Thanh Quan

Chương 90-91: Hà Tinh rời đi ​



Sau khi Hà Tinh trở về, Tần Mục nói với Ông Văn Hoa chuyện những năm qua, tuy hai người vẫn còn cảm giác lạ lẫm, nhưng mà vượt qua kỳ vọng của Ông Văn Hoa rất nhiều. Nhìn thấy Tần Mục còn trẻ tuổi nhưng khí chất trầm ổn, Ông Văn Hoa cảm thán hạt giống của lão Tần gia quả nhiên rất tốt.

Buổi tối nhân viên công ty chạm khắc gỗ thôn Tây Sơn đang ngồi vây quanh phòng của Tần Mục, bày một bàn lớn, hoan nghênh tổng giám đốc công ty ở nước Mỹ là phu nhân Ông Văn Hoa ghé thăm. Nghe Tần Mục giới thiệu thì Ông Văn Hoa đột nhiên phát hiện con của mình không phải nhân vật bình thường, hắn chỉ nói mấy câu chẳng khác gì một người sành đời sống mấy chục năm, đáp ứng trợ giúp công ty chạm khắc gỗ thôn Tây Sơn việc làm, mà quan hệ với Tần Mục biến thành hợp tác.

- Ông phu nhân, tôi đại biểu chi bộ đảng của thôn Tây Sơn chân thành cảm tạ sự ủng hộ của quý công ty.

Tần Mục bưng chén trà lên, nông thôn uống rượu dùng chén cả, kính Ông Văn Hoa.

Ông Văn Hoa run rẩy nâng chén trà lên, đột nhiên trong lòng xuất hiện cảm giác hiểu ra, con của mình nói không chừng sẽ là cơn gió mới ở tây bắc này, hảo hảo giày vò ra một phen công danh đấy.

Trong khoảng thời gian ngắn nàng cảm giác con của mình chịu khổ ở đây cũng không phải xấu, hắn giống như cây tùng vươn thẳng, dần dần hiển lộ chiều cao chót vót của hắn.

Đêm nay Ông Văn Hoa cùng Tần Mục nói chuyện cả đêm, hai giờ liên tục Tần Mục cố gắng lên tinh thần nghe Ông Văn Hoa kể chuyện, thẳng đến khi Ông Văn Hoa không thể gượng nổi mệt mỏi đường xa thiếp đi thì Tần Mục mới mới rút điếu thuốc đi ra ngoài, ngồi một góc trong sân nhỏ, ngẩng đầu nhìn qua áng mây trên bầu trời.

Lão tử cũng là người có gốc rễ. Dù cho tâm tình Tần Mục vững vàng thì hắn khó khống chế kích động trong lòng, sau lưng có cột chống mạnh mẽ và trong lòng lại có xúc động lớn. Hắn liền rút mấy điếu thuốc ra hút bình tĩnh tâm thần, cẩn thận nhớ lại những chuyện trước mắt, đột nhiên hắn phát hiện lão gia tử kia bảo hắn nhận tổ quy tông, chỉ sợ còn là một loại khảo nghiệm.

Thế hệ trước chọn người nối nghiệp đầu tiên phải xem pháp lực của người này. Tần Mục nghĩ tới điểm này thì đổ mồ hôi lạnh. Khá tốt chính mình không có đáp ứng quay về kinh thạch gặp lão gia tử, nếu không người phe phái ủng hộ lão gia tử sẽ xóa tên hắn. Một người trẻ tuổi đột nhiên bị quyền thế hấp dẫn, như thế nào cũng không thể lọt vào pháp nhãn của lão nhân gia.

Nghĩ tới đây tâm tư của Tần Mục ổn định lại, về sau mỗi bước hắn đi đều phải đặc biệt cẩn thận, đặc biệt phải từ từ tiến vào tầm mắt của lão gia tử, như vậy mới có thể tăng thêm quyền nói chuyện của mình, đạt được lão gia tử ủng hộ.

Tần Mục mang theo suy nghĩ miên man tiến vào giấc ngủ, hai ngày này thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, tâm tình của hắn cũng trầm tĩnh lại, đột nhiên cảm giác gương mặt mát lạnh

Thời điểm Tần Mục tỉnh dậy thì phát hiện Ông Văn Hoa đang ngồi bên cạnh yêu thương nhìn hắn ngủ.

- Mẹ.

Tần Mục động thân, phát hiện trên người đắp cái chăn bông, trong nội tâm cảm tháy ấm áp.

Ông Văn Hoa sau lần đầu mẹ con tương kiến, dần dần khôi phục bản sắc nữ cường nhân. Nàng vuốt tóc rối bời trên trán Tần Mục, nói:

- Tiểu Mục, có thể gặp con và được con thừa nhận, mẹ rất thỏa mãn. Hôm nay mẹ sẽ quay về Mỹ, chờ con mang theo đoàn khảo sát tới Mỹ thì mẹ nhất định sẽ chiêu đãi con trong khách sạn xa hoa.

Trong nói lời này mang theo kỳ vọng với Tần Mục, làm cho Tần Mục cảm thấy nội tâm ê ẩm.

- Đúng rồi, mẹ, mẹ làm công ty đầu tư đúng không?

Đột nhiên Tần Mục nhớ tới một việc.

- Đúng vậy, như thế nào, cải biến chủ ý muốn đi Mỹ với mẹ?

Ông Văn Hoa nhìn qua Tần Mục, biểu lộ tình thâm dạt dao.

Tần Mục lắc đầu nói ra:

- Vậy thì không phải, nhưng mà trong một năm qua con có quan tâm tới chính trị quốc tế, phát hiện thế cục của thế giới Ả rập rung chuyển, con đoán ngày bảy tháng tám dương lịch thế giới Ả rập sẽ xảy ra chiến tranh đại quy mô.

Ông Văn Hoa cười lên, vỗ ót của Tần Mục nói ra:

- Xem ra con trai của mẹ ở trong sơn thôn tâm lo thiên hạ ah.

Tần Mục cũng cười rộ lên, nói

- Con không có việc gì nên ngồi phân tích nha.

Thấy Tần Mục không có né tránh đề tài này, trong mắt Ông Văn Hoa toát ra vẻ khôn khéo của người làm ăn, nói ra:

- Con muốn làm gì?

Tần Mục gật gật đầu nói ra:

- Người lãnh đạo Iraq hiện tại rất cường thế, càng ngày càng nhiều dấu hiệu cho thấy hắn không muốn an phận ở Iraq, rất có thể sẽ quân sự hóa cho Iraq, bên kia không cách nào thái bình được rồi.

Ông Văn Hoa trầm ngâm trong chốc lát nói ra:

- Vấn đề này mẹ sẽ chú ý mật thiết.

Tần Mục gật gật đầu, không dây dưa thêm nữa, bắt đầu nói tới chuyện mình khi còn bé, làm cho Ông Văn Hoa trong chốc lát khóc lại cười, tình mẹ con dần nồng đậm hơn.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, đợi tới lúc Hà Tinh tới thăm Ông Văn Hoa thì nghe Ông Văn Hoa nói muốn dẫn Hà Tinh rời khỏi. Cha mẹ Hà Tinh ở kinh thành cũng có một ít thế lực, hai năm trước có chút vấn đề cần điều tra rõ, hiện tại đã khôi phục quan chức, cũng dựa sát vào phe lão gia tử, cho nên chuyện của Hà Tinh là lão gia tử đã đáp ứng, bảo Hà Tinh trở lại kinh thành tiếp tục hoàn thành việc học.

Hà Tinh nghe xong lời này mặt mũi nhăn nhó không vui, con mắt lườm Tần Mục, hy vọng Tần Mục nói lời giữ lại. Tiểu cô nương này tâm tư nặng và có cảm tình không rõ với Tần Mục. Hết lần này tới lần khác Tần Mục ở phương diện này chính là đầu gỗ, cũng không có phát giác khác thường quá lớn, lại nói đùa Hà Tinh sau khi quay về kinh thành không nhận người quen.

Ông Văn Hoa kinh nghiệm nhiều, nhìn ra trong lòng Hà Tinh có việc, nhưng mà lúc này nàng không thể nói gì được, chỉ kéo Tần Mục qua một bên, nhỏ giọng nói ra:

- Về vấn đề tác phong của con, con nhất định phải chú ý. Nếu con kết hôn còn dễ nói, hiện tại con chưa có kết hôn nên mẹ phải nhắc nhở con: hoặc là con cả đời không dựa vào lão gia tử, hoặc là hôn nhân của con phải do lão gia tử làm chủ.

Nói lời này Ông Văn Hoa rất nghiêm túc, tuy nàng từ đầu tới cuối chưa bước chân vào cửa Tần gia, nhưng mà đối với Tần lão gia tử vẫn có tôn kính.

Trong lòng Tần Mục khẽ giật mình, hiểu lời của Ông Văn Hoa nói chính là sự thật. Hắn có chút cười cười tự giễu, người trong quan trường điều hiểu đây là tất nhiên.

Ông Văn Hoa thấy Tần Mục không nói lời phản nghịch thì yên lòng, dặn dò Hà Tinh đi thu dọn đồ đạc. Hà Tinh thấy Tần Mục không có nửa điểm giữ lại thì hờn dỗi nói ra:

- Còn có gì mà thu thập, một ít đồ hư thôi, không muốn, trở lại Bắc Kinh muốn cái gì cũng có, còn tốt hơn ở lại trong mương rãnh nơi này bị khinh bỉ.

Nói xong dùng chân đá cái bàn trong phòng Tần Mục.

Hà Tinh phải đi nhanh chóng được người trong thôn Tây Sơn biết, già trẻ lớn bé đều đi ra tiễn nàng. Nhìn thấy nơi này mình sinh hoạt một năm, nước mắt Hà Tinh không ngừng chảy xuống.

Tần Mục nhìn thấy thôn xóm ra tiễn Ông Văn Hoa cùng Hà Tinh, nhìn thân ảnh hai người biến mất trong núi, trong đầu Tần Mục mang theo buồn bực quay về nhà.

- Chu Ái Quân, Hứa Lục, hai người đi vào đây!

Đứng ở trong sân Tần Mục không biết tà khí ở đâu hiện ra, đỏ mặt tía tai rống lớn.

Chu Ái Quân cùng Hứa Lục còn đứng bên ngoài nói chuyện phiếm với mọi người, nghe thấy Tần Mục nổi trận lôi đình thì vội vàng chạy vào.

- Hai người không có chuyện gì đúng không? Nhanh chóng làm việc đi, mau làm ra những thứ này, có nghe thấy không. Đây là căn bản, căn bản ah, chúng ta phải quan tâm nhiều.

Tần Mục vuốt vuốt mái tóc, hung dữ nói ra.

Chu Ái Quân cùng Hứa Lục hai mặt nhìn nhau, Tần Mục bình thường nói năng nhỏ nhẹ, lúc nào phát tính tình lớn như vậy? Trong lòng hai người có chút sợ Tần Mục, vội vàng buồn bực đi vào trong phòng.

Tần Mục thấy hai người kia giống như con chuột sợ mèo, cái rắm cũng không phóng... Chạy vào phòng, buồn bực trong lòng tăng thêm rống lên:

- Tề thẩm, Tề thẩm, ký sổ tôi bảo dì làm đâu rồi, lấy tới xem một chút.

Tề thẩm đứng ở cửa ra vào vội vội vàng vàng móc sổ ở dây lưng quần ra. Tài chính mà Tần Mục giao cho nàng, nàng rất để bụng, sợ xảy ra sai lầm gì, sau đó lấy số liệu chi tiêu ghi lên giấy đưa cho Tần Mục xem. Ai nhờ Tần Mục xem xét xong thì nhíu mày:

- Khấu trừ đi tổng cộng cái vài đồng, để ý như vậy cũng không sợ người ta chê cười sao.

Tề thẩm cúi đầu, cũng không nói lời nào.

Mọi người đều có chút e ngại Tần Mục, Tần Mục tức giận thì hương thân đang đứng xem.

- Đều không cần làm việc đúng không? Nhanh chóng đi đi, có cái gì lớn chứ? Ah, chẳng lẽ Hà Tinh đi thì mọi người không trồng trọt, không ăn cơm có phải hay không?

Tần Mục nóng tính lên, cũng bất kể là ai, hắn hét toán lên một hồi, hết lần này tới lần khác có người không sợ chết nói:

- Ơ ơ, thời điểm người còn ở đây thì không quan tâm, người ta đi rồi mới phát hỏa, tôi thấy đây là thiên tính của đàn ông mà, đúng là bướng bỉnh, bây giờ phát tính tình với người khác.

Âm thanh này hơi bén nhọn, ngữ khí chanh chua, nghe xong thì biết đó là Triệu quả phụ. Vốn nàng không thể đi thành phố thì trong lòng khôn thoải mái, trong nội tâm sớm muốn mang Tần Mục và lãnh đạo trong trấn mắng một lần, hôm nay thấy Tần Mục không hiểu thấu phát giận, nàng liền chanh chua ngay, cũng không nghĩ là ai cho nàng đi thành phố, há mồm là một loạt nho chùm vang lên.

Tần Mục nghe xong Triệu quả phụ nói lời này thì lập tức sững sờ, nhớ lại chính mình đi tới thời đại này quen đầu tiên chính là Hà Tinh, trong nội tâm nói không có tình cảm đặc thù với nàng là không có khả năng. Nhưng mà trong thời gian này hắn có nhiều chuyện quấn quanh, cũng rất ít câu thông với tiểu nha đầu này. Nhớ tới Hà Tinh lúc gần đi ánh mắt u oán, Tần Mục bừng tỉnh đại ngộ cười khổ, tâm tính bình tĩnh lại, nhìn qua Triệu quả phụ cười mắng:

- Triệu thẩm nha, chẳng lẽ hôm qua tôi làm dì không thoải mái sao? Được được được, ngày mai dậy sớm đi thành phố, nếu dì dám không đi thì tôi lấy kiệu tám người khiêng mang dì đi.

Kiệu tám người kiêng chính là cách cưới vợ thời cổ đại, hơn nữa không phải quan to hiển quý thì không ai dám dùng. Triệu quả phụ phi một tiếng nói ra:

- Tốt lắm tiểu Tần, làm bí thư chi bộ phải lưu khẩu đức, nói cho anh biết, Triệu thẩm của anh đúng là chẳng thèm đi thành phố gì đó đâu.

Tần Mục cười rộ lên, không tiếp lời của Triệu quả phụ, nhìn qua mọi người xem náo nhiệt:

- Ngày mai dậy sớm đi tới thành phố, trong thôn thanh lý tiền lộ phí và tiền cơm, ai muốn đi?

Nghe được Tần Mục nói như vậy, Triệu quả phụ lúc ấy không thuận theo, nhảy đến trước mặt Tần Mục và chỉ vào mũi Tần Mục:

- Tiểu Tần, có phải muốn mang người khi dễ tôi đúng không?

Tần Mục nhếch miệng cười cười, nói ra:

- Tốt, Triệu thẩm, chỉ nói đùa thôi. Nhưng mà nói đi phải nói lại, tôi mang dì đi lên thành phố cũng không phải đi đường cái, dì phải nghe lời tôi đấy.

Nói xong xoay người, chậm rãi đi vào trong phòng.

Chỉ để lại Triệu quả phụ ở đó lầm bầm:

- Có cơm còn thèm phở, mất mặt không?

Tần Mục trở lại trong phòng, rót chén nước trà ngồi ở cửa phòng nhìn mọi người bận rộn ở bên ngoài, cảm giác yên lặng hiện ra trong lòng. Rốt cục đi tới kiếp này đã bốn tháng, tâm tình cũng phá vỡ chướng ngại, nhất thời linh hoạt khéo léo như ý, thể xác và tinh thần hoàn mỹ kết hợp cùng một chỗ, cuối cùng hắn cũng dung nhập vào cuộc đời này.

Tháng năm đã tới, thảo trường oanh phi, vạn vật phồn vinh mạnh mẽ.

Từ thành phố quay về đã được một tháng, trong huyện tạm thời gió êm biển lặng, đã ít đi khẩn trương sau lễ mừng năm mới. Thời tiết bây giờ ấm hơn, nhân tâm cũng không còn lạnh như băng nữa.

Tần Mục cả ngày ở trong phòng bàn chuyện phá núi với Chu Ái Quân, Hứa Lục, hôm nay đã tiến vào thời kỳ cuối khâu kế hoạch. Mở một đường hầm dài bốn trăm mét, chuyên gia trong thành phố cũng cung cấp phương án chi tiết thi công khả thi nhất.

Sau khi lấy được phương án trong tay, người có công cao nhất trong đó đương nhiên là Triệu quả phụ. Mà Triệu quả phụ đúng là người trời sinh thích hợp tham gia các đại tràng diện, vừa tới thành phố chẳng những không có chút nhát gan nào cả, sau khi đi tới còn trang điểm lòe loẹt, lại một mình đi dạo các cửa hàng, biến mình thành một phu nhân điển hình ở thành thị, trong lòng Tần Mục trầm mặc. Quý phu nhân ba mươi bảy tuổi bước đi rất ưu nhã xinh đẹp câu hồn, người chuyên phụ trách đào hầm cũng ngẩn ngơ, tự mình mang người tới thôn Tây Sơn tiến hành đo đạc thực địa, trong ba ngày cũng có phương án.

Thời điểm người phụ trách chừng bốn mươi tuổi kia rời khỏi thôn Tây Sơn mờ mịt để lộ ra mình mới ly hôn vài năm nay, muốn kết thành vợ chồng với Triệu quả phụ. Thế nhưng mà Triệu quả phụ nhìn thấy phồn hoa trong thành phố, lại tràn ngập hướng tới với thành phố lớn như Thượng Hải trong lời Tần Mục vô cùng hướng tới, làm sao chịu treo cổ trên một thân cây? Uyển chuyển cự tuyệt người phụ trách, nhưng mà nàng cũng trao đổi cách liên lạc với người phụ trách kia, không để cho người ta cảm thấy mình bị miệt thị.

Tần Mục cảm thán, nhân tính đúng là không thể dò, Triệu quả phụ ở trong thôn nổi danh chanh chua, tại sao lại giả giống một phu nhân cao quý như vậy? Cho nên mỗi ngày rút ra chút thời gian giảng giải cho Triệu quả phụ một ít chuyện cần chú ý trên thương trường và phương pháp giao tiếp, Triệu quả phụ lại có thể học một suy ba. Càng biết rõ nhiều thì Triệu quả phụ càng cẩn thận trong lời lẽ và việc làm của mình, một tháng trôi qua, người trong thôn có cảm giác Triệu Xuân Ny Triệu quả phụ, thậm chí có cảm giác thoát thai hoán cốt.

Trong trấn đã có quyết định, tất cả mọi người cơ hồ không thay đổi. Trong thôn bắt đầu tuyển cử dân chủ, Tần Mục buông vị trí trưởng thôn xuống, cuối cùng nó rơi vào đầu Lão Lâm. Lão Lâm dùng tiền không thể làm trưởng thôn, còn đang tức đầy bụng, đột nhiên nhận được chức này thì cảm động rơi nước mắt, Tần Mục nói chuyện gì hắn cũng nghe theo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.