Thanh Quan

Chương 818-819: Phong Ba Hai Nữ Giao Phong



Mấy bác sĩ nói cái gì cũng không cầm, trông coi lão thủ trưởng mà nhận hối lộ, là cháu trai lão thủ trưởng hối lộ, đây là chuyện gì?

- Thằng ranh con, đừng mang dáng vẻ quan trường phóng bên cạnh lão già này.

Lão gia tử ngồi thẳng trừng mắt.

- Cháu không có mà!

Tần Mục vô tội nói ra: 

- Phát tiền lương cho mấy bác sĩ giúp chú ý dinh dưỡng cho gia gia hợp lý, không phải cháu trai phải làm sao?

Đây là lời bịa đặt trắng trợn thuần túy, lão gia tử phải chú ý dinh dưỡng và đồ ăn hợp lý, đây là tiền quốc gia cung cấp, còn cần Tần Mục phí tâm tư sao? Nhìn thấy bóng lưng Tần Mục chạy đi thì lão gia tử suy tư cả buổi, đột nhiên cười rộ lên, khoát tay với mấy bác sĩ: 

- Cháu tôi cho thì yên tâm nhận đi, thằng ranh con, tiểu kim khố tôi còn nhìn đỏ mắt.

Tần Mục gặp mặt Lý Trung Nguyên xong lại lái xe rời khỏi đại viện Tần gia. Lý Trung Nguyên tâm tư bất ổn, sau khi đại viện Tần gia biến mất sau kính xe, hắn mới lau mồ hôi cười khổ.

- Lão gia tử uy thế không mất.

Tần Mục không có tiếp lời của hắn, mà là vừa lái xe vừa cười nói:

- Lão Lý ah, sau này quay về có tính toán gì không?

Lý Trung Nguyên sững sờ, hai cánh tay không biết phóng ra lúc nào. Hắn biết rõ Tần Mục hiểu mục đích của hắn tới kinh thành, giờ phút này vừa hỏi như vậy đã đánh động Lý Trung Nguyên. Hắn lập tức xoắn xuýt, nhưng nhớ tới uy thế của lão gia tử, cuối cùng thăm dò ra nội tình của Tần Mục, thất lạc còn mang theo hưng phấn, cân nhắc ý tứ trong lời của Tần Mục đôi chút, nói ra: 

- Vẫn nắm chắc cơ bản của Lan Trữ, làm cho Lan Trữ tăng lên một bậc.

Tần Mục gật gật đầu, nói ra:

- Suy nghĩ này phi thường đáng khen ngợi, đường đi cũng rất đúng. Sau khi trở về sửa sang khu vực chợ phiên thật tốt, nhìn xem có thể dùng cách khác đạt thành nhất trí hay không, biến chợ phiên hai bên thành chợ phiên ba bên, buông tha chút lợi nhuận cũng có thể, cầu phát triển hài hòa.

Tần Mục nói ra câu này thì Lý Trung Nguyên đã hiểu, đây là có người cầm chợ phiên náo lên. Hắn lại lau mồ hôi, cam đoan với Tần Mục, nhất định sẽ làm tốt công tác này.

Xe cứ chạy đi, Lý Trung Nguyên liền nói cho Tần Mục nghe ngày mai phải rời khỏi kinh thành, có một ít đặc sản được mang tới. Tần Mục bảo ngày mai phải đi làm, bảo hắn đặt trước cư xá là được, khi quay về hắn sẽ cầm.

Cáo biệt Lý Trung Nguyên, Tần Mục lại chạy về nhà, thời điểm mở ổ khóa thì thấy không đúng, lại có chút nói không nên lời, lắc đầu đi vào cửa, thay dép lê đi vào phòng khách.

Vừa tiến vaoif, Tần Mục nhất thời có chút há hốc mồm, trái tim đập loạn lên.

Trong phòng khách tình hình phi thường xinh đẹp, cũng phi thường quỷ dị, càng phi thường hung tàn.

Bốn phía của phòng khách là ghế sa ***, phân biệt ngồi một nữ nhân. Đối mặt Tần Mục là Dương Yếp, mặt mũi của nàng xấu hổ nhìn qua Tần Mục. Ba bên khác là Hàn Tuyết Lăng, Chu Tiểu Mai cùng Hà Tinh một phương, rõ ràng là tạo thế chân vạc, áp lực này khiến Tần Mục có chút thở gấp nhưng thở không ra hơi. Hắn tuyệt đối không ngờ kết quả này lại tới thật nhanh, quả nhiên khiến người ta không chịu nổi. Tần Mục lần đầu sinh ra cảm giác muốn chạy trốn ra khỏi nhà của mình, nội tâm hối hận vì sao không ở đại viện tán gẫu với lão gia tử tới hừng đông.

Tần Mục biết rõ sắc mặt của hắn hiện tại không nên lúng túng, nếu không chúng nữ nhìn thấy biểu lộ này chắc chắn sẽ hả hê. Giờ này khắc này, hắn không nói cầu nào nhât định không được, chỉ cười khổ, nói: 

- Đều ăn chưa?

Phốc phốc.

Chúng nữ cùng cười rộ lên, giống như phù dung sớm nở tối tàn, tùy theo khôi phục biểu lộ lạnh giá. Với tư cách nữ chủ nhân Hàn Tuyết Lăng đứng lên, đi đến trước mặt Tần Mục sau đó trừng hắn thật sâu một lát, lúc này mới chập chờn tư thái đi vào phòng ngủ hai người. Loại cử động không nói câu nào này khiến Tần Mục không biết làm sao, không sợ nữ nhân ồn ào, sợ chính là trầm mặc không nói, muốn hống nàng tốt phải phí khí lực rất lớn.

Sau đó Dương Yếp đứng dậy, sợ hãi nhìn Tần Mục nói ra: 

- Tôi sẽ dời qua, tôi không yêu cầu đổi phòng, ở bên kia chắc tốt hơn.

Nói xong câu đó Dương Yếp cũng không tin lời nói dối này, sắc mặt đỏ bừng lên, bối rối muốn mở cửa đi ra ngoài. Ai nghĩ tới sốt ruột càng phạm sai lầm, sau khi mở cửa nàng làm cả buổi mà không mở ra, cuối cùng vẫn là Tần Mục giúp nàng mở cửa, Dương Yếp lúc này luống cuống tay cân rời đi.

Còn lại hai nữ nhân, Tần Mục vừa đi vào trong thì thấy hai nữ hai thế giới, hơn nữa đều không rõ Tần Mục phát sinh cái gì. Tần Mục nhìn thấy, lại nhìn qua bên kia, biết rõ hôm nay dù mình thế nào cũng không trốn được, thở dài nói ra: 

- Các em tới lúc nào?

Hà Tinh hừ một tiếng không nói lời nào, lại nghiêng đầu qua, Chu Tiểu Mai thì vừa cười vừa nói: 

- Buổi chiều hôm nay vừa xuống máy bay, vốn định ngày mai mới đi, về sau nhìn thấy không có chuyện gì nên bay qua đây sớm thăm anh.

Trong lời nói mang theo tưởng nhớ nồng đậm, mị nhãn vô tận nhìn qua hắn.

Không đợi Tần Mục nói chuyện, Hà Tinh cảm giác mình lâm vào hạ phong, lập tức nói ra: 

- Kinh thành xảy ra chuyện lớn, Hương Cảng trở về lúc lãnh đạo qua đời, em phải trờ về đưa tin. Kỳ thật em sẽ đã quay về, chỉ sợ anh không chào đón tôi, cho nên chúng ta lại gặp mặt.

Tần Mục nhìn thấy chuyện này không nói gì, cảm thấy đầu óc hỗn loạn. Hắn há hốc mồm muốn nói chút gì đó, nhưng không biết nên nói gì, nhất thời có chút đau đầu ngồi xuống ghế sa ***.

Hà Tinh vừa thấy, vội vàng lấy cái cặp da của mình ra, quan tâm nói ra: 

- Anh cả ngày phê văn bản cái gì đó, ngồi lâu cổ không tốt, em tại Hương Cảng nhìn thấy cái máy này tốt, cố ý mang về cho anh, về sau trước khi ngủ mang lên nửa giờ, tuyệt đối có tác dụng.

Chu Tiểu Mai cười cười, không nói gì, nàng đứng lên ngồi bên cạnh Tần Mục và vươn tay bóp vai cho Tần Mục, lại nhu tình vô hạn như nước. Nàng giống như làm chuyện này từ lâu rồi, ngón tay của nàng hòa hoãn một chút, làm cho cảm giác mệt mỏi của Tần Mục biến mất không ít. Tần Mục cho dù mù lòa cũng biết Chu Tiểu Mai cùng Hà Tinh đang đấu pháp với nhau, hai người này từ lần đầu tiên gặp mặt đã không yên ổn, hoặc là ngươi tới ta đi, đã giao phong nhiều lần. Nhất là hiện tại, trong phòng còn có phu nhân chân chính đang hờn dỗi đấy, các nàng thì tốt rồi, xem đây thật sự là nhà của bọn họ?

Tần Mục nghĩ tới đây, trong nội tâm nói không đắc chí là giả, có mấy nữ nhân như vậy đạt được một người là phúc khí tu mấy đời, nhưng hết lần này tới lần khác hắn đạt được nhiều nữ nhân ưu ái như thế. Hắn vỗ nhẹ bàn tay nhỏ nhắn của Chu Tiểu Mai, cảm giác nàng hơi tránh ra sau, liền kiên định kéo tay của nàng nói: 

- Tiểu Mai, những ngày này vất vả cho em rồi, tắm rửa đi ngủ sớm một chút đi, ngày mai anh xin phép nghỉ mang em đi dạo.


Chu Tiểu Mai ôn nhu cười cười, yên tĩnh đặt tay trong bàn tay ấm áp của Tần Mục, ôn nhu nói: 

- Không có việc gì, em không phiền lụy.

Hà Tinh vừa thấy vậy thì thanh tỉnh, rõ ràng cho thấy lâm vào hạ phong, con mắt vụt sáng lên vài cái, lúc này trong mĩ mắt có lệ quang chớp động Tần Mục nhìn qua Hà Tinh nói ra: 

- Tiểu nha đầu, bá phụ bá mẫu bây giờ còn đang ở dại sứ quán nước ngoài nhỉ? Chờ bọn họ quay về anh mời bọn họ ăn cơm.

Hà Tinh nước mắt giấu đi, vui thích nói ra: 

- Được a, khi đó sẽ ăn chết của anh!

Nói xong còn đắc ý nhìn qua Chu Tiểu Mai sau đó vểnh môi một cái.

Tần Mục lắc đầu, hôm nay cũng đủ hoang đường, buông tay Chu Tiểu Mai ra và nói: 

- Hai người đi tắm rửa đi, sớm nghỉ ngơi một chút.

Nói xong câu đó Tần Mục cảm thấy có chút không được tự nhiên, cái gì gọi là tắm rửa nghỉ ngơi sớm một chút?

Trong tâm tư của hai nữ nhân này đều muốn loại chuyện này đấy, Tần Mục lúc này nói vậy thì hai người đỏ mặt lên, lại xấu hổ đi vào trong phòng lấy khăn tắm.

Lần này tốt rồi, ba gian phòng ngủ, thấy thế nào cũng là phòng của ba người vợ. Tần Mục bị suy nghĩ hoang đường của mình làm khiếp sợ, vội vàng đi vào trong phòng ngủ, sau khi đóng cửa thì thấy Hàn Tuyết Lăng đang hào hứng bừng bừng chơi kiếm tiên kỳ hiệp truyện.

- Tuyết Lăng.

Tần Mục kêu một tiếng. Chuyện hôm nay hắn cần giải thích với Hàn Tuyết Lăng một chút, tuy giải thích này phi thường phiền toái, cũng phi thường vô lực.

Hàn Tuyết Lăng không để ý hắn, chỉ thao túng Lý Tiêu Dao đi trong miếu nhỏ đánh quái, còn cười khanh khách. Tần Mục bất đắc dĩ, đi tới phía sau nàng và vờn quanh vai của nàng.

Hàn Tuyết Lăng bả vai run lên, tay của Tần Mục run lên, hừ hừ hai câu nói ra: 

- Trò chơi này rất thú vị, nghe Dương đại minh tinh nói, tình yêu của Lý Tiêu Dao và Lâm Nguyệt Như phi thường thê mỹ.

Trong miệng của nàng, bốn chữ Dương đại minh tinh này được nhấn mạnh thêm, rất hiển nhiên là phi thường bất mãn Dương Yếp ở trong phòng ngủ chơi trò chơi.

Tần Mục chưa từ bỏ ý định đặt tay lên vai của nàng, Hàn Tuyết Lăng lắc lư hai cái, cảm thấy Tần Mục phi thường kiên quyết, cũng mặc hắn, trong miệng khó chịu nói: 

- Tần Mục, anh được lắm, thừa dịp em không ở nhà, biết rõ mang người vào nhà đấy. Một còn không tính, còn mang cả ba?

Nói xong câu đó chính cô ta cười lên, ném con chuột qua một bến, quay đầu nện vào ngực của Tần Mục một cái.

Tần Mục tay mắt lanh lẹ, vội vàng bắt lấy tay nhỏ của nàng. Hàn Tuyết Lăng nếu thật muốn đánh, cho dù mười Tần Mục trước mặt của nàng cũng không đáng gì, có thể bắt lấy tay của Hàn Tuyết Lăng thì nói rõ trong lòng chỉ tức giận một chút thôi.

Quả nhiên nàng giả bộ giãy dụa vài cái, lúc này mới oán hận nói ra: 

- Anh được lắm, xem như anh có chút lương tâm, không có mang... Không có mang nữ nhân quan hệ nam nữ tới, bằng không em sẽ không để yên cho anh đâu.

Những lời này nói tự nhiên bao nhiêu thì tự nhiên bấy nhiêu, Tần Mục hiểu được Hàn Tuyết Lăng biết rõ những chuyện hư hỏng của hắn nhất thanh nhị sở. Không có một nữ nhân nào cam tâm tình nguyện chia sẻ nam nhân của mình với người khác, nhưng nếu là nữ nhân chưa quan hệ thì không để ý. Tần Mục không có ở bên ngoài mang Ngô Cúc, Lưu Đan, Cừu Tiểu Thiền người nào vào trong nhà, ở ngoài vẫn duy trì tôn trọng Hàn Tuyết Lăng. Nếu như hai người vẫn là vợ chồng giả thì Hàn Tuyết Lăng cũng không có tức giận gì đâu, nhưng mà hai người đã là vợ chồng va chạm xác thịt chính thức, thiên tính nữ nhân đã bị Hàn Tuyết Lăng phát huy vô cùng tinh tế.

Tần Mục thở dài, ôm Hàn Tuyết Lăng vào trong ngực, nhẹ khẽ vuốt vuốt lưng của nàng. Hai người qua một đêm kia vẫn xa cách nhau, chỉ có ôm ấp này Hàn Tuyết Lăng lúc đầu còn vặn vẹo trong ngực Tần Mục một cái, Tần Mục chợt cảm thấy nóng tính và xúc động khác thường.

Là vì bọn người Chu Tiểu Mai kích thích, hay là cần phát tiết ra ngoài, Tần Mục đã không đi truy cứu, chỉ mượn rượu ôm Hàn Tuyết Lăng kéo lên vào lòng, dùng sức hôn môi Hàn Tuyết Lăng.

Hàn Tuyết Lăng chỉ kinh hô vài tiếng, đã bị Tần Mục công kích bất ngờ nên đại loạn, hai bàn tay nhỏ bé cũng không biết nên đánh Tần Mục hay đi ôm Tần Mục, chỉ ngây ngốc như vậy và bắt đầu động tình.

Môi của Hàn Tuyết Lăng lúc này không bị cản trở, giống như tảng đá bị ném vào mặt mũi, sóng nước lưu chuyển, nhiệt tình lại bình yên, làm cho Tần Mục nhất thời buông lỏng tâm tư. Hắn dùng đầu lưỡi liếm bờ môi lạnh buốt của nàng, làm cho nàng cố gắng phối hợp với hắn. Dần dần, càng nhiệt tình đáp lại Tần Mục, một tay của Tần Mục đã xâm nhập vào áo lông của nàng.

- A....

Hàn Tuyết Lăng rất hiển nhiên không thích ứng tiết tấu của Tần Mục, một cánh tay của nàng vòng ra sau lưng Tần Mục sau đó ôm lấy hắn, ý loạn tình mê.

Tạch...

Lúc này tiếng đóng cửa vang lên khiến hai người giật mình. Hàn Tuyết Lăng cuống quít đứng dậy túm lấy một tay của Tần Mục đã xâm nhập vào trong áo lông của nàng, nét mặt của nàng đỏ ửng lên, dùng sức véo da thịt mềm bên hông của Tần Mục, thấp giọng mắng: 

- Đã biết rõ lmaf chuyện xấu, vậy nên xử lý cục diện hiện tại đi, hừ hừ!

Tần Mục cười một tiếng, ôm vai Hàn Tuyết Lăng và ôn nhu hỏi: 

- Tại sao hôm nay quay về vậy, nhiệm vụ bên Ký Nam đã hoàn thành rồi sao?

- Em tới bắt gian!

Hàn Tuyết Lăng cười khúc khích, nói ra: 

- Bộ đội có kỷ luật, không thể nói thì anh đừng hỏi. Em hiện tại được nghỉ nửa tháng, sau đó còn phải đi tới hạm đội Hoa Đông nhìn một chút.

- Cái gì? Hạm đội Hoa Đông?

Tần Mục trái tim nhảy lên, hỏi: 

- Bên kia có việc gì?

Hàn Tuyết Lăng thở dài, trong ánh mắt mang theo sát khí, tức giận nói ra: 

- Có ít người muốn giở trò, bên kia chuẩn bị tập trận quy mô lớn, dùng hải lục không quân tác chiến bày ra đối tượng chủ yếu.

Tần Mục liền không hỏi nữa, những chuyện này hắn không biết, hắn trực tiếp không đi quan tâm. Quan tâm càng nhiều thì một tiểu khoa trưởng như hắn có thể làm được cái gì cơ chứ.

Hàn Tuyết Lăng đẩy hắn một cái, làm cho tay hắn thành thật. Tần Mục có chút xấu hổ, đứng lên ném cho Hàn Tuyết Lăng một câu "Anh đi giải quyết phiền toái một chút", liền có chút ít hoảng hốt rời khỏi phòng ngủ, khiến Hàn Tuyết Lăng cười không thôi, càng đặt lực chú ý vào trong trò chơi.

Chu Tiểu Mai cùng Hà Tinh lại không ở cùng một chỗ, qua trong chốc lát vẫn đang giằng co xem ai vào trong phòng tắm trước. Tần Mục bất đắc dĩ, hắn đi tới cửa phòng Dương Yếp gõ cửa, ném Chu Tiểu Mai cùng Hà Tinh qua bên này, mắt không thấy tâm không phiền. Lúc này lại phân tranh thì Hà Tinh không muốn đi bên Dương Yếp, Chu Tiểu Mai cũng không cam lòng rớt phía sau, muốn đi cùng đi muốn lưu thì cùng lưu. Tần Mục đang nhức đầu thì thu được điện thoại của Lý Trung Nguyên, thì ra sau khi hắn quay về chỗ ở, hắn lại lấy đồ mang qua bên này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.