The Stolen Years (Năm Năm Bị Đánh Cắp)

Chương 13: Anh chỉ nhớ rõ em




Ba tháng sau. Lễ Noel.

Danny ở trong khoảng thời gian này, gặp ai cũng liền tổng kết nói ra kinh nghiệm cuộc sống của mình.

“Nếu người anh em của bạn có phàn nàn than vãn với bạn về người cũ của mình, trăm ngàn câu chỉ có thể tin một nửa, sau đó cũng phải nhớ kỹ, mỉm cười nhiều, đừng nói gì. Bởi vì tôi quá ngây thơ, vì anh em mà nói xấu phụ nữ, thêm mắm thêm muối lòng đầy căm phẫn, vì tình mà khai đao, phân tích ngang dọc, còn giúp anh ta giới thiệu bạn gái mới, kết quả thì sao? X con mẹ nó, hai người bọn họ quay lại! Hợp! !”

Nhìn đôi tình nhân trước mặt này, nội tâm Danny muôn vàn cảm thán.

Anh đang oán thầm, bỗng nhiên giống như bị nước hắt vào mặt, đưa tay lên sờ…

“Phân chim! Mẹ kiếp, mình thật xui xẻo mà!” Danny kêu to ra tiếng,Tạ Vũ và Hà Mạn đang đi phía trước xoay người trở lại.

Hà Mạn luống cuống nhanh tay nhanh chân mở túi xách ra tìm kiếm , hẳn là muốn tìm khăn tay giúp anh lau. Danny nhìn bộ dạng Hà Mạn nhiệt tình, tâm lý trở nên cân bằng , không nghĩ tới, cô lại rút ra cái di động.

“Em tìm di động làm gì chứ?” Danny sững sờ nhìn máy ảnh trước mặt mình.

“Cảnh khó gặp, rất hiếm” Hà Mạn hưng phấn mà nói, ” Em phải nhanh tay chụp để tải lên weibo.”

Bạn bè người thân rất vui vẻ khi nhìn thấy bọn họ hai người hợp lại, Tiểu Hoàn ở tận Nhật Bản xa xôi gửi một cái email chỉ có “A a a a a a a a” cùng mấy chục cái dấu chấm than; mặt Hà Kỳ bình tĩnh tỏ vẻ chính mình đã sớm đoán được, giống như căn bản không nhớ rõ lúc trước mình và em ấy có chuyện;Danny tặc lưỡi liên tục ý chỉ mình đã bó tay, ngay ngày kỷ niệm kết hôn hôm đó, anh cũng đã bắt đầu nhận thức được mà gọi cô là chị dâu, thân là bạn tốt tuy đứng đầu, nhưng anh cũng là người hiểu rõ lập trường, thôi coi như chưa có chuyện anh giới thiệu bạn gái cho Tạ Vũ vậy..

Chỉ có đồng nghiệp công ty không thích ứng được.

Không chỉ một nhân viên cho biết, mỗi ngày họp trước kia giống hệt cảm giác kích thích khi xem phim hành động của Châu Âu và Mỹ, hai người giương cung bạt kiếm so với những cảnh đua xe còn ghê gớm hơn, còn bây giờ, sản phẩm quảng cáo tràn ngập tình yêu hai người, ngọt ngào ngọt ngào mà.

Cãi nhau không ngừng thì chẳng có gì là tốt.

Câu chuyện này trở thành trung tâm cơn bão cho mọi người xì xào bàn tán.

“Cảm giác quay lại?” Đối mặt với câu hỏi của Danny, Tạ Vũ còn thành thật nghĩ nghĩ, “Đại khái giống như là cho tới bây giờ giống như chưa từng chia tay, không có cảm giác gì đặc biệt đâu. Nếu nói thì nói…” Anh nhìn Danny cười sáng lạn, “Rất hạnh phúc.”

Tôi đã nói rồi, đôi tình nhân nào hễ nắm tay nhau là thề sống thề chết. Danny ngầm cắn chặt răng.

Vì tái hợp nên muốn chúc mừng, Tạ Vũ và Hà Mạn quyết định tổ chức một Party Noel, mời mọi người cùng nhau đến chúc mừng một chút.

Tuần trước Tạ Vũ đã chuyển một cây thông vào góc cửa sổ phòng khách, Hà Mạn trang trí trên cây những dải ruy băng bạc và những quả cầu lấp lánh đáng yêu.

Hà Mạn vừa lòng nhìn thành quả trang trí cây thông Noel của mình, đột nhiên cảm thấy mình giống như đã quên cái gì. Vừa rồi đi vào phòng khách không phải để nhìn cây thông Noel , vậy cô đi vào là muốn lấy cái gì nhỉ ?

“Lại làm sao vậy? Em gần đây cứ quên tới quên lui đó?” Tạ Vũ quẹt quẹt mũi Hà Mạn .

“Gà tây!”

Hà Mạn nhớ tới mình còn chưa tẩm ướp mật ong lên gà tây liền nhanh chân chạy vào phòng bếp.

Cô mang một cái bao tay cách nhiệt, mang gà tây trong lò nướng ra, lúc này mới nhớ đến mình vào phòng khách là để lấy mật ong, như thế nào lại tay không trở lại?

Hà Mạn vỗ đầu ảo não đi vòng vèo một lần nữa, cuối cùng trên da gà tây cũng được tẩm một lớp mật ong, quay đầu đi vừa kiểm tra danh sách, nhìn xem còn có cái gì này nọ đã quên chuẩn bị.

“Bánh ngọt! Bánh ngọt!” Hà Mạn toát ra một đầu mồ hôi lạnh. Khách đã gần đến cửa, mà bây giờ cô mua bánh ngọt cũng phải mất cả nửa giờ.

“Có gì , sao, sao, ?” Tạ Vũ nhìn bộ dạng kích động của cô, cảm thấy đau đầu.

“Bánh ngọt.” Hà Mạn gần như nức nở .

Tạ Vũ miễn cưỡng mở to hai mắt của mình: “Ở trong tủ lạnh. Một giờ trước em vừa mới mua về, cũng chính em đặt vào tủ lạnh mà.”

“Ồ , ồ” Hà Mạn ngượng ngùng vỗ vỗ đầu, “Lần đầu tiên chuẩn bị bữa tiệc này, bận rộn quá nên em quên mất!”

Tạ Vũ dở khóc dở cười, đi đến phía sau lưng Hà Mạn, dịu dàng ôm Hà Mạn, đem cằm dựa trên đỉnh đầu cô.

“Bà xã, bữa tiệc người trong nhà thôi, không cần quá lo lắng.”

“Anh nói thế là nói em tâm lý kém nha!Chỉ là em quên mà thôi!”

Hà Mạn nói xong liền thấy hình ảnh mình phản chiếu trên tấm gương mờ của tủ bếp, tóc tai bù xù, ngay cả trang điểm cũng chưa, nhanh đẩy tay Tạ Vũ.

“Em còn chưa trang điểm! Nhanh, nhanh tránh ra, anh đưa gà tây đi nướng đi, chờ em đi sửa sang lại một chút!”

“Còn nói không lo lắng.” Nhìn Hà Mạn vội vàng chạy lên lầu, Tạ Vũ nhíu mày thở dài.

Anh chuẩn bị lấy gà tây, xoay người mở tủ lạnh ra—— bên trong rõ ràng có ba cái bánh ngọt.

“…Cô ấy hoảng loạn cái gì đây? Cũng không phải là bà già.” khóe miệng Tạ Vũ run rẩy, lầu bầu vài câu, đóng lại tủ lạnh.

Party tiến hành rất suôn sẻ, ngoại trừ Danny và Tiểu Hoàn và vài người bạn tốt đang ngồi bên ngoài, chị của Hà Mạn là Hà Kỳ cũng đến đây, còn đưa theo chồng và cô con gái đáng yêu, vừa vào năm nhất Mỹ Kỳ. Bữa cơm gia đình đầm ấm.

Danny lần đầu tiên nhìn thấy con gái Hà Kỳ, thích vô cùng, liên tục nói chuyện trêu chọc Mỹ Kỳ, Tiểu Hoàn ngồi bên lo lắng che chở.

“Mỹ Kỳ, em cảm thấy anh đẹp trai hay không?” Danny cười tươi như hoa.

“Mỹ Kỳ ngoan, nên gọi là chú, như vậy mới được.”

Danny trừng mắt nhìn Tiểu Hoàn một cái, không thèm để ý, tiếp tục hỏi con bé: “Mỹ Kỳ, kỳ thi cuối kỳ kết thúc rồi sao?”

“Chưa xong” Mỹ Kỳ chu miệng lên, “Tháng sau.”

“Vậy con có ôn tập tốt hay chưa?”

Mỹ Kỳ dùng sức gật đầu, trắng nõn đáng yêu, Hà Mạn nhìn thấy thật đáng yêu.

Tạ Vũ nghiêng người vào bên tai cô, thì thầm: “Hâm mộ cái gì, về sau em cũng sẽ có.”

Hà Mạn đỏ mặt liếc nhìn anh.

“Vậy chú hỏi con môn số học được không? Tự tin chưa?”

Mỹ Kỳ tiếp tục gật đầu.

“Có chút khó nha, nghe cho rõ. Mỹ Kỳ năm naytròn 6 tuổi, đúng hay không? Anh lớn hơn so với em lớn hơn hai mươi lăm tuổi, vậy năm mươi năm sau, anh lớn hơn em mấy tuổi?”

Cái bẫy mà, bắt nạt một đứa nhỏ. Tiểu Hoàn lấy khủy tay không thương tiếc thúc Danny.

Mỹ Kỳ bắt đầu nghiêm túc tính toán, bộ dáng đáng yêu cực kỳ. Hà Kỳ và ông xã nhìn nhau cười, trên mặt cũng tràn ngập tự hào.

“Năm mươi năm sau, con năm mươi sáu tuổi, chú, chú…” Mỹ Kỳ nói đi nói lại nửa ngày, bỗng nhiên trừng mắt to nhìn Danny, nói, ” Chú lúc đó chắc chết rồi.”

Mọi người cười to, Danny che mặt mà khóc.

Sau khi cơm nước xong, Danny ra vẻ thần bí đưa tất cả mọi người dẫn tới phòng khách.

“Các vị, hôm nay có một tiết mục quan trọng.”

Hà Mạn nhíu mày: “Làm cái gì thần thần bí bí , anh đừng có làm những chuyện kỳ lạ , ở đây còn có đứa nhỏ, còn có đừng đem nhà của em làm rối lên, em thật sự rất vất vả mới dọn sạch sẽ đó.”

Danny hoàn toàn không để ý tới lời cô, bỗng nhiên từ trong túi áo lấy ra một DVD giơ lên không trung:

“Các vị, các vị còn nhớ đoạn phim kinh điển ghi lại màn cầu hôn của Tạ Vũ và chị dâu không?”

Lời còn chưa dứt, mọi người lập tức hoan hô đứng lên. Hà Mạn cũng nhanh đứng lên, muốn cướp DVD trong tay Danny.

Hà Mạn kêu to: “Không cần!Đưa cho em! Đừng chiếu! Ngốc muốn chết!”

Ông xã Hà Kỳ chưa từng xem qua cái DVD, nhìn thấy Hà Mạn và Danny tranh đoạt, ở một bên nghi hoặc đặt câu hỏi: “Cầu hôn mà thôi, có cái gì xấu hổ ?”

Mọi người vừa nghe nghi ngờ của anh rể, lập tức cười rộ lên, hiện trường nhộn nhịp hô lớn “Chiếu đi!Chiếu đi!”

“Bây giờ, chính là chứng kiến thời khắc kỳ tích!” Danny nói xong, lập tức đem DVD bỏ vào máy, đoạn phim được băt đầu chiếu.

Sáu năm trước.

Trên màn ảnh, Tạ Vũ đứng một mình trong đình ở công viên, Tiểu Hoàn và vài tên bạn thân mang theo túi lớn túi nhỏ đựng đầy đồ, vây quanh bên cạnh Tạ Vũ, anh đang chuẩn bị những công việc cuối cùng.

“Hoa và bóng bay?”

Tiểu Hoàn giơ gói to trên tay đáp lại: “Vào chỗ!”

Tạ Vũ “Âm nhạc đâu?”

Một người bạn cười nói: “Trong di động của cậu mà, không phải nói thế sao? Đến lúc đó chúng tớ đứng ở xa xa, âm nhạc sẽ không hiệu quả.Cậu nói thông báo sẽ là tiếng chuông, đến lúc đó có sự chuẩn bị, tớ sẽ lập tức sẽ gọi điện thoại cho cậu, coi như là tự động truyền phát tin !”

“Oh, oh ” Tạ Vũ ngượng ngùng cười cười, lấy điện thoại ra , thử phát trước một đoạn, thế này mới tạm thời an tâm.

“Vậy là xong rồi, còn máy ảnh?”

Giọng nói của Danny truyền từ bên ngoài máy quay: “Cậu mẹ nó bị mù sao! Vừa rồi là cậu nói với ai? Nhìn không thấy tớ vẫn đang quay sao!”

Đối mặt với ống kính, Tạ Vũ giơ cho Danny một ngón tay giữa. Lúc phát hình ảnh này mọi người trong phòng khách đều cười lớn.

“Tốt lắm! A mạn mười phút sau sẽ đến, mọi người bây giờ thay quần áo trốn đi, trăm ngàn lần không thể làm cho cô ấy phát hiện các cậu, đều đã tập luyện vài lần, không cần tớ nhắc lại chứ?”

Mọi người đồng thanh hô to: “Cố lên!Chiếm lấy cô ấy!”

Tạ Vũ nghiêng người nhìn vào ống kính nở nụ cười rực rỡ, bỗng nhiên vươn tay sờ sờ túi tiền, mặt trắng bệch.

Tạ Vũ : “Chết rồi, tớ để quên nhẫn ở trên bàn trà!”

Trên màn hình xuất hiện âm thanh của Danny: “Tạ Vũ, cậu sao không chết đi!”

“Tớ tớ tớ bây giờ về nhà lấy! Các cậu đứng đó chờ tớ!”

Tạ Vũ đứng trước ống kính loay hoay, sốt ruột lao khỏi hiện trường, đồng thời bên ngoài truyền đến âm thanh Danny hổn hển : “Cậu không cần trở lại, trong chốc lát nữa không chừng quên luôn cầu hôn cô ấy!”

Trong phòng khách mọi người đã muốn cười vỡ bụng. Hà Mạn rúc vào lòng Tạ Vũ, cười đến tít mắt , đến nỗi không thấy rõ hình ảnh trước mắt.

Màn hình nháy mắt chuyển thành màu đen, khi nó sáng lên lại, Hà Mạn đã xuất hiện ở trước đình công viên, vẻ mặt không kiên nhẫn.

Giọng nói Danny thì thầm vang lên: “Đây là phóng viên tại hiện trường đưa tin trực tiếp. Hôm nay vào hai giờ buổi chiều, mặt trời chói chan trên cao, muỗi nhiều hơn, cô gái được hẹn đi chèo thuyền đang bực bội chờ đợi bạn trai, mà đến bóng dáng của người bạn trai chuẩn bị cầu hôn một cách bất ngờ cũng chẳng thấy đâu. Căn cứ hiện trường phỏng đoán tình huống, tâm lý của cô gái rất không ổn định, nếu bạn trai lúc này xuất hiện, khả năng sẽ có trường hợp phát sinh đổ máu, xin cảnh báo những trẻ em vị thành niên chưa đủ mười tám tuổi nên cùng xem với bố mẹ.”

Lúc này Tạ Vũ kích động vọt vào màn ảnh, chạy không kịp thở đến bên Hà Mạn.

“Anh lại muốn sao đây? Anh không có một lần đến sớm được sao? Vì sao không nhận điện thoại? Là ngủ quên hay quên mang chìa khóa ?”

Hà Mạn giống hệt súng máy, Tạ Vũ chạy nhanh càng không ngừng cười làm lành xin lỗi, cũng giả vờ lảng sang chuyện khác.

“Đừng nóng giận đừng nóng giận…”

“Vậy anh nói, em tức giận có lý do hay không?”

“Đều đều có.”

“Có lý do tại sao lại không cho em tức giận ?”

Tạ Vũ nghẹn lời: “Vậy, không có lý.”

“Anh khiến em đứng đợi anh suốt 45 phút dưới nắng gay gắt, anh nói em không có lý do tức giận? !”

Tiếng cười nén lại của Danny như phần âm nhạc hòa tấu cho hoàn cảnh này.

Tạ Vũ quyết định nói thẳng đến chủ đề: “Mạn, em nhớ chúng mình yêu nhau được bao lâu rồi không?”

Hà Mạn: “Tất nhiên là biết, nhưng mà anh đến trễ, lập tức giảm đi mấy năm. Bây giờ em chỉ biết là, em đứng ở đây đợi anh 45 phút!”

Tạ Vũ chạy theo , người ướt mồ hôi, bởi vì muốn cầu hôn mà ngập ngừng mãi chưa vào vấn đề, cơn tức cũng bị bùng lên: “Em có thể đừng châm chọc anh nữa hay không? Khó lắm mới đi chơi một chuyến, không thể bớt giận sao!”

“A ha, thằng nhóc, cậu chết chắc rồi. Thần tiên cũng không thể nào cứu được cậu .” Hình ảnh Danny bên ngoài còn đang trực tiếp làm hết phận sự.

Hà Mạn đương nhiên cũng hét ầm lên: “Anh cũng biết là hiếm khi sao? Vậy anh đến muộn làm gì chứ?Anh là một người trưởng thành mà chút xíu quan niệm về thời gian cũng không nhận thức được sao? Anh nói đi, có phải hơn một nửa thời gian chúng ta gặp nhau em đều phải chờ?”

Biết Danny đang ở phía sau quay lén, Tạ Vũ bình tĩnh một chút, chạy nhanh đuổi theo Hà Mạn nhận lỗi, hy vọng cô mau chóng nguôi giận: “Được được được, thật xin lỗi, đều là anh sai! Anh từ nay về sau không bao giờ đến muộn, được không?”

“Những lời này em đã em nhiều năm lắm rồi!Anh cái gì cũng không nhớ, cũng chỉ làm lãng phí thời gian của em!”

“Hôm nay anh chuẩn bị cho em sự ngạc nhiên.”

“Anh còn đến muộn không khác gì bình thường, còn có thể khiến em ngạc nhiên cái gì?”

Danny cúi đầu bình luận nói: “… Chị dâu… tài ăn nói thật ghê gớm…”

Tạ Vũ sắc mặt xịu xuống, trong lúc đó hai người trở nên im lặng.

Lúc này, Tiểu Hoàn nấp sau bụi cỏ xa xa thấy được cảnh này không hiểu chuyện gì liền cầm bong bóng và hoa hồng chạy đến, Danny nhanh chóng giơ tay ra hiệu, gọi Tiểu Hoàn trốn trở về.

Danny nhẹ giọng nói: “Cô thật ngốc! Đi ra gì chứ! Trở về nha!”

Bên này Tạ Vũ đang chuẩn bị nổi giận: “Không cần ầm ỹ được không? Hôm nay anh có điều quan trọng muốn nói với em.”

“Bây giờ em không muốn nghe, nghe thấy giọng anh là cảm thấy phiền.”

Cuối cùng sự chịu đựng của Tạ Vũ đã đạt đến giới hạn, anh tức giận vươn tay chỉ vào Hà Mạn, một câu cũng nói không nên lời.

Xa xa bạn bè tưởng anh giơ tay ra hiệu, vội vàng gọi vào điện thoại Tạ Vũ.

Trước đó Tạ Vũ có lựa chọn âm nhạc làm nền cho màn cầu hôn của mình là nhạc chuông điện thoại, quả thực như sỉ nhục mà. Tạ Vũ tức giận lấy điện thoại cầm tay ra, hung hăng ném xuống đất.

“Anh còn dám tức giận với em? !” Hà Mạn cũng túc lên, “Đập di động sao?Em cũng làm được đó!”

Hà Mạn lấy di động từ trong túi tiền ra, bỗng nhiên dừng lại, lại cất trở về. Sau đó chạy chậm vài bước, cúi thắt lưng, đem di động Tạ Vũ ném xuống đất nhặt lên, sau đó cũng hung hăng , ném xuống mặt đất.

“Hà Mạn, có giỏi thì ném của em đi!” Tạ Vũ tức giận muốn điên lên.

“Dựa vào cái gì mà em phải ném của em chứ!”

Di động nằm trên mặt đất còn lỳ lợm phát ra nhạc chuông, Danny ở một bên lẩm bẩm nói: “Nokia là thật sự rất bền nha…”

Bên này, Tạ Vũ và Hà Mạn tình hình chiến đấu càng ngày càng căng thẳng.

“Được, được” Tạ Vũ chỉ vào Hà Mạn, “Vậy tiếp theo cũng vứt luôn, vứt này!”

Tạ Vũ điên tiết lấy từ túi ra một nhỏ đựng nhẫn kim cương, ném tới Hà Mạn, xoay người nhanh rời đi.

Hà Mạn nhìn nhẫn kim cương trên tay, kinh ngạc bưng mặt nói không nên lời, cô nhìn nhìn nhẫn kim cương trong hộp, lại ngẩng đầu nhìn Tạ Vũ đi phía xa, lại cúi đầu nhìn nhẫn kim cương trong hộp.

Giấy tiếp theo, cô chạy nhanh theo hướng phia trước, đuổi theo phía sau Tạ Vũ. Danny cũng chạy theo, hình ảnh xóc nảy không ngừng.

“Anh chạy cái gì chứ, cầu hôn mà không nói sớm, lải nhải lẩm bẩm chỉ lo chọc em tức giận !”

“Anh làm sao nói, giọng anh phiền vậy mà!” Tạ Vũ cũng không quay đầu lại.

“Đừng nóng giận được không? Cầu hôn không phải là quỳ xuống sao? Nào có như anh vậy , chơi xấu thôi!” Hà Mạn đuổi theo thở hồng hộc.

“Có em quỳ đó!”

Hà Mạn sửng sốt, lập tức đi chạy nhanh lên, một phen giữ chặt tay Tạ Vũ phía trước, túm lấy anh. Sau đó, mở hộp nhẫn , quỳ một chân xuống đất.

“Bà xã, đừng nóng giận , gả cho em đi.” Hà Mạn ngẩng đầu nhìn Tạ Vũ, cười nói.

Trong phòng khách mọi người thét chói tai.

“Ai gả cho ai!” Ông xã Hà Kỳ cười không thở nổi.

Trong màn ảnh Hà Mạn nhân lúc Tạ Vũ còn ngơ ngác, lấy nhẫn ra đeo vào ngón tay út của anh.

“Không nói lời nào, em coi như là anh đồng ý rồi.”

Trong phòng khách mọi người đã cười đến nghiêng trái ngã phải. Tạ Vũ từ sau lưng ôm Hà Mạn, ôm thật chặt.Lưng Hà Mạn kề sát ngực anh, cả người bị bóp nghẹn lại.

Cô bỗng nhiên nhớ tới thứ gì, xoay người hỏi Tiểu Hoàn: “Đúng rồi, các cậu ngày đó rốt cuộc là an bài tiết mục gì? Hoa và bong bóng cũng chưa dùng đến, thật đáng tiếc…”

Tiểu Hoàn đang muốn nói, bị Tạ Vũ ngăn cản.

“Ai bảo em hôm đó tức giận, vậy cả đời cũng không cho em biết.”

Mọi người đã về hết , phòng khách yên lặng.

Hà Mạn vừa rửa chén một vừa nhìn cách đó không xa trong phòng khách có cây thông Noel cùng và trên bàn tràn đầy đồ ăn vặt, không biết như thế nào, bỗng nhiên cảm thấy có chút hoảng hốt.

Không có bữa tiệc nào không tàn.

Nếu nó không kết thúc, cũng chẳng được gọi là thời gian tốt đẹp.

Cô cũng không rõ vì sao, chỉ là đột nhiên rất muốn khóc. Như hạnh phúc đến một cách bất ngờ, tất nhiên sợ hãi sẽ mất đi.

Là ai nói , hạnh phúc là sự lặp đi lặp lại khát vọng.

Cô tin tưởng rằng bây giờ mình thực sự hạnh phúc. Bởi vì cô mong muốn mỗi ngày trôi qua, không sợ không thú vị, cũng không cần cảm giác mới mẻ khác. Chỉ cần hai người như vậy từ từ già đi là được rồi.

Đôi mắt bất giác có chút ướt át.

“Khóc cái gì?” Tạ Vũ bưng cái chén đi tới, giật mình.

“Không có gì, em cũng không biết.”

” Hay đang “có” phải không?”

“Đi!” Hà Mạn trừng mắt nhìn anh, tiếp tục cúi đầu rửa chén.

Tạ Vũ lẳng lặng nhìn, mở miệng gọi cô: “Mạn.”

“Sao?”

“Em có nhớ đã từng nói với em hay không, anh vì sao mà nói yêu em?”

Hà Mạn nở nụ cười: “Nhớ rõ.”

Đàn anh phụ trách đón người mới đến, giúp đàn em nữ khiêng hành lý vào ký túc xá, trong lúc vô ý nhìn lướt qua nhà rửa, nhìn thấy một cô gái xoay lưng về phía anh rửa chén.

Anh không biết tại sao liền miên man suy nghĩ, nếu ngày nào đó mình có bà xã, bóng dáng rửa chén sau khi ăn cơm xong, có phải là cái dạng này hay không?

Anh bị đóng băng ở đó, im lặng nhìn cô gái này tưởng tượng đến tương lai, cho đến khi có cô gái khác từ trong toilet rửa mặt đi ra, nhìn anh đứng như trời trồng ở đó, sợ tới mức hét ầm lên.

“Biến thái ah ah ah ah ah! ! !”

Đàn em lúc này mới xoay người lại, ánh mặt trời chiếu vào mái tóc dài của cô, khi quay đầu, mang theo những tia sáng lấp lánh.

… Sau đó, anh và cô gái đã hét lên “ Biến thái ah” kết hôn.

“Ngoại trừ thét chói tai, em cũng sẽ rửa bát mà!” Hà Mạn tức giận đem xà bông nặn vào trên tấm bọt biển, “Mặt của em không đẹp bằng bóng dáng của cô ấy sao? !”

“Anh đã không còn nhớ rõ bóng dáng của cô ấy nữa.Anh chỉ nhớ rõ em.”