Thiên Kim Làm Vợ Kế

Chương 47: Vay tiền




Sáng sớm hôm sau, Tiết Minh Viễn thức dậy với tinh thần sảng khoái như mọi ngày, y cười rồi chào buổi sáng Nhược Thủy. Nhược Thủy cũng mỉm cười đáp lại, nàng mặc quần áo rồi rửa mặt, hai vợ chồng ngồi dùng điểm tâm trong lặng lẽ. Đám nha đầu nhẹ nhàng thu dọn bàn ăn không một tiếng động, dường như ai nấy cũng đều hơi mất tự nhiên. Nhược Thủy thở dài trong lòng, bản thân không nghèo đến mức phải bán cả nha hoàn, bọn họ lo lắng cái gì chứ.

Tiết Minh Viễn nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói: "Đêm qua ta đã nghĩ kĩ rồi, ta muốn đi vay mượn để giữ lại mấy cửa hàng ở Đài Châu. Người làm của tiệm ta ở Đài Châu, dù là người trên hay kẻ dưới đều rất thạo việc, hiện tại có thể coi là ổn định không lỗ, cho nên nếu giữ lại được chúng ta cũng thu lại vốn nhanh hơn. Cũng tại ta không tốt, khiến nàng lo lắng bất an. Nàng đừng lo nghĩ quá, ta sẽ cố gắng xoay chuyển cục diện trong thời gian ngắn nhất."

Nhược Thủy nắm tay Tiết Minh Viễn, nàng vừa cười vừa bảo: "Chàng cũng đừng lo nghĩ nhiều quá, người ta thường nói xe tới trước núi tất có đường. Dù có ngàn ký lương thảo thì một ngày cũng chỉ ăn ba bữa. Có tiền bạc triệu thì cũng đêm tối ngày sáng; có nhà lớn mười gian cũng chỉ ngủ một phòng. Dùng xe quý trăm chỗ cũng không tránh được âu lo. Những thứ như tiền bạc có đủ là tốt rồi, ngoài ra thì dầu có cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi."

Tiết Minh Viễn cười, y cầm tay Nhược Thủy dịu dàng nói: "Bây giờ ta đến thư phòng tính toán thử xem cần bao nhiêu ngân lượng để giữ lại cửa hàng ở Đài Châu, buổi chiều ta còn phải ra ngoài." Nhược Thủy gật đầu, nàng đứng lặng nhìn Tiết Minh Viễn đi xa dần. Sau khi Tiết Minh Viễn khuất bóng, Nhược Thủy bước đến bên cạnh bàn trang điểm, ngồi ngẩn ngơ hồi lâu mới lấy ra mấy tờ ngân phiếu lớn, chẵn mười vạn lượng.

Nhược Thủy cầm số ngân phiếu trong tay, mở ra xem rồi gấp lại, rồi lại mở ra xem rồi lại gấp lại, hành động này lặp đi lặp lại vài lần. Cuối cùng nàng thở dài một hơi, số tiền này nên đưa hay không, nếu đưa thì đưa bao nhiêu? Trước đây nàng chưa từng nghĩ rằng sẽ gặp phải tình huống như thế này! Lấy chồng theo chồng gả chó theo chó, gả cho một thương nhân ắt sẽ vì việc buôn bán mà đánh bạn với phú quý lẫn bần hàn. Nhưng mình có tiền thì vẫn có thể bỏ ra mới phải.

Nhược Thủy do dự, nàng không biết làm sao nên đành gọi nhũ mẫu đến, nàng kéo Đường ma ma ngồi xuống, đem hết những rối bời trong lòng giãi bày cùng bà. Sau đó nàng mới hỏi: "Nhũ mẫu, người nói xem con nên bỏ ra bao nhiêu, hay là bỏ ra hết?"

"Nãi nãi đừng vội vàng, tiền này là của nãi nãi, chúng không chạy được. Còn việc dùng như thế nào, dùng vào lúc nào chúng ta phải bàn bạc lại cho kỹ." Đường ma ma vừa nghe vậy đã vội vàng nói. Nhược Thủy gật đầu đáp: "Chuyện này con đã nghĩ thông nên mới gọi ma ma đến."

Đường ma ma vừa cười vừa nói: "Nãi nãi suy nghĩ nhiều cũng phải, vợ chồng chung sống với nhau không chỉ có tấm lòng mà còn cần đến chút kỹ xảo. Lão nói lời này có thể hơi khó nghe, nhưng bây giờ Nhị nãi nãi là người của Tiết gia chứ không phải cô gia đến Diêu gia ta ở rể. Nếu như người đưa số tiền này ra thì chẳng khác nào nói với cô gia rằng, nhà mẹ người có tiền có của, tiền nhà mẹ cho người khi xuất gia có thể sánh bằng gia sản cô gia vất vả mấy chục năm mới gầy dựng được. Nam nhi coi trọng nhất là thể diện, người cứ vung tiền thế này chưa chắc đã là hay."

Nhược Thủy cong môi, gật đầu đáp: "Con cũng lo lắng về chuyện này nên mới do dự. Vậy ý của ma ma là chỉ trích ra một phần thôi?"

Đường ma ma cười nói: "Phu thê như một, bất kể là trích ra bao nhiêu thì chung quy mười vạn lượng này cũng không hoang phí cho kẻ khác. Chẳng phải cô gia nói muốn giữ lại mấy cửa hàng ở Đài Châu đó sao, người xuất ra món này là được rồi."

Giờ cơm trưa, Nhược Thủy quyết định mở lời theo như kết quả đã bàn bạc với nhũ mẫu: "Chuyện phu quân nói sáng hôm nay ấy, thiếp đã đi xem lại số đồ cười. Thiếp có ba vạn lượng ở đây, bây giờ lấy ra cho phu quân dùng trước." Tiết Minh Viễn sững sờ, y không ngờ thê tử mình còn có một khoản tiền nho nhỏ như thế, tức khắc đã thấy thoải mái hơn, mẫu thân của Nhược Thủy khi còn trẻ có lẽ rất được sủng ái, nên mới dành dụm được món này làm hồi môn cho con gái xuất giá.

Tiết Minh Viễn không suy nghĩ nhiều, đồ cưới của nương tử sao có thể dùng phạm vào, y cất tiếng: "Đồ cưới của nàng nàng cứ giữ lấy, nếu nhà chúng ta có chuyện thật nàng hẵng lấy ra, dù sao cũng phải dành một món phòng thân. Chiều nay ta định đến nhà chính gặp Tam thúc, rồi cả Lục thúc nữa. Ta muốn ướm hỏi họ xem có thể cho chúng ta mượn ít tiền không." Không đợi Nhược Thủy đáp lại, y đã vội vàng buông chén đi ngay. Nhược Thủy chỉ biết thở dài nhìn theo bóng Tiết Minh Viễn chạy gấp gáp, thể diện nam nhi không thể nào buông xuống được. Có ra sao thì họ vẫn sống chết vì danh dự.

Tiết Minh Viễn đến gõ cửa nhà chính Tiết gia, đi thẳng đến phòng Tam thúc. Tiết Minh Viễn không khách sáo vào thẳng vấn đề, dù sao chuyện nhà y cũng không thể coi là bí mật nữa, y thẳng thắn nói: "Cháu muốn mượn thúc thúc một khoản để giữ lại mấy căn tiệm ở Đài Châu, kỳ hạn ba năm có lợi tức, không biết thúc thúc thấy thế có được không?"

Tam thúc chẳng có tài cán gì nhưng dù sao cũng là người của nhà họ Tiết, đảm nhiệm chức vụ một thời gian dài, ba vạn lượng vẫn có thể xuất ra được. Nghĩ lại thì thấy những thứ cần cho con mình xuất giá thành thân đã đủ cả, món tiền này trong vòng ba năm cũng không có chỗ dùng đến. Ông ta vừa định mở miệng đồng ý thì Tam thẩm nghe lén ở bên ngoài đã đẩy cửa bước vào, vừa cười hỉ hả vừa nói: "Ấy chà, thật xin lỗi nhé, ở chỗ ta còn có việc cần dùng gấp. Tam lão gia à, mẹ tôi vừa báo sang muội muội bên kia xảy ra chuyện, xoay bạc không ra. Tôi đã đứng ra cho muội ấy mượn tiền tiết kiệm của chúng ta xoay sở, muội ấy bảo ba tháng sau sẽ trả đủ, còn lấy khế ước nhà ra thế chấp, tôi bảo không cần nhưng muội ấy nói dù thân thích cũng phải rõ ràng. Giờ tôi báo với ông một tiếng, khế ước nhà kia tôi cũng cầm rồi."

Tam thúc nhìn Tam thẩm với vẻ bất đắc dĩ, Tam thẩm hung dữ trợn mắt với Tam thúc, sau cùng Tam thúc đành cúi đầu, ảo não nói: "Minh Viễn à, đúng là khó quá, nhưng con đừng lo, ta sẽ nghĩ cách giúp con." Tiết Minh Viễn cười khổ nói: "Đa tạ Tam thúc, vậy cháu xin đi trước, người nghỉ ngơi đi." Nói đoạn, Tiết Minh Viễn rời khỏi phòng, bước đến tiểu viện của Lục thúc.

Lục thúc vừa nghe xong đã sảng khoái đồng ý, dù thế nhưng Lục thúc suốt ngày vui vẻ khắp chốn, chẳng quan tâm đến điều chi, vì thế số tiền tích góp được cũng không nhiều, tất cả chỉ được hai ngàn lượng, chẳng khác nào đem muối bỏ bể. Tiết Minh Viễn mỉm cười cám ơn, rồi rời khỏi Tiết gia. Vừa bước lên xe ngựa, Tiết Minh Viễn lại bắt đầu tìm cách mượn tiền, vay nóng là dễ nhất, nhưng trong làm ăn buôn bán kỵ nhất là dính tới thứ này. Tiết Minh Viễn lập tức gạt đi không chút do dự.

Thân thích mượn không xong, chỉ còn cách hỏi bằng hữu, thế nhưng những người quen thân với Tiết Minh Viễn cũng lỗ không ít đợt này, ai nấy đều đang cố gắng duy trì lợi nhuận của nhà mình, duy trì bình thường đã khó khăn, nói chi đến chuyện đổ tiền giúp người khác. Tiết Minh Viễn không còn cách nào khác là đến vay mượn mấy nhà giàu có trong vùng, nhưng đều bị từ chối khéo, Tiết Minh Viễn biết người ta vốn chẳng quan tâm đến lợi tức, cho vay chủ yếu là để mở rộng quan hệ mà thôi.

Mà bản thân y đưa ra quyết định sai lầm khiến lỗ nặng như thế, hẳn là người ta cũng nghi ngờ không biết có còn đáng để kết giao nữa hay không. Cuối cùng, Tiết Minh Viễn đến thủ phủ của Lý gia, đáng tiếc, một lần nữa y bị người ta chối từ. Từ xưa đến nay, đi vay tiền nào phải chuyện dễ dàng, nếu không muốn nói là quá khó khăn!

Ngay khi Tiết Minh Viễn quyết định lết tấm thân mỏi mệt về nhà, thì trong nhà cũng đang có người vì chuyện này mà khóc lóc thảm thiết. Chuyện tốt không ai biết, tiếng xấu lại đồn xa, chuyện của Tiết gia ra sao Thẩm Mộ Yên vốn không biết rõ, chỉ nghe nói việc làm ăn của nhà thua lỗ rất nặng. Lần này là do một người bạn cùng học với Tiết Đinh nói với Thẩm Mộ Yên, lời qua miệng bao người, không rõ còn mấy phần là thật.

Vì thế khi tin tức đến tai Thẩm Mộ Yên đã biến thành, Tiết gia thua lỗ đến tán gia bại sản, còn thiếu nợ bên ngoài rất nhiều! Thẩm Mộ Yên ôm Tiết Đinh gào khóc: "Số tôi sao khổ thế này! Cuộc sống vất vả thì thôi đi, bây giờ thì thứ gì cũng chẳng còn, chẳng còn gì nữa rồi!" Tiết Đinh không biết phải an ủi di nương thế nào, đành đứng lặng để mặc cho Thẩm Mộ Yên ôm.

Thẩm Mộ Yên ngoài việc khóc lóc cũng chẳng còn cách nào khác. Nếu thị là chính thất nhất định sẽ đưa thư hòa ly. Thế nhưng thị ta chỉ là một tiểu thiếp, không thể quang minh chính đại rời khỏi Tiết gia, hơn nữa thị còn phải nuôi lớn Tiết Đinh. Chính thất sau khi hòa ly còn có thể gả cho một nhà khác tốt hơn, thế nhưng tiểu thiếp thì không có cơ hội này, dù tấm thân trong sạch nhưng đến cả nhà bình thường cũng chẳng ai muốn rước.

Thẩm Mộ Yên chấm nước mắt nói với Tiết Đinh: "Con không cần lo lắng nhiều quá, di nương nhất định nuôi con ăn học thành tài, đỗ đạt công danh. Nhưng di nương cố gắng thì con cũng phải nỗ lực nhiều, một thân một mình không thể tồn tại, con phải năng kết giao với những nhà quyền quý, sau này khi vào kinh bọn họ sẽ giúp đỡ con. Chưa kể đến nguyên soái Trương Thụy Dương cũng biết con, sau này lên kinh có thể liên lạc với ông ấy." Thẩm Mộ Yên cũng có tố chất của một người mẹ tốt, cũng biết được rằng dù khổ cực cũng phải nuôi con mình ăn học thành tài, nhưng tư tưởng của thị ta bao giờ cũng bước đến ngã ba rồi băng băng chạy thẳng về phía xa mù mịt...

Sắc trời chuyển tối, người qua lại cũng thưa dần, Tiết Minh Viễn cuối cùng cũng về đến nhà, vẻ mặt y ảo não, sầu thảm. Nhược Thủy phủi hết bụi bặm trên người Tiết Minh Viễn, giúp y thay áo khoác ngoài, y nhìn Nhược Thủy nặng nề thở dài, định nói điều gì nhưng lại thôi.

Nhược Thủy bóp vai cho Tiết Minh Viễn, nhẹ nhàng hỏi: "Chuyện tiền bạc chàng giải quyết thế nào rồi?"

Tiết Minh Viễn lắc đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi quyết định nói ra: "Nương tử, có lẽ ta sẽ nhờ vào ba vạn lượng kia của nàng trước, coi như là nàng cho ta mượn, sau này ta nhất định sẽ trả lại."

Từ lúc Tiết Minh Viễn uể oải bước vào, Nhược Thủy đã biết việc không thành. Sau khi nghe Tiết Minh Viễn nói xong, Nhược Thủy cũng không bồi thêm những câu sáo rống như đều là người một nhà này nọ, nàng thẳng thắn cười bảo: "Đây là đồ cưới của tiếp, đương nhiên chỉ cho chàng mượn tạm thôi. Hơn nữa chàng không chỉ phải trả tiền vốn mà còn phải chồng đủ lợi tức, ừm, cụ thể thế nào đến khi ấy thiếp mới quyết định."

Thái độ của Nhược Thủy đã cổ vũ cho Tiết Minh Viễn rất nhiều, y gật đầu đáp: "Nàng nói sao thì là như thế, tất cả giao cho nàng định đoạt!" Sau đó y ôm chầm lấy Nhược Thủy, hít thở hương thơm trên người nàng. Sẽ ổn thôi, tất cả rồi sẽ ổn thôi!

Bận rộn một tháng ròng, cuối cùng mớ bòng bong cũng được giải quyết xong. Mấy cửa hàng bên ngoài đều giữ lại được, phía trước cửa hàng thì giao cho người ta. Sinh hoạt hằng ngày của đám trẻ cũng bị ảnh hưởng đôi chút, ví dụ như công tử Lý gia đem chuyện Tiết Minh Viễn đến nhà cậu chàng mượn tiền ra để cười nhạo Tiết Đinh trước mặt đám bạn học, Tiết Trạch còn hùa theo, kể rằng Tiết Minh Viễn cũng quay về nhà chính mượn tiền.

Hai đứa bọn chúng ở trước mặt những đứa khác phô ra khí thế cao ngạo, rất có phong thái của chủ nợ. Tiết Hạo và Tiết Uyên gây với hai đứa kia vài lần, nhưng đều bị các bạn nhỏ khác kéo đi. Tiết Đinh vì nghe lời Thẩm Mộ Yên nên chỉ nén giận làm thinh. Thậm chí giờ cơm vẫn ngồi cùng bọn chúng, hai đứa kia vẫn chấp nhận tên "tiểu đệ" rất biết nghe lời như trước.

Sau khi chuyện này qua đi, Tiết Minh Viễn đã vững vàng hơn rất nhiều, làm việc gì cũng đều suy tính kỹ càng. Một tháng sau, vào một ngày nọ, Tiết Minh Viễn đột nhiên kéo Nhược Thủy đến phòng kho phía sau nhà, đó là gian phòng Nhược Thủy nghĩ dùng để chứa đồ bỏ đi. Tiết Minh Viễn cầm chiếc chìa khóa to, nặng trịch, chậm rãi mở cánh cửa lớn nặng nề ra. Cái mùi cũ kỹ của gian phòng và mùi giấy cổ theo gió bay ra ngoài cửa lớn.