Thầy Giáo Hot Boy

Chương 5




Hôm nay, lại có tiết Toán, Bảo Khang cũng như thường nhật, chẳng mấy khi thích và hứng thú với cái môn khô khan này. Bằng chứng điểm môn Toán của nhóc luôn thấp lè tè, nhìn vào ai cũng thấy chán cái sự học của cậu. Còn Minh Huy, anh ta luôn háo hức mong chờ từng phút, từng giây để được đứng trên bục giảng dạy học. Quả thật là một nhà giáo tuy mới vào nhưng lại rất yêu nghề, yêu công việc.

Tùng… Tùng… Tùng!

Giờ học Toán bắt đầu.

Minh Huy kiểm tra bài cũ.

“Bảo Khang trả bài nào.” Minh Huy mở sổ điểm ra và gọi tên.

Bảo Khang vừa nghe thấy, chợt như cảm thấy thế giới chao đảo. Rồi cậu cũng kèm nén sự lo sợ của mình, bước lên trả bài. Cậu ta vốn dĩ học không giỏi môn này.

“Em hãy giải bài toán sau“. Minh Huy vừa nói vừa chép đề lên bảng, lệnh cho Bảo Khang phải làm. Gương mặt Khang tái nhợt lại, vì bài toán thật sự quá khó với cậu.

“Dạ, em không biết làm bài này thưa thầy!” Khang lấy hết can đảm của mình để nói ra, cả lớp cười rầm rộ lên vì bài toán này không thật sự khó như Khang nghĩ.

Minh Huy nhìn Khang, trong lòng đầy sự lo lắng cho cậu. Bởi vì Khang đã hỏng kiến thức quá nhiều. Thế là Minh Huy phải ra sức dạy lại cách làm bài tập dạng này cho Khang một cách chậm chạp, tỉ mỉ. Khang thì cũng chăm chú lắng nghe, cố gắng hiểu nhưng mà số trời đã ban cho cậu một trí thông minh rất ư là xuất sắc.

“Em đã hiểu chưa?” Thầy Minh Huy hỏi cậu học trò Bảo Khang, trong lòng chắc chắn cậu đã hiểu.

“Dạ… cũng gần hiểu rồi, thưa thầy!”

“Là sao? Em có biết làm chưa?” Ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

“Dạ...” Khang xụ mặt xuống, không nói nên lời.

Còn Minh Huy dường như chẳng tin vào mắt mình. Lần đầu đi dạy mà gặp phải tình cảnh này. Lúc thầy Minh Huy suy nghĩ, trông càng quyến rũ hơn. Im lặng khá lâu, Minh Huy dồn bỏ hết sự chán nản, quyết định không bỏ cuộc. Cậu quyết tâm giảng lại bài này một lần nữa, rồi lần hai, lần ba… cho đến khi nào Khang hiểu thì thôi. Quả thật là thầy giáo có tâm!

Cuối cùng thì mọi sự nỗ lực của thầy đã được báo đáp, Bảo Khang đã biết làm bài tập này. Bảo Khang cũng rất siêng năng, chỉ mỗi tội là hơi bị dốt môn Toán. Người ta thường nói cần cù bù thông minh, quả đúng là như vậy.

“Em cần phải cố gắng hơn nữa. Thầy thấy em học không được tốt môn này.” Thầy giáo ân cần nói với Bảo Khang, còn Bảo Khang thì chỉ biết vâng vâng dạ dạ vậy thôi.

Bảo Khang rất cảm kích thầy vì không nổi cáo với mình như những thầy cô trước, ngược lại còn ân cần giảng lại bài nữa chứ. Bảo Khang nhờ đó mà đã biết làm bài tập dạng này, mặc dù chưa thành thạo lắm, cậu càng có được hứng thú học hơn. Hôm nay đúng là một ngày gió bão, Bảo Khang học Toán rất siêng năng, lúc nào cũng chăm chú lên bảng, rồi giơ tay phát biểu nữa. Hành động này khiến cả lớp kinh ngạc, càng làm cho thầy Minh Huy chú ý hơn.

Hết giờ Toán.

Bảo Khang chạy theo dáng thầy Minh Huy đang đi xuống phòng giáo viên.

“Thầy ơi!”

Thầy quay lại, chưa hiểu chuyện gì.

“Thầy ơi, cho em… cám ơn thầy nhé!”

Vừa nói xong, Khang nhanh chóng chạy đi lên lớp, bất chấp thầy đang ngơ người ra ở đó. Thầy chợt mỉm cười khẽ khi đã hiểu ra vấn đề. Trong suy nghĩ thầy bây giờ, Bảo Khang đúng là một cậu học trò tuy không được thông minh cho lắm nhưng lại có một nét đáng yêu đặc biệt.

Bảo Khang thật sự chưa lên lớp đâu. Cậu còn đứng nép bên vách tường lén trộm nhìn thầy. Trong suy nghĩ cậu ta bây giờ, thầy Minh Huy như một người hùng, vừa đẹp trai, vừa tốt tính. Bảo Khang tự nhủ sẽ cố gắng học môn Toán để tốt cho mình, cho thầy và cho cả gia đình.

Hai người họ, quả thật có duyên? Hai người họ có từng nghĩ rằng mình sẽ thuộc về nhau? Câu trả lời còn nằm ở chặng đường dài ngoằn đầy chông gai phía trước...