Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2






Nhưng hai ngày này, Chu Tú Tú giống như là tìm lại được lương tâm, không chỉ tắm rửa mỗi ngày mà cô còn cắt tóc cho chúng, nhìn qua có vẻ vừa mắt hơn rất nhiều.Người vẫn gầy như thế, khuôn mặt nhỏ không vàng, hai mắt sáng ngời.Lúc này Trương Liên Hoa mới nhận ra hai đứa trẻ này thực ra rất ưa nhìn, đẹp hơn Đổng Đại Phi rất nhiều. “Bà.” Tiểu Niên nhỏ giọng thì thào một câu: “Một chút nữa bọn cháu sẽ đi hái rau dại với nhặt củi lửa.”Trương Liên Hoa bị giọng nói của đứa trẻ cắt ngang, bà ta định thần lại, hiếm khi nở nụ cười, thoải mái nói: “Thật ngoan.”Thấy bà nội ngoài cười nhưng trong không cười, Tiểu Niên cùng Tiểu Uyển càng thêm căng thẳng, sợ hãi rụt người lại.Trương Liên Hoa thầm mắng một câu không biết điều, vừa muốn duỗi tay đẩy trán hai đứa, đột nhiên nghĩ đến lời mà Trần Kiến Thiết nói.Trần Kiến Thiết nói, nếu Chu Tú Tú đã đối tốt với hai đứa trẻ này thì bà ta nhất định phải giữ lại bọn trẻ, để Chu Tú Tú không gây rắc rối cho việc ra ở riêng. “Tiểu Niên, Tiểu Uyển, hai cháu có biết mẹ cháu muốn dọn ra ngoài không?” Trương Liên Hoa nâng khóe miệng lên, ngoài cười nhưng trong không cười.Tiểu Niên sửng sốt, chớp đôi mắt: “Mẹ sẽ không đi.”Trương Liên Hoa gật đầu: “Mẹ cháu không thể rời đi, nếu như rời đi, hai đứa sẽ làm sao? Nghe lời bà, đừng đi cùng mẹ, chỉ cần hai đứa không muốn đi, mẹ sẽ phải ở lại nơi này!”Vốn dĩ bà ta rất nghiêm túc, nhưng đến cuối câu, giọng điệu lại trở nên gay gắt. Tiểu Uyển sợ tới mức run run, cô bé mếu máo định khóc, sau khi bắt gặp ánh mắt của Trương Liên Hoa, cô bé nấc lên.Trương Liên Hoa tức giận mà trừng mắt liếc một cái: “Còn mày, đừng để mẹ mày đi.


Nếu không tao sẽ đánh mày, đánh mày cả ngày!”Nói xong, Trương Liên Hoa hung tợn hỏi lại: “Đã nghe rõ chưa?”Tiểu Niên lui về phía sau một bước, chắp tay phía sau lưng, rụt rè nói: “Bà, bọn cháu nghe rồi.”Cuối cùng Tiểu Uyển vẫn bị dọa khóc, gật đầu lia lịa, thậm chí còn không dám ngẩng lên nhìn bà ta. …Chu Tú Tú vừa đến nhà ăn liền có ý tưởng mới, sau khi cùng đồng nghiệp bàn bạc một hồi, thừa dịp nhàn rỗi làm một nồi chè đậu xanh.Chu Tú Tú đứng bên cạnh cái nồi to đùng, chảy không ít mồ hôi, chờ khi sắp xong xuôi, cô tiện tay chỉ Trần Thục Nhã, bảo cô ta cầm cái muôi lớn đến khuấy.Trần Thục Nhã miễn cưỡng bước lên phía trước, một tay cầm cái muỗng lớn, cô ta quay đầu lại nhìn thấy Chu Tú Tú đang đưa cây quạt hương bồ qua.Ngay khi hai mắt cô ấy sáng lên, đang định quạt cho mình thì đã nghe thấy Chu Tú Tú thờ ơ nói: “Quạt chè đậu xanh ấy, nếu không thì phải đợi đến khi nào mới có thể uống?”Trần Thục Nhã ngửa đầu nhìn về phía Chu Tú Tú, hốc mắt hồng lên, không vui nói: “Đồng chí Chu, cô không cần quá đáng vậy đâu.

Chè đậu xanh nóng như vậy, người tôi cũng đổ mồ hôi nhiều như này rồi, không thể để nó tự nguội được sao?”Cô ta đỏ mặt, rất là ấm ức, sắp khóc tới nơi.


Một vài thanh niên vẫn đang làm việc gần đó thấy vậy ngay lập tức chạy đến, đưa tay giúp đỡ. Chu Tú Tú lạnh lùng nhìn cô ta: “Trời nắng to như vậy, xã viên đều mồ hôi nhễ nhại ra đồng, cô còn kêu ca sao? Chúng ta ở đây đã là công việc dễ dàng nhất công xã rồi, nếu cô còn có gì không vừa lòng thì còn nói gì đến việc phục vụ nhân dân đây?”Mấy người đàn ông bị khí thế của Chu Tú Tú làm cho choáng váng, bất giác rụt tay lại. Hai tai của Trần Thục Nhã đều đỏ bừng, vừa đến lúc sắp rơi nước mắt, cô ta lại nghe thấy tiếng mắng của Chu Tú Tú.“Nếu nước mắt nước mũi rơi vào bát chè đậu xanh, người ta sẽ uống như thế nào đây? Hôm nay tôi bắt buộc phải nói ra cái này.

Nếu cô không muốn làm mà muốn lười biếng thì hãy rời đi càng sớm càng tốt, đừng có ở đây nữa, tôi không hoan nghênh cô đâu.”Trần Thục Nhã cắn môi, dùng ánh mắt quật cường nhìn chằm chằm Chu Tú Tú, một lúc lâu lúc sau mới nói: “Cô… cô dựa vào cái gì mà dạy dỗ tôi?”Nhưng cô ta vừa dứt lời, giọng của đội trưởng Tống Đại Thông đã từ bên ngoài truyền đến: “Đồng chí Chu nói rất hay.” Giọng nói vừa vang lên, sắc mặt Trần Thục Nhã yếu ớt, đột ngột quay người lại, thân hình mảnh mai khẽ run lên. Tới cùng Tống Đại Thông còn có Vương Lập Khánh!“Thanh niên tri thức Trần, chuyện của cô tôi đều đã nghe.


Bí thư Giang nói muốn cho cô một cơ hội nên tôi sẽ theo dõi, nếu nhận thức tư tưởng của cô vẫn không được cải thiện, tôi nhất định sẽ không dung thứ!” Tống Đại Thông lạnh lùng nói.Trần Thục Nhã run lên, bắt gặp ánh mắt của Vương Lập Khánh.Từ cặp mắt xinh đẹp kia, cô ta không nhìn thấy một chút thương hại nào, mà chủ yếu là sự thờ ơ và không đồng tình. Vương Lập Khánh là nhân vật nam chính, cô ta vì muốn tiếp tục phát triển tình tiết trong truyện nên đã cố gắng hết sức để tiếp cận cậu và thể hiện ra mặt tốt của mình, nhưng cô ta không ngờ rằng mọi việc mình làm đều không bằng lời vừa rồi mà Chu Tú Tú nói..