Thanh Quan

Chương 117-118: Chiêu bài con gái ​



Tần Mục cảm nhận được đau đớn trong lòng của Chu Tiểu Mai, vỗ nhè nhẹ bàn tay nhỏ nhắn của mình. Nói xong chuyện này Tần Mục lâm vào trầm mặc.

Gió núi thổi bay tóc dài của Chu Tiểu Mai, nữ nhân này chịu khổ quá nhiều, lẳng lặng nhìn qua gương mặt Tần Mục, đột nhiên lộ ra nụ cười dí dỏm. Nàng xuất kỳ bất ý ôm lấy mặt Tần Mục, mang cặp môi đỏ hồng ấn lên môi của hắn.

Gió núi hơi lạnh, Tần Mục cũng mở lòng. Hôn trả Chu Tiểu Mai tới khi nàng thở không nổi.

- Tần Mục, anh nhất định phải đi tiếp, phải làm đại quan đấy.

Chu Tiểu Mai lau nước mắt, nhìn qua Tần Mục kêu lên. Nhìn thấy Tần Mục kiên định gật gật đầu, Chu Tiểu Mai tươi cười chạy xuống núi, cứ như vậy rời khỏi tầm mắt của Tần Mục.

Vài ngày sau Tần Mục sửa sang nội tâm, chính thức đi làm. Lúc này huyện ủy bổ nhiệm đã xuống, Tần Mục sẽ làm quyền chủ tịch Miếu Trấn, kiêm phó bí thư đảng ủy trấn.

Ngủ đông hai tháng, Tần Mục vừa ra tay là hạ gục cục trưởng cục công an huyện, Lưu Đại Hữu thành công thượng vị. Tuy chuyện này tràn ngập khúc triết ngẫu nhiên và hí kịch, nhưng mà chính đàn huyện Tây Bình đã không có người nào dám xem nhẹ Tần Mục, cũng không ai cho rằng Tần Mục hai mươi mốt tuổi là lắng thanh đầu điên khùng xông thẳng về phía trước, thanh niên này tràn ngập trí tuệ chính trị, không bao nhiêu người dám xem nhẹ.

Tần Mục cảm giác từng ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, sau khi hắn lên đài đã tuyên bố chính lệnh, phải đánh thẳng vào các cửa hàng không có giấy chứng nhận kinh doanh, cũng mời những đại diện kinh doanh nổi bật trong trấn đi tới dự. Trong lòng Tần Mục hiểu rõ ràng, những người làm ăn này hoặc nhiều hoặc ít có liên hệ với sản nghiệp màu, chắn không bằng sơ, đây chính là mạch suy nghĩ chính yếu của hắn.

Trong phòng hợp của trấn ngồi đầy người. Bí thư đảng ủy trấn Trác Đại Trung, quyền chủ tịch trấn kiêm phó bí thư đảng ủy Tần Mục chủ trì hội nghị lần này, các thưởng ủy dự thính. Danh tiếng của Tần Mục chính kính, Trác Đại Trung tự nhiên sẽ không đi tìm rủi ro, tạm thời co rút cánh chim lại, bình bình đạm đạm nói vài lời, sau đó giao hội nghị cho Tần Mục.

Tần Mục tiếp nhận micro, không có lập tức nói chuyện, hắn nhìn qua hơn ba mươi người làm ăn của Miếu Trấn ở đây. Lưu Đan cũng ở trong đó, chuyện của Tôn Đại Thành nàng không có trộn vào, hơn nữa chủ động giao quyển sách ra, cũng nói rõ chính mình oan uổng Tần Mục là bị bọn thủ hạ Tôn Đại Thành bức hiếp. Trải qua điều tra và chứng nhận cùng lời chứng của Tần Mục, ngành tư pháp quyết định miễn truy cứu, cũng làm Lưu Đan nhìn Tần Mục với ánh mắt khác thường.

Tần Mục nhìn qua mọi người ở đây, nhớ rõ diện mạo của bọn họ trong lòng, mới mở miệng nói, hắn nhìn qua bản thảo, nói ra:

- Hôm nay cũng không cần bản thảo, chỉ nói chuyện thực tế.

Toàn bộ người dự hợp đều nhìn chằm chằm vào Tần Mục, không cần bản thảo thì trong bụng phải có thật nhiều tri thức thực tế. Trác Đại Trung cũng giương mắt nhìn qua Tần Mục, đang suy nghĩ thật nhiều.

Tần Mục hành văn rất tốt, hắn trước khi trọng sinh, các bản thảo đều là do bản thân mình viết. Hiện tại tuy hắn bỏ bản thảo đi, nhưng mà mạch suy nghĩ đại khái hắn vẫn biết rõ ràng.

- Miếu Trấn, tại sao có cái tên này?

Khúc dạo đầu của Tần Mục khiến cho mọi người cảm thấy hứng thú, hắn cười một chút, nói:

- Tôi đã lật xem huyện chí, cái tên Miếu Trấn này thật sự rất đáng chú ý, có thể ngược dòng tìm hiểu đến Đường triều.

Tần Mục chậm rãi mang nội dung trong huyện chí nói từ từ.

Mọi người có chút sờ không được ý nghĩ, Tần Mục đang hợp hay nói lịch sử?

Nói tới chuyện Đường triều, Tần Mục lại bắt đầu nói tới đời Thanh gần nhất. Người chung quanh có chút không kiên nhẫnà ngay cả Trác Đại Trung cũng cảm thấy phiền chán.

Nói tới đoạn lịch sử này cũng mất hết mười phút, Tần Mục nhìn bốn phía chung quanh, chậm rãi nói ra:

- Khả năng mọi người cảm thấy những chuyện tôi nói qua không liên quan, hiện tại tất cả mọi người nhìn xem, nói những chuyện lịch sử này chính là cho chúng ta nhớ lại mà thôi.

Giọng của Tần Mục tăng cao hơn vài lần, giương giọng quát:

- Nhưng mà tôi muốn nói cho các vị biết, lịch sử thế hệ trước của chúng ta chưa từng có chuyện mượn danh của người khác phát triển, Miếu Trấn của chúng ta lúc nào mới có thể khí khái hùng hồn nói ra cái tên của mình?

Những lời này nghe rất nạng, ngụ ý cũng phi thường minh xác, trực chỉ loại chuyện làm giả của Miếu Trấn. Đám đại biểu chung quanh thấy Tần Mục bất thình lình tức giận thì chấn động, nhao nhao ngồi xuống, không còn cảm giác không yên lòng. Tần âm nhân, tần xú, hai cái tên này nương thao chuyện Tôn Hữu Lợi xuống ngựa mà vang vọng cả Miếu Trấn, cũng không phải là mao đầu tiểu tử đơn giản như thế.

Tần Mục rống to lên, ngữ điệu của hắn chậm lại, thò tay có chỉ vào một đại biểu, người nọ ngượng ngập cười lên. Tay của Tần Mục xoa bóp trên không trung, cười nói:

- Chu Lão Cửu, ngồi xuống ngồi xuống, chúng ta bây giờ mở hội nghị nghiên cứu, cũng không phải phê phán, không cần khẩn trương như vậy.

Chu Lão Cửu nghe Tần Mục nói thì ngượng ngùng cười lên, hai tay đặt ở trên đùi, bộ dáng ngoan ngoãn.

- Lão Cửu lão Cửu, cha mẹ anh không có nhìn lầm, trong ngành sản xuất rượu này anh xem như có tay nghề cao nhất trong Miếu Trấn này.

Ngón tay của Tần Mục gõ nhẹ lên mặt bàn.

- Nhưng mà những rượu anh nhưỡng ra, chỉ cần các lão gia thiếu gia của Miếu Trấn này nhấm nháp thì có chút không quá phúc hậu, ánh mắt cũng quá thiển cận rồi!

Tần Mục không có chỉ rõ động tác sau lưng của Chu Lão Cửu, chuyện này hiểu ngầm với nhau là được. Lần này đả kích không có đánh lên người Chu Lão Cửu, nguyên nhân chủ yếu hắn ở đây chính là do nhà máy nhưỡng rượu nhỏ của Chu Lão Cửu, ở huyện Tây Bình vẫn có danh tiếng nhất định, còn tạo ra không ít lợi nhuận.

Sắc mặt Chu Lão Cửu nghe lời của Tần Mục nói thì trở nên đỏ bừng, muốn giải thích vài câu nhưng không biết nên nói cái gì cho phải. Hai cánh tay càng không ngừng xoa xoa đùi, trái tim đập mạnh.

Tần Mục đứng lên, từ mặt bàn cầm ra văn kiện dày đặc, từ bên trong rút ra một phần, lại đưa tới trước mặt Chu Lão Cửu, nói ra:

- Tôi có chút đề nghị nhỏ với nhà máy rượu của anh, tất cả đều ghi ở phía trên. Tôi biết rõ anh đọc sách vài năm, chữ của tôi ghi ở trên rất trắng, có ý kiến gì có thể tùy thời tới đây tìm tôi.

Chu Lão Cửu xem mấy lần, đã bị đề nghị của Tần Mục hấp dẫn, cũng không có nghe Tần Mục nói cái gì, chỉ gật đầu.

Tần Mục cười nói:

- Đồ vật này nên quay về mà xem, hiện tại đang họp, anh nên nghe ý kiến thì hơn.

Chu Lão Cửu liên tục không ngừng nhét vài trang giấy này vào trong áo, một tay giữ chặt cái túi, không còn buông tay ra nữa.

Tần Mục lại chọn ra mấy xí nghiệp nhỏ trong trấn, phân biệt cho bọn họ một phần đề nghị. Hắn chọn lựa năm sáu xí nghiệp nhỏ lại rất chú ý, phải là kẻ thành thật trong mắt người chung quanh, hơn nữa chỗ thứ sản xuất phải có danh tiếng không tệ. Về phần những của hàng nhỏ thường xuyên làm giả làm nhái theo, Tần Mục chuẩn bị một phần khác.

Lưu Đan cũng đạt được một phần đề nghị của Tần Mục, phía trên trình bày rõ cửa hàng bán lẻ phải chú ý vệ sinh, thái độ phục vụ vân...vân. Miếu Trấn là đại trấn, phiên chợ của Miếu Trấn có năm ngày mười ngày, người lưu thông rất lớn, cho nên Tần Mục đề nghị dùng cách lưu khách cũ, hấp dẫn khách hàng làm mạch suy nghĩ chủ yếu.

Lại ngẩng đầu lên, Lưu Đan nhìn qua ánh mắt Tần Mục cũng có chút bội phục, nhìn qua tân chủ tịch trấn đang nói chậm rãi, Lưu Đan nhìn xa xăm, nghĩ đến đêm hôm đó, nhớ tới ánh mắt bình tĩnh mà sâu sắc của Tần Mục.

Thời điểm này Tần Mục đã chuyển qua đám thương nhân khác, hắn cầm theo một phần báo cáo, chậm rãi nói ra:

- Về phần các vị còn lại, tôi có mọt tin tức nói cho mọi người biết, cục công thương của huyện chuẩn bị thành lập một chấp pháp đội đặc thù, chuyên môn đả kích những nơi kinh doanh không giấy chứng nhận, làm hàng giả, cân thiếu. Tôi ở đây có một phần danh sách, đây là do Cố phó cục trưởng cục công thương đưa tới. Miếu Trấn là đối tượng trọng điểm của cục công thương, cái tên phía sau mọi người nhìn đi, thực sự rất muốn hỏi một câu, Miếu Trấn chúng ta là như thế nào? Miếu Trấn như thế nào?

Tần Mục vỗ mạnh lên bàn một cái, thân thể có chút nghiêng về phía trước, đem miệng kề sát microphone, lớn tiếng nói:

- Tôi cam đoan với cục công thương, Miếu Trấn không có tình huống làm hại khách hàng, chỉ do những ngươi này quản lý có lỗ hỏng, rất nhanh sẽ điều chỉnh tốt. Danh sách trên tay của tôi, nếu ai có hứng thú có thể cầm đi tham khảo một chút. Ba ngày sau đó tôi sẽ đích thân đi tới các nơi, nếu còn nghe được không ít lời khó nghe về Miếu Trấn cua chúng ta, vậy đừng trách Tần Mục tôi tuổi trẻ không hiểu chuyện.

Tần Mục nói ra lời này rất âm trầm, khiến cho Trác Đại Trung cũng kìm lòng không được run rẩy một ít. Hắn hơi than nhẹ một tiếng, danh tiếng của Tần Mục không thể áp chế được rồi.

Sau hội nghị lần này, Chu Lão Cửu cùng Lưu Đan không có đi, Tần Mục thấy thế thì bảo hai người bọn họ vào trong phòng của mình. Chu Lão Cửu nghe Tần Mục nói những đề nghị này, Tần Mục không sợ người khác hỏi cẩn thận, hắn cũng cởi bỏ không ít nghi hoặc cho Chu Lão Cửu. Đợi đến lúc Chu Lão Cửu thiên ân vạn tạ rời đi, Tần Mục vỗ bả vai hắn nói ra:

- Lão Cửu, hy vọng trong thời gian năm mười năm sau, tôi đi tới các nơi khác trong cả nước nghe được thương hiệu rượu của anh!

Tần Mục nói chân tình, Chu Lão Cửu vỗ ngực cam đoan, không bao giờ làm những loại hàng nhái hàng giả nữa, con mắt Tần Mục trừng lên, tức giận nói:

- Sau này trở về nên suy nghĩ thật tốt cho tôi, lúc nào anh còn làm những đồ vật đó thì phải nhớ lời của tôi.

Đợi đến lúc Chu Lão Cửu vừa đi, Lưu Đan liền câu nệ, hai tay quấn quít góc áo của mình, sắc mặt đỏ bừng không biết nên nói cái gì cho phải.

- Lưu lão bản a.

Tần Mục bộ dạng giải quyết việc chung, cười nói:

- Cô có nghi vấn gì cứ việc nói.

Lưu Đan là mỹ nhân trong mười dặm tám dặm của Miếu Trấn công nhận, lại mở cửa hàng bán lẻ vài năm, hơn hai mươi tuổi, trên mặt trang điểm mỏng, có một khí chất thanh thuần xinh đẹp, lại không phải gương mặt trang điểm dầy ngày đó. Một nốt ruồi mỹ nhân, vẻ tinh khiết và vũ mị này tăng thêm vài lần. Có chút bối rối và mờ mịt nhìn qua Tần Mục, lại nhanh chóng cúi đàu xuống, nhìn qua mũi chân của mình.

Tần Mục cười cười, nhìn qua bộ dáng của Lưu Đan mười phần ngượng ngùng là vì chuyện ngày hôm đó, nhưng mà da mặt của nàng mỏng, không biết nên nói như thế nào. Tần Mục nhìn thấy hai chân dài của Lưu Đan thì nội tâm rung động, ngày đó tuy nhìn thoáng qua, đùi của Lưu Đan trắng nõn mà khỏe mạnh vẫn lưu ấn tượng trong lòng Tần Mục.

Cảm giác tâm thần không đúng, Tần Mục vội vàng thu liễm tâm tư, ho khan một cái, chăm chú nói ra:

- Lưu lão bản, tôi biết rõ cô lưu lại là vì cái gì. Tôi cảm thấy chuyện đó nên cho nó qua đi, cô cũng thân bất do kỷ. Sau này chúng ta không đề cập chuyện này, được chứ?

Lưu Đan không nghĩ tới Tần Mục lại hào phóng như vậy, vội vàng gật đầu. Tần Mục hỏi thẳng nàng chuyện gì, Lưu Đan cũng không đáp lời, bối rối chạy đi.

Tần Mục cười một tiếng, từ trong ngăn kéo lấy giấy bút ra, chuẩn bị cảm xúc công tác, viết lên trên giấy.

Luận tư chủ nghĩa tư bản đối với chủ nghĩa xã hội khoa học có ảnh hưởng sâu sắc- Chủ nghĩa xã hội khoa học của Liên Bang Xô Viết là lộ trình của chúng ta.

Tần Mục nhớ rõ rành mạch, còn hơn một năm nữa Liên Bang Xô Viết sẽ giải thể. Về nguyên nhân giải thể trên quốc tế còn nhiều giả thuyết phân vân, không có thuyết pháp nào được xem như chính xác nhất. Nhưng mà đại quốc vô sản như Liên Bang Xô Viết cứ như vậy lặng lẽ giải thể đi, lại sinh ra đại phong bạo trong Trung Quốc, phe bảo thủ và cải cách đều kiên định ý kiến của mình, nhao nhao hỗn loạn một thời gian thật dài.

Viết mấy hàng chữ này, Tần Mục đứng dậy, hắn hút điếu thuốc và nhìn ra ngoài cửa. Mùa thu hoạch đã qua, mùa đông sắp tiến tới, hắn đi tới thời đại này sắp một năm rồi.

Nghĩ tới một năm này biến hóa đã qua, khóe miệng của Tần Mục hiện ra nụ cười vui vẻ, thò tay ra chà lau chút tro bụi dính trên thành cửa sổ.

Thời điểm này điện thoại vang lên, Tần Mục nghe xong chính là giọng của Bạch Quang Lượng. Tần Mục đến nhà hắn chúc mừng Bạch Nhược Hàm bồi dưỡng hoàn tất. Thì ra Lưu Đại Hữu tiến giai nhập thường, đã khiến hội nghị thường ủy biến hóa. Bằng vào sự kiện phong bạo lần này, Bạch Quang Lượng thừa cơ đạt được hai gã thường ủy ủng hộ. Hội nghị thường ủy do Quý Thu một mình độc đại đã không trở về. Bạch Quang Lượng và hai thường ủy kia chiếm chín người và ba phiếu thường ủy, cộng thêm Khổng Kiến Quốc ngay thẳng, nếu như Bạch Quang Lượng có thể đạt được Lưu Đại Hữu ủng hộ thì số phiếu sẽ an ổn áp Quý Thu một đầu. Tuy Lưu Đại Hữu cùng Tần Mục quan hệ ăn ý, nhưng mà Bạch Quang Lượng không có tiếp xúc quá sâu. Bạch Quang Lượng liền mượn cơ hội này đưa đây, chủ động tìm tới Tần Mục, xem phải chăng có thể đạt được Lưu Đại Hữu ủng hộ. Đây là cơ hội Bạch Quang Lượng chiếm thượng phong, nếu không hắn cũng không đánh ra chiêu bài "Con gái".

Trong lúc này tâm tư Tần Mục phi thường rõ ràng, hắn cúp điện thoại, suy nghĩ trong chốc lát, liền gọi Trác Đại Trung tới, bảo hắn đi về huyện.

Nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp của Tần Mục, hai mắt Trác Đại Trung thâm thúy, không biết đang suy nghĩ mấy chuyện gì.

Tần Mục không có sử dụng xe Jeep phân phối cho chủ tịch trấn, hắn ngồi xe bus tới, làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn, Lưu Đan cũng trên xe. Nhìn qua chỗ Lưu Đan có chỗ trống, Tần Mục cười một tiếng, bảo Lưu Đan ngồi vào bên trong, mình ngồi bên cạnh nàng.

Từ Miếu Trấn đến huyện Tây Bình phải ngồi xe bus hơn một tiếng đồng hồ. Xe bus khởi động trong chốc lát, Tần Mục hai tay khoanh trước ngực, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, hắn ngồi bên cạnh Lưu Đan cho nên khẩn trương trong lòng buông lỏng không ít.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.