Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 1: Đây nhất định là âm mưu




dịch: mafia777

***

Trăng tròn nhô lên cao, ánh trăng nhu hòa trong sáng buông xuống, giống như trải lên mặt đất một tầng sương trắng, làm vẻ đẹp càng thêm mông lung.

Một cơn gió đêm mát lạnh cuối hạ phất qua, làm lá cây vang sào sạt, đánh vỡ sự thanh tịnh ánh trăng mang đến.

Ở ngoại ô phía nam thành Dương Châu ở có một thôn nhỏ tên là Mai thôn, vị trí hẻo lánh, trong thôn cũng chỉ có chừng một trăm hộ.

Lúc này thời gian đã là canh hai, bốn phía có vẻ vô cùng an tĩnh, ngẫu nhiên chỉ nghe thấy hai tiếng ếch kêu ngoài đồng ruộng.

Nhưng ở cuối thôn, vẫn có một hộ đèn đuốc sáng trưng, trên mái hiên trước cửa treo hai chiếc đèn lồng lớn màu đỏ thẫm, hai bên cái cửa gỗ cũ nát do gió lùa đang khép chặt, được dán hai hàng câu đối đám cưới bằng vải đỏ.

Nhà trước vô cùng đơn sơ, bàn thấp không trọn vẹn, cuốc thì rỉ sét, giường gỗ cũ nát, tuy nhiên trong nhà ngược lại tốt hơn nhiều so với nhà trước, một chiếc giường lớn hoàn toàn mới, một tủ quần áo mới làm màu đỏ, không chỉ như thế, đồ dùng trên giường như gối đầu, chăn đệm, màn... đều là mới tinh, nếu không phải nhìn thấy nhà trước, thật đúng là tưởng rằng đây là một gia đình khá giả.

Lúc này, trên giường có một nữ tử mặc váy dài màu đỏ đang ngồi, bởi vì đầu nàng đội một chiếc khăn voan đỏ, vì vậy không nhìn được mặt của nàng, nhưng dáng người thì rất lả lướt gợi cảm.

Nến đỏ bên cửa sổ bập bùng rung động, nhưng lại có vẻ càng chói tai.

Rất rõ ràng, gia đình này hôm nay có hỉ sự.

Thơ cổ có câu, hạn lâu gặp mưa rào, tha hương ngộ cố tri, đêm động phòng hoa chúc, khi tên đề bảng vàng.

Nhưng trong đêm động phòng hoa chúc, một trong bốn hỉ sự của nhân sinh, lại chỉ có một mình tân nương cô đơn một thân một mình ngồi ở bên giường, chỉ nghe tiếng động của nến đỏ tạo ra, không có âm thanh mừng vui của khuê phòng.

Quả thật là làm người ta tò mò nha!

Trong lúc đó, bên ngoài cuồng phong gào thét, mây đen dầy đặc, sấm sét vang dội, từng tia chớp mãnh liệt như muốn xé rách cả màn đêm.

Cách cách!

Lộc cộc!

Chỉ một thoáng, mưa rào đổ xuống, cát đá tung bay.

Hai chiếc đèn lồng trước cửa tắt trong nháy mắt, đung đưa mãnh liệt, ánh nến trong nhà cũng lắc lư không ngừng, tựa như đang thoi thóp.

Qua một hồi lâu, chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

Lại nghe ngoài phòng có người hô:"Hàn gia tiểu nương tử, nhanh mở cửa nhanh mở cửa, xảy ra chuyện lớn."

Tân nương ngồi hồi lâu, nghe tiếng kêu to ngoài phòng, vội vàng đứng dậy, nhấc chiếc khăn voan đỏ lên, có thể thấy dưới tấm khăn voan là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, ước chừng 25~26 tuổi, mặt nga mi hạnh, đôi mắt lấp lánh, da trắng mềm như tuyết, hai má hây hây, một chút phong tình giấu giữa lông mày, như ẩn như hiện, càng lộ ra vẻ kiều diễm động lòng người, eo nhỏ nhắn duyên dáng, dáng người cao gầy thon thả, lả lướt bay bổng, quả nhiên là một đại mỹ nhân.

Két…!

Tân nương mở cửa phòng ra, chỉ thấy ngoài phòng có một người đang đứng, ăn mặc kiểu nông phu, người này nhìn thấy tân nương, bất giác sửng sốt, mặc dù đã từng gặp, nhưng trong lòng vẫn tự cảm thán, thế gian này lại có nữ tử xinh đẹp như thế.

"Dương Nhị thúc, sao thúc lại tới đây? Tiểu Nghệ đâu rồi? Chàng ấy không phải ở cùng một chỗ với các thúc sao?

Tân nương ngược lại không chú ý tới người này thất thần, nhìn xung quanh ngoài cửa, lòng đầy lo lắng mở miệng hỏi.

Người đàn ông trung niên được gọi là Dương Nhị thúc ngẩn ra, phục hồi lại tinh thần, trên mặt vừa lộ vẻ áy náy, lại vừa lo lắng nói:"Tiểu nương tử không xong rồi, Tiểu Nghệ nó... nó..."

Tân nương mơ hồ cảm thấy có chút không ổn, vội vàng hỏi:"Tiểu Nghệ chàng ấy làm sao?"

"Tiểu Nghệ và Hàn đại ca bị sét đánh rồi."

"Cái gì?"

"Chúng ta vẫn đang ở tửu quán phía trước chúc mừng Tiểu Nghệ, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng sét, Tiểu Nghệ và Hàn huynh không yên lòng về cô, vì vậy chúng ta liền tan tiệc về sớm, kết quả trên đường trở về, đột nhiên một tia chớp đánh xuống"

Lời còn chưa dứt, mấy đạo tia chớp lại đánh thẳng xuống, lại là một trận sấm rung đất chuyển, dường như báo hiệu có chuyện không tốt đã xảy ra.





Chỉ trong một đêm, gia đình này đã xảy ra biến đổi to lớn, đèn lồng màu đỏ được gỡ xuống, treo lên vải trắng, câu đối đám cưới cũng đổi lại thành câu đối đám tang, tân nương cũng bỏ đi áo cưới tân nương, mặc vào tang phục, không khí vui sướng lập tức biến thành đau buồn, tiếng cười vui vẻ, cũng biến thành tiếng khóc thê thảm.

Đại hỉ biến thành đại bi, chỉ trách thế sự vô thường a!

Rất nhanh, việc này liền truyền ra khắp cả thôn.

Các thôn dân không khỏi nghị luận sôi trào.

"Ôi, Hàn đại ca thật đúng là một người số khổ nha, vợ trước sinh hạ Tiểu Nghệ xong liền ra đi, để lại hai phụ tử bọn họ sống nương tựa lẫn nhau, ông ấy vừa làm cha vừa làm mẹ, thật vất vả nuôi lớn tiểu Nghệ, hiện giờ mắt thấy Tiểu Nghệ sắp thành gia lập nghiệp rồi, nào biết được"

"Ai nói không phải, ông trời thật đúng là đui mù mà, Hàn đại ca là người tốt như vậy, sao mà số cứ khổ như thế, ngược lại những kẻ xấu cứ sống đầy ra, thật sự là không công bằng mà."

"Bất quá tiểu Nghệ có thể còn sống, đã là vạn hạnh trong bất hạnh, cuối cùng cũng để lại cho Hàn gia một dòng độc đinh.

"Hiện tại tiểu Nghệ vẫn còn đang hôn mê, sinh tử chưa biết a!"

"Các ngươi nói xem, chuyện này cũng thật là tà môn mà, Mai thôn chúng ta hơn một trăm năm nay, chưa bao giờ từng xuất hiện việc thôn dân bị sét đánh trúng, hơn nữa ta nghe chồng ta nói, lúc ấy Tiểu Nghệ uống có chút nhiều, là Hàn đại ca dìu nó về, một tia sét kia đánh xuống vào người bọn họ, nhưng Tiểu Nghệ ngoại trừ hôn mê ra, thì toàn thân không sao cả, mà Hàn đại ca lại..."

"Ta thấy là, đây đều là do tân nương tử kia mang tới đấy."

"Chỉ giáo cho?"

"Các ngươi nhìn bộ dáng tân nương tử kia giống hồ ly tinh không, vừa thấy liền biết không phải là nữ nhân tốt lành gì."

"Ta thấy nàng chính là một ngôi sao tai họa, nàng vừa tới thì đã xảy chuyện tà môn này."

Lời đồn đại nhảm nhí này, càng truyền càng thịnh, càng truyền càng tà. Sự thương tâm, thông cảm ban đầu liền biến thành hả hê, ghen ghét khi người gặp họa. Loại ngôn luận ngu muội về thần quỷ này, tựa hồ vẫn mãi truyền đến thế kỷ 21, đơn giản mà nói, chính là sự diễn biến của hâm mộ, ghen tị, hận thù.

Thật đáng buồn a!





Có câu cửa miệng, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Trận mưa tầm tã này rơi ba ngày ba đêm, một chút cũng không ngừng lại.

Mãi đến ngày thứ tư, mây đen tán đi, bầu trời mới dần dần trong sáng, toàn bộ thôn trang giống như được gột rửa một lần, ánh mặt trời chiếu xuống, thủy quang lăn tăn, rất là xinh đẹp.

Đến giữa trưa, chỉ thấy ba bốn thôn phu vừa đi vừa nói, bước vào Hàn gia, trong tay còn cầm một ít đồ ăn.

"Hàn đại ca khi còn sống đối đãi với mấy người chúng ta cũng không tệ, hiện giờ ông ấy đi rồi, để lại hai vợ chồng trẻ Tiểu Nghệ thôi, chúng ta cũng không thể cứ vậy mặc kệ."

"Đó là đương nhiên."

"Trước tiên đừng nói nhiều nữa, chúng ta hay là chuẩn bị hậu sự cho Hàn đại ca tốt trước đã."

"Đúng rồi, quan tài làm xong chưa?"

"Đã làm xong rồi, buổi chiều liền có thể nhập quan."

"Vậy là tốt rồi. Ài, chỉ là Tiểu Nghệ bây giờ còn."

Nhưng vừa mới đến nhà ngoài, chợt nghe thấy từ nhà trong có tiếng hét lớn:"Cô đừng chạm vào tôi, trước đừng chạm vào tôi, OK?"

"Là tiếng của tiểu Nghệ."

"Tiểu Nghệ tỉnh rồi."

Mấy thôn phu đều vui vẻ, bước nhanh vào trước cửa, chỉ thấy trong phòng có một thiếu niên 16~17 tuổi đang giơ cao hai tay, vẻ mặt đầy kinh ngạc, mà nữ nhân mặc đồ trắng đối diện hắn, đúng là tân nương kia, không biết làm sao nhìn thiếu niên nói:"Tiểu Nghệ, chàng làm sao vậy?"

"Ai là tiểu Nghệ, tôi đã nói tôi không phải Tiểu Nghệ rồi."

Thiếu niên chỉ vào thiếu phụ kia, chợt vừa cười vừa nói:"Ahh, tôi biết rồi, đây nhất định là âm mưu, hừ, tôi nói này mỹ nữ, phiền cô chuyên nghiệp hơn chút được không, cô ăn mặc bảo thủ như vậy, còn đi gạt người thế nào nha, hay để tôi đến dạy cô đi, trước tiên xé cái cổ áo thành hình chữ V, lộ cái rãnh mương sóng sánh ra, nhìn tiền vốn của cô cũng ngon lành đấy. Ah, giảm thêm 4~5 phân váy dài đi, như vậy ít nhất có thể phân tán lực chú ý của nam nhân, đương nhiên, đối với tôi mà nói, nhìn thì cứ nhìn thôi, nhưng hoàn toàn vô dụng, cô hãy trở về luyện tập thêm thêm đi."

Một thôn phu trước cửa kinh ngạc nói:"Tiểu Nghệ, ngươi?

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn thôn phu đứng đầy trước cửa, ha hả nói:"Các người thật đúng là hạ đủ tiền vốn nha, những diễn viên này là từ đâu mời tới, ah, tôi biết rồi, nhất định là tên khốn Peter Zhu kia cố ý sắp xếp để đùa giỡn tôi phải không, khà khà, đây quả thực là vở kịch tồi mà."

Diễn viên? Peter Zhu? Nữ nhân cùng những thôn phu kia nghe vậy đều không hiểu ra sao, đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn thiếu niên này.

"Ahh...!"

Bỗng nhiên, thiếu niên kia hai tay ôm lấy mảnh vải trắng trên đầu, thống khổ kêu to một tiếng, chỉ cảm thấy vô số hình ảnh tràn vào trong óc, tựa như bị nhân cách phân liệt vậy, rất nhiều thứ nguyên bản không thuộc về hắn điên cuồng chen vào đầu hắn, hai mắt hắn lộ ra vẻ sợ hãi, kịch liệt lắc lắc đầu:"Không có khả năng, không có khả năng, đây tuyệt đối không có khả năng."

Hắn dùng tay ôm đầu, nghiêng ngả lảo đảo đi ra ngoài cửa.

"Phu quân."

Nữ nhân kia vội vàng tiến tới, có khả năng vì nàng nhìn thấy ngoài cửa có không ít thôn dân đang đứng, cho nên khá chú ý xưng hô của mình.

Nhưng một tiếng phu quân này, lại làm cho thiếu niên giận tím mặt nói:"Fuck! Mỹ nữ, cô thật sự là càng kêu càng tà dị mà, cái gì mà phu quân, lão tử là người theo chủ nghĩa độc thân, ở đâu ra lão bà, đều là một đám bệnh tâm thần.

Thiếu niên càng nói càng giận, không khỏi bắt đầu mắng to, sắc mặt dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu, đẩy mạnh hai thôn phu đứng trước cửa, hai thôn phu kia nhất thời không chú ý, bị thiếu niên đẩy lảo đảo ra sau vài bước.

"Ahh...!"

Thiếu niên đột nhiên cuồng loạn hét to một tiếng, rồi tựa như phát điên chạy ra ngoài.

"Phu quân..."

"Tiểu nương tử, cô đừng có gấp, để ta giúp cô đuổi theo."