Thần Y Đáng Yêu Của Lãnh Huyết Nữ Vương

Chương 20: Tư đồ Nhiễm




Nếu hỏi Tư Đồ Nhiễm nhân sinh có gì hối hận nhất chính là đi đến nơi này, càng hối hận hơn khi mà rảnh hơi tò mò nhặt được thanh đoản đao kia, nếu không cũng không bị nữ nhân này tử triền lạn đánh, khiến cho hắn khóc không ra nước mắt a

“ Ta nói, tiểu quận chúa, ta đối với tiểu cô nương không có hứng thú, cho nên làm ơn đừng có đi theo ta nữa…..” Tư Đồ Nhiễm thở dài nhìn tiểu cô nương đứng trước mặt mình. Khoảng mười bốn mười lăm tuổi, một đôi mắt hạnh ngời sáng, cái mũi nhỏ xinh, môi đào chúm chím, mười phần tiểu mĩ nhân bại hoại, nhưng là…. Hắn không thích mẫu hình nữ nhân như vậy a, huống chi tuổi nhỏ như vậy, có cảm giác như là luyến đồng ấy

“ Nhưng ta đã làm lễ trưởng thành rồi, ngươi nhặt được huyền đao của ta, nhất định là người có duyên với ta….” Tiểu cô nương chu môi, có chút sinh khí, tưởng nàng là ai?! Đường đường là tiểu quận chúa được sủng ái nhất Tây Dã, được ca ca yêu thương chiều chuộng mười phần, có nam nhân nào là không muốn cưới nàng, chỉ có người này lúc nào cũng tránh né nàng, khiến nàng tức chết đi được

“ Ta chỉ là vô tình, lại không biết tập tục của các ngươi ở đây a…” Tư đồ Nhiễm khiên nhẫn giải thích, hắn chỉ là có công vụ cho nên đến Tây Dã này thôi, lại càng không biết, người dân Tây Dã có tập tục, mỗi khi thiếu nữ làm lễ trưởng thành, dấu đi thanh huyền đao mà bản thân mang theo bên mình từ nhỏ, nếu như nam tử nào nhặt được, thì người kia sẽ là lang quân thiên định, nếu không phải người này là tiểu quận chuá Tây Dã, lại được Khã Hãn tây Dã mười phần thương yêu, hắn đã ra tay dạy cho nàng ta một bài học rồi, thật là phiền phức mà…

“ Như vậy càng chứng tỏ, chúng ta có duyên với nhau nha, nhất định là đại địa chi mẫu tác hợp cho chúng ta…” Tiểu quận chúa Tây Dã – Trác Ngọc Nhi mỉm cười ngọt ngào, đôi mắt to linh động một mảnh ánh sáng ngọc, thực sự thuần khiết, khiến cho người ta không sao phản cảm chán ghét đứng dậy

Tư Đồ Nhiễm cảm thấy hoàn toàn đả bại với tiểu cô nương nhìn bề ngoài mềm yếu, nhưng bên trong lại quật cường như thế này, nói thật với tính cách tràn đầy cá tính, lại thêm chút hào sảng của nữ tử Tây Dã, tiểu cô nương này khiến hắn không cảm thấy chán ghét, nhưng là chỉ đến như vậy mà thôi, còn chuyện lấy tiểu cô nương này… =”= có đánh chết hắn, hắn cũng không tưởng, huống chi loại hoa hoa công tử như hắn, làm sao có thể chung tình với bất kỳ một nữ tử nào đâu?!

Lơ đãng trong tầm mắt của mình, thấy vóc dáng vừa quen thuộc lại xa lạ kia, Tư Đồ Nhiễm một thoáng thất thần, nhưng chỉ trong nháy mắt, tiếu ý tràn ngập đôi phượng mắt xinh đẹp kia, y mỉm cười nhìn Trác Ngọc Nhi, thanh âm như đùa như thật: “ Ngọc Nhi cô nương à, cô nương tốt lắm nhưng là Tư Đồ Nhiễm ta lại duy độc chung tình với người khác rồi nha,… cho nên ta không thể lấy cô nương làm thê tử được… ^^”

“ Là ai?!” Trác Ngọc Nhi mím môi, hàng chân mày thanh tú xinh đẹp một thoáng nhăn lại

“ Là người kia a…”. Tư Đồ Nhiễm bật cười khanh khách, sau đó gần như là dùng tốc độ khinh công kinh người tiến về hai người ở cách đó không xa phía trước, Trác Ngọc Nhi có chút giật mình, vội vã đuổi theo

Lại nói, Lạc Khanh Nhan cùng Trác Ly đang nói về chuyện đào mạch nước ngầm ở Tây Dã, hai người đang bàn hăng say thì bỗng dưng một vệt hồng xoẹt qua, dùng tốc độ chóng mặt tiến về từ đằng sau hai người, Lạc Khanh Nhan một thoáng nhăn mi, xoay người lui về phía sau, tránh được ‘tấn công’ của hồng y nam tử

Tư Đồ Nhiễm có chút kinh ngạc nhìn bạch y nam tử, mới hơn một năm không gặp, võ công của người này sao tinh tiến như vậy đột ngột a, rõ ràng lúc trước một thân vô nội lực, bây giờ lại càng đoán không ra người này rốt cuộc võ công thâm sâu bao nhiêu. Hắn trên giang hồ cũng được xem là nhất lưu cao thủ, nhưng lại nhìn không thấu nội lực của người này, trừ phi nội công của bạch y nhân cực cao…. Tư Đồ Nhiễm ánh mắt một thoáng thâm trầm nhìn Lạc Khanh Nhan nhưng rất nhanh liễm đi., thay vào đó là khuôn mặt tươi cười mị hoặc như thường ngày, hắn nói: “ thân ái! Đã lâu không gặp….”

Trác Ly đứng bên cạnh, nhìn thấy Tư Đồ Nhiễm, hàng mi mắt một thoáng cụp lại, như là suy tư điều gì, sau đó chợt nhớ, người này không phải là nam nhân nhặt được huyền đao của Ngọc Nhi sao?! rốt cuộc lại có quan hệ gì với vị Lạc Vân trang chủ này, lại còn..ách! lại gọi thân mật như vậy a….

Lạc Khanh Nhan giương mi nhìn Tư Đồ Nhiễm, không ra hỉ giận, nhìn hắn không chút cảm giác giao động, như là mắt lạnh nhìn người qua đường, nhếch môi cười lạnh, không lên tiếng. Lúc này, Trác Ngọc Nhi cũng chạy đến, hơi thở một thoáng nặng nhọc, nhìn Trác Ly, mỉm cười, thanh âm có chút làm nũng: “ ca ca!!”

“ Thân ái, ngươi không nhớ ta sao?!” Tư Đồ Nhiễm tủm tỉm cười nhìn Lạc Khanh Nhan, Trác Ly mặt nhăn càng sâu, mà Trác Ngọc Nhi nghe vậy, cũng há hốc mồm kinh ngạc nhìn Tư Đồ Nhiễm, lại nhìn sang Lạc Khanh Nhan, có chút ngẩn ngơ…. Nàng cứ tưởng Tư Đồ Nhiễm là nam nhân đẹp nhất nàng từng gặp rồi chứ, không ngờ bạch y nam tử này lại có có chút gì đó hơn hẳn, rõ ràng gương mặt lãnh thanh không ra cảm xúc, một thân bạch y khiến cho y thập phần tao nhã, nhưng là đôi hoa đào mắt kia thực sự xinh đẹp, mang chút gì đó tà khí, khóe môi tự tiếu phi tiếu mang chút gì đó cười cợt, lại chút gì đó….. câu nhân..?! người này chính là sự kết hợp hoàn hảo của trích tiên và yêu ma mà …

Nếu không có Trác Ly cùng Trác Ngọc Nhi ở đây, Lạc Khanh Nhan sẽ không kiên nể gì ra tay giải quyết nhanh gọn nam nhân này, nhưng là rất tiếc là không có khả năng, thấy Trác Ly cùng Trác Ngọc Nhi nhìn nàng vẻ mặt rất chi là ‘hiếu kỳ’ Lạc Khanh Nhan rút trừu khóe miệng, đạm đạm hỏi: “ dường như ta và ngươi không quen đi?!”

“ Thân ái, ngươi đương nhiên là không quen ta nha, nhưng là hơn một năm về trước, ta gặp ngươi, nhất kiến chung tình ^^” Tư Đồ Nhiễm tà tà cười, vẻ mặt rất chi là ‘hạnh phúc nhớ lại’ còn không quên vươn tay muốn chạm vào vai của Lạc Khanh Nhan nhưng rất nhanh, Lạc Khanh Nhan nhích người qua một bên, tránh đi.

“ Nhưng hắn là nam nhân nha!” Trác Ngọc Nhi nhỏ giọng thầm oán, người này không chịu cưới nàng là vì có ý trung nhân, mà ý trung nhân của y lại là nam nhân?! Thế đạo ngày nay quả thật kỳ cục. Mặc dù thanh âm nhỏ, nhưng cả ba người đứng ở đây, ai nấy điều là cao thủ, há có thể không nghe?! Trác Ly vẻ mặt vẫn điềm nhiên, không lên tiếng, Lạc Khanh Nhan đầu đấy hắc tuyến, mà Tư Đồ Nhiễm lại một bộ mặt rất chi là hiển nhiên, nói: “ ta biết a, nhưng là yêu là yêu mà thôi, mặc kệ là nam hay nữ!”

“ Trang chủ?!” Trác Ly mở miệng, thanh âm không ra cảm xúc, Lạc Khanh Nhan nhìn nhìn Trác Ly, nhếch môi nở nụ cười: “ Khã Hãn! Chúng ta đi thôi, vừa rồi chúng ta bàn đến đâu rồi nhỉ?!” Trác Ly gật gật đầu, sóng vai cùng Lạc Khanh Nhan bước đi, hoàn toàn coi như không xem đến hồng y nam tử phá rối. Tư Đồ Nhiễm sờ sờ mũi, có chút gượng cười, nhìn Trác Ngọc Nhi, hết sức là ai oán: “ Ngọc Nhi cô nương! Ta bị thất tình!!” Trác Ngọc Nhi nhìn nhìn y, có chút thương hại, bèn vươn tay, vỗ vỗ vai y, nhẹ giọng an ủi: “ không sao! không sao…. ngươi đẹp như vậy, nói không chừng một ngày nào đó vị công tử kia sẽ suy nghĩ lại”

Tư Đồ Nhiễm cứng ngắc cười, đầu có dấu hiệu bốc khói, quả nhiên nữ nhân Tây Dã quả thật rất khó ‘chơi’ a. Trác Ngọc Nhi thấy hắn cười còn khó coi hơn khóc, cũng cảm thấy tội nghiệp, mặc dù nam nhân này không cưới nàng, nhưng lại bị đối tượng nhất kiến chung tình không kiên nể gì ‘vứt bỏ’ quả thật đủ đáng thương, nàng dù gì cũng là quận chúa Tây Dã nên có rộng lượng tha thứ cho hắn a, bèn nói: “ Tư Đồ Nhiễm, thấy ngươi đáng thương như vậy, bổn quận chúa tha thứ ngươi việc nhặt được huyền đao của ta mà không lấy ta làm thê tử, vậy chúng ta kết nghĩa huynh muội đi”

“ Ách! Tiểu quận chúa, người là lá ngọc cành vàng, tiểu nhân không dám a…” Tư Đồ Nhiễm cười cười, nữ nhân này đúng là khó qua loa cho xong chuyện, sao càng lừa lại y lại càng cảm thấy mình chui vào tròng của người ta thế này?!

“ Không sao, bổn quận chúa không chê ngươi là được!” Trác Ngọc Nhi tủm tỉm cười, hết sức chân thành, nhưng vào mắt người nào đó, lại hết sức.. ách! Gian trá, cho nên vị ma giáo giáo chủ vĩ đại của chúng ta, liên tục lùi sau vài bước, cười cười, rồi dùng khinh công chạy mất dạng, để lại Trác Ngọc Nhi vẻ mặt hết sức khó hiểu, nàng không đáng sợ như vậy đi, tại sao nam nhân này mỗi lần thấy mặt nàng lại chạy trối chết a?!!!

Được rồi, tình hình bên Tây Dã là thế, lại nói đến tình trạng của nam chính của chúng ta, quả thật có những bước biến chuyển bất ngờ lớn, sau khi dùng mọi chiêu từ năn nỉ, làm nũng cho đến ‘ăn vạ’ Dung Phượng Ca cuối cùng cũng từ chỗ của Minh Lam lấy được một thanh tuyệt thế hảo kiếm, danh Xích Ảnh! Theo thư thượng nói, thiên hạ có tam đại thần binh lợi khí, đứng đầu là Phượng Kiếm, Long Đao còn thứ ba chính là bảo kiếm nằm trong tay của Dung Phượng Ca – Xích Ảnh. Nói về thanh kiếm này, có thể nói là dùng không biết bao nhiêu bút giấy để viết nó cũng không đủ…., nói về độ sắc bén cũng như mạnh mẽ của Xích Ảnh, ngay cả Phượng kiếm, Long đao cũng không bằng, xong nó chỉ được xếp ở hàng đệ tam, là vì thanh kiếm này đã bị mất tích ở nhân thế gần trăm năm, có người cho rằng năm xưa chủ nhân thanh kiếm, vì quá yêu thích bảo vật của mình cho nên trước khi chết cũng hủy đi kiếm, cũng có người nói, Xích Ảnh vốn là một thanh kiếm có linh tính, nhưng nhân loại lại dùng nó nhuốm máu quá nhiều sinh linh vô tội, cho nên kiếm tự hủy.. rồi dần dà, những lời đồn, suy xét, bàn tán… theo thời gian cũng tan dần, và thanh kiếm từng một thời kiến cho võ lâm nổi lên phong tinh huyết vũ kia cũng mờ dần trong ký ức của mọi người….

Không ai biết, Xích Ảnh bây giờ lại nằm trong tay của Dung Phượng Ca, không biết, khi tin này vừa đồn ra, có chăng sẽ lại có một trận tranh giành nhuộm máu mới?!…. đối với vấn đề nan giải này, Dung Phượng Ca chưa từng nghĩ đến, cũng chả bao giờ nghĩ đến, bây giờ y chỉ biết là tâm trạng của mình thật sự vui vẻ, vì sao a?! đương nhiên là có thể xuống núi tìm Nhan Nhan rồi, có lễ vật, lại thêm nhiều giải dược bách độc, y có thể an tâm chạy xuống núi tìm Nhan Nhan mà không sợ gia gia hù dọa, Dung Phượng Ca ôm lấy thanh kiếm, vụng trộm cười, sau đó tranh thủ lúc Dung Cơ cùng Minh Lam đang hạ cờ, len lén vào phòng, thu xếp hành lý…

Với nhiều lần kinh nghiệp xếp hành lý ( một lần cùng Lạc Khanh Nhan xa nhà, hai lần lén xuống núi nhưng thất bại +_+) Dung Phượng Ca rất nhanh lấy đủ những thứ cần thiết cho công cuộc ‘trốn nhà’ lần này, nhưng một vấn đề nan giải trước mắt đặt ra lúc này của y chính là… Nhan Nhan đang ở đâu a??!!

Thư của y gởi cho Nhan Nhan, hơn một tháng nay Tiểu Bạch quay lại, nhưng thư vẫn còn, tức là Nhan Nhan đã không còn ở Tây An rồi, Dung Phượng Ca phiền toái nhíu mày, khẽ mím môi, như là hạ xong quyết định, bèn ôm vội hành lý, cẩn thận đi ra phía sau nhà, dò đường xuống núi….

Vì sợ Dung Cơ bắt gặp, cho nên Dung Phượng Ca lần này học khôn, cho một loại mê dược không sắc không màu lên bàn cờ, hi vọng cũng đủ thời gian để cho y xuống núi, đã đi hơn một canh giờ, nhưng không thấy tiếng chân đuổi theo của gia gia, Dung Phượng Ca thở phào nhẹ nhõm, một tay mang thật chặt hành lý, tay kia ôm lấy kiếm cẩn thận đi xuống núi, thật sự trông y giờ khắc này thật giống là tiểu trộm …

Đường xuống núi với y cũng không lắm quen thuộc, trời lại nhá nhem tối, cho nên Dung Phượng Ca xuýt té mấy lần, nhưng cũng không dám la to, chỉ sợ tiếng động mạnh, sẽ khiến cho gia gia nghe thấy, nói không chừng lại trảo y trở về, Dung Phượng Ca làu bàu, nếu như hắn cũng có võ công tốt như gia gia thì tốt biết mấy a, nhanh chóng dùng khinh công là có thể xuống núi rồi, hơn thế nữa sẽ không sợ người xấu, nhanh chóng gặp Nhan Nhan ^^ càng nghĩ càng cảm thấy võ công thật sự là rất lợi hại, nhưng là hắn biết, cơ thể của hắn không thể luyện võ, đáy mắt một thoáng ảm đạm mất mác nhưng rất nhanh biến mất, thay vào đó là nét rạng ngời vui mừng, tràn đầy ý cười

Hì hì..!! xuống núi là có thể nhanh chóng gặp được Nhan Nhan rồi… ^^

Không biết, gần một năm rưỡi nay, Nhan Nhan như thế nào rồi, nhất định sẽ cao thêm, lại càng thêm tuấn mỹ vô song?! Võ công nhất định sẽ rất cao, không biết Nhan Nhan có còn nhớ y không, hay là quên y mất rồi?!!

Hàng loạt câu hỏi rối rắm, khiến cho Dung Phượng Ca khi thì nhăn mi, khi thì ngây ngô cười, quả thật ngốc hết chỗ nói, nhưng là mỹ nhân vẫn cứ là mỹ nhân, dù là ngây ngô cười, cũng kinh người sức quyến rũ, mê đảo thiên hạ nha ^^

Trong khi Dung Phượng Ca mò mẫm dò dẫm đường xuống núi, thì trong sơn cốc, lão ngoan đồng Dung Cơ cùng Minh Lam vẫn hết sức chăm chú hạ cờ, nào có bộ dáng của kẻ bị trúng mê dược a?!

“ Dung Cơ, ngươi lần này không ngăn cản Phượng Ca sao?!” Minh Lam hạ cờ, có chút nghi hoặc, lên tiếng hỏi. Dung Cơ tủm tỉm cười, nhẹ đáp: “ lưu được người nhưng không lưu được tâm, thôi thì để hài tử ấy muốn làm gì thì làm”

“ Ngươi mà cũng có lúc suy nghĩ rộng lượng như vậy sao?!” Minh Lam hết sức nghi ngờ, làm bạn với nhau mấy chục năm, hơi ai hết, ngài hiểu rõ, Lão ngoan đồng này, một khi sự việc không nắm rõ trong lòng bàn tay, tuyệt đối sẽ không làm a, xem ra lần này hắn cũng đã phô lộ hết cho hài tử kia rồi. Dung Cơ nghe lão bằng hữu của mình hỏi vậy, đầu đầy hắc tuyến, không lẽ hắn ích kỷ hẹp hoài lắm sao >”< ( Dao Dao: lão ngoan đồng à, không lẽ bây giờ ngươi mới biết chuyện đó sao chứ?!)

“ Phượng Ca tâm tính chỉ ngây thơ chứ không phải kẻ ngốc, đương nhiên sẽ biết như thế nào kiểm soát hành động của mình, dẫu sao đi chăng nữa ta cũng chẳng thể bảo vệ hài tử đó cả dời được…” thanh âm bất giác có chút thương cảm, nhưng là rất nhanh liễm đi, thay vào đó là vẻ mặt hi ha thường ngày, Minh Lam đạm cười, thật sâu trong đáy mắt chợt lóe bi thương, nhưng ngẩng đầu lên, lại là tiếu dung ôn hòa đạm đạm, hiền lành mười phần….

Hết chương 20