mất một lúc, khuôn mặt Thư Dao hiện lên trong đầu anh, cùng với cảnh tượng hai lần gặp mặt, chậm rãi nói: “Tính tình rất tốt.”

Chưa trả lời hết câu hỏi của Chung Cầm nhưng bà vẫn rất vui vẻ.

Chung Cầm cười nói: “Mang thai mấy tháng rồi?”

Khương Tri Ngật: “Ba tháng.”

Chung Cầm kinh ngạc: “Lâu như vậy sao!”

Khương Tri Ngật yên lặng, Chung Cầm trách móc anh: “Hai đứa làm gì tới giờ mới phát hiện hả? Đứa bé cũng lớn như vậy rồi, làm sao tổ chức hôn lễ hả? Phụ nữ có thai sẽ rất cực khổ! Tri Ngật, con quá sơ ý rồi!”

Sơ ý? Khương Tri Ngật nhíu mày lại, không giải thích gì, chỉ nói: “Con xin lỗi.”

Chung Cầm giáo huấn anh: “Còn chưa kết hôn đã để con gái người ta mang thai, hai đứa cũng là người nổi tiếng, mọi nhất cử nhất động đều bị chú ý, con là đàn ông hiển nhiên sẽ không có tổn thất gì, ở tình huống này, con gái người ta sẽ bị đối xử thế nào đây? Con có nghĩ tới chuyện này chưa?”

Chung Cầm mặc dù rất vui khi con trai mình tìm được bạn gái, mình cũng sắp được làm bà nội, nhưng đối với chuyện Khương Tri Ngật trước khi kết hôn đã làm con gái người ta mang thai khiến bà rất bất mãn, điều này không phù hợp với sự giáo dục của nhà họ Khương bọn họ.

Chung Cầm dạy dỗ một hồi thì hắng giọng hỏi: “Bên nhau bao lâu rồi?”

Khương Tri Ngật lật một trang sách trên bàn, nói: “Được một khoảng thời gian rồi.”

Câu trả lời nào cũng mập mờ, Chung Cầm bất mãn nhưng cũng biết tính tình con trai nhà mình là thế này nên không để ý nữa.

“Cô bé kia cũng đã mang thai ba tháng rồi, con nhất định phải chịu trách nhiệm đó Tri Ngật.” Chung Cầm không yên tâm lắm nói.

Khương Tri Ngật: “Con sẽ chịu trách nhiệm.”

Chung Cầm hài lòng nói: “Lúc nào có thời gian thì dẫn về nhà cho mẹ và bố con nhìn đi, mẹ nhìn hình cô bé kia ở trên mạng rất đẹp, thoạt nhìn là một người tốt để sống chung.”

Khương Tri Ngật nói: “…Gần đây cô ấy bề bộn nhiều việc.”

Chung Cầm vội vàng nói: “Đã mang thai rồi phải đặc biệt chú ý thân thể đó, bây giờ chính là thời điểm mấu chốt, con cũng phải chăm sóc cô bé cẩn thận đó biết không?”

Ngón tay Khương Tri Ngật khẽ khựng lại, “Vâng.”

Chung Cầm: “Có thời gian thì sắp xếp cho bố mẹ gặp người lớn bên kia đi, để còn bàn bạc chi tiết hôn lễ, nơi tổ chức nữa, còn phải mở tiệc mời khách khứa, thiết kế thiệp mời…”

Chung Cầm nói một hơi không dừng lại được, giọng điệu của bà vô cùng vui vẻ.

Tầm mắt Khương Tri Ngật dừng lại ở trang sách, mắt anh nhìn vào hàng chữ nhưng lại tựa như không thấy gì.

“Tạm thời không tổ chức hôn lễ, thân thể Thư Dao có hơi không tiện, chờ khi sinh con xong sẽ làm sau.” Khương Tri Ngật nói.

Lần đầu tiên nghe được tên cô gái từ miệng con trai mình, Chung Cầm thật sự rất muốn cười thành tiếng, bà kiềm chế sự vui vẻ nói: “Cái tên Thư Dao này thật dễ nghe, người cũng như tên, vừa nghe đã biết là một cô gái rất ưu tú rồi.”

Khương Tri Ngật không lên tiếng, tình cảm có chừng mực, không nên bịa chuyện nữa.

“Không tổ chức hôn lễ nhưng còn gặp người lớn thì sao?” Chung Cầm hỏi.

Khương Tri Ngật nhẹ thở ra một hơi, giọng nói mang theo vẻ không biết phải làm sao, nói: “Hai bọn con sẽ bàn bạc lại với nhau.”

“À à.” Chung Cầm cười, “Vậy để hai vợ chồng các con thương lượng đi, người làm cha làm mẹ như mẹ không nên can thiệp vào quá nhiều, chỉ cần các con vui vẻ là được rồi.”

Khương Tri Ngật yên lặng.

Chung Cầm sớm đã hình thành thói quen nói chuyện với con trai thế này, bà hỏi ba câu anh mới đáp lại một câu.

Bà tiếp tục nói: “Không tổ chức hôn lễ vậy có đi làm giấy đăng ký kết hôn không?”

Khương Tri Ngật: “Có.”

Chung Cầm: “Như vậy cũng được, nhưng con cũng không thể vì vậy mà xem thường con gái người ta. Hai đứa là người nổi tiếng, mẹ biết cô bé đã ký rất nhiều hợp đồng, Thư Dao đột nhiên mang thai nên công việc chắc chắn sẽ có nhiều phiền toái, con cũng là đàn ông, lại là bố của đứa bé, phải có trách nhiệm chăm sóc tốt cho Thư Dao, mang thai là chuyện tốt nhưng nhà của chúng ta luôn luôn không tán thành việc có thai trước khi kết hôn, đây là hành động không có trách nhiệm, đối với con gái mà nói sẽ có áp lực rất lớn, con đã biết chưa Tri Ngật?”

Khương Tri Ngật vâng một tiếng.