Thế Thân Tình Nhân Đích Hoàn Mỹ Nghịch Tập

Chương 27




Edit: Jun

Chu Cảnh tiến lên phía trước một bước, ánh mắt kiên định nhìn về phía người lãnh đạo kia: "Hướng Nam sẽ không nói dối, việc này chắc chắn có hiểu lầm gì trong đó, liền tính cả việc các anh tìm thấy được xác chim, cũng không thể chứng minh đây là do Hướng Nam động tay."

"Thầy Chu nói không sai, các anh cũng không thể tùy tiện bắt người." Tô Ngôn cũng có chút sốt ruột.

Nhưng mặc cho hai người có xảo lưỡi như hoàng* đến mức nào, người của cục Lâm nghiệp đã tìm được chứng cứ liền căn bản không muốn nghe, cái vị lãnh đạo kia hướng phía bọn họ phất phất tay, tỏ vẻ hiện tại có nói cái gì cũng chẳng hề có ý nghĩa.

*Xảo lưỡi như hoàng: kiểu lưỡi khéo như cái lưỡi gà, cái vè đồng ở trong kèn với sáo ý. Bạn nào học về mấy cái nhạc cụ này chắc sẽ biết.

Thấy sắc mặt ba người họ không được tốt, lãnh đạo liền hòa hoãn ngữ khí: "Các anh cũng không cần nóng vội, cái này còn chưa có định tội được, nếu tìm được chứng cứ chứng minh anh ta trong sạch thì tự nhiên sẽ được phóng thích trở về thôi."

"Thế nếu như không tìm thấy chứng cứ, chẳng lẽ liền dùng xác mấy con chim không biết từ đâu chui ra kia trực tiếp định tội anh ấy sao?"

Chu Cảnh lạnh mặt, nhìn như không có biểu tình gì, nhưng thực chất trong lòng đã sớm sông cuộn biển gầm.

Anh biết nhóm người này không phân rõ phải trái, nhưng theo trình tự thực thi mà nói bọn họ tìm được người bị tình nghi rồi dẫn người đó về hỏi chuyện thì cũng không có bất cứ vấn đề nào để bàn cãi.

Nhưng Hướng Nam tâm trí đơn thuần, nếu nhất thời bị dụ dỗ nhận án, vậy có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch.

Chu Cảnh còn không biết ba con chim bé xíu này thuộc chủng loại gì, căn cứ vào trường hợp dĩ vãng thì săn bắn phi pháp động vật được bảo hộ cấp quốc gia nhất định phải có hình phạt.

Nhưng mấy cái người mới tới này mặc kệ điều đó, bọn họ chỉ cần tìm được người bị tình nghi rồi trở về báo cáo kết quả công tác là được.

Rồi chân tướng án kiện, thì lại là trách nhiệm bên cục Công an.

Tiểu Hoàng không kiên nhẫn liếc Chu Cảnh một cái: "Anh nếu mà cảm thấy anh ta vô tội, liền chờ đến khi anh ta từ cục Cảnh sát được thả ra ngoài đi, cùng chúng tôi ở nơi này quát lớn làm cái gì."

"Các người đây là cái thái độ gì vậy?" Tô Ngôn trải đời chưa sâu, rất nhanh đã nghẹn đầy một bụng tức khí.

"Như thế nào, anh không phục?" Tiểu Hoàng cười cười, sau đó vây quanh Chu Cảnh với Tô Ngôn dạo qua một vòng, như suy tư nói: "Tấm tắc thay, tôi xem trong hai người các anh ai mới là tòng phạm đây, bằng không cũng cùng chúng tôi trở về một chuyến, tóm lại thì chỉ dựa vào một mình tên ngốc kia cũng chẳng làm ăn gì được lắm."

Vừa dứt lời, liền thấy Hướng Nam đẩy hết mọi người xung quanh ra, không màng tất cả mà vọt tới trước mặt Chu Cảnh nói: "Không cho phép các người mang thầy Chu đi!"

"Hướng Nam___" Chu Cảnh cầm cánh tay y, vẻ mặt phức tạp.

Hướng Nam lộ ra hàm răng trắng tinh chỉnh tề, hướng anh cười cười: "Thầy Chu, thầy phải ở yên chỗ này, nơi nào cũng không cần phải đi."

Chu Cảnh nhìn y, còn muốn nói thêm, thì đã thấy y xoay người nói:

"Tôi và mấy người đi là được."

Chỉ trong đoạn thời gian ngắn ngủi vừa xong, Hướng Nam còn trong trạng thái không hiểu rõ được tình huống, nhưng đại khái đã xảy ra chuyện gì, y hẳn là biết được.

Thầy Chu đã nói qua, trong núi có động vật được bảo hộ, cho nên khi săn thú phải cẩn thận hơn nhiều.

Phàm là điều thầy Chu đã nói, y đều chặt chẽ ghi tạc trong lòng.

Chính là có mấy người không hiểu đạo lý này, bọn họ phạm vào sai lầm, lại sợ bị bắt phạt, cho nên mới đem xác chim nhỏ giấu vào trong đống cỏ khô.

Hiện tại, những người này nghi ngờ y giết chim nhỏ, cho nên muốn mang y đi điều tra, y có thể lý giải.

Bất quá có thể mang y đi, nhưng mang thầy Chu đi thì không được.

Y quyết không thể làm thầy Chu gặp nguy hiểm dù chỉ một chút, càng không thể để thầy Chu đi cùng một đám đàn ông như thế được, nếu mà bắt buộc phải có một người bị mang đi tra hỏi, thì cũng chỉ có mình y.

Hướng Nam hít sâu một hơi, sau đó an ủi chính mình.

Không sao cả, chỉ là mang đi hỏi chuyện mà thôi, khẳng định thầy Chu sẽ nghĩ cách dẫn y đi ra ngoài, tuy rằng bây giờ thật luyến tiếc khi phải rời thầy Chu, nhưng có thể bảo vệ tốt thầy Chu, đó là nguyện vọng cả đời muốn hoàn thành của y.

Nhưng đối với ý tốt của Hướng Nam, Chu Cảnh lại chẳng hề có chút cảm kích.

"Tôi đi cùng anh___"

Anh muốn bảo đảm Hướng Nam tuyệt đối sẽ không bị hiểu lầm mà nhận tội.

Tô Ngôn lập tức mở miệng nhắc nhở Chu Cảnh: "Không được đâu thầy Chu, nếu mà anh cũng đi cùng, ai tới bảo lãnh cho Hướng Nam?"

Chu Cảnh sửng sốt, lúc này mới kinh ngạc phát hiện cư nhiên chính mình lại quên đi việc quan trọng nhất.

Nếu Hướng Nam và anh, cả hai người đồng thời bị bắt, khẳng định cũng là bị chia ra mà hỏi chuyện, cảnh sát không có khả năng sẽ để hai người có bất kỳ sự giao lưu gì.

Mà ở cái huyện thành nhỏ này, anh còn có quan hệ với Kỷ Minh mà nhờ vả, Tô Ngôn hoàn toàn là người từ ngoài vào, kể cả muốn tìm người giúp đỡ cũng không hề có đường tắt nào. Hiện tại quan trọng nhất chính là phải mau tìm được chứng cứ, hoặc là lại trực tiếp tìm Kỷ Minh khơi thông quan hệ bên cục Công an, tóm lại mặc kệ như thế nào, anh đều không thể ngồi chờ chết.

Lãnh đạo cục Lâm nghiệp nhìn thấy tình hình như vậy, nhịn không được thở dài đi ra giảng hòa: "Được được, căn cứ vào manh mối mà người dân xung quanh thông báo cùng chứng cứ là xác động vật, chúng tôi liền tạm thời mang đi một người là Hướng Nam trước đã."

Lúc này đây, Chu Cảnh cùng Hướng Nam đều không có phát ra bất kể cái gì dị nghị nữa. Hướng Nam không có phản kháng, nếu y phản kháng lên, những người này chưa chắc đã áp chế được, nhưng y trước sau tin tưởng chính mình trong sạch, cũng tin tưởng Chu Cảnh cùng Tô Ngôn sẽ chứng minh được y trong sạch.

Y đi mà không oán không hối hận, cũng không có bất luận biểu tình xấu hổ gì cả. Duy chỉ có việc đáng tiếc nhất chính là thật vất vả mới có thể ăn cá, còn tận nửa con trong nồi lẩu, lục bục lục bục mà thổi lên khí nóng.

Bởi vì thời tiết nóng bức, cho nên trên người Hướng Nam chỉ mặc một cái áo ba lỗ, cùng người của cục Lâm nghiệp đi ra ngoài, Chu Cảnh lấy áo khoác đưa cho y, dặn dò: "Nhớ kỹ, không phải chuyện anh làm, cho dù là một chữ cũng không được thừa nhận."

Hướng Nam nhận lấy áo khoác, dùng sức ừ một tiếng, lưu luyến nhìn Chu Cảnh.

"Thầy Chu, tôi chờ thầy."

Y kỳ thật rất sợ hãi, sợ hãi vừa qua, y lại lo sợ y không được thấy thầy Chu mà y yêu nhất. Tuy rằng những người này đều nói chỉ là hỏi chuyện mà thôi, không cần phải lo lắng, nhưng ở đáy lòng Hướng Nam, lại thời thời khắc khắc đều tồn tại sự sợ hãi khi phải rời khỏi Chu Cảnh.

Rõ ràng thầy Chu còn đang ở trước mắt y, y lại sợ anh ngay sau đó sẽ biến mất không thấy, càng không nói đến là rời đi....

Chu Cảnh vỗ vỗ vai y, thanh âm ôn nhu đến mức chính mình cũng không dám tin:

"Yên tâm."

Chỉ có hai chữ, lại như Định Hải Thần Châm* yên ổn lại tâm Hướng Nam.

*là gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không ý:3, Định Hải Thần Châm được Nguyên Thủy Thiên Tôn dùng để đo biển đo trời, nặng tới một vạn ba ngàn năm trăm cân aka 8.100 kg =))) ở đây ý tác giả là một lời của Chu Cảnh chắc chắn và có sức nặng đến mức trấn được cõi lòng đang bất an của Hướng Nam moe moe ///v///

Người bên cục Lâm nghiệp thúc giục nói: "Nhanh nhanh đi, đừng có cọ tới cọ lui."

Hướng Nam thong thả nhấc chân đi tới, đầu lại ngoái lại nhìn Chu Cảnh, thẳng đến khi bóng dáng thầy Chu càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng không thể thấy rõ, y mới từ từ xoay đầu lại, rũ mắt, an an tĩnh tĩnh mà đi.

Vừa đi, vừa không nhịn được mà mặc niệm trong lòng__

"Thầy Chu, thầy mau mau tới nhé, bằng không tôi sẽ chờ, không vội."

Chờ Hướng Nam đi rồi, Chu Cảnh cũng mau chóng hành động.

Anh thu thập hành lý đơn giản, cầm lấy sổ tiết kiệm, lập tức xuống núi chạy tới huyện thành tìm Kỷ Minh.

Tô Ngôn nguyên bản cũng muốn đi theo, lại bị Chu Cảnh bắt ở lại đi tìm chứng cứ.

Hai người không có bất kỳ sự khác biệt nào, thực mau liền theo an bài của Chu Cảnh, mỗi người một việc.

Ngồi trên xe buýt nhỏ hướng đến huyện thành, Chu Cảnh nhịn không được mà nghĩ, nếu Ân Hướng Bắc gặp cái loại tình hình này, sẽ xử như thế nào.

Chỉ tiếc, xuất thân của Ân Hướng Bắc đã chú định y sẽ không có khả năng gặp được cái kiểu tình huống này, mà kể cả có thì cũng không tới phiên y phải lo lắng. Cho nên Chu Cảnh căn bản vô pháp từ Ân Hướng Bắc mà nghĩ ra được kinh nghiệm gì cả, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Chu Cảnh sắc mặt tái nhợt ngồi trên xe buýt xóc nảy cả một đoạn đường dài, trong đầu không ngừng hiện ra hình ảnh anh cùng Hướng Nam ở chung, y cười, y khóc, y vui vẻ, y mất mát, mỗi một cảm xúc đều sinh động như thế, ngay cả vẻ mặt ủy khuất nho nhỏ cũng khiến người ta khó có thể quên.

Rõ ràng là cùng khuôn mặt, nhưng lại mang đến cho anh những cảm giác mà Ân Hướng Bắc vĩnh viễn không thể cho anh.

Nếu Hướng Nam không có bị mang đi, có lẽ cả đời này Chu Cảnh cũng không thể phát hiện, Hướng Nam ở trong lòng anh đã chiếm một khoảng diện tích lớn đến như thế.

Anh không phải lần đầu tiên đi xe buýt, lại lần đầu tiên cảm thấy sáu tiếng ngồi xe buýt lại dày vò như một đời người như vậy.

Thật vất vả mới chờ được sáu tiếng đồng hồ qua đi, Chu Cảnh xuống xe, tinh thần cùng thân thể đều đã ở bên bờ vực sắp suy sụp.

Anh cố gắng chịu đựng lấy ra điện thoại, gọi đến số của Kỷ Minh, bên kia phát ra tiếng bíp bíp, nhưng vẫn không có người nghe máy. Chu Cảnh hít sâu một hơi, nghe thấy máy báo bận không ngừng, rốt cuộc đến lần thứ ba cũng gọi được.

"Chu Cảnh? Cậu như thế nào lại đột nhiên gọi cho tôi thế này?" Nhìn thấy điện thoại hiện lên người gọi là Chu Cảnh, Kỷ Minh ở đầu bên kia hiển nhiên là rất vui vẻ.

Chu Cảnh bất chấp hàn huyên, nói thẳng luôn vào việc chính: "Kỷ Minh, tôi tới huyện thành, có chuyện nhất định phải nhờ cậu giúp đỡ."

Kỷ Minh vừa nghe Chu Cảnh nói như vậy, lập tức nghiêm túc lên: "Chuyện gì cậu nói đi."

Hắn rất hiểu Chu Cảnh, có thể đem hai từ "giúp đỡ" nói ra, thì chứng minh Chu Cảnh thật sự đã lâm vào khốn cảnh.

"Tôi có một học sinh bị bắt___" Chu Cảnh dừng một chút, sau đó đem mọi chuyện giải thích đơn giản lại cho Kỷ Minh.

Ở đầu bên kia điện thoại, Kỷ Minh nhăn mày: "Cậu hiện tại ở chỗ nào, tôi đến tìm cậu."

"Nhà ga." Chu Cảnh không nghĩ ngợi nói ra.

"Được, đứng tại chỗ chờ tôi mười phút, tôi lập tức tới ngay." Dứt lời, Kỷ Minh liền cúp máy, nhanh chóng chạy ra khỏi nhà.

Nói là mười phút, nhưng trên thực tế Kỷ Minh lái xe với tốc độ cực nhanh, mất có tám phút đã đến nơi.

Khi hắn đến được nhà ga, liền nhìn thấy Chu Cảnh đứng bên cạnh biển trạm, thân thể thon gầy thoạt nhìn suy yếu đến cực điểm, Kỷ Minh ba bước cũng thành hai bước đi lên.

"Chu Cảnh!"

Chu Cảnh nghe được tiếng gọi bèn xoay người, nhìn thấy Kỷ Minh, tảng đá lớn đang treo lơ lửng trong lòng nháy mắt đã rơi xuống được vài phần.

Anh khẽ than thở: "Lần này lại phải phiền toái cậu rồi, Kỷ Minh."

Kỷ Minh cười cười vỗ vỗ vai anh: "Cậu và tôi vẫn là đừng có nói cái gì mà không phiền với có phiền đi, mau vào trong xe rồi nói."

Chu Cảnh gật đầu, đi theo sau hắn.

Xe của Kỷ Minh không có đắt tiền gì, cùng siêu xe động một chút đã hơn ngàn vạn của Ân Hướng Bắc đương nhiên là vô pháp so sánh, nhưng chim sẽ nhỏ ngũ tạng đều toàn*, vừa mở cửa ngồi xuống, liền cảm thấy một trận gió mát mẻ thổi qua, tức khắc khiến cho tâm tình của Chu Cảnh bình tĩnh hơn rất nhiều.

*chim sẻ nhỏ ngũ tạng đều toàn: Ý nói đồ vật tuy nhỏ nhắn, không nhiều tiền nhưng đầy đủ tiện nghi, không thiếu thứ gì.

Kỷ Minh mở một chai nước khoáng đưa cho Chu Cảnh: "Vừa mới ở trong điện thoại chưa kịp hỏi, học sinh của cậu đều không phải mấy đứa nhỏ nhỏ sao, người nhà của nó không tới à?"

"Tình huống của học sinh này có chút đặc thù." Chu Cảnh đem nước rót vào họng nói, thân thể mỏi mệt bất kham lập tức có dấu hiệu đỡ hơn một chút, "Y không có người thân, hơn nữa tuổi cũng chẳng phải vị thành niên được pháp luật bảo vệ, có thể dựa vào cũng chỉ có tôi mà thôi."

Nói đến đây, Chu Cảnh theo bản năng siết chặt chai nước khoáng.

Có thể dựa vào chỉ có anh, thì nghĩa là nếu anh buông tay ra, Hướng Nam liền hoàn toàn biến thành tứ cố vô thân.

"Tôi đại khái cũng hiểu được chuyện gì xảy ra rồi, cục Lâm nghiệp phỏng chừng cũng phải đem y sang cục Công an trong huyện, tôi hiện tại liền gọi điện cho bạn tôi hỏi tình huống một chút nhé."

Nói, Kỷ Minh liền lấy di động ra, bắt đầu giở các dãy số.

Cả một huyện lớn có nhiều quận như vậy, các ban ngày thường thoạt nhìn không có gì liên hệ, nhưng xương cốt bên trong dù toàn bộ đều bị đánh gãy thì gân vẫn còn dính với nhau.

Kỷ Minh ở trong cục Giáo dục cũng được xem như có tiếng nói, cho nên sau khi hắn tốt nghiệp cũng liền thuận lý thành chương tiến vào cục Giáo dục, chỗ Công an bên kia đích xác có biết được một vài người bạn, Kỷ Minh chọn một người bạn học có quan hệ với hắn tốt nhất rồi gọi điện qua.

Chu Cảnh an vị trên ghế phụ ngồi nghe tin tức, không nghĩ sẽ bỏ qua bất kỳ thông tin nào được truyền từ đầu bên kia điện thoại.

Một phút đồng hồ sau Kỷ Minh cắt đứt điện thoại, nói với Chu Cảnh: "Tôi đã hỏi cậu ấy một chút tình hình, chờ có tin tức thì cậu ấy sẽ gọi điện đến, cậu yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu."

"Không phải là vấn đề vội hay không, mà là chuyện này có chút kỳ quặc..."

Chu Cảnh nghĩ tới xác của ba con chim non, rõ ràng chính là có người muốn vu oan cho bọn họ.

Nhưng anh cùng Tô Ngôn chỉ là giáo viên ở Chi Giáo mà thôi, ở trong thôn cũng không có thù địch. Hướng Nam là người ngoài càng không quen biết được thêm mấy người. Có khả năng nhất chính là người nọ không cẩn thận đào tổ chim, sau đó lại sợ bị phát hiện, nghĩ Hướng Nam là đứa ngốc dễ bắt nạt, liền mang xác chim giấu trước cửa nhà bọn họ.

Nhưng hiện tại không có chứng cứ gì, nói cái gì cũng vô ích, Chu Cảnh chỉ có thể trông cậy vào Tô Ngôn bên kia có phát hiện gì đột phá không.

Kỷ Minh thấy Chu Cảnh bộ mặt đầy u sầu, liền trấn an anh: "Yên tâm đi, giờ cũng là thế kỷ 21 rồi, phán án cũng phải có chứng cứ."

Nhưng nói là nói như vậy, Kỷ Minh trong lòng cũng rất rõ ràng việc ở một huyện thành nhỏ chỉ cần có quan hệ là có thể một tay che trời.

Sau khi tốt nghiệp thì về quê nhà, vốn dĩ ôm hùng tâm tráng chí muốn làm ra một phen thành tựu, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể làm nhân viên công vụ bình thường, dựa vào quan hệ của cha mẹ mà kiếm cơm ăn.

Đạo lý này Chu Cảnh cũng hiểu, cho nên anh chỉ là miễn cưỡng cười cười: "Hy vọng như thế."

"Cậu còn chưa có ăn cơm đi, ở chỗ này chờ cũng vô dụng, trước lấp đầy bụng đã, cậu nhìn cậu xem, mới có một thời gian không gặp cư nhiên gầy thành như vậy rồi, cơm trong núi có phải hay không rất khó khăn?" Kỷ Minh ý đồ dời đi lực chú ý của Chu Cảnh, làm tinh thần anh cũng được thả lỏng hơn chút ít.

Chu Cảnh lắc đầu: "Chỉ là bởi vì thời tiết quá nóng, ăn uống có chút không vào mà thôi"

"Ăn uống không vào cũng phải ăn." Kỷ Minh không hỏi ý kiến Chu Cảnh, lập tức liền khởi động xe, "Đi thôi, tôi mang cậu đi ăn chút gì đó."

Chu Cảnh không có cự tuyệt, chỉ là trong lòng vẫn nghĩ việc của Hướng Nam.

Sắc trời đã tối, ăn uống một bữa lớn hoặc đi chợ đêm cũng khẳng định Chu Cảnh chẳng có tâm tình, cho nên Kỷ Minh liền mang anh đi vào một quán cháo nhỏ, lại thêm hai đĩa rau trộn ngon miệng. Chu Cảnh biết là Kỷ Minh quan tâm thân thể anh, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến tình cảnh hiện tại của Hướng Nam, kể cả đồ ăn có mĩ vị đến mấy vào trong miệng anh cũng thành như nhai sáp.

Mới ăn được có hai miếng, di động của Chu Cảnh liền đột ngột vang lên.

Người biết số điện thoại này cũng không nhiều, nhưng anh trước khi đi đã nói với Tô Ngôn, nếu có phát hiện cái gì thì phải gọi điện thoại ngay cho anh. Di động trong núi hầu hết đều không có tín hiệu, nhưng ở mấy cửa hàng nhỏ lại có điện thoại bàn có thể gọi được, người trong thôn cũng đều dùng cái này liên hệ với thế giới bên ngoài.

"A lô___" Chu Cảnh không chút nghĩ ngợi nghe máy.

Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nôn nóng của Tô Ngôn: " Là thầy Chu sao, tôi bên này tìm được một manh mối nhỏ."

Trong lòng Chu Cảnh liền rơi lộp bộp: "Đừng nóng vội, cậu từ từ nói rõ ràng cho tôi biết."

"Chính là khi tôi đi ra ngoài hỏi, trùng hợp gặp cái vị cháu gái của bác sĩ ý, cô ấy nói cho tôi biết mấy ngày hôm trước Hướng Nam vì cứu cô ấy mà đắc tội với con trai thôn trưởng, chuyện lần này thực sự rất có khả năng do chính hắn làm!"

"Thôn trưởng..."

Nhắc tới hai chữ này, Chu Cảnh không khống chế được mà nhíu mày, tay nắm chặt di động.

Trên núi Lam Nhạc có vài cái thôn, nhưng để kể ra có trưởng thôn rồi thêm một đứa con trai như vậy thì chỉ có một người, khi mới tới anh cũng đã gặp qua một lần.

Trăm triệu lần không tới, Hướng Nam cư nhiên chính mình cũng không hiểu rõ tình huống ở đây lại đắc tội với con trai của thôn trưởng.

Anh nghĩ nghĩ, sau đó trầm giọng nói với Tô Ngôn: "Cậu tiếp tục tìm thêm tin tức, tốt nhất là tìm được nhân chứng nhìn thấy tận mắt, có gì thì lại liên lạc với tôi."

Kỷ Minh đem hết thảy xem vào trong mắt, ngẩng đầu nhìn Chu Cảnh: "Chẳng lẽ là Lưu Dân?"

Chu Cảnh mặt không biểu tình gật gật đầu.

"Lưu Dân có hai đứa con tôi đều biết, đứa con lớn là đứa não tàn, con thứ là cái thằng côn đồ, người học sinh cậu đắc tội chỉ sợ là con thứ hai, này cũng không dễ làm." Kỷ Minh thở dài một hơi thật sâu.

Lưu Dân chỉ là một thôn trưởng, nhưng anh trai ông ta ở trong huyện mới chính là người nắm giữ thực quyền, chỉ một câu đó là một nhân vật làm mưa làm gió.

Anh cũng biết ở cục Công an lại có thêm vài thân tín của nhà họ Lưu, đứa con thứ hai kia của Lưu Dân về sau cũng sẽ vào làm ở trong đấy, đắc tội Lưu Khánh lại bị đưa đến cục Công an, thật là xui xẻo tột đỉnh.

Chu Cảnh từ trong túi lấy ra cuốn sổ tiết kiệm, bình tĩnh nói: "Mặc kệ như thế nào, tôi đều phải đảm bảo rằng y bình an."

"Cậu làm gì vậy?" Kỷ Minh khiếp sợ không thôi.

"Như cậu đã thấy___"

Kỷ Minh muốn nói cái gì đó, nhưng đúng lúc này di động của hắn lại vang lên, mở máy cầm lên nghe, người gọi điện đúng là người bạn đồng học vừa mới liên lạc lúc nãy. Trò chuyện rất lâu, rõ ràng là lâu hơn lần trước một ít, Kỷ Minh sắc mặt cũng thay đổi luân phiên.

Chờ bên kia cúp máy, mặt Kỷ Minh đã sớm bị mây đen kéo thành một mảnh.

"Cậu ta nói gì vậy?" Chu Cảnh kỳ thật đã sớm đoán được, nhưng vẫn muốn xác định.

"Ai..." Kỷ Minh đỡ trán, cơ hồ không còn mặt mũi gì đối mặt với Chu Cảnh, "Cậu ta nói người hiện tại đang ở cục Cảnh sát, muốn bảo lãnh ra đó là được, lấy hai vạn."

"Quả nhiên là như thế này." Chu Cảnh cười khẽ hai tiếng, nhưng ý cười lại không chạm được đến đáy mắt anh.

Anh từ lúc đầu đã biết là trình tự như vậy, chỉ là không có Kỷ Minh nói, anh cũng muốn theo "trình tự" mà đi thì sẽ bị yêu cầu càng thêm nhiều tiền.

Kỷ Minh bất đắc dĩ đến cực điểm: "Làm cậu chê cười rồi, nơi này đích xác đã sớm nát đến tận xương tủy..."

"Không có gì, đi đến nơi nào mà chẳng vậy, tôi đã quen." Chu Cảnh mở cửa sổ ra, ngón tay nhẹ vỗ về mặt ngoài xe ghập ghềnh, "Như vậy cũng tốt, có thể sử dụng tiền để giải quyết vấn đề thì vấn đề sẽ được giải quyết tốt nhất, chỉ sợ tên côn đồ kia không chịu buông tha chúng ta, lúc đó dùng tiền cũng không được, thì mới là đáng thương."

Liền giống với Hà Phương Phương có muốn đuổi tận giết tuyệt anh, lại chẳng quan tâm anh thông minh như thế nào, cuối cùng cũng không thể lật trời được.

Chu Cảnh vẫn luôn đối với hiện thực mà nhìn một cách rất nhẹ nhàng, duy độc chỉ có nơi Ân Hướng Bắc đi qua là khác.

Anh vẫn luôn cho rằng nhân tâm không phải đồ vật, vẫn luôn luôn chứa đựng ấm áp, nhưng tim Ân Hướng Bắc so với đồ vật còn lạnh hơn, không che đậy thì thôi, ngược lại muốn từ tim y mà tìm được ấm áp thì toàn bộ nhiệt độ đều sẽ bị y hấp thu không còn một mảnh.

Nếu muốn biết biện pháp giải quyết, Chu Cảnh liền chẳng còn tâm trí mà ngồi thảnh thơi ở đây tiếp tục ăn cơm, anh đứng dậy hướng Kỷ Minh nói: "Đi thôi, trước giúp tôi đi lấy tiền một chuyến."

Kỷ Minh đột nhiên hỏi anh: "Học sinh này đối với cậu mà nói rất quan trọng sao?"

Chu Cảnh không có thẳng mặt mà trả lời, chỉ nói: "Ít nhất so với hai vạn đáng giá."

Kỷ Minh ở trong lòng cảm khái, quả nhiên là Chu Cảnh sẽ làm tới nước này.

Trước kia khi còn học đại học, bọn họ là bạn cùng phòng ký túc xá, Chu Cảnh thoạt nhìn rất lãnh đạm, quan hệ với ai cũng đều không tốt.

Nhưng khi Kỷ Minh trong thời điểm cấp bách cần tiền nhất, lại là Chu Cảnh vươn tay giúp đỡ. Hắn nhỡ rất rõ ràng, cũng là hai vạn, đối với một sinh viên bình thường lúc ấy mà nói thật là một số tiền khổng lồ. Cho nên Kỷ Minh vẫn luôn nhớ rõ ân tình của Chu Cảnh, chỉ cần là việc của Chu Cảnh, hắn coi như việc của chính mình mà đi làm.

Chu Cảnh muốn tới Chi Giáo, hắn chính là vạn lần không đồng ý, nhưng Chu Cảnh nghĩa vô phản cố* muốn tới, hắn chỉ có thể hoan nghênh.

*nghĩa vô phản cố: Làm việc nghĩa không chùn bước, đạo nghĩa không cho phép chùn bước. Ở đây ý chỉ sự khăng khăng cố chấp, không chịu nhùn bước của Chu Cảnh.

Con người cả đời không cần quen biết quá nhiều bạn bè, đối với Kỷ Minh mà nói, có một hai người bạn như vậy là được, tuy rằng hắn cũng không xác định được mình ở trong mắt Chu Cảnh rốt cuộc có bao nhiêu phân lượng, nhưng ở trong lòng Kỷ Minh, cơ hồ đã đem anh là người bạn thân nhất mà đối đãi.

Kỷ Minh lái xe chở Chu Cảnh đi lấy tiền, lại lái xe đưa anh vào trong cục Cảnh sát.

Chu Cảnh ngồi chờ ở ngoài không thể đi vào, Kỷ Minh bèn cầm tiền đi tìm bạn học mà chuẩn bị.

Lúc trước hắn cùng bạn học đã nói tốt, giao tiền thì thả người, cho nên không đến quá mười lăm phút, Kỷ Minh liền cùng một người đồng loạt đi ra.

Vừa thấy thân ảnh Chu Cảnh, Hướng Nam liền hưng phấn không thôi chạy đến, bất ngờ đến không kịp phòng bị mà ôm chầm lấy anh.

"Thầy Chu! Thầy thật sự tới!"

Hướng Nam thật vui vẻ, thật kích động, đây là chắc chắn, bởi vì y thích nhất là thầy Chu đúng hẹn mà tới, điều này làm cho y như thế nào không vui, không kích động cho được, nhưng vui vẻ thế này lại có nhiều hoặc ít có chút ủy khuất.

"Thầy Chu, thầy mà đến sớm hơn một chút thì tốt rồi..."

Chu Cảnh ngẩn người, nhất thời nghe không hiểu ý của Hướng Nam, còn tưởng rằng y chỉ đang làm nũng anh như mọi khi mà thôi.

Thẳng cho đến khi Kỷ Minh đi tới, vô cùng áy náy mà nói với anh: "Thật xin lỗi."

Chu Cảnh lập tức quay đầu xem xét Hướng Nam một thời gian không thấy, lại phát hiện cả nửa mặt bên phải của y sưng đỏ hết cả lên, khóe miệng hình như còn có vết máu...

Chu Cảnh thoáng chốc sững sờ tại chỗ.

"Hướng Nam..."

Hóa ra đó là lý do Hướng Nam trách anh tới quá muộn, nào đâu phải làm nũng gì. Y là thật sự nghĩ rằng Chu Cảnh sẽ tới nhanh thôi, chỉ tiếc, Chu Cảnh lại không thể tới nhanh như vậy.

Hướng Nam vuốt đầu, ngượng ngùng cười cười: "Kỳ thật vẫn tốt, không đau chút nào."

Chỉ cần thầy Chu có thể vì y mà lộ ra một biểu tình như vậy, cũng đủ rồi.

Chu Cảnh như bị ma xui quỷ khiến mà vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve nửa mặt bên phải sưng tấy của y, dưới ánh đèn đường mờ mờ, phiến má màu đỏ kia có vẽ cũng không lóa mắt như vậy. Trừ bỏ mặt, trên người cũng có nơi xanh xanh tím tím, chỉ chạm nhẹ một chút cũng sẽ đau.

Nhưng Hướng Nam vì đã tiếp xúc với Chu Cảnh nhiều rồi, nên có đau cũng sẽ cố nhịn xuống, chỉ là thỉnh thoảng sẽ phát ra âm thanh xuýt xoa.

Tay Chu Cảnh ngừng giữa không trung, mặt không biểu tình.

Trên đường đến bệnh viện, Hướng Nam tâm tình sung sướng bắt lấy tay áo sơ mi của Chu Cảnh, một giây cũng đều không buông ra.

Nhìn xuyên qua cửa sổ xe nhờ ánh sáng từ ngoài chiếu vào là cảnh đêm hàng quán nơi phố huyện san sát nhau, so sánh với đêm tối ở trong núi khác nhau như trời với đất, Hướng Nam một bên xem một bên khiếp sợ, thỉnh thoảng lại cảm khái hai câu.

"Thầy Chu, thầy xem đèn chỗ đó kìa, thật là đẹp!"

"Thầy Chu làm sao bây giờ, tôi cũng muốn ăn một chút gì đó..."

"Thật đáng tiếc a thầy Chu, tôi quên không mang theo tiền."

Kỷ Minh ngồi trên ghế lái, không đành lòng nói: "Hướng Nam à, chờ anh thương thế tốt hơn một chút, tôi mang anh đi huyện chơi, không cần anh bỏ tiền."

"Anh là ai?" Hướng Nam nâng lên trầm trọng nơi mí mắt, có chút hoài nghi nhìn về phía Kỷ Minh.

Kỷ Minh quay đầu hướng y chào hỏi: "Tôi là Kỷ Minh, là bạn của thầy anh."

"Bạn của thầy Chu... Kia..." Hướng Nam chớp chớp mắt, thập phần xác thực nói: "Anh chính là cái người mà thầy Chu mỗi lần vào trong huyện đều đi tìm."

"Không sai, tôi còn là lần đầu tiên gặp anh."

"Hừ, là anh..."

Chính là người này, làm cho y mỗi cuối tuần đều bị hai ngày không có được nhìn thấy thầy Chu. Hướng Nam nhịn không được khẽ hừ một tiếng, rồi lại ngại với mặt mũi Chu Cảnh nên cũng không dám trực tiếp ghét bỏ.

Như thể là bởi vì cảm thấy thẹn với Hướng Nam, Kỷ Minh ở trước mặt y lại thập phần hiếu khách, hứa hẹn rất nhiều thứ mà ở trong mắt Hướng Nam cực kỳ có dụ hoặc, mà lúc này Kỷ Minh cũng đã biết được tính tình Hướng Nam, rõ ràng trông như là một người trưởng thành, tâm tính lại như một đứa trẻ con vậy, trách không được lại làm cho Chu Cảnh lo lắng như thế.

Lúc đầu mới dụ hoặc Hướng Nam còn bất vi sở động*, nhưng điều kiện sau đó cái sau còn lớn hơn cái trước, y bắt đầu liền không nhịn được mà ảo tưởng cùng thầy Chu đi ăn ngon, rồi tưởng tượng đi chơi công viên trò chơi các kiểu.

*bất vi sở động: không có động tĩnh, không bị thuyết phục.

Tưởng tượng như vậy, y liền hận mấy vết thương trên người không thể lập tức mà biến mất vô tung vô ảnh luôn đi.

Kết quả chờ khi tới được bệnh viện, một đống đèn điện tử sáng trưng đang chờ đón y, đừng nói đi dạo phố, bác sĩ liền trực tiếp kê đơn khai tử phán quyết muốn y nằm viện.

Hướng Nam là lần đầu tiên đến cái nơi đâu đâu cũng thấy áo blouse trắng như vậy, liền có chút lo lắng nhìn về phía Chu Cảnh.

Nhưng từ khi nhận được Hướng Nam ở cục Công an đến giờ, Chu Cảnh vẫn luôn trầm mặc không nói một lời nào, kể cả khi tới bệnh viện, cũng chỉ là yên lặng đi đăng ký nộp tiền.

Hướng Nam nằm ở trên giường bệnh, tay phải đang truyền nước, thương thế trên người cũng đã được xử lý cơ bản.

Y trừng trừng đôi mắt đen láy nhìn trần nhà, nhàm chán đến cực điểm.

Rốt cuộc cũng thấy bóng hình quen thuộc đẩy cửa vào, Hướng Nam kích động ngồi bật dậy, thiếu chút nữa là làm tuột luôn cả kim truyền dịch.

"Thầy Chu, thầy đã về rồi! Tôi rất nhớ thầy!" Rõ ràng nhiều nhất cũng chỉ có mười phút, nhưng đối với Hướng Nam mà nói, mỗi một giây Chu Cảnh rời đi đều dài như thể một năm trời vậy.

Chu Cảnh gật gật đầu, sau đó lấy cặp lồng cơm chiều ra, Hướng Nam hít hít cái mũi, ngoan ngoãn ngồi tại chỗ chờ thầy Chu đút cho mình ăn.

"Không được lộn xộn, nếu kim tiêm mà trật thì chút nữa lại phải cắm lại."

"Tôi biết rồi." Hướng Nam được những lời này trấn an hoàn toàn, thật cẩn thận duy trì thân thể cân bằng.

Hướng Nam ngoan ngoãn như vậy, thật làm người ta cảm thấy đáng yêu, lại làm người ta cảm thấy đau lòng không chịu được.

Chu Cảnh an vị ở mép giường y, đem từng thìa từng thìa một đút vào trong miệng cho y.

Hướng Nam ánh mắt ướt át, lông mi thật dài rũ xuống tạo thành một đường bóng đổ, khi ăn cái gì y tuyệt đối sẽ không mở miệng nói chuyện, mỗi một miếng đều ăn thực sạch sẽ.

Thẳng đến khi cái bát nhìn thấy đáy, Hướng Nam mới cong khóe miệng lên để lộ khuôn mặt tươi cười mà Chu Cảnh vô cùng quen thuộc.

Theo lý thuyết, Chu Cảnh nên yên tâm.

Nhưng thương thế của Hướng Nam, những đau đớn mà Hướng Nam phải đối mặt, lại giống như một thanh lợi kiếm, đem Chu Cảnh cả người đều đâm thủng.

Anh không phải Hướng Nam, vĩnh viễn sẽ không biết bị từng đấm đấm vào người có bao nhiêu đau. Hướng Nam không thích kêu đau, cho nên kể cả khi để y coi như hết thảy chưa phát sinh chuyện gì thì cũng là có thể.

Nhưng Chu Cảnh biết rõ, nếu Hướng Nam vẫn là Hướng Bắc, nếu hôm nay người bị mang đi là chính mình, tất nhiên kết cục cũng sẽ chẳng giống nhau.

Cơm nước xong xuôi, Chu Cảnh để cho Hướng Nam nằm yên.

Hướng Nam ngoan ngoãn nằm một chỗ, rồi lại hướng góc tường dịch dịch tới: "Thầy Chu, thầy ngủ bên cạnh tôi đi."

Y biết Chu Cảnh mỗi lần vào huyện đều không có dễ dàng gì. Thân thể thầy Chu luôn không tốt, cần được nghỉ ngơi nhiều hơn, tất cả những thứ đó toàn bộ đều được ghi tạc chặt chẽ trong lòng y.

Nhưng giường bệnh một người cũng chỉ rộng có từng đấy, đầu y lại lớn, trừ phi Chu Cảnh nằm lên trên người y, bằng không thật sự không còn thừa chỗ trống nào.

"Anh cứ nằm cho tốt, không cần xen vào chuyện của tôi." Chu Cảnh đứng dậy, lại lấy khăn bông lau lau mặt cho Hướng Nam.

Hướng Nam dẩu dẩu môi, ngữ khí làm nũng: "Thế thầy Chu định ngủ ở chỗ nào?"

"Ở bên ngoài thôi, bên ngoài có rất nhiều phòng, tôi lại không có bị bệnh." Chu Cảnh vô cùng đạm nhiên nói.

"Bên ngoài..." Hướng Nam không thể vui vẻ được, y vốn dĩ cho rằng, thầy Chu tìm được mình rồi, hai người chính là thời thời khắc khắc đều phải ngồi ngốc ở chung một chỗ với nhau, "Tôi đây cũng muốn theo thầy Chu đi."

Chu Cảnh bất đắc dĩ cười cười, làm ra một bộ anh thật không có biện pháp nào nữa: "Anh là người bệnh, nơi nào cũng đều không cần đi."

"Tôi không phải người bệnh, tôi là Hướng Nam! Hơn nữa thương thế ngày đó đối với tôi không đáng kể một chút nào!" Hương Nam cố gắng nói lý, bộ dáng tràn ngập mười phần sức sống trông không giống người bệnh một chút nào.

Chu Cảnh đành phải đồng ý với y: "Được, yên tâm ngủ, tôi nơi nào cũng sẽ không đi."

Hướng Nam nhìn anh, sau đó vươn một ngón tay ra "Ngoéo tay ước định!"

"Đầy đều là trò chơi của trẻ con, anh đã lớn như vậy, còn muốn giống con nít con nôi sao?"

"Nhưng thầy Chu không phải nói tính tình tôi giống trẻ con, chơi trò chơi của trẻ con hay con nít con nôi gì đó cũng không tính là ghê gớm đi?"

Chu Cảnh bị ánh mắt nhìn chằm chằm sáng lấp lánh của Hướng Nam làm cho sửng sốt, kết quả trong lúc lơ đãng, ngón út tay phải liền bị một người khác ngoắc qua. Cúi đầu nhìn, lại thấy trên mặt người nọ lộ ra ý cười giảo hoạt.

"Ngoéo tay thắt cổ một trăm năm không được đổi___"

Chu Cảnh có thể cảm giác được linh hồn mình có chút không chịu khống chế mà rời xa luôn thân thể rồi, ngón út máy móc động, làm ra một cái ước định cơ hồ không có khả năng thực hiện được...

Bóng đêm chậm rãi ập xuống, tất cả đều chậm rãi ngủ say.

Kim tiêm trên tay Hướng Nam đã được rút ra, cái tay còn lại vẫn như cũ nắm chặt Chu Cảnh.

Cơn buồn ngủ thổi quét mà đến, y vẫn không chết tâm tiếp tục nói: "Thầy Chu, thầy ngủ ở bên cạnh tôi đi, được không?"

Bệnh viện ở huyện thành này quy mô cũng không quá lớn, người lại nhiều, cho nên không có khả năng dư lại giường đệm cho Chu Cảnh nằm trên đó nghỉ ngơi.

Nếu không cùng Hướng Nam ngồi bên cạnh nhau như thế này, đồng nghĩa với việc Chu Cảnh sẽ phải vượt qua đêm nay với hàng ghế lạnh tanh bên ngoài kia.

Phòng bệnh còn có người bệnh khác, đối với đề nghị của Hướng Nam Chu Cảnh luôn theo bản năng cự tuyệt.

Nhưng Hướng Nam vẫn luôn gắt gao, nắm lấy tay anh không buông, ánh mắt đen láy ở trong bóng đêm phát ra quang mang khác thường.

Chu Cảnh trầm mặc trong chốc lát, cuối cùng lựa chọn thỏa hiệp.

Anh cởi giày ra ngồi ở mép giường, tận lực khiến động tác uyển chuyển nhẹ nhàng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Gần nhau trong gang tấc, có thể cảm nhận được hô hấp của Hướng Nam, thân thể vừa cường tráng vừa hữu lực trong nháy mắt thập phần tự nhiên mà ôm anh.

Cả hai người cứ như vậy, không có một khe hở nào có thể lọt qua họ.

Hướng Nam nhỏ giọng cười trộm, sau đó ở bên tai Chu Cảnh nhỏ giọng nói: "Thầy Chu, kỳ thật tôi vẫn luôn muốn ôm thầy ngủ như vậy."

Khí nóng phun ở chỗ cổ yếu ớt mẫn cảm của Chu Cảnh, làm thân thể anh không tự chủ được cứng ngắc tại chỗ.

Cũng may là buổi tối, bằng không Hướng Nam khẳng định sẽ nhìn thấy làn da bình thường luôn trắng noãn như ngọc của thầy Chu giờ lại đỏ ửng không bình thường chút nào.

Khí quan ở nơi nào đó ngủ đông đã lâu giờ lại ngo ngoe rục rịch, có chút khẩn trương.*

*Tui nghĩ cái thứ ngo ngoe rục rịch ở đây là đang chỉ Chu Cảnh lại động tâm rồi đó, chứ không phải là cái thứ mà mấy cô đang nghĩ đâu =))) (chắc thế:v)

À quên, Khí quan= các bộ phận trong thân thể.

Chu Cảnh nhắm mắt lại, đem hết thảy đều mai táng hết vào trong đêm khuya.

Duy trì tư thế này cũng không biết là bao lâu, sáng sớm ngày hôm sau lúc Hướng Nam tỉnh dậy thì trong lồng ngực trống rỗng, y đột nhiên mở mắt.

"Thầy Chu!"

Hướng Nam theo bản năng liền sờ sờ giường nệm bên kia, còn sót lại độ ấm, hẳn là không đi quá xa.

Mà khi y ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy hai người đàn ông xa lạ vẻ mặt phong trần mệt mỏi không biết từ lúc nào xuất hiện trong phòng đang tha thiết nhìn mình.

Trong đó có một người, ngũ quan cùng thầy Chu rất giống nhau, người còn lại đeo kính, khi vừa thấy Hướng Nam tỉnh táo lại liền lập tức lộ ra biểu tình kinh hỉ đang xen.

"Tổng giám đốc, tôi rốt cuộc cũng tìm được anh!"

__Hết chương 27__

P/s 1: Chân thành xin lỗi các cô, tui ngoi lên rồi đây. Kêu là mấy hôm rồi có chương tiếp theo nhưng tui lại bị ốm nên giờ mới lóp ngóp bò lên được =)))

P/s 2: Chuẩn bị đội mũ bảo hiểm nha T.T

P/s 3: Các cô thấy đọc chương này đã mắt không =))) Gần 7000 từ đó:v