Thích Em, Thích Mê Muội Vì Em

Chương 10




Editor: Dánh
Anh cảnh sát đã rời đi nửa tiếng. Kiều Nguyệt đứng ngồi không yên, mắt luôn nhìn về phía cửa.
Không biết vì sao, cô luôn có cảm giác không nói rõ được, mơ hồ cảm thấy hối hận vì đã báo án.
Kiều Nguyệt cúi đầu, cắn cắn môi, nhớ tới bạn thân Thương Oánh Oánh. Oánh Oánh cùng người nhà cô ấy đối xử tốt với cô như vậy, cô hiện giờ lại ngồi trong cục cảnh sát báo cáo chú cô ấy tội quấy rối tình dục.
Cô có phải hay không hơi quá đáng? Lỡ như Thương Yến vì cô mà thanh danh bị hao tổn, ảnh hưởng chuyện làm ăn thì làm sao? Cô thực sự không thích Thương Yến, nhưng anh ngoài chiếm tiện nghi của cô, bắt cô cùng Lâm Thư Mặc chia tay, cũng không làm chuyện gì khác.
Kiều Nguyệt càng không được tự nhiên, ngực như bị gì đè giống nhau, buồn đến khiến cô không thở nổi.
Đúng lúc Kiều Nguyệt chuẩn bị đi tìm anh cảnh sát, hắn xuất hiện. Đi cùng hắn còn có một người đàn ông mặc âu phục, mặt đầy hứng thú nhìn cô.
"18 tuổi, sinh viên đại học A?" Triệu Hiên lật lật văn bản, hứng thú nhìn Kiều Nguyệt.
Kiều Nguyệt không quá thích anh cảnh sát mới xuất hiện này, cô gật gật đầu, "Ừ."
"Khụ." Anh cảnh sát không tự nhiên ho nhẹ, sắc mặt nghiêm túc, "Kiều tiểu thư, tình huống của cô rất nghiêm trọng. Nếu cô kiên trì lập án báo cáo ngài Thương Yến, thì anh ta có khả năng sẽ ngồi tù."
Kiều Nguyệt ngẩn người, vội vàng nói: "Không cần anh ta ngồi tù đâu."
Cô chỉ nghĩ báo án sẽ khiến Thương Yến về sau không quấn lấy cô nữa, nhưng không muốn anh ngồi tù.
Kiều Nguyệt gấp đến mức cổ cùng mặt đều đỏ lên, cô xua tay, "Tôi, tôi không muốn anh ta ngồi tù, chỉ cần về sau anh ta đừng làm phiền tôi nữa."
"Chuyện này không do cô quyết định." Triệu Hiên cướp lời anh cảnh sát nói, hắn dựa vào sau ghế, sắc mặt nhàn nhã nói: "Kiều Nguyệt tiểu thư, đại khái sau này sẽ gặp mặt với Thương Yến trong tù."
Triệu Hiên cười cười, vẻ mặt xem kịch vui, "Cô phải suy nghĩ kĩ, là quấy rối tình dục, hay là ..."
Hắn dừng một chút, nói: "Tình thú giữa các cặp đôi."
Thật ra hắn còn định nói hay là mâu thuẫn trong chuyện bàn giá cả. Nhưng nghĩ đến cái người đang đứng bên ngoài xem bọn họ, Triệu Hiên lại đổi lí do.
Trong lòng Kiều Nguyệt hoảng loạn vô cùng, cô liều mạng lắc đầu, "Không cần khiến anh ta ngồi tù, tôi không báo án nữa."
Khuôn mặt anh cảnh sát trầm xuống, cùng Kiều Nguyệt xác nhận vài lần liền. Kiều Nguyệt cả ngươi căng thẳng, không dám nhắc lại chuyện báo án.
Triệu Hiên nhìn cô một lúc mới đứng dậy rời đi. Vừa mở cửa liền thấy Thương Yến đứng ngoài cửa.
Cởi vài cúc áo, Triệu Hiên đưa điếu thuốc cho Thương Yến. Vừa mới làm xong nhiện vụ về, không ngờ tới vạn năm cẩu độc thân* Thương Yến thế mà lại học người khác bao nuôi tình nhân.
*Cẩu độc thân: FA
Hiện tại tình nhân nhỏ này còn muốn báo cáo anh tội quấy rối tình dục. Con mẹ nó quá thú vị rồi.
"A Yến, ánh mắt cậu không tệ, cô tình nhân nhỏ này lớn lên thật xinh đẹp." Triệu Hiên trong miệng ngậm thuốc lá, đấm anh vài cái, ngữ khí khàn khàn: "Nhưng mà ngốc quá, thế mà muốn báo cáo cậu tội quấy rối tình dục."
Thương Yến vứt điếu thuốc trong tay, trầm giọng nói: "Đưa cô ấy ra ngoài."
Anh nhìn về phía Triệu Hiên, "Em ấy nhát gan, mấy người chú ý cẩn thận, đừng dọa đến em ấy."
"Cô ấy vừa báo cáo cậu, cậu còn bảo vệ cô ấy?" Triệu Hiên thả ra vài vòng khói, nghi ngờ nói: "Tôi còn tưởng cậu sẽ tức giận."
Thằng bạn này của hắn cũng không phải dễ chọc. Năm đó có một số việc, đến bây giờ hắn vẫn nhớ rõ.
Biểu tình Thương Yến không đổi, nhíu nhíu mày, "Em ấy khác."
Anh muốn dưỡng cô gái nhỏ cả đời. Tuổi cô còn nhỏ, chưa trải đời nhiều, tính tình còn rất đơn thuần. Anh lớn hơn cô 12 tuổi, nhường cô dỗ cô là chuyện đương nhiên.
Khi Kiều Nguyệt ra khỏi cục cảnh sát, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng thực mau cô lập tức nhíu mày, ũ rũ nhìn về phía trước.
Đi về trước vài bước, đến khi trong tầm mắt xuất hiện đôi chân dài thì Kiều Nguyệt mới dừng lại, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về vẻ mặt không biểu tình của Thương Yến.
Thân thể Kiều Nguyệt khẽ run đi theo anh lên xe, sợ hãi đến muốn khóc. Ngồi ở ghế phụ, ngữ khí Kiều Nguyệt mang theo tia khóc nức nở, "Anh biết hết rồi đúng không?"
Hiện tại đầu óc Kiều Nguyệt dần dần thanh tỉnh, suy nghĩ một hồi, cả khuôn mặt đều đỏ bừng. Thân phận địa vị của Thương Yến cao như thế, khả năng rất lớn có quen người trong cục cảnh sát, làm sao thật sự bị cô báo cáo đến mức ngồi tù.
Bất an nắm túi xách, Kiều Nguyệt vì bản thân ngu xuẩn mà đỏ mặt. Hai người vừa rồi chắc chắn là đang chơi cô, thế mà cô còn thật sự tin tưởng Thương Yến có thể vì chuyện này mà ngồi tù.
"Mấy người đều đang cười nhạo tôi phải không?" Cô ngẩng đầu nhìn Thương Yến, vành mắt hồng hồng, "Cười tôi ngu xuẩn, thế mà đi báo cáo anh tội quấy rối tình dục?"
Cô càng nghĩ càng ủy khuất, trong lòng vừa mất mặt vừa nghẹn khuất tức giận.
Thương Yến thấy đôi mắt cô đỏ lên, một bộ sắp khóc đến nơi, anh giơ tay sờ sờ mặt cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Anh không có cười nhạo em."
"Anh chắc chắn có." Thanh âm Kiều Nguyệt vừa nhỏ vừa đáng thương, "Tôi thật sự ngu xuẩn, thế mà nghĩ báo án, hy vọng cảnh sát có thể giúp tôi khiến anh về sau không làm phiền tôi nữa."
Còn bởi vì sợ Thương Yến vì chuyện này mà ngồi tù, hấp tấp hủy án rời khỏi cục cảnh sát. Cô không chỉ ngu, còn mềm lòng vô dụng.
Nước mắt Kiều Nguyệt nháy mắt chảy xuống, trong lòng khó chịu muốn chết.
Nước mắt cô rơi trên ngón tay Thương Yến, nóng đến khiến anh tâm hoảng ý loạn, duỗi tay ôm cô vào ngực, "Sao lại khóc? Anh thật sự không có cười nhạo em."
Động tác anh vụng về giúp Kiều Nguyệt lau nước mắt, nhưng nước mắt cô càng lau càng nhiều.
Thương Yến gấp đến mức cái trán đổ mồ hôi, "Nguyệt Nguyệt, em đừng khóc, cho dù em thật sự ngu ngốc, anh cũng không chê em, anh nguyện ý dưỡng em cả đời."
Kiều Nguyệt vẫn khóc đến thê thảm, cô túm tay Thương Yến, đáng thương hề hề cầu anh, "Thương Yến, anh đừng đến tìm tôi nữa được không? Tôi thật sự không thích anh, anh đi tìm một người thích anh đi."
Tay Thương Yến giúp cô lau nước mắt trở nên cứng đờ, trong lòng cực kỳ tức giận. Anh định đối cô làm mặt lạnh, định cảnh cáo uy hiếp cô, khiến cô cả đời ngoan ngoãn ở bên anh, nơi nào cũng không được đi. Nhưng cúi đầu thấy khuôn mặt đầy nước mắt của cô, thanh âm trầm thấp nghẹn ngào, anh luyến tiếc quở trách cô, chỉ muốn dỗ cô vui vẻ.
Thương Yến nhìn cô khóc một hồi, lấy khăn giấy giúp cô lau khô nước mắt, sờ sờ mặt cô, ngữ khí trầm xuống, "Đừng khóc."
Kiều Nguyệt vẫn còn nhỏ giọng thút tha thút thít, "Thương, Thương Yến, tôi thật sự không thích anh."
Mỗi câu nói của cô đều khiến lòng anh thêm khó chịu. Anh nâng mặt Kiều Nguyệt lên, không muốn nghe tiếng cô khóc, "Anh có thể không ép em cùng anh ta chia tay."
Tiếng khóc Kiều Nguyệt dừng lại, ngốc ngốc nhìn anh, "Thật không?"
Thương Yến rũ mắt xuống, gật đầu, "Nhưng anh có một điều kiện."
"Điều, điều kiện gì?"
Chỉ cần Thương Yến không ép cô cùng Thư Mặc chia tay, chuyện gì cô đều đồng ý với anh.
Thương Yến ôm chặt cô, thấp giọng nói: "Nếu ngày nào đó anh ta chủ động bỏ rơi em, em phải cùng anh ở bên nhau, cam tâm tình nguyện để anh dưỡng em cả đời."
"Tuyệt đối không có chuyện Thư Mặc bỏ rơi tôi!" Kiều Nguyệt gấp đến mức ngay lập tức phản bác.
Thư Mặc của cô là người đàn ông yêu cô nhất trên đời, sẽ không có chuyện hắn bỏ rơi cô.
"Nguyệt Nguyệt, ở trong lòng anh ta sự nghiệp là quan trọng nhất, em mãi mãi chỉ xếp thứ hai." Ngữ khí Thương Yến bình tĩnh mở miệng, "Nếu ngày nào đó để anh ta lựa chọn giữa em và sự nghiệp, anh ta chắc chắn sẽ không chọn em."
"Anh nói bậy." Trong lòng Kiều Nguyệt hoảng loạn, theo bản năng mở miệng phản bác.
Cô nhớ lại từng chuyện từng chuyện khi cô cùng Thư Mặc ở chung, trong lòng dần lạnh lẽo, anh thật sự rất xem trọng công việc.
Thương Yến không nhắc đến Lâm Thư Mặc nữa, anh nhéo cắm cô, bàn tay nhẹ vuốt ve mặt cô, "Nguyệt Nguyệt, em còn chưa trả lời anh, em có đồng ý điều kiện này không? Nếu ngày nào đó anh ta bỏ rơi em, em phải đến bên anh, ngoan ngoãn bồi anh, mãi mãi không chọc anh giận."
Tay anh di chuyển xuống, nhẹ nhàng vuốt phần da trắng nõn ở cổ cô, "Không thể từ chối nụ hôn, cái ôm của anh, phải ngủ cùng anh. Về sau toàn bộ chuyện thân mật chỉ làm cùng anh."
Đầu ngón tay anh nóng bỏng vô cùng, ngữ khí khàn khàn trầm thấp, mang theo tia khiến tâm người mê luyến. Kiều Nguyệt bị ngữ khí của anh khiến cho thân thể khẽ run, trong lòng không thoải mái.
Nhưng cô không thể cự tuyệt anh. Cô tin tưởng cảm tình giữa cô cùng Lâm Thư Mặc, cũng tin tưởng con người Thư Mặc. Hắn nói sẽ đối tốt với cô, sủng cô cả đời, hắn nhất định sẽ không vì lí do khác mà bỏ rơi cô.
Tâm Kiều Nguyệt an ổn lại, cô lau lau nước mắt, nhẹ kéo tay áo anh, nói: "Anh nói thật không? Về sau sẽ không ép tôi cùng Thư Mặc chia tay?"
Thanh âm cô mềm mại, đặc biệt khi kêu cái tên"Thư Mặc" mang theo tia thân mật cùng ỷ lại.
Cô chưa từng quyến luyến như vậy gọi tên anh.
Thương Yến trong lòng ghen tị, anh gắt gao nhìn chằm chằm mặt cô, gân xanh trên cánh tay nổi lên.
Cho dù giờ phút này anh cực kì phẫn nộ nhưng vẫn không nỡ mắng cô, sợ ngữ khí mình quá hung dữ sẽ dọa cô.
Ánh mắt Thương Yến sâu thẳm, đến khi mặt Kiều Nguyệt dần dần trắng bệch mới thấp giọng nói: "Anh sau này sẽ không ép em nữa, chỉ cần em đồng ý điều kiện của anh."
Kiều Nguyệt không quan tâm nhiều như vậy, cô nhanh chóng gật đầu, "Được, tôi đồng ý với anh."
Không khí trong xe lâm vào trầm mặc an tĩnh.
Kiều Nguyệt không chịu nổi nữa, không được tự nhiên vặn vẹo cơ thể trong lòng anh, nhỏ giọng nhắc nhở: "Tôi đồng ý điều kiện của anh."
"Ừ." Tay anh vẫn như cũ bá đạo đặt trên eo cô, đem cô giam vào lồng ngực.
Trong lòng Kiều Nguyệt sốt ruột, nhẫn nhịn một lúc rồi nói: "Tôi cần trở về trường."
Cô một giây đều không muốn ở chung với Thương Yến, chỉ muốn trở về bên Thư Mặc.
Nghe ra sự không vui trong giọng cô, trong lòng Thương Yến căng thẳng, cảm giác không thoải mái khiến ngực anh khó chịu vô cùng.
Anh cúi đầu nhìn Kiều Nguyệt, trên mặt nhìn không ra vui giận: "Kêu tên của anh."
Kiều Nguyệt ngẩn người, không biết trong lòng tên bệnh thần kinh này lại nghĩ gì, cô thấp giọng kêu: "Thương Yến."
Sắc mặt Thương Yến trầm xuống, "Kêu lại."
"Thương Yến." Trong giọng Kiều Nguyệt mơ hồ có tia không kiên nhẫn.
Ánh mắt Thương Yến nặng nề nhìn Kiều Nguyệt, tay đặt trên eo dần dần tăng lực. Quả nhiên không giống, khi cô gái nhỏ kêu tên anh, trong thanh âm chỉ có sợ hãi và chán ghét. Nhưng khi kêu tên người đàn ông khác, trong giọng đều là vui mừng và thẹn thùng.
Rốt cuộc anh kém tên kia chỗ nào?
****************************
Góc lảm nhảm của editor: nữ9 báo cảnh sát là bước đi không ngờ tới đúng không mọi người =))) Anh nam9 bắt đầu lộ sự u mê của anh với nữ9 rồi đó, mọi người thấy được chưa. Về sau sẽ càng ngày càng u mê đó. Anh nam9 EQ mặc dù âm vô cực nhưng được cái u mê nữ9 vô cùng, mọi người hóng honggggg.