Thế Giới Kì Bí Của Ngài Benedict - Tập 1: Bút Chì, Tẩy Và Người Thắng Cuộc

Chương 26: Máy thì thầm




Khi tiếng gõ cửa vang lên, Reynie đang vẫy vùng trong một cơn ác mộng đáng sợ. Trong giấc mơ ấy, Reynie đã viết ra giấy tất cả những giấc mơ tâm tưởng gửi cho cô Perumal, và Jackson, vô tình nhìn thấy những lá thư được để trên bàn và giờ đang vò nát chúng trong nắm tay ngày càng siết chặt của anh ta. Bang! Bang! Bang! “Bọn tao tìm thấy mày rồi!” anh ta gào lên với một vẻ khoái trá bỉ ổi. “Nhưng mà đừng lo lắng làm gì, mày sẽ không bị phạt đâu! Đó là Phòng Chờ, Phòng Chờ đang đợi mày đấy - ở đó sẽ có vài thứ hay ho dành cho mày! Và sau khi mày đã hoàn toàn biến mất dưới cái lớp bùn đất hôi thối đó, chúng tao sẽ tìm và đưa cô Perumal thân yêu đi cùng mày!”

“Không!”

“Không? Ý mày là gì?” Jackson nói. “Chẳng phải đây là việc mà chúng mày vẫn cố gắng để đạt được sao?”

Câu trả lời bất ngờ khiến Reynie giật mình mở mắt. Còn Jackson đứng giữa cửa, nhìn cậu bé với vẻ mặt điên cuồng của một kẻ đã mất hết kiên nhẫn.

“Em xin lỗi,” Reynie nói, lúc này đã hoàn toàn tỉnh ngủ. “Khi nãy là em mơ thôi. Anh vừa nói gì thế?”

“Tao nói là mày mặc đồng phục vào, nhanh lên. Tao sẽ dẫn mày đến gặp ngài Curtain ngay bây giờ! Hôm nay là ngày quan trọng của mày đấy! Những đặc quyền đặc biệt, Reynard ạ, mày biết chứ. Đánh thức thằng bạn hói gầy còm của mày dậy đi, nhanh lên. Tao cần phải ăn một ít bánh nướng trước khi đến gặp ngài Curtain.” Nói xong, Jackson đi ra khỏi phòng để bọn trẻ chuẩn bị.

Phải lay gọi mất một lúc Reynie mới đánh thức được Sticky dậy. Cả hai vội vàng mặc bộ đồng phục Liên lạc viên của mình vào.

“Đến rồi,” Reynie thì thầm. “Bọn mình phải hết sức cảnh giác đấy nhé.

Sticky gật đầu. “Chúc may mắn.”

Hai đứa siết chặt tay nhau, quyết tâm.

“Sắp đến giờ rồi đấy,” Jackson thì thầm khi cả hai vừa kịp bước ra khỏi cửa. “Giờ thì theo tao.” Rồi hắn ta đi như chạy về phía khu nhà ăn. Mới sáng sớm, nên hầu như chưa có ai thức giấc ngoài mấy Người giúp việc lặng lẽ hoặc đang lau chùi sàn nhà, hoặc quét rác trên mấy lối hành lang, hoặc bắc thang lau sương mốc đọng trên trần nhà. Trong khu nhà ăn, những Người giúp việc cũng đang say sưa với công việc của họ tự lúc nào. Jackson tự lấy cho mình một cái bánh xốp hương việt quất vừa mới được nướng xong cùng một cốc sữa lạnh. “Nuốt vội chút gì đó đi,” anh ta nói với hai cậu bé. “Bọn mày sẽ không thích ở trong cái Máy Thì Thầm đó với một cái dạ dày rỗng tuếch đâu nhỉ? Việc đó mất sức lắm đấy. Sẽ phải sử dụng đến tất cả số năng lượng mà bọn mày có được.”

Vừa nghe Jackson nhắc đến cụm từ Máy Thì Thầm, Reynie và Sticky đã thấy sởn gai ốc. Ruột gan cồn cào, nhưng cả hai vẫn tỏ ra ngoan ngoãn lấy sữa và bánh xốp và, ngay khi Jackson vừa mới giục, vội vàng cho bánh và cho sữa vào miệng. Sticky đã mất hết can đảm rồi nên chẳng thể làm gì khác ngoài việc nghe lời Jackson. “Thế còn buổi học thì sao?”

“Thế mày nghĩ các buổi học đó là để làm gì, George? Tao chẳng thấy một tí tố chất Liên lạc viên nào ở mày cả, nếu thật sự là mày ngu ngốc đến mức ấy. Hoàn thành nhiệm vụ rồi, mày sẽ có cả đống thời gian để học. Máy Thì Thầm cực kỳ quan trọng, nó là tất cả lý do để tao và bọn mày đang ở đây đấy.”

Với tất cả những bí mật mà chúng đã khám phá ra trước đó, giờ đây Reynie và Sticky thấy lạ lẫm - đúng hơn là rùng mình - khi cảm nhận được một chút cởi mở và có phần tin tưởng từ phía Jackson. Cuối cùng thì chúng cũng đã trở thành những Liên lạc viên! Reynie gần như đã phải tự nhắc nhở chính mình rằng vị trí mới này hoàn toàn không đáng để tự hào chút nào.

“Được rồi, giờ thì nuốt nhanh lên và theo tao,” Jackson nói và quay gót bước đi. Hai cậu bé vội vàng uống nốt cốc sữa rồi chạy theo Jackson. Ra đến ngoài quảng trường, dưới vòm trời màu xám của một buổi sáng sớm, Jackson yêu cầu Reynie và Sticky đứng yên. “Nếu một ngày nào đó bọn mày trở thành những Điều hành viên,” anh ta nói và quấn vải bịt mắt bọn trẻ, “khi đó bọn mày sẽ được biết đường đi đến Phòng Thì Thầm. Từ giờ cho đến lúc đó, bịt mắt là bắt buộc, và không được nói chuyện. Hiểu chứ? Bây giờ thì xoay vòng tròn đi nào.” Anh ta túm lấy vai hai cậu bé, kéo chúng quay vòng vòng cho đến khi cả hai chóng mặt và bắt đầu loạng choạng đâm vào nhau. Jackson tự cho mình một giây để cười khoái trá trước cảnh tượng đó. Rồi túm lấy khuỷu tay Reynie và Sticky, anh ta dẫn chúng đi.

Cả ba đứa đi qua khu quảng trường, xuống một lối đi nhỏ trước khi dẫm chân lên một đám cỏ. Như có tiếng vật gì đó bị kéo lê, rồi bị đá - có vẻ như Jackson đang cố dùng ủng của mình đẩy một thứ gì đó ra khỏi lối đi - và hai cậu bé được dẫn đi vào bên trong. Sau đó, họ đi qua một hành lang ngắn trước khi bước lên những dãy cầu thang uốn lượn nối tiếp nhau. Bậc nọ nối tiếp bậc kia. Cả ba chắc hẳn đang đi lên đỉnh toà nhà cột cờ, Reynie thầm nghĩ. Vì chẳng có nơi đâu trong Học viện này có nhiều bậc cầu thang đến thế.

Sau cùng, khi những đôi chân đã mỏi rã rời, khi những hơi thở đã trở nên đứt quãng, cả ba lên tới trên đỉnh. Jackson lại xoay xoay hai cậu bé thêm vài vòng nữa - chắc là để cho vui thôi - trước khi tháo khăn bịt mặt ra. Chúng đang đứng trong một hành lang bằng đá hẹp nhưng sáng sủa, và trước mặt lù lù một cánh cửa lớn bằng kim loại.

Jackson bấm vào cái loa ở trên tường. “Các Liên lạc viên mới đã tới, thưa ngài.”

“Tốt lắm,” cũng từ cái loa ấy vang lên giọng của ngài Curtain.

Cánh cửa nặng nề từ từ mở ra.

“Bọn mày còn đang đợi gì nữa?” Jackson nói. Anh ta có vẻ mất kiên nhẫn, lẩm bẩm gì đó trong miệng về những kẻ đần độn không chịu hiểu ý mà làm theo. Cánh cửa đóng ngay lại sau khi hai cậu bé vừa mới bước qua.

“Chào mừng đến với Phòng Thì Thầm!” ngài Curtain xoay chiếc xe đẩy quay về phía bọn trẻ. Ông ta ra hiệu cho Reynie và Sticky bằng ngón tay của mình và nói. “Nào, các chàng trai, hãy xem xét xung quanh đi.”

Mặc dù khá rộng, nhưng trong phòng chỉ có duy nhất một chiếc bàn, hai tấm nệm đặt ở góc, và ngay chính giữa phòng là một cái máy kỳ cục trông giống một cái máy sấy tóc ở những sa-lon làm đẹp cũ kỹ. Vậy thì đây chính là Máy Thì Thầm rồi: đó là một cái ghế tựa ngoại cỡ bằng kim loại, một chiếc mũ bảo hiểm màu xanh được gắn trên lưng ghế, và một chiếc khác (cái này có màu đỏ) vươn ra khoảng không phía sau. Trông đơn giản một cách đáng ngạc nhiên - chẳng có những bóng đèn nhấp nháy, không màn hình máy tính, cũng chẳng có những động cơ kêu vo vo - và thực sự, nếu so với tầm quan trọng của nó, thì cả căn phòng này đều đơn giản tới không ngờ. Những bức tường bằng đá nhẵn thín và giống hệt nhau, thiếu thốn vật dụng, thiếu thốn đồ trang trí, và chỉ có duy nhất một ô cửa sổ.

Kate đã đúng, Reynie thầm nghĩ. Có thứ gì đó quan trọng phía bên trong ô cửa sổ cao nhất Học viện.

“Nếu các cháu đang phân vân vì sao trông Phòng Thì Thầm lại đơn giản đến như vậy,” ngài Curtain nói, “thì câu trả lời là sự an toàn. Các cháu sẽ chẳng thể tìm nổi một vật nặng bằng kim loại hay những thiết bị sắc nhọn ở quanh đây đâu. Không có thứ gì có thể làm hỏng Máy Thì Thầm của ta được phép xuất hiện trong phòng này cả. Hệ thống máy tính và nguồn năng lượng của Máy được bảo vệ an toàn bởi hai lớp dày kim loại và đá rồi. Các bức tường thì được làm bằng đá nguyên khối đấy. Cánh cửa mà các cháu vừa bước qua để vào trong này là lối vào duy nhất, và chỉ có ta mới có thể mở được. Kiểm soát, các cậu bé! Kiểm soát là chìa khoá. Phòng Thì Thầm được kiểm soát một cách hoàn hảo nhất.

“Ta nói với các cháu tất cả những việc này để các cháu biết được tầm quan trọng của dự án mà chúng ta đang làm,” ngài Curtain tiếp tục. Ông ta ra hiệu cho hai cậu bé ngồi xuống những chiếc nệm ở góc phòng. “Vậy thì tại sao an ninh lại quan trọng đến mức ấy? Trở thành một Liên lạc viên là một vinh dự rất lớn lao đấy, và ta muốn các cháu sẽ không phí phạm cơ hội này.”

“Không đâu ạ, thưa ngài,” Reynie và Sticky đồng thanh.

“Bây giờ cũng đến thời điểm cho đặc quyền bí mật của các cháu rồi,” ngài Curtain nói. “Chỉ những Liên lạc viên mới được phép hỗ trợ ta trong dự án này thôi, và các cháu cứ yên tâm về sự kỳ diệu của nó đi. Ta chắc là giờ hai cháu đang tự hỏi Máy Thì Thầm là gì. Ta đoán thế có đúng không?”

Hai cậu bé khẽ gật đầu.

“Dĩ nhiên là ta đoán đúng rồi. Không ai là không tò mò về cái máy này. Trông nó đơn giản lắm đúng không? Chỉ là một cái ghế với một chiếc mũ bảo hiểm được gắn trên đó. Nhưng đừng có bị đánh lừa nhé! Máy Thì Thầm là một phát minh vĩ đại đấy - phát minh vĩ đại của ta - và nó phức tạp hơn mọi người nghĩ rất nhiều. Các cháu đã bao giờ nghe đến một cái máy có khả năng truyền ý nghĩ chưa? Dĩ nhiên là chưa! Các cháu thậm chí đã từng nghĩ việc này là có thể chưa? Chưa bao giờ! Nhưng thực tế lại có thể đấy. Máy Thì Thầm của ta làm được điều gần như không tưởng đó.”

Ngài Curtain giới thiệu cái máy của mình với vẻ lịch lãm của một người dẫn chương trình trò chơi đang công bố một giải thưởng lớn đến khó tin. “Nó được mô phỏng theo mô hình của não người đấy - chính xác thì là não của ta, các cháu có thể nghĩ đó là một bộ não ưu tú. Và cũng chính não của ta kiểm soát hoạt động của Máy! Không cần bàn phím hay màn hình máy tính, cũng chẳng cần những nốt bấm hay đĩa số, chuông hay còi. Máy Thì Thầm lắng nghe ta. Nó không chỉ có khả năng truyền suy nghĩ, mà ở một mức độ nhất định nào đó, còn có khả năng lĩnh hội suy nghĩ nữa. Và, mặc dù ở thời điểm hiện tại, để Máy hoạt động trơn tru thì vẫn cần sự có mặt và kết nối của ta.”

“Có nghĩa là ngài cứ phải dính chặt lấy nó thì nó mới hoạt động được ạ?” Sticky buột miệng hỏi.

Chiếc xe lăn của ngài Curtain lao tới cho đến khi hai bánh trước của nó đâm thẳng vào cái nệm Sticky đang ngồi. Cặp kính phản quang và cái mũi nhấp nhô mụn của ngài Curtain cứ chĩa thẳng vào mặt Sticky. “Cháu dù sao cũng chỉ là một cậu bé, nên ta không hi vọng nhiều ở cháu, George ạ,” ngài Curtain nói, “nhưng là một Liên lạc viên cháu cần phải được biết điều này. Ta không thích bị ngắt lời đâu.”

“Cháu xin lỗi,” Sticky cúi mặt lẩm bẩm.

“Tốt,” ngài Curtain nói. “Và đúng như thế, hiện tại thì để Máy hoạt động ta cứ phải dính chặt lấy nó. Nó đang được hoàn thiện dần rồi, các cháu biết đấy. Trong rất nhiều năm ta phải coi cái Máy Thì Thầm của mình chỉ như một... công cụ giảng dạy. Nhưng có những thứ vĩ đại hơn nhiều đã sẵn sàng rồi. Và một khi việc hoàn thiện đã xong, Máy Thì Thầm sẽ trở thành một thiết bị hàn gắn kỳ diệu - một thiết bị có khả năng chữa lành những bệnh dịch của trí tuệ con người. Không, ta hoàn toàn không bịa đặt đâu! Ta nhìn thấy sự ngạc nhiên trên mặt các cháu. Ta đảm bảo với các cháu, sáng chế của ta ra đời là để mang đến sự bình yên cho hàng nghìn - thậm chí là hàng triệu - tâm hồn không bình yên. Và chính hai cháu sẽ đóng góp một phần vào việc đó. Các cháu không thấy hào hứng sao?”

Rồi, như để biểu thị sự hào hứng của chính mình, ngài Curtain cho chiếc xe chạy lùi với một tốc độ kinh hoàng, bốn bánh xe kêu rít lên trước khi dừng ngay cạnh bàn làm việc. (Cả cuộc đời của ông ta chắc phải giống một chiếc tàu lượn trong công viên lắm đây, Reynie nghĩ.) Một giây sau đã thấy ông ta ở ngay cạnh hai cậu bé, tay cầm một túi nhỏ màu nâu.

“Giờ thì các cháu đang nghĩ,” ngài Curtain nói, “là những Liên lạc viên đóng góp vào dự án này như thế nào. Và câu trả lời là: Máy Thì Thầm rất cần đến sự hỗ trợ của những suy nghĩ chưa quá phức tạp. Chính là suy nghĩ của trẻ con. Các cháu biết đấy, mặc dù cái máy của ta cực kỳ phức tạp rồi, các quá trình tinh thần của nó vẫn còn yếu. Vì thế, để Máy Thì Thầm có thể làm được những việc mà ta mong muốn - ta sẽ không mất thời gian để giải thích những thứ mà các cháu sẽ không hiểu được - suy nghĩ của ta trước hết phải được đi qua một bộ óc ít phức tạp hơn. Đây là khâu mà ta cần đến những Liên lạc viên như các cháu.”

“Nào, đừng có vội nản lòng đấy,” ngài Curtain tiếp. “Đơn giản thôi. Khi các cháu đã ngồi vào vị trí, Máy Thì Thầm sẽ hướng dẫn các cháu nghĩ về một số cụm từ nhất định - Máy sẽ thì thầm vào tai cháu - và khi các cháu nghĩ về những cụm từ đó, bộ phận truyền tải của Máy sẽ làm nốt phần việc còn lại. Các cháu đóng vai trò như một bộ lọc: những suy nghĩ của ta, một khi đã đi qua tâm trí của các cháu, sẽ dễ xử lý hơn. Các cháu hiểu ý ta không nhỉ?”

“Chúng sẽ trở nên đơn giản hơn,” Reynie nói. “Giống kẹo ngọt hơn là thuốc đắng phải không ạ?”

“Chính xác!” ngài Curtain có vẻ hài lòng. “Nhưng những suy nghĩ đó sẽ đúng là thuốc đấy, không phải nghi ngờ gì đâu - một ngày gần thôi chúng sẽ là một liều thuốc dành cho vô số bộ óc. Hiện nay, nhiệm vụ của chúng ta có bao gồm cả việc nhập dữ liệu. Có nghĩa là thêm vào ngân hàng tính toán của Máy Thì Thầm những thông tin cần thiết.”

Đây chính là cách ngài Curtain giải thích với những Liên lạc viên của mình: “nhập dữ liệu”. Các Liên lạc viên thậm chí chẳng biết được rằng thực ra họ cũng đang gửi đi những thông điệp - tức là với rất nhiều người khác chính họ cũng là một cái Máy!

Tay ngài Curtain đan vào nhau, đặt phía trên cái túi màu nâu để trong lòng, ông ta nhìn hai cậu bé với vẻ chờ đợi. Đến khi có vẻ đã hết kiên nhẫn, ông nói, “Bây giờ đến lượt câu hỏi của các cháu.” Cả Reynie và Sticky đều có một cảm nhận rõ ràng rằng nếu chúng không đặt ra câu hỏi nào thì ngài Curtain sẽ rất không hài lòng.

Sticky, cố gắng để làm tròn vai, hắng giọng rồi lắp bắp, “Cái… cái túi kia để làm gì ạ?”

“Hỏi thông minh đấy George!” ngài Curtain reo lên, rõ là ông ta đang mong được hỏi chính câu này. “Cái túi này được dùng để minh họa.” Ngài Curtain cầm cái hộp lên. “Nói cho ta biết đi, ta đang cầm trên tay mấy thứ nào?”

“Một?” Sticky đáp ngay.

Ngài Curtain nhìn sang Reynie. “Đó có phải là câu trả lời cuối cùng của cháu không Reynard? Ta đang cầm duy nhất một vật ở trên tay?”

Phải có cái gì đó bên trong chiếc hộp này, Reynie nghĩ vậy. Nhưng cậu có cảm giác đây không phải là thời điểm ngài Curtain thích được gây ấn tượng. Việc ông ta muốn là làm bọn trẻ ngạc nhiên ‘để minh hoạ’, vì thế Reynie nói, “Chắc chắn là trông có vẻ chỉ có một thứ thôi ạ.”

“Ha!” ngài Curtain kêu lên, có vẻ thực sự rất hài lòng. “Bây giờ thì nhìn kỹ nhé.” Ông ta dốc ngược chiếc túi, và từ trong túi rơi ra hàng trăm mẩu giấy nhỏ. “Một cái túi, đúng, nhưng cái túi có thể chứa trong nó rất nhiều thứ, các cháu thấy không? Giờ thì dọn cái đống giấy kia gọn lại đi, ta không thích một cái sàn nhà vương vãi rác rưởi đâu.”

Trong khi hai cậu bé đang bò lê ở dưới sàn dọn dẹp đống giấy vụn, ngài Curtain tiếp tục, “Ta sẽ phải làm gì nếu muốn truyền đi một lượng thông tin khổng lồ trong một khoảng thời gian rất ngắn? Các cháu có nghĩ ta cứ ngồi cạnh cái Máy từng phút, từng giờ để đọc chính tả cho nó nghe không? Khó lắm! Có nhiều việc phải làm, có những sửa chữa cần phải được tiến hành, có một Học viện cần đến sự điều hành của ta, có những kế hoạch cần thực hiện! Vậy thì làm thế nào ta hoàn thành được việc nhập dữ liệu bây giờ? Đóng gói. Ta truyền đi các gói dữ liệu, và bản thân mỗi gói đó sẽ chứa một số lượng khổng lồ thông tin.”

Reynie và Sticky đã hoàn thành việc dọn dẹp, giờ lại đang ngồi lọt thỏm trên hai tấm nệm.

“Bây giờ ta sẽ nói với các cháu cái này nhé,” ngài Curtain nói. “Chỉ một cụm từ thôi. Và ta muốn các cháu chú ý đến những gì xảy ra trong đầu mình khi nghe thấy cụm từ đó. Sẵn sàng chưa nào?”

Hai cậu bé gật đầu.

“Những trái táo độc, những con sâu độc.”

Reynie và Sticky co rúm người, giật mình, vì chỉ trong một khoảnh khắc thôi, toàn bộ những gì chúng được học trong suốt một tiết học - cả tiết học dài ngồi nghe Jillson nhắc đi nhắc lại về chính phủ tồi - đang nở bung xoè trong đầu chúng.

Ngài Curtain đang nhìn hai đứa trẻ và mỉm cười. “Một gói, rất nhiều suy nghĩ. Nếu các cháu đã nắm được kiến thức của bài học, thì chỉ cần một cụm từ phù hợp cũng đủ làm những kiến thức đó hiện ra trong suy nghĩ của các cháu - cũng giống như những câu thần chú gọi thần đèn ấy. Các cháu hiểu chưa nào?”

Thực ra hai cậu bé hiểu nhiều hơn ngài Curtain có thể hình dung. Cuối cùng thì cũng được giải thích! Ngài Benedict cứ phân vân mãi, là tại sao những thông điệp bí ẩn đơn giản như thế mà lại có thể có ảnh hưởng sâu sắc đến vậy. Đó là một trong những việc ngài ấy rất mong bọn trẻ tìm ra câu trả lời. Giờ thì chúng đã biết: Máy nhận của ngài Benedict chỉ có khả năng phát hiện ra những cụm từ ở “vỏ ngoài” thôi, chứ chưa phải là những thông tin được gói gém bên trong chúng. Giống như chỉ nghe được câu thần chú, nhưng không thấy được thần đèn!

“Rất tốt,” ngài Curtain nói khi nhìn thấy bọn trẻ đã hiểu, “cả hai đã được trang bị những thông tin cần thiết rồi. Giờ là thời gian cho sự thật. Reynie, cháu ngồi vào Máy Thì Thầm đi. Sticky, cháu cứ ngồi đó và quan sát nhé. Nếu mọi thứ diễn ra suôn sẻ, nhiệm vụ của Reynie sẽ kết thúc trong khoảng nửa giờ. Sau đó sẽ đến lượt cháu.”

Reynie đứng dậy, đi về phía cái Máy. Miệng khô khốc, đắng ngắt, cậu bé nhớ lại ngài Curtain có nói rằng Máy Thì Thầm còn có khả năng tiếp nhận suy nghĩ của người khác nữa. “Ở một mức độ nhất định,” ông ta đã nói như thế - nhưng ở mức độ nào mới được chứ? Cái máy có thể nhìn thấy những gì? Nó có phát hiện ra cậu là một gián điệp không? Reynie bỗng dừng lại, nhìn chẳm chằm vào cái ghế kim loại và chiếc mũ bảo hiểm màu xanh, đắn đo suy nghĩ. Có nên làm mọi cách để không phải ngồi vào cái ghế đó không? Hay là cố để che giấu suy nghĩ thật của mình? Có thể làm thế không? Cậu bé chẳng biết dựa vào đâu để đưa ra quyết định, và cũng chẳng có thời gian để suy nghĩ.

“Reynard?”

“Xin lỗi, thưa ngài. Chỉ là... chỉ là cháu đang nhấm nháp thời khắc này thôi ạ.”

Cái bàn tay mướt mồ hôi, Reynie ngồi xuống ghế. Cùng lúc đó, ngài Curtain tiến phía sau Máy Thì Thầm, điều khiển xe để ngồi quay lưng lại với Reynie và đội chiếc mũ màu đỏ lên đầu. “Ledroptha Curtain!” ông ta nói. Ngay lập tức, chiếc mũ màu xanh hạ xuống, chùm lên đầu Reynie, tự thu nhỏ lại cho vừa khít với hai bên thái dương của cậu bé. Đồng thời, hai chiếc vòng kim loại bật ra từ chỗ tay vịn và vòng qua cổ tay Reynie.

“Đừng sợ,” ngài Curtain nói. “Những chiếc vòng ấy là để đảm bảo an toàn cho cháu thôi. Thư giãn đi nào.”

Reynie hít một hơi thật sâu và cố gắng trong vô vọng để giữ cho mình khỏi run lên bần bật. Về sau, cậu bé nhận ra rằng thủ phạm chính là cái ghế đang rung - Máy Thì Thầm đang được nạp năng lượng. Reynie nhắm mắt.

Tốt, một giọng nói vang lên trong đầu cậu. Đó không phải là giọng của cậu, cũng không phải giọng của ngài Curtain. Đó là giọng của Máy Thì Thầm. Không quá xa lạ, mà cũng chẳng thân thiện. Chẳng biết nên miêu tả nó như thế nào, chỉ đơn giản là... nó vừa vang lên Tốt, cái máy nhắc lại. Tên cậu là gì?

Đến tận lúc này, Reynie vẫn chưa thể quyết định chắc chắn có nên trốn tránh việc này hay không. Máy Thì Thầm sẽ phát hiện ra những gì? Nó có được đằng chân lân đằng đầu không? Reynie vẫn đang suy nghĩ mông lung lắm khi giọng nói lại vang lên trong đầu cậu. Chào mừng, Reynard Muldoon.

Nhưng cậu còn chưa trả lời mà! Mở mắt kinh ngạc, Reynie thấy Sticky đang ngồi trên nệm chăm chú theo dõi. Reynie cố gắng tập trung. Dĩ nhiên, chẳng giống với khi đang nói chuyện. Reynie không nhớ là đã nghĩ đến tên mình, nhưng một khi có yêu cầu nào đó buộc bạn phải nghĩ về cái tên của mình, bạn không thể không nghĩ về nó, dù có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa. Cũng giống như giọng nói của Máy Thì Thầm, câu trả lời là đơn giản nó là như thế.

Reynard Muldoon. Cậu sợ nhất điều gì?

Nhện, Reynie nói dối, cố gắng lấy lại chút bình tình. Những con nhện khiến cậu bé căng thẳng, nhưng cậu hoàn toàn không sợ chúng. Hoặc ít nhất chúng cũng không phải là thứ mà Reynie sợ nhất. Đó là điều cậu bé không hề muốn Máy Thì thầm biết được.

Nhưng đáp lại câu trả lời của Reynie, Máy Thì Thầm lại nói, Đừng lo lắng, cậu không cô đơn.

Ngay lập tức, trong lòng Reynie trào dâng một cảm giác lâng lâng hạnh phúc. Cậu cảm thấy tâm hồn thư thái, bình yên, thấy mình yêu đời, và thật khó để giữ các suy nghĩ liền mạch với nhau được. Vậy, đây chính là lý do khiến những Liên lạc viên mới trông có vẻ hạnh phúc đến như thế, tại sao họ nghiền ngẫm bài học với một vẻ chăm chú đến như thế! Khi bạn làm theo mong muốn của nó, Máy Thì Thầm sẽ thưởng cho bạn bằng cách xoa dịu nỗi sợ hãi trong bạn. Reynie chẳng thể hình dung ra cảm giác này lại tuyệt vời đến vậy.

Reynie gặp phải vấn đề, một vấn đề rất phức tạp. Được làm cho có cảm giác tuyệt vời như vậy - một cách dễ đàng và vô cùng bất ngờ - Reynie thấy mình có mong muốn đầu hàng chiếc máy của ngài Curtain. Mong muốn khủng khiếp. Bước tiến triển này thật khó chịu, và trong khi vẫn còn sót lại một chút ít dấu vết của ý chí - trước khi hoàn toàn mất kiểm soát - Reynie quyết định phải tìm hiểu điều gì đó trong khả năng của mình.

Ngài Curtain? Reynie nghĩ. Ngài có nghe thấy cháu không?

Bắt đầu nhé. Máy Thì Thầm nói.

Ngài Curtain, ngài có nghe thấy những suy nghĩ của cháu không?

Bắt đầu nhé.

Dường như ngài Curtain không nghe thấy cậu. Có nghĩa là, có thể cái máy cũng chỉ phát hiện ra được những thứ nhất định thôi, và nó hoàn toàn không có khả năng với những thứ khác. Reynie buộc phải hi vọng như vậy.

Bắt đầu nhé, Máy Thì Thầm nhắc lại với vẻ mất kiên nhẫn hiện rõ.

Cậu chẳng thể trì hoãn lâu hơn nữa.

Được rồi, Reynie nghĩ. Tôi đã sẵn sàng.

Khi Reynie mở mắt ra, cậu nhìn thấy Sticky đang đứng ngay trước mặt, nhìn cậu chằm chằm như thể cậu đã chết rồi. Reynie chớp chớp mắt rồi vươn vai. (Cậu cảm nhận được sự nhẹ nhõm trong mắt Sticky.) Rất mệt mỏi, nhưng trông Reynie vẫn hài lòng đến thế, cứ như cậu vừa dốc tâm dốc sức cho một công việc cực kỳ thú vị ấy. Những cái vòng đã được giấu lại vào bên trong tay vịn của ghế, cái mũ bảo hiểm màu xanh đã được nhấc ra khỏi đầu Reynie, và ngài Curtain thì đang ngồi tại bàn làm việc, ghi ghi chép chép gì đó vào cuốn sổ nhật ký và khẽ khàng nói với hệ thống liên lạc ẩn của ông ta.

“Cậu không sao chứ?” Stiky thì thầm. “Cậu đã ở trong cái máy đó suốt hai giờ đồng hồ đấy.”

“Hai giờ!” Reynie ngạc nhiên hỏi lại. Nó giống như chỉ vài phút ngắn ngủi thôi. Cậu nhớ những từ đầu tiên đi vào trong suy nghĩ của mình, và nhớ mình đã nhắc lại những từ ấy một cách rất có trách nhiệm, nhớ cả cảm giác chìm sâu vào một thứ hạnh phúc diệu kỳ. Chẳng còn gì để phải sợ hãi, chẳng có gì để lo lắng. Thực sự, vào lúc này, khi nghĩ về tất cả những thứ đó, Reynie có đôi chút cáu kỉnh. Cậu bé thấy dằn vặt vì cái cảm giác ghen tị ghê gớm với Sticky vì bạn ấy sắp được ngồi vào cái Máy Thì Thầm kia.

“Nó có đau không?” Sticky hỏi. “Cậu ổn chứ?”

Biểu hiện lo lắng trên gương mặt Sticky đã kéo Reynie trở về với con người thật của cậu.

“À không… không, đừng lo lắng thế. Cứ thư giãn đi. Tớ nghĩ... tớ nghĩ là hiện giờ chúng ta vẫn an toàn. Nói chuyện sau đi.”

“Không thầm thì to nhỏ như thế đâu nhé các cậu bé!” ngài Curtain nói to rồi điều khiển chiếc xe lăn về phía Reynie và Sticky. “Ta không thích những người khác cũng có bí mật đâu.”

“Xin lỗi ạ,” Reynie nói. “Cháu chỉ đang bảo bạn ấy là đừng có lo lắng quá, sẽ không đau đâu.”

Ngài Curtain lại cười, điệu cười rít qua kẽ răng quen thuộc của ông ta. “Tất nhiên là không đau rồi. Nếu làm các cháu đau thì nó sẽ chẳng còn tác dụng gì nữa. Vì để hoạt động được, Máy Thì Thầm của ta luôn luôn cần có trẻ em, và trẻ em thì chúa ghét sự đau đớn - ta nhận thấy điều này bằng trải nghiệm thực tế đấy. Nó không đau đâu George nhé. Ngược lại là đằng khác. Ta dám cá là Reynie có thể đảm bảo với cháu là việc đó cực kỳ thú vị. À, và hai tiếng là lâu, lâu hơn rất nhiều so với mong đợi của ta đấy. Đúng như ta đã từng nhận xét về cháu Reynard ạ, khả năng suy nghĩ của cháu rất mạnh mẽ. Thường thì những Liên lạc viên mới chỉ tập trung được trong nửa tiếng thôi trước khi chúng trở nên mụ mẫm. Kể cả những Liên lạc viên đáng nể của ta cũng chưa bao giờ làm được việc đó trong hơn một tiếng.”

Chính bản thân ngài Curtain cũng có vẻ mệt mỏi. Những giọt mồ hôi lấp lánh trên trán, và cái mũi thì đỏ lựng lên. Mệt mỏi, nhưng hạnh phúc, giống cảm giác của Reynie. “Ta rất hài lòng đấy Reynard. Thực sự, rất hài lòng. Ta nghĩ ta và cháu cần thảo luận nhiều hơn nữa đấy. Và giờ, nếu như phiên của Sticky chỉ cần tốt bằng một nửa phiên của cháu thôi, buổi thảo luận của chúng ta sẽ có thêm cả bạn ấy nữa. Cháu có thích điều đó không George? Chắc phải có chứ nhỉ. À, ta vừa gọi mang đến một ít nước ép rồi. Sử dụng Máy Thì Thầm để gọi và yêu cầu đồ ăn thức uống.”

Reynie lẩy bẩy đứng dậy. Tâm trí cậu cứ mãi nghĩ về những cụm từ mà cậu đã buộc phải nghĩ đến: “... Đánh răng và giết những con vi khuẩn. Những quả táo độc, những con sâu độc. Những người mất tích không phải bị mất tích, họ chỉ bị chia cách..”. Và đi kèm với mỗi cụm là ký ức về một cảm giác thích thú, phần thưởng cho việc cậu bé đã nghĩ về nó. Cậu chỉ muốn ngồi xuống, tiếp tục ngay một phiên tiếp theo...

Reynie lắc lắc đầu. Cậu chẳng thể nào tin nổi Máy Thì Thầm lại có khả năng níu giữ người khác mạnh mẽ đến như thế. Và cũng chẳng thể nào tin nổi cái máy ấy đã lấy đi của bạn bao nhiêu thứ - cậu thấy như mình mất hết sức lực, lẩy bẩy bước rồi ngã dúi dụi lên trên một chiếc nệm. Sticky theo sát Reynie, muốn giúp bạn nhưng lại chẳng biết nên làm gì.

Trong khi đó, ngài Curtain vừa mới bấm một cái nút trên chiếc xe lăn của ông ta, và cánh cửa kim loại từ từ mở ra. Jillson bước vào, mang theo một ca nước bằng nhựa và vài chiếc cốc giấy.

“Ngài cần thêm gì nữa không ạ?” Jillson nhìn hai cậu bé với ánh mắt nể phục nhưng có chút ghen tị. Cô ta có vẻ đánh giá cao hai cậu bé Liên lạc viên này, một thứ cảm giác cô ta không hề có với những học sinh khác.

“Thế thôi, Jillson.” Ngài Curtain đáp.

Jillson đi ra ngoài, và ngài Curtain rót nước ép vào mấy cái cốc. Ca nhựa và những chiếc cốc giấy. Không thuỷ tinh. Ngài Curtain quả thật cẩn thận. Nhưng giả dụ có một chiếc bình bằng thuỷ tinh đủ nặng, đủ cứng để đập vỡ đầu, thì sao nhỉ? Hệ thống máy tính của Máy Thì Thầm được bảo vệ an toàn bên dưới sàn đá chắc chắn, cái ghế và mấy cái mũ bảo hiểm thì được làm bằng kim loại. Vậy thì bọn trẻ có thể làm được gì chứ?

“Sẵn sàng chưa George?” ngài Curtain nói. Nó giống một mệnh lệnh hơn là một câu hỏi. Sticky ngồi xuống vị trí của mình trên cái Máy Thì Thầm. Một lần nữa, ngài Curtain lại đội chiếc mũ đỏ lên đầu mình rồi đọc, “Ledroptha Curtain!”

Chiếc mũ màu xanh hạ dần xuống, mấy cái vòng lại xuất hiện, và Sticky nhắm nghiền mắt lại. Một cách vô thức, cậu cứ cố giằng ra khỏi mấy cái vòng để đưa tay lên tìm kính. Rõ ràng là Sticky đang sợ hãi.

Reynie không bỏ sót từng cử động của Sticky. Tội nghiệp cậu ấy. Nhưng chỉ một lúc nữa thôi, cảm giác sợ hãi đó sẽ tan biến, thay thế bằng một thứ gì đó kỳ diệu - nhưng so với nỗi sợ hãi thì cảm giác đó phiền phức hơn nhiều, và làm sao chúng có thể đấu lại Curtain nếu chúng chẳng thể cưỡng lại sức hấp dẫn từ phát minh của ông ta chứ. Ngay cả bây giờ, khi đã không còn bị điều khiển bởi Máy Thì Thầm nữa, Reynie vẫn thấy mình đang mong chờ cảm giác an toàn tuyệt đối, cảm giác không cô đơn... đó.

Dòng suy nghĩ của Reynie đột ngột bị cắt ngang khi nghe Sticky hét toáng lên:

“Sticky Washington!”

Im lặng một lúc.

“Tốt. George Washington.”

Máy Thì Thầm đã hỏi tên cậu bé, và Sticky, không nhận thức được là mình đã trả lời bằng cách nói to lên. Nhưng cái máy thì lại thích tên thánh của cậu bé hơn.

Reynie nhìn bạn mình đang căng thẳng bám chặt vào tay vịn. Cậu ước mình có thể giúp, nhưng lại chẳng thể làm gì. Tiếp theo, cái máy sẽ hỏi về nỗi sợ hãi lớn nhất, và Sticky tội nghiệp sẽ chẳng thể nào giấu nổi. Đúng như Reynie nghĩ, đã nghe thấy tiếng Sticky run run đáp lại câu hỏi không được nói ra của Máy Thì Thầm.

“Chẳng ai cần mình,” Sticky nói. “Chẳng có ai cần đến mình cả.”