Thầy Giáo Hot Boy

Chương 8




Trở lại với việc học Khang không mấy hứng thú như mọi khi. Như đã biết, cậu rất vô cùng sợ môn Toán, mà thời khóa biểu lại sắp xếp môn Toán ngay thứ hai đầu tuần. Việc học hành hôm nay coi như chẳng mấy lôi kéo được cậu. Cậu bước ra khỏi nhà và đến trường trông tư thái vô cùng tẻ nhạt.

Minh Huy thì lúc nào cũng thế, cũng háo hức mong chờ. Vẫn như thường ngày, ăn mặc lịch sự, đẹp trai chết người hăng hái đến trường dạy. Mới hôm qua buồn rũ rượi mà? Hay là cậu đã nghĩ thông suốt, quá khứ cũng chỉ là quá khứ.

Tùng… Tùng… Tùng!

“Mấy em dẹp hết tập vở vào trong cặp, chuẩn bị làm kiểm tra một tiết.”

“Dạ!”

“Hy vọng các em làm bài nghiêm túc. Gần tới thi học kì rồi, bài kiểm này xem như mà một bài kiểm để các em tự đánh giá lại kiến thức của mình mà lên kế hoạch ôn tập cho kì thi!“.

Thầy Minh Huy dõng dạc, nghiêm giọng, khảo sát kiểm tra một cách nghiêm ngặt. Vì thế, kết quả của bài kiểm tra lần này hết sức trung thực để đánh giá, phân loại học sinh. Bên dưới này Khang nhủ thầm trong lòng lúc làm kiểm tra: “Cố gắng hết sức!”

Buổi chiều hôm đó, Minh Huy háo hức lấy bài kiểm của học sinh ra chấm điểm. Một bài, rồi hai bài, ba bài… Huy thở phào nhẹ nhõm. Có bài điểm cao, có bài điểm thấp nhưng cũng không đến nỗi tệ. Nhưng sự đời đâu ai biết trước, bài kiểm cuối cùng lại cho ra một kết quả tồi tệ nhất từ trước đến giờ. Bài tập đơn giản như thế mà làm cũng không được là sao? Bảo Khang à? Thằng nhóc hôm trước sao? Không thể tưởng tượng được! Minh Huy phiền lòng.

Thầy Minh Huy quan niệm rằng mỗi bài kiểm tra của học sinh nên để cho phụ huynh học sinh biết, để họ bám sát kịp thời tình hình học tập của con mình, nên chẳng ấy thế mà mấy ngày sau bài kiểm tra đã được đến tận tay phụ huynh từng học sinh. Riêng đối với Bảo Khang, lần này cậu ta sắp chết mà chẳng hề hay biết gì.

“Bảo Khang à? Bảo Khang!” Ba Bảo Khang gọi đầy gấp gáp.

Bảo Khang cũng hối hả theo: “Dạ, con đây!” Hơi thở hổn hển.

Ông trừng mắt nhìn con trai của mình, ánh mắt đầy tức giận, hỏi rằng: “Con học hành kiểu gì vậy hả?”

“Dạ… ba hỏi vậy, là, sao ạ?” Khang vẫn chưa hề hay biết chuyện gì.

“Con còn giả ngơ? Đây, coi đây này.”

Nói xong, ông vung tay quăng cho Khang bài kiểm tra. Khang mở ra xem, đôi mắt to tròn, im lặng vì quá bất ngờ:

“Tại sao… lại như thế này? Con đã rất cố gắng kia mà?” Cậu không thể tin vào mắt mình.

“Kết quả rần rần trước mặt rồi. Sao học hành kì vậy?” Ông vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ. Mặc dù rất thường cưng chiều Bảo Khang, nhưng đối với một số phương diện như là học tập thì ông quản giáo rất nghiêm.

Chẳng hiểu sao ngay lúc này, ông lại hằn học cầm thẳng ngay cây roi kế bên mà ông đã chuẩn bị sẵn quất thẳng vào lưng cậu một cái thật mạnh. Rất đau, rất đau đến nỗi cậu không còn chút sức lực để đứng mà chỉ có thể quỳ gối xuống. Cậu khóc rất nhiều, ấm ức, cậu đã cố gắng rồi mà nhưng năng lực con người thì cũng chỉ có giới hạn. Ông là một người rất thương con nên thương cho roi cho giọt, ghét cho ngọt cho bùi. Từ trước đến nay cậu cũng mang về cho ông không biết bao niềm tự hào cơ mà? Chẳng may cho cậu, mẹ cậu đã vắng nhà nên không còn ai bênh vực cậu nữa. Ông vừa đánh vừa giáo huấn cậu, trong tiếng khóc thương bi không ngừng rơi của cậu.

“Không thể để chuyện này tiếp diễn. Ba sẽ thuê cho con một gia sư riêng để kèm con môn Toán. Con không thể tiếp tục buông lỏng chuyện học như trước nữa. Bây giờ khổ cực là để sau này an nhàn.”

“Dạ…” Giọng nói run theo tiếng nấc.

Cậu chưa kịp nín khóc, dù trong lòng không muốn nhưng cậu cũng đành dạ vậy thôi, còn nếu không vâng lời ngay lúc này có thể cậu sẽ bị đuổi ra khỏi nhà lập tức. Đúng lúc này, mẹ cậu về tới nhà, nhìn thấy cảnh này nhưng chẳng biết chuyện gì.

Trên phòng Bảo Khang, cậu đang nằm úp xuống, mẹ cậu thì đang bôi thuốc giảm đau và sưng cho cậu. Khóe mắt cậu còn đọng lại một tí nước mắt gần khô rồi.

“Sao học hành sa sút thế con?” Bà nhẹ nhàng hỏi cậu.

“Con đã rất cố gắng rồi nhưng đâu chỉ cố gắng là điểm cao đâu mẹ. Cần phải có năng lực, nhưng con thì học Toán không được giỏi.”

Bà thở dài: “Cha con cũng thật tình, nỡ đánh con tới như vậy. Nhưng con đừng giận cha con, cũng vì thương con.”

“Mẹ ơi…”

“Gì thế con?”

“Sắp có gia sư dạy kèm con rồi!”

“Gia sư hả?”

“Ba nói như thế mẹ ạ.”

Cậu nói xong, trong lòng đầy mệt mỏi vì ngày tháng phía trước sẽ rất áp lực.