Thầy Phong Thủy - Vương Lỗi

Chương 228




Quảng cáo

Chuowng 228: Cửu tử nhất sinh

Khi con rắn lửa sắp chạm cái răng sắc nhọn vào da tôi thì tôi đột nhiên cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc toàn thân.

Cái lạnh này không phải được sinh ra từ sợ hãi mà giống như có thứ gì đó đang đóng băng tôi vậy, khiến lục phủ ngũ tạng, mạch máu của tôi lập tức đông cứng.

Tôi không khỏi há miệng, lập tức phả ra một luồng khí lạnh.

Luồng khí lạnh này vừa hay phun đúng lên khuôn mặt của con rắn lửa kia.

Bị luồng khí lạnh phả vào mặt, con rắn lửa như bị kinh động. Nó không kịp cả ngậm miệng lại, nhanh chóng buông ra khỏi cổ tôi, bò theo luồng sát khí chạy dọc theo ngón tay tôi như bỏ trốn, và sau đó biến mất.

Tôi bỗng cảm thấy ngây người trước hành động đó. Con rắn lửa tới từ địa ngục này tình huống nào cũng đã từng trải qua, vậy mà lại bị dọa sợ chạy mất chỉ vì một luồng khí lạnh sao?

Đồng thời, bốn con rắn nhỏ khi nãy suýt nữa định cắn tôi dường như cũng cảm nhận được thứ gì đó đáng sợ và cũng buông lỏng.

Tôi không có sự phòng bị, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cả cơ thể bỗng nặng trĩu và rơi từ trên cao xuống.

“Chết tiệt! Chuyện gì thế này? Cái đồ yêu quái này định lấy mạng đổi mạng sao? Được lắm! Chết thì chết, ông đây đếch sợ! Dù có chết thì ông cũng bắt mày phải chết cùng nhé!”

Sau khi kinh động thì tôi vô cùng tức giận, cảm giác giống như bị người khác đùa giỡn vậy và cảm thấy ngứa ngáy khó chịu với người gỗ liễu kia.

Có điều trước khi chết tôi vẫn còn muốn chống cự lần cuối, mặc dù không biết còn cách mặt đất bao xa nhưng chắc chắn là thấp hơn nhiều so với lúc nãy.

Như vậy thì cơ hội sống sót tăng lên nhiều rồi.

Nếu đã như vậy thì chỉ cần tôi bảo vệ tốt nội tạng, không để bị tổn thương thì chắc vẫn có cơ hội sống sót.

Quyết định như vậy nên nhân lúc vẫn chưa chạm đất, tôi vội vàng nhắm mắt vận chuyển linh khí bên trong cơ thể và bao bọc toàn bộ lục phủ ngũ tạng trong cơ thể một cách chắc chắn.

Vừa mới làm xong thì tôi bỗng cảm thấy lưng đau nhói và đột nhiên cả cơ thể bị một luồng sức mạnh cực lớn tấn công khiến tôi ngã lăn ra đất.

Nếu không phải trước đó đã dùng linh khí bao bọc nội tạng thì e rằng đã bị vỡ một vài bộ phận rồi.

“Mẹ kiếp, đau chết ông đi được. Quỷ môn còn chưa mở mà suýt nữa mình đã thành quỷ mất rồi!’

Mặc dù tránh được nội thương nhưng vết thương bên ngoài thì vẫn có. Tôi đau đớn nằm dưới đất một lúc lâu mới bò lên được.

Tôi nằm dưới đất, nhìn theo sát khí dày đặc bên trên và cảm thấy khó hiểu.

Sau khi con rắn bị dọa bỏ chạy bởi luồng khí lạnh của tôi thì dường như người gỗ liễu kia lại trốn đi, không thèm ra bàn điều kiện với tôi.

Người gỗ liễu đang kiêng dè điều gì?

Hơn nữa tại sao người gỗ liễu lại dùng cách này để lừa tôi từ bỏ thân xác. Ông ấy đang sốt ruột điều gì?

Nghĩ tới luồng khí lạnh khi nãy dạy lên trong người…

Tôi khó khăn đưa tay lên xoa ngực. Lúc này cơ thể tôi đã hồi phục lại nhiệt độ bình thường, hơn nữa luồng khí lạnh khi nãy giống như là ảo giác, chỉ thoáng lướt qua.

Trong khoảnh khắc đó, đầu tôi đột nhiên hiện lên một suy nghĩ kỳ lạ.

Trong cơ thể tôi, hình như vẫn còn thứ gì đó khác tồn tại.

“Không thể nào, một tượng người gỗ liễu đã đủ khiến mình chịu không nổi rồi. Giờ thêm nữa thì mình chịu sao nổi”.

Nghĩ tới người gỗ liễu với đôi mắt âm sầm, tôi đành phải vỗ ngực tự an ủi mình.

Thế nhưng đây không phải là lúc nằm dưới đất suy nghĩ lung tung. Tôi thử cử động tứ chi, sau khi xác nhận không hề bị gãy xương thì tôi mới nghiến răng đứng dậy.

Tôi sờ soạng đi về phía có thang treo trước đó thì phát hiện chiếc thang đã biến mất. Hơn nữa dưới đất là một đống những đoạn rời vụn của chiếc thang bị chặt đứt.

Tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu. Rõ ràng là có người đã chặt đứt cái thang sau khi chúng tôi trèo lên.

Người duy nhất có thể làm được điều này chính là người đi sau tôi: Ông Tôn.

Nhưng tại sao ông lấy lại làm như vậy? Và tại sao lại ra đòn sát thủ với tôi.

Ông ấy làm như vậy không phải là chặn đường sống của chính mình sao?

Tôi cảm thấy không hiểu và lo lắng nhìn lên sát khí đen sì phía trên. Lúc này ở đó vô cùng tĩnh mịch, không hề nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì.

Không còn thang treo, tôi chẳng có cách nào đi lên đỉnh. Tôi lại đi vòng hai vòng bên dưới và đành phải lần ra cửa của cao ốc Phương Viên.

Thay vì lãng phí thời gian ở đây chi bằng đi tìm Tĩnh Đàn pháp sư, không biết chừng ông ấy có thể cho tôi câu trả lời.

Đợi đến khi tôi bước ra cửa cao ốc Phương Viên thì mới phát hiện ra trời đã tối đen.

Tĩnh Đàn pháp sư thì vẫn nhắm mắt ngồi trước cửa giống như đang ngủ.

Tôi khập khiễng đi tới trước mặt ông ấy, do dự một lúc mà không biết nên mở miệng thế nào.

“Trương Ly, cậu tới đúng lúc lắm. Quỷ môn sắp mở rồi, tôi cần mượn tiên gia trên người cậu”.

Tĩnh đàn pháp sư không hề mở mắt. Ông ấy vẫn nhắm như vậy, và sau khi nói xong với tôi thì bắt đầu đọc Phật âm.

Tiếng Phật âm vốn có tác dụng tĩnh thần, vậy mà tôi nghe thì giống như tiết hát gọi ma vậy, vô cùng chói tai và khó nghe.

Tôi vô thức đưa tay lên bịt tai nhưng âm thanh cứ truyền vào tai tôi một cách vô cùng rõ ràng.