Thang Máy

Chương 5




Khi…tỉnh lại đã là sáu giờ tối.

Suy nghĩ một lúc, cuối cùng Hướng Văn Hạo vẫn quyết định đến đài phát thanh làm việc.

── Một mình trong căn nhà này, thà ngồi một mình trong phòng thu âm cùng với đống thiết bị thu âm còn tốt hơn rất nhiều.

Y đang cố gắng để có thể quên hết những chuyện đã xảy ra vào khuya hôm qua, quên hết tất cả.

Bởi vì mặc kệ như thế nào, y cầhn pải tiếp tục bình thản sinh hoạt, ngày qua ngày.

Thế nên y bước vào thang máy.

── Y tin chắc rằng vào loại thời điểm này, Chu Tử Mặc sẽ không thể xuất hiện.

*

*

*

Lúc Hướng Văn Hạo tan ca cũng đã là 2h sáng.

Tận đến khi sắc trời tối mịt, y mới khóa cửa phòng thu, mở xe về nhà.

Thế nhưng khi y bước vào khu nhà mới phát hiện, vào thời điểm còn quá sớm như thế này, trong hành lang không có một bóng người.

Thang máy vẫn như thường ngày dừng ở tầng một.

── Thùng giấy quỷ dị kia vẫn như cũ, kiên trì vững vàng dựa vào một góc thang máy.

Do dự một lát, Hướng Văn Hạo quyết định leo thang bộ.

── Vô luận như thế nào, thang bộ cũng sẽ không phát sinh bất cứ trục trặc gì.

*

*

*

Cầu thang khu nhà rất hẹp và vô cùng tối, như đang bên trong lòng của một ống khói rất cao.

Hai bên cầu thang là bức tường trắng loang lổ, chỉ cần dang rộng hai tay là có thể chạm đến.

Đi đến cuối bức tường, xoay người 1800 liền gặp một chiếu nghỉ tiếp theo.

Hướng Văn Hạo ở tận cùng của cái “ống khói” này từng bước từng bước leo lên.

Mỗi bước là một lần dậm chân thật mạnh, để đảm bảo rằng bóng đèn trên đỉnh đầu luôn liên tục sáng.

Lên tới tầng 8, Hướng Văn Hạo liền phải dừng lại thở hổn hển. Y thấy có chút buồn cười, nhưng không sao mà cười nổi.

Sự việc xảy ra mấy ngày nay với y thật như một giấc mơ, nhưng so với giấc mơ lại càng chân thật đến đáng sợ.

Loại chuyện này nói ra chỉ sợ cũng sẽ không có ai tin tưởng.

Lại nói, coi như ngày nào cũng leo 17 tầng lầu thế này cũng coi như là một dạng rèn luyện thân thể rất tốt.

Đèn trên trần đột nhiên phụt tắt.

Hướng Văn Hạo giật mình, liền theo phản xạ mà hung hăng dậm chân thật mạnh xuống bậc thang.

“Đông!”

Tiếng vang cực đại đập vào vách tường, phản xạ trong không khí thành tầng tầng lớp lớp âm hưởng.

Đèn sáng.

Hướng Văn Hạo dãn hơi thở dài, lấy lại bình tĩnh, tiếp tục bước từng bước đi lên.

Tiếng bước chân trong không gian hẹp hòi tĩnh lặng, có vẻ hết sức chói tai, mang lại cho người nghe một cảm giác run rẩy gai ốc nổi đầy mình.

── Bịch….

── Bịch….

Hướng Văn Hạo bước mỗi bước thật cẩn thận, hận không thể mọc cánh mà bay thẳng lên tầng 17.

Từng bậc từng bậc, khiến y cảm thấy cầu thang đang kéo dài ra vô tận không cách nào dừng lại.

Leo lên tầng thứ 14, Hướng Văn Hạo phát hiện đèn trên trần bị hư, không chiếu sáng được.

Ánh sáng từ tầng 15 hắt xuống lờ mờ yếu ớt, khiến cho không gian càng thêm âm trầm khủng bố.

Bức tường trắng loang lổ, giờ thành một màu ám lục, lồi lồi lõm lõm, không khỏi làm người ta liên tưởng đến con quỷ mặt xanh nanh vàng.

Hướng Văn Hạo hít sâu một hơi, vùi đầu chạy vọt lên tầng trên.

Khi vừa đến chỗ quẹo, y bị trượt chân, nhanh tay bám vào lan can cầu thang.

── Thế nhưng thứ y nắm được lại là một mảnh có cảm giác lông lông xù xù!

Hướng Văn Hạo ngẩn người, bối rối bò dậy.

Hướng về phía hắt ra ánh sáng lờ mờ, giơ tay lên nhìn, một lúc sau y liền phát ra tiếng kêu thảm thiết.

──Trong tay y, là một đầu người máu chảy đầm đìa!

Cái đầu người kia bị cắm trên một thanh côn bằng gỗ, tóc tai lòa xòa lông lá che đi khuôn mặt đã trương bạch thảm thảm.

Cái đầu kia nhe răng hắc hắc cười đầy quỷ dị, không những vậy còn há mồm như muốn gặm cắn ngón tay của Hướng Văn Hạo.

Hướng Văn Hạo một lần nữa thảm thiết kêu lên, quăng cái đầu kia xuống, ngã xuống, nhích thân thể lui đến góc tường, cuộn tròn thành một đoàn lạnh run.

Đúng lúc này, bóng đèn trên tầng 15 cũng bị hỏng phụt tắt, bóng tối mãnh liệt kéo đến.

*

*

*

Hướng Văn Hạo cả người mềm nhũn ngồi trên mặt đất.

Y cố gắng co chân, dùng sức đạp mạnh lên vách tường, “Phanh!” – một tiếng vang cực lớn được tạo ra.

Đèn trên tầng 15 lại bật sáng.

── Ánh đèn ảm đạm, một cây giẻ lau nhà, lẳng lặng nằm ở một bên chiếu nghỉ cầu thang.

Hướng Văn Hạo phải dùng đến 5’ mới có thể từ trên mặt đất đứng dậy.

Chân, cơ thể dường như hóa thành một vũng nước, ngay cả khí lực để đứng vững cũng không có.

Y phẫn nộ, hung hăng nhặt cây lau nhà lên, hướng dưới lầu, ném thật mạnh xuống.

Cây lau nhà, theo hướng rơi mà trượt xuống, rơi xuống vài tầng, lần chạm đích cuối cùng còn chưa yên phận, bật lên mấy lần mới dừng hẳn lại.