Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Chương 18: Lần đầu tiên thân mật




9 giờ rưỡi, Nhất Nhất tối hôm trước thức đêm xem truyện tranh, hai con mắt đã biến thành mắt gấu trúc, bò dậy khỏi giường, vọt tới toilet đánh răng rửa mặt, miệng lầu bầu mắng cái tên thầy giáo họ kép* kia.

*Thượng Quan Cẩn Ngôn họ là Thượng Quan là họ kép ( có hai chữ)

Đem thức ăn hâm nóng xong, chạy tới nhà cách vách kêu Gia Vũ tới ăn cùng. Mấy hôm nay Gia Vũ đều cùng với bạn học đi ra ngoài chơi, trong radio mỗi ngày đều phát tiết mục quảng cảo “××× quay tròn phố trượt pa-tanh”, bọn họ mỗi ngày đều đi qua đó tham gia ủng hộ, lúc trở về mặt mũi bầm dập do bị té ngã, còn tưởng rằng ở bên ngoài bị người ta trấn lột. Ngày hôm sau vẫn như cũ cao hứng phấn chấn đi tiếp, để lại cô nhóc một mình chịu sự tra tấn của nỗi khổ học thêm.

“Hôm nay dẫn theo tớ đi với.” Ân cần gắp một miếng thịt gà bỏ vào trong bát của hắn. “Cậu không phải còn có học thêm sao.”

“Nếu không cậu theo tớ cùng đi đến nhà cậu ta, hoặc là cậu dẫn tớ đi trượt pa-tanh. . . . . .”

Gia Vũ bĩu môi: “Tớ mới không lãng phí thời gian. Với lại chúng tớ đều là con trai, không dẫn theo con gái.”

“Cái gì gái với trai, căn bản chính là kỹ thuật của cậu không tốt sợ tớ thấy sẽ mất mặt! Dẫn tớ theo đi.”

“Không dẫn.” Phép khích tướng vô dụng.

Nhất Nhất tức giận đến cắn răng. “Kỹ thuật của cậu không tốt đúng không, hôm qua lại bị ngã chứ gì? Tớ đều nghe thấy cậu la kêu đau oai oái, học lâu như vậy vẫn không học được, có bản lĩnh thì để tớ nhìn xem cậu học được thế nào. . . . . .”

Hắn tỉnh bơ, lấy ra miếng thịt gà nhét vào miệng.

“Mỗi ngày trượt pa-tanh đều lãng phí nhiều tiền a, tớ cảm thấy còn không bằng đi thăm người thân, có tiền mừng tuổi đó, đây là khoản thu vào; Trượt băng là tiêu tiền, là khoản chi ra. Cơ hội kiếm tiền lẽ nào lại để cho nó chạy thoát dễ dàng như vậy?” Đổi lý do khác thuyết phục hắn không đi trượt pa-tanh.

“Cám ơn cậu đã phân tích.” Gia Vũ thương hại nhìn cô nhóc, “Mẹ tớ thưởng cho tớ hai trăm đồng, bởi vì tớ lọt vào top 10 người của lớp. Bạn học Đinh Nhất Nhất, cậu vẫn là cố gắng học tập, ngày ngày đều tiến bộ vươn lên nhé.”

“. . . . . . Thịt gà nhổ ra! Tớ cố ý để lại cho cậu, cậu đối với tớ như vậy hả!” Bổ nhào qua bóp cổ hắn, “Nhổ ra nhổ ra!”

Hắn tay mắt lanh lẹ lại vơ mấy miếng thịt gà nhét vào miệng, hai tay bẻ ngoặt tay đem cô nhóc đặt tại trên sofa không thể động đậy. Nhất Nhất giống con cua vung vẩy tứ chi, bất đắc dĩ vì sức lực hai bên cách xa quá lớn, chỉ có thể lớn tiếng chửi mắng cho đỡ tức.

“Ai! Mắng chửi đi, đáng thương Đinh Nhị, cậu cũng chỉ có thể mắng ở miệng thôi. . . . . .” Trịnh Gia Vũ tên đáng ghét! Nhất Nhất khóc không ra nước mắt. Hiện tại thành tích học tập của tên đáng ghét đó giống như ngồi thang máy thẳng tắp bay lên, từ biểu cảm cười toe toét của Trịnh mẹ có thể nhìn ra tên này ở nhà được sủng ái bao nhiêu. Càng đáng giận là, chiều cao cũng phát triển hơn, cô nhóc đứng thẳng lưng lên cũng chỉ cao tới lỗ tai hắn, nếu xảy ra đánh nhau người chịu thiệt tuyệt đối chính là cô nhóc. . . . . . cuộc đời có hai sự đả kích lớn a.

Đến trước cửa nhà Cẩn Ngôn, còn chưa kịp ấn chuông điện ở cửa thì cửa đã mở, thầy giáo đứng ở trước mắt cười mỉm chi.

Vì sao hắn cũng cao hơn như vậy?! So với Gia Vũ còn cao hơn nữa. . . . . . Sự bi phẫn trong lòng lại tuôn ra như suối, cô nhóc lườm hắn bước vào phòng khách, để lại vị thầy giáo nhỏ đứng ở cửa buồn bực: Vừa mới đến liền chọc cô nhóc sao?

Cẩn Ngôn làm cho cô nhóc một ly nước ép cam đặt trên bàn, mở ra sách tiếng Anh ra giảng giải ngữ pháp. “Giới từ thật dễ bị lẫn lộn, nhưng có quy luật có thể tìm ra, giống như buổi sáng trưa tối dùng ‘in’, mấy giờ mấy khắc dùng ‘at’, còn có cụm từ cố định, be interested in, be used to, at school. . . . . .”

“Cậu bình thường đều ăn gì?” Nhất Nhất cắt ngang lời hắn chít chít oa oa .

“Hử?” Hắn ngẩn người, “Ăn cơm a.”

“Cơm gì?”

“Cơm gạo tẻ.”

Nói cũng nói vô ích ~~~“Vậy cậu đều ăn đồ ăn gì?”

“Đều ăn.”

Vẫn là nói vô ích ~~~ nhẫn nại tiếp tục hỏi: “Rau xanh? Thịt xương sườn? Củ cải? Cá?”

“Tớ đều ăn. Tớ không kiêng ăn.”

Nhất Nhất trừng lớn mắt nhìn hắn ba giây, tổng kết nói: “Cậu là người sao hoả.” Đúng, thân hình cao đều là người sao hoả, cô nhóc là người địa cầu, cho nên kiêng ăn cũng không có gì không đúng.

Cẩn Ngôn đối với lời nói nhảm của cô nhóc sớm đã tập mãi thành quen, nhìn chằm chằm vào sách tiếng Anh tiếp tục giảng. Nói vài phút nữa khép sách lại. “Kỳ thực tớ cảm thấy ngữ pháp không quan trọng như vậy, quan trọng là lượng từ vựng và luyện tập khẩu ngữ.”

“Không quan trọng vậy tại sao phải học? Còn phải thi.”

“Đây là điểm sai lầm giáo dục tiếng Anh tại Trung Quốc, luôn đem kiến thức ngữ pháp đặt ở vị trí quan trọng nhất, danh từ động từ giới từ lăn qua lộn lại lấy ra thi. Học sinh nước ngoài cũng không học như vậy, bọn họ tối chú trọng đến biểu đạt của khẩu ngữ.”

“Trẻ con nước ngoài sinh ra liền nói tiếng Anh. . . . . . Thầy giáo chúng ta nói ngữ pháp quan trọng thì nó liền quan trọng a.”

Ý, đổi tính rồi sao? Cẩn Ngôn cảm thấy mới mẻ a. “Bây giờ biết ngoan ngoãn rồi sao, nghe lời thầy giáo như vậy.”

“Cái gì mà biết ngoan ngoãn hả , tớ là một học trò ngoan! Cậu cho rằng cậu chỉ mỗi cậu là học sinh ngoan hử.”

“Đúng ~~~~” Kéo dài giọng nói phụ họa, “Cậu là học sinh ngoan, luôn đến trễ, lên lớp nói chuyện, ngủ gật trong lớp, chọc tức thầy cô, không biết trong lớp các cậu người bị thường xuyên đứng phạt là ai.”

“Đó là Đàm Vi!” Nhất Nhất liếc một cái xem thường, bưng lên nước cam ép uống sạch. “Tớ học thuộc từ mới, cậu đừng quấy rầy tớ.”

“Đợi lát nữa học thuộc lòng, trước luyện tập đối thoại tiếng Anh đã.”

“Thầy giáo chúng ta nói phải học thuộc từ vựng, nên nghe ai ? Cậu qua bên kia đọc sách, không cho phép nói chuyện.”

“Được, cậu học thuộc đi.” Cẩn Ngôn chịu thua , “Nửa giờ sau tớ gọi cậu.” Cách 2 phút quay đầu xem cô nhóc một lần. Không tệ, giơ sách lên cao nói lẩm bẩm. Lại nhìn, còn đang đọc nhẩm. Lại nhìn. . . . . . A, người chăm chỉ đọc thuộc lòng từ mới kia đã nằm nghiêng ra sofa gối đầu lên thành ghế nhắm mắt, sách tiếng Anh áp ở bên mặt.

“Nhất Nhất?” Hắn nhẹ nhàng đẩy cánh tay cô nhóc. Không động tĩnh, lại đẩy. Vẫn là không tỉnh lại, cái miệng chẹp chẹp hai cái, trên sách tiếng Anh còn dính vết nước miếng trong suốt. Cẩn Ngôn bất đắc dĩ cười, rút ra khăn giấy giúp cô nhóc nhẹ nhàng lau miệng.

Hình như cho tới bây giờ hắn chưa từng ở khoảng cách gần như thế nhìn ngắm cô nhóc. Lông mày có chút đậm, nhưng có vẻ khí khái. Lông mi không cong lắm, nhưng lại dài lại dày giống hai hàng răng lược. Nếu mở hai mắt ra, là có thể nhìn thấy một đôi mắt trực tính trắng đen rõ ràng, hai con ngươi quay tròn chuyển động, đảo một vòng là nảy sinh ra một chủ ý. Cái mũi không cao, chóp mũi hếch lên, trên mũi còn chấm vài nốt tàn nhang nhỏ, có vẻ hoạt bát đáng yêu. Cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng hơi hơi chu ra, không còn bộ dáng lúc bình thường chỉ biết nhe răng cứ mở miệng ra là mắng hắn, hắn thật muốn. . . . . . muốn hôn. . . . . . Cẩn Ngôn bị cái ý niệm đột nhiên toát ra đó làm hết hồn, lúc này mới phát hiện ngón tay mình đặt tại trên môi cô nhóc.

. . . . . . Không sao không sao. . . . . . Làm một lần tiểu nhân không có việc gì đâu há? Liếc một vòng bốn phía xung quanh cẩn thận, ngoài cửa ngoài cửa sổ cũng không có người. Trái tim “ tùng tùng tùng” đập như gõ trống, hắn đè lại trước ngực hít sâu một hơi, chậm rãi… chậm rãi cúi người xuống đến gần cô nhóc. . . . . . Hôn rồi! Nói không nên lời là có tư vị gì, đầu óc trống rỗng. Lại hôn lần nữa thử xem. Chậm rãi chậm rãi lại hôn lên. . . . . . Lần này dừng trên đôi môi cô nhóc lâu hơn một chút, uhm, hình như là ngọt. “Hắc hắc ~~~” Người bị hôn phát ra tiếng cười. “Làm chi vậy.” Nhất Nhất đối với khuôn mặt đối diện đang rất gần cô nhóc tỏ vẻ bất mãn.

“Cậu vừa mới cười.” Cẩn Ngôn cúi đầu thanh âm thật nhỏ.

“Đã cười ư? Tớ vừa mới mơ được ăn kem cốc, thực ngọt. . . . . . Đều tại cậu, dựa gần như vậy làm gì chứa, hại tớ tỉnh giấc !”

“Uhm.”

“Cậu đền tớ kem cốc đi.”

“Uhm.”

Có vấn đề! Rõ ràng là thái độ trốn tránh, làm cho Nhất Nhất sinh ra nghi ngờ. “Cậu cúi đầu làm gì hả, làm việc gì sai rồi?”

“Không có.”

“Còn nói không có, mặt cậu đều đỏ hết lên kìa.” Ánh mắt đảo qua trên bàn một cái, chỉ vào hắn kêu to, “Oh ~~~ tớ nói mà, cậu đã làm sai chuyện còn không thừa nhận!”

Bị phát hiện ?! Tim đập bắt đầu đình công. “Cậu uống nước ép cam của tớ, cậu thừa dịp tớ đang ngủ trộm uống!” Cô nhóc chỉ vào chiếc cốc không trên bàn bi thương muôn phần, “Cậu sao có thể như vậy a, muốn uống tự mình đi pha không được sao, sao lại uống của tớ !”

. . . . . . Tim đập khởi công lại. “Tớ làm lại cho cậu cốc khác.” Cầm cái cốc giống như trốn chạy nhằm phía phòng bếp lao đi. Quả cam tươi ngon được bỏ vào máy ép nước trái cây, chất lỏng màu cam bên trong máy cuồn cuộn sóng sánh chuyển động, trái tim đập loạn xạ điên cuồng của Cẩn Ngôn rốt cục đã chậm rãi bình tĩnh trở lại, vừa rồi hù chết hắn . . . . . . Bưng cái cốc đang định đi ra ngoài, đột nhiên nhớ tới một sự kiện: Cốc nước cam đó rõ ràng là chính cô nhóc trước khi ngủ đã uống một hơi sạch banh.