Thiên Thần Bóng Tối (Dark Angel)

Chương 10




Hầu tước Albert Boyle tìm thấy Bá tước Thornhill tại nhà Bá tước vào xế chiều ngày hôm sau đang say xỉn tại căn phòng trên lầu.

Đó không phải là nơi thích hợp cũng không phải là giờ uống rượu. Và Bá tước Thornhill cũng không phải là loại người cho phép bản thân mình buông thả như vậy. Đặc biệt lại ở nhà một mình suốt ngày. Chàng trông có vẻ không say lắm. Ngoại trừ quần áo nhàu nhĩ, tóc tai bù xù, dáng ngồi thườn thượt, hai chai rượu rỗng trong phòng, một chai ở trên bàn, một chai ở dưới chân và một ly rượu gần như rỗng đang treo đu đưa trên ngón tay chàng thì chàng trông hoàn toàn ổn. Chàng không hề nhảy múa trên bàn hay la hét ầm ĩ một bản ballat nào đó.

Hầu tước Albert một tay lơ đễnh xoay cái ghế, một tay đỡ lấy cái ly trên tay Bá tước thì hiểu rất rõ bạn mình. Bá tước đã say rồi.

- Cậu thấy sao ? – Bá tước nói với giọng không hề có vẻ líu lại của người say – Chẳng phải là một chiến công sao, Bertie ? Cậu đến đây để ăn mừng à ? Gọi người hầu mang lên đây một chai nữa, bạn thân mến , những cái chai này hết nhẵn rồi !

- Nàng đã chấp nhận tớ ! – Hầu tước Albert nói. Anh không có ý định nhấn chuông gọi người hầu mang rượu lên. Anh nhìn bạn mình với vẻ cảnh giác.

- Tất nhiên ! - Bá tước tự kiềm chế không nói thêm là cô gái đó quả là ngốc nếu từ chối – Lời chúc mừng của tớ, Bertie. Tớ nghĩ là cậu đang chìm ngập trong hạnh phúc !

- Nàng đã khóc trong suốt thời gian tớ cầu hôn nàng ! – Hầu tước Albert vừa nói vừa đưa tay lên vò rối mái tóc hợp thời trang của anh – Và nàng đưa môi cho tớ hôn trong khi tớ chỉ định hôn tay nàng. Nàng hôn thật là duyên dáng ! – anh xúc động.

Bá tước nhìn bạn chăm chú qua một ít rượu brandy còn sót lại trong ly của chàng.

- À, một tình yêu đích thực ! Vì vậy mà cậu làm nô lệ cho cuộc đời , Bertie! Điều này thật là dễ chịu với cậu đấy !

Hầu tước Albert đi ngang qua phòng, đến bên cửa sổ, nhìn chằm chằm ra bên ngoài và nói :

- Tớ cảm thấy sợ hãi, Gabe ! Nước mắt, vẻ mặt từ ngạc nhiên đến hy vọng, rồi sau đó là hạnh phúc và sung sướng, chừng đó đủ làm cho cái đầu của bất cứ anh chàng cầu hôn nào quay vòng vòng. Như vậy cũng đã đủ làm cho tớ cảm thấy tự hào trong đời !

- Nhưng cậu đã sợ hãi ! – Bá tước cười lặng lẽ.

- Đó là một trách nhiệm lớn lao ! Điều gì sẽ xảy ra nếu tớ không làm cho nàng hạnh phúc ? Điều gì xảy ra nếu tớ chỉ cho nàng một khoản trợ cấp vì nàng thật dễ chinh phục ? Điều gì xảy ra nếu nàng chấp nhận tớ chỉ bởi vì nàng không thể trông đợi những cơ hội khác ? Nếu như …… ?

Bá tước chửi thề, sử dụng những từ ngữ thô tục mà không nghi ngờ gì là chàng đang rất say mới thốt lên.

- Bertie ! – chàng nói, trở lại là một người Anh tao nhã – Nếu cậu không thể thấy những vì sao đang tụ hợp lại trên đầu cậu, ông tướng ơi, hai mắt cậu phải là đui mù rồi !

- Đó chỉ là trách nhiệm thôi ! – Hầu tước Albert lại khẳng định – đôi khi chúng ta có quyền hạn trên cuộc đời của người khác đấy Gabe !

- Vậy à ? – Bá tước cười – Tớ nên chúc cậu hạnh phúc hay là tớ nên thương hại cậu đây, Bertie ?

- Chúc tớ hạnh phúc nếu cậu sẵn lòng ! – Hầu tước trả lời, xoay người lại nhìn vào Bá tước – Cậu nghĩ sao về một buổi liên hoan riêng tư, Gabe ?

Bá tước lại cười và nâng cốc lên :

- Cậu sẽ bận rộn ngày hôm nay đấy ! Cậu không biết gì à ?

Hầu tước Albert cau mày.

- Tớ đã đến Câu Lạc Bộ White và đến đây khi biết cậu không có ở đấy. Đúng, tớ đã biết. Cậu trông đợi mọi người tóm lấy bất cứ một cơ hội nào để tuyệt giao lại với cậu phải không Gabe, khi mà tai tiếng của cậu đang mờ dần đi ? Đó có phải là hình ảnh khủng khiếp không ? Không vấn đề gì ! Không cần phải để ý đến nó ! Những lời ác ý của xã hội thượng lưu chứ gì ?

- Điều lạ lùng là …. ! – Bá tước ngừng lại để uống hết chỗ rượu brandy còn lại trong ly – Điều kinh ngạc là quý cô Winwood có thể không để ý đến nó !

- Thế đấy ! Vấn đề là ở chỗ đó ! – Hầu tước ngồi lại vào chiếc ghế - Và thật đáng tiếc là hôn ước giữa cô ấy và Kersey gần như là được thông báo không chính thức, đó là chưa tính đến một vài người hay một ít người hầu, vài người giữ ngựa chưa biết. Gabe, thực tế cậu không hề hôn cô ấy tại vũ hội nhà Velgard tối qua phải không ? Sự thật đã bị bóp méo sau những lời ngồi lê đôi mách đúng không ?

- Đúng, tớ đã hôn nàng ! – Bá tước cười lặng lẽ - ngay tại cửa ra vào của ban công, tớ tưởng là không bị nhìn thấy ở đó và xa mọi người hơn là nếu như tớ hôn nàng ngay giữa sàn khiêu vũ.

- Sau đó cậu có xin lỗi cô ấy không ? – Hầu tước Albert nói với vẻ lo lắng. Anh đã bênh vực bạn mình phản đối những lời buộc tội của một nhóm đông người ở Câu Lạc Bộ White, những người đã khăng khăng cho là nó đã xảy ra và còn xảy ra trước đó nữa vì họ đã nhìn thấy cái cách mà trong mắt hai người họ chỉ nhìn nhau, nhảy quá gần nhau trong điệu valse và biến mất ra ban công với mục đích rõ ràng là để có thể thân mật với nhau hơn. Nó đã trở thành trò đùa cợt tại Câu Lạc Bộ White và là câu chuyện trong ngày của những kẻ ngồi lê đôi mách. Hầu tước chỉ biết là điều gì sẽ xảy ra với danh tiếng của cô gái đáng thương tại những phòng khách của London, nơi mà những quý bà sẽ vui sướng với câu chuyện xấu xa, tai tiếng này.

- Tớ ư ? – Bá tước nheo mắt qua cái ly của chàng trước khi ném nó vào trong lò sưởi và nhìn với vẻ thỏa mãn khi nó vỡ tan tành – Tớ nghĩ là không, Bertie ! Chính xác là nàng còn không bạt tai tớ. Ngoài ra, đó chỉ là một nụ hôn, thậm chí còn tệ hơn, một sự gặp gỡ thoáng qua của môi tớ và môi nàng thôi !

- Trước cái nhìn của hàng trăm người sao ? – Hầu tước hỏi.

- Cuộc sống thật là buồn tẻ khi Mùa Lễ Hội mới chỉ diễn ra được vài tuần ! – Bá tước Thornhill nói với giọng lạnh lùng và giễu cợt – Giới thượng lưu cần vài câu chuyện giật gân để ngồi lê đôi mách, quý cô Winwood và tớ đã giúp đỡ cho họ !

- Nhưng điều này tồi tệ với cô ấy nhiều hơn là với cậu, Gabe ! – Hầu tước Albert phẫn nộ với thái độ vô cảm của bạn mình với tất cả những gì đã xảy ra và đang diễn ra. Nhưng anh biết là không thể nói lý lẽ với một người đàn ông đang say mặc dù trông bình thường và ăn nói lưu loát – Tớ biết là cậu bị nàng lôi cuốn ngay lần đầu gặp mặt, nhưng nàng đã hứa hôn. Có rất nhiều người đẹp khác mà cậu có thể tán tỉnh nếu như cậu thích. Cô gái tóc vàng, quý cô Newman là một ví dụ !

- Không ai có thể đem lại cảm giác thích thú như cô gái tóc đỏ đâu ! – Bá tước nói – Ngày hôm nay tớ và nàng sẽ bị cả xã hội thượng lưu đàm tiếu. Hôm nay, sự hứa hôn của nàng sẽ bị lung lay, hôm nay ít nhất Kersey sẽ cảm thấy hắn ta ngu ngốc. Tớ rất hài lòng ! – Giọng nói của chàng gần như có vẻ hằn học.

- Trời ơi, Gabe ! – Hầu tước đột ngột đứng bật dậy – Không phải là cậu đang cố gắng kết thúc sự hứa hôn của cô gái đó chứ ? Cậu thật sự điên cuồng vì nàng ư ? Cậu sẽ hủy hoại cô ấy, đó là tất cả những gì cậu sẽ làm phải không ? Sau đó cậu sẽ tự hào vì đã làm điều đó sao ?

- Ngồi xuống đi Bertie ! Cậu làm cho mắt tớ đau khi phải nhìn lên cậu rồi đấy ! Nhưng hãy gọi một chai rượu lên đây trước khi cậu ngồi xuống. Tớ rất là khát nếu cậu không khát !

- Cậu đúng là hết thuốc chữa rồi ! – Hầu tước nói và nhìn chàng giận dữ.

- Tớ cũng cảm thấy như vậy đấy ! – Bá tước đồng ý – Nhưng gần như chưa đến nỗi bệnh nặng đâu , tớ vẫn còn cảm nhận mọi thứ xung quanh mà !

- Nếu cậu không say – Hầu tước Albert mói – tớ sẽ đánh cho cậu một trận. Tớ nói nghiêm túc và thề là tớ sẽ làm vậy đấy ! Nếu cậu không say thì cậu sẽ không nói những lời nói điên cuồng, mất trí này ! Do cậu đã bị nàng lôi cuốn mà lại không thể có được nàng, nên cậu đã làm một vài hành động ngu ngốc tối qua, không còn hơn là vài hành động. Sự ngu ngốc của cậu có thể được thu xếp miễn là Kersey hay Bá tước Rushford không đến nỗi đánh mất lý trí của họ. Hãy xin lỗi tất cả bọn họ đi, Gabe, hay ít nhất thì cũng tránh xa họ ra. Cậu hãy rời London đi. Đó là điều đúng đắn nhất mà cậu nên làm !

- Nhưng ….. ! Bá tước Thornhill nheo mắt và bình thản nói với âm điệu hầu như có vẻ đe dọa – Tớ không cho rằng mình là một người tử tế. Nếu tớ có thể dụ dỗ mẹ kế của tớ, thì tớ có khả năng làm bất cứ chuyện xấu xa, đồi bại nào !

Hầu tước Albert nhìn chằm chằm bạn anh.

- Không nói gì với cậu trong tình trạng hiện tại được ! Nếu tớ là cậu, Gabe, tớ sẽ gọi người hầu mang lên một bình cà phê đậm đặc, hoặc nhấn đầu cậu xuống một thau nước thật lạnh ! Tớ sẽ để lại những lời chỉ dẫn cho người hầu khi tớ ra về ! Chào cậu !

Hầu tước xoay người, bước đi.

Bá tước vẫn còn nằm dài ra trên ghế, nói với bạn :

- Qúy cô Rosalie Qgden là một quý cô may mắn , Bertie ! Cô ta chắc đang được con gà mái mẹ canh chừng cẩn mật trong những ngày còn lại đấy !

Với cái lưng cứng lại vì giận dữ, Hầu tước Albert rời khỏi phòng.

*************************************

Bá tước Thornhill tựa đầu chàng trên lưng ghế và nhìn chằm chằm lên trần nhà. Nhắm mắt lại không phải là một kinh nghiệm dễ chịu. Chàng không thể tập trung đủ sức lực để nhấn chuông gọi người hầu mang lên một chai brady nữa. Ngoài ra, chàng cảm thấy là chàng đã uống quá nhiều.

Chàng khám phá ra một điều kỳ lạ vào trưa hôm nay. Ghê tởm bản thân mình là một liều thuốc hoàn hảo hiệu quả cho một kẻ đang say bí tỉ như chàng. Mặc dù đã uống hết hai chai brandy chàng vẫn không thể làm cho bản thân mình quên hết mọi chuyện. Thể xác của chàng thì chua mùi rượu còn hơn là bị ngâm dấm, nhưng trí óc của chàng thì vẫn tỉnh táo, hoàn toàn tỉnh táo.

Chàng thậm chí không thể ném găng tay vào mặt Kersey để có thể bắn vào giữa trán hắn ta hay là đâm mũi kiếm vào tim hắn. Ồ, không, cả hai cách đó đều không được, thật quá dễ dàng và lịch sự đối với hắn. Và chàng không thể nào thay đổi được vụ tai tiếng của Catherine cũng như hồi phục lại thanh danh của dì ấy được.

Không, không, chàng đủ khéo léo và cư xử đủ lươn lẹo để làm xáo trộn cuộc sống của một người đàn ông, làm cho hắn ta trở thành trò hề của xã hội thượng lưu. Chứng minh cho mọi người thấy là Kersey, dù cho có tước vị, tương lai, giàu có và vẻ bề ngoài đẹp trai vẫn không thể giữ được người phụ nữ xinh đẹp đó. Làm cho hắn ta trở thành trò cười của sự bê bối vì sự hứa hôn không thành.

Và chàng với tư cách là một người chính trực, chân thành, danh giá gián tiếp giải quyết rắc rối này, tiếp tục tác động đến hôn nhân của Kersey, và như vậy ít nhất nàng cũng đồng ý với bản thân nàng là Kersey sẽ cảm thấy biết ơn khi phá vỡ hôn ước, hay tốt nhất là nàng vui mừng vì nàng không phải kết hôn với hắn ta. Dù bằng cách nào đi chăng nữa thì Kersey cũng sẽ lúng túng và bị bẽ mặt.

Thật là một sự trả thù hoàn hảo ! Một kế hoạch khả quan và tuyệt vời !

“Vâng, em tin anh” , nàng đã nói với chàng tối qua. “Vâng, em tin” chàng có thể nhìn thấy điều đó trong đôi mắt nàng, cái nhìn tha thiết, tin cậy qua chiếc mặt nạ màu vàng khi chàng nhảy điệu valse với nàng qua cánh cửa kiểu Pháp, ngoan ngoãn tuân theo sự dẫn dắt của chàng. Và sau đó, với sự thúc giục của chàng, nàng đã gọi tên chàng.

Chàng ước gì chàng có thể quên được âm điệu giọng nói và những lời nàng đã nói. Chàng ước gì chàng có thể nhắm mắt và không nhìn thấy hình ảnh của nàng nữa. Nhưng căn phòng dường như xoay vòng trước mắt chàng và chàng vẫn nhìn thấy đôi mắt nàng.

“Em yêu anh ấy”, nàng đã nói “em yêu anh ấy” “em yêu anh ấy” “em yêu anh ấy”

Không nghi ngờ gì là hôm nay nàng sẽ gặp rắc rối với gia đình nàng, với Kersey và Bá tước Rushford. Hôm nay, nàng sẽ là chủ để cho mọi câu chuyện ngồi lê đôi mách tại London. Không nghi ngờ gì ngày hôm nay nàng sẽ cực kỳ đau khổ.

“Vâng, em tin anh”

“Gabriel”

“Em yêu anh ấy”

Bá tước quay đầu, úp mặt vào lưng ghế, nhưng chàng chỉ thành công trong việc làm cho bản thân chàng choáng váng và buồn nôn. Chàng không thể làm mất đi âm điệu dịu dàng, tha thiết trong giọng nói của nàng.

Chàng ước gì nàng chỉ là một cơn bão, nếu chàng chạy thật xa thì chàng có thể xua cơn bão đi.

“quyền hạn chúng ta có đối với cuộc sống của người khác”, Bertie đã nói như vậy. Trong một lúc, giọng nói của Bertie thay thế giọng nói của nàng trong đầu chàng. Mãi cho đến khi trong đầu chàng vang lên những lời nói của Bertie, và chúng lặp đi lặp lại giống như những lời nói của nàng đã lặp đi lặp lại trong đầu chàng cả ngày hôm nay. “quyền hạn chúng ta có đối với cuộc sống của người khác” . Kế hoạch của chàng vẫn đang diễn ra một cách hoàn hảo. Thậm chí còn tốt hơn những gì mà chàng hy vọng. Và nó đã sẵn sàng để kết thúc vào tối mai. Chắc chắn buổi dạ hội của vợ chồng Bá tước Rushford là dịp để con trai họ thông báo chính thức hôn ước của hắn. Và mặc dù là chàng không được mời đến bữa ăn tối trước khi vũ hội bắt đầu, chàng đột nhiên được họ mời đến tham dự vũ hội.

Chàng dự định, tại vũ hội nhà Rushford chàng sẽ tấn công quyết liệt quý cô Winwood. Thật hoàn hảo ! Chàng sẽ làm hỏng vũ hội, loại trừ những kẻ ngồi lê đôi mách, phá hỏng hôn ước của Kersey, và có thể làm bẽ mặt hắn ta trước giới thượng lưu. Thật ra thì đồng thời chàng cũng hủy hoại luôn danh tiếng của chàng và tất cả những thứ khác mà chàng dường như không xem trọng. Chàng thật sự không quan tâm đến điều đó.

Nhưng quý cô Winwood là người đứng ở giữa. Nàng sẽ người duy nhất chắc chắn chịu nhiều đau khổ nhất. Không, nàng là sẽ là người chịu đau khổ nhiều nhất. Người vô tội. Người duy nhất bị dụ dỗ vì nàng dễ dàng tin những người khác đều là người tốt. Vì nàng muốn tin chàng là người tử tế. Bởi vì nàng muốn là một người bạn của chàng.

“Vâng, em tin anh” “Vâng, em tin”. Nếu chàng không say, chắc chắn Bá tước Thornhill sẽ bịt tai lại để không phải nghe thấy giọng nói của nàng. Nhưng chàng quá say rồi.

“Gabriel”

Chàng đã nói với nàng tên của chàng trên môi nàng được thốt ra giống như sự âu yếm. Sự thật duy nhất không được tính toán trước mà chàng đã nói với nàng. Bây giờ, giọng nói đó không còn giống như sự âu yếm nữa, nó giống như một lời nguyền rủa đến thẳng từ địa ngục.

Không, chàng không thể tiếp tục. Có lẽ bây giờ đã quá trễ để lương tâm chàng trỗi dậy. Nhưng trễ còn hơn không. Có thể những tội lỗi tối qua sẽ trôi qua êm thấm. Hình như quý bà Rushford đã mỉm cười, có vẻ không quan lắm và đi ra ngoài với nàng suốt điệu vũ ngay sau đó. Mụ phù thủy ! Làm như vậy thì tốt hơn nhiều là có một vụ tai tiếng ở trong nhà bà ta.

Có lẽ với sự hậu thuẫn của mẹ Kersey, bữa ăn tối trang trọng và vũ hội trước đó, cùng với việc thông báo chính thức hôn ước, thì vụ bê bối hôm nay, ngày mai sẽ trở thành nhạt nhẽo và những kẻ ngồi lê đôi mách sẽ nhanh chóng lãng quên.

Nếu chàng tránh xa nàng.

Nếu chàng rời khỏi thành phố và tránh xa thời gian còn lại của Mùa Lễ Hội. Nếu chàng để cho bản thân mình bước ra khỏi cuộc đời nàng và khỏi tầm mắt của xã hội thượng lưu.

Chàng quyết định là chàng sẽ ra lệnh cho người hầu đóng gói đồ đạc và gửi thẳng đến Chalcote và bắt đầu sắp xếp cho chuyến đi. Chàng sẽ rời khỏi đây trong vòng ba hay bốn ngày, có thể còn sớm hơn. Trong khi đó, chàng sẽ chỉ ở trong nhà.

Bá tước Thornhill đứng dậy. cảm thấy đỡ căng thẳng vì bây giờ chàng đã quyết định những gì chàng sẽ làm, bây giờ chàng phải kéo bản thân mình ra khỏi địa ngục trước khi quá trễ. Nhưng sự thay đổi quan điểm và sự ghê tởm chính bản thân mình là quá sức chịu đựng của chàng. Chàng bước đi loạng choạng và khuỵu xuống, cảm thấy dường như căn phòng đang quay vòng vòng xung quanh chàng đến chóng mặt.

Chàng đã quá say rồi !

Cửa phòng đột ngột mở và một người hầu mang vào cho chàng một bình cà phê lớn.

Bertie trời đánh, một con gà mái mẹ thông minh.

*****************

Jennifer ngồi trên một chiếc xe ngựa bốn bánh dạo chơi công viên. Nàng ngồi bên cạnh Tử tước Kersey, Nữ Bá tước Rushford ngồi đối diện nàng, và dì Agatha ngồi bên cạnh bà Bá tước. Jennifer mặc một chiếc áo dài ban ngày màu trắng bằng musulin, được may theo kiểu mới nhất và được dì Agatha cẩn thận lựa chọn. Nàng đội trên đầu một cái mũ rơm. Nàng mỉm cười rạng rỡ, điềm tĩnh nhìn vào mắt của những người tò mò nhìn nàng, và nàng truyện trò với những người bạn đồng hành cùng với tất cả những người mà nàng gặp. Bàn tay trái của nàng đặt trên ống tay áo của Lionel, bàn tay trái của anh thì phủ trên bàn tay nàng.

Đó là tất cả những gì phải làm. Nữ Bá Tước đã nói một cách mạnh mẽ và hoàn toàn kiên quyết khi bà đến Quảng Trường Berkeley sáng sớm nay cùng với Kersey. Đó là một cách cư xử hết sức vô lý cứ như thể là có một điểu gì đó xấu xa lắm chỉ bởi vì Bá tước Thornhill, người mà tên tuổi và địa vị bị ghét bỏ, tự lựa chọn cho chàng cách cư xử tồi tệ vậy. Nàng tự thanh minh là Bá tước Rushford đã chứng minh điều đó rõ ràng qua hành động mời chàng đến dự vũ hội của nhà Rushford vào tối mai, nhưng chàng sẽ không được hoan nghênh ở đó.

Lionel hoàn toàn đứng sau lưng ghế mẹ anh khi bà nói điều đó và Jennifer cố tình không nhìn anh ta. Nhưng cuối cùng nàng cũng có đủ dũng khí để hỏi Nữ Bá tước và dì Agatha, người đồng thời cũng có mặt ở đó, thay vì nàng có thể hỏi riêng Kersey.

Điều đó là cần thiết. Nàng cảm thấy như vậy khi cha nàng gọi nàng sáng nay và không cần úp mở đã quở trách nàng. Đó là một cách nhẹ nhàng để mô tả sự giận dữ của cha nàng. Và cha nàng bảo nàng chuẩn bị đi về thôn quê trong một thời gian dài nếu như Bá tước Rushford cho rằng nàng không xứng đáng với con trai ông ta. Cha nàng giải thích là ông và Bá tước đã cãi nhau về việc này, và ông sẽ bị đày xuống địa ngục trước khi ông để cho đứa con gái của mình có thêm bất cứ một hành động sai lầm nào nữa. Ông cảnh cáo nàng tốt nhất là nên thận trọng hơn. Dì Agatha thì mím môi và hoàn toàn kỳ lạ suốt ngày hôm nay. Samantha thì không bước chân ra khỏi phòng.

Jennifer kết luận là sự cố bất ngờ tối hôm qua, nụ hôn của Bá tước Thornhill ngay tại cánh cửa kiểu Pháp, đã bùng lên thành một vụ bê bối sáng nay. Nàng trở thành đề tài cho những kẻ ngồi lê đôi mách sáng nay. Nàng đã vướng phải một vụ bê bối. Mọi thứ tiêu tan. Lionel sẽ không còn muốn nàng nữa. Và cả những quý ông đáng kính trọng khác cũng vậy. Không phải là vì nàng muốn có những người đàn ông khác nên nghĩ vậy. Nếu nàng mất Lionel, nàng sẽ chết mất. Chỉ đơn giản như vậy thôi.

Thật kì lạ là nàng thậm chí còn không khiển trách Bá tước Thornhill. Thật ra là không. Chàng đã khẳng định sự vô tội của chàng và nàng tin chàng. Nụ hôn của chàng, gần như là một nụ hôn, được dành cho sự kín đáo của bóng tối ngoài ban công. Đó chỉ là một nụ hôn của tình bằng hữu, nếu không kể cái cách mà anh gọi tên nàng, Jennifer . Nàng đã cố gắng không nhớ đến cách mà chàng gọi tên nàng trong suốt một đêm không ngủ. Những lời nói của chàng cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng.

Chàng đã gọi nàng là “tình yêu của anh”

Đúng, nàng cần phải nói chuyện với Lionel. Nàng cảm thấy thật sự nhẹ nhõm khi khám phá ra là Nữ Bá tước đã không thay đổi ý kiến của bà kể từ tối qua và vẫn sẵn lòng đối diện với vụ bê bối làm sáng tỏ những gì đã xảy ra. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

- Rất tốt ! – Nứ Bá tước nói và đứng dậy – Sau năm phút nữa, Kersey và tôi phải rời đi sớm để tất cả chúng ta có thể sẵn sàng có mặt tại công viên khi tất cả những người khác ở đó, Brill thân mến ! – Bà ra khỏi phòng cùng với dì Agatha.

Tử tước Kersey vẫn ngồi tại chỗ của anh và không nói gì.

Jennifer ép buộc bản thân mình phải nhìn chàng. Anh trông nhợt nhạt và rất đẹp trai.

- Chẳng có gì xảy ra cả ! – nàng nói – Anh ấy giải thích cho em là anh ấy không làm tất cả những điều kinh khủng mà tất cả mọi người tin là anh ấy đã làm. Và em tin anh ấy ! Tất cả chỉ có vậy !

Mắt anh cuối cùng cũng nhìn nàng, và nàng nhớ lại những gì Samantha đã nói về anh. Đột nhiên nàng rùng mình.

- Anh ta đã nói những gì với em ? – Anh hỏi

- Mẹ kế chưa bao giờ là nhân tình của anh ấy ! – nàng nói với hai gò má ửng đỏ - Rằng anh ấy không phải là cha của đứa trẻ !

Anh im lặng chằm chằm nhìn nàng trong một lúc, rồi nói

- Và em tin anh ta ! Em thật là quá ngây thơ !

- Thưa Ngài ! – nàng hỏi, bình tĩnh đối diện với cơn ác mộng kinh khủng nhất của nàng – Ngài có muốn tiếp tục sự đính ước của chúng ta không ? Ngài có muốn tôi thay đổi câu trả lời của mình bây giờ không, trước khi bất cứ một thông báo nào được tuyên bố ?

Họ lại im lặng. Và Jenny cảm thấy một ít đau đớn ở trong lòng.

- Bây giờ đã quá trễ ! – anh nói – Thông báo chính thức chỉ còn là một thủ tục nữa thôi, tất cả mọi người đều đã biết hết rồi !

- Nhưng nếu nó không quá trễ - nàng tiếp tục – Ngài có vui lòng nếu tôi từ hôn ?

Nàng nghĩ là anh sẽ không bao giờ trả lời câu hỏi này. Một sự im lặng căng thẳng bao trùm lấy họ.

- Một câu hỏi không cần thiết ! – anh nói – Chúng ta đã hứa hôn, nếu em hủy hôn, em sẽ không có sự đồng ý của tôi. Mẹ tôi sẽ không chịu đựng được điều đó, cả cha tôi và cha em cũng vậy !

- Còn Ngài ? – nàng thì thầm

- Và cả tôi nữa ! – anh nói

Nàng dò xét đôi mắt anh. Nhưng chúng chỉ có màu đen. Lạnh lùng. Anh không yêu nàng. Anh sẽ hoàn toàn sung sướng nếu sự hứa hôn của họ kết thúc. Chỉ là anh cảm thấy quá trễ để làm điều đó. Cha mẹ của anh và cha nàng sẽ không thể chịu đựng được nếu họ hủy hôn.

Nhưng anh đã hy vọng điều đó. Nhưng không nói. Liệu nàng có chịu được nếu anh chấp nhận ? Liệu nàng có chịu được khi lấy anh, sợ hãi là bây giờ anh cưới nàng vì mục đích khác, vì danh dự của cha mẹ anh ? Cảm thấy sợ hãi vì bây giờ nàng nhận ra anh không yêu nàng.

Nhưng liệu nàng có chịu được nếu đánh mất anh ? Nàng có sẵn sàng từ bỏ anh, ngược lại với mong muốn của những người khác có liên quan ? Nàng có thể chỉ cho anh cách yêu nàng. Nàng có thể yêu anh đến nỗi làm cho anh phải yêu lại nàng. Nàng có thể chỉ cho anh điều đó bất chấp những việc đã xảy ra trong những ngày qua, những tuần qua với Bá tước Thornhill. Nàng sẽ là một người vợ trung thành, tin cậy và tận tâm. Thậm chí nàng sẽ không phải nỗ lực nhiều để đạt được điều đó. Đó là điều mong muốn hơn tất cả mọi thứ trên đời.

Không ai trong hai người có thể nói thêm điều gì nữa. Dì Agatha và Nữ Bá tước quay trở vào phòng và Nữ Bá Tước lại nói về những bổn phận mà họ phải làm trong tình huống này với vẻ nhiệt tình và điềm tĩnh. Jennifer khám phá ra là thái độ bình thản xung quanh nàng là một sự dối trá. Cả bốn người sẽ đi xe ngựa đến công viên và cho những kẻ ngồi lê đôi mách thấy là thật sự buồn cười khi bàn tán xung quanh chuyện hứa hôn của nàng suốt ngày hôm nay.

- Chúng ta sẽ làm cho những mụ đàn bà lắm mồm lúng túng và thất vọng ! – Nữ Bá tước nói với một nụ cười - Ồ, các con, các con trông thật là đẹp. Vũ hội tối mai sẽ là một sự kiện quan trọng trong Mùa Lễ Hội. Sẽ thành công một cách ngoạn mục. Và ta sắp sửa trở thành bà mẹ hạnh phúc nhất trong thành phố !

Và họ đã trình diễn hơn một tiếng đồng hồ tại công viên. Jennifer nhận ra là nó cũng không khó khăn lắm. Không có một ai bất lịch sự để đến nỗi có một cái nhìn, một từ, hay một cử chỉ nào đả động đến những gì xảy ra tối qua. Nàng thật sự cảm thấy hạnh phúc. Nàng đã giải quyết được một vụ khủng hoảng của mình, cảm thấy biết ơn những lời khuyên của người mẹ chồng tương lai. Và Lionel, ngồi bên cạnh nàng mỉm cười với những người khác và mỉm cười với nàng. Và anh chạm vào tay nàng, thỉnh thoảng lại đưa môi hôn. Sự ấm áp đã trở lại trong đôi mắt anh.

Nàng cảm thấy nàng thật là ngu ngốc. Tất cả là lỗi của nàng. Nàng đúng như Lionel đã nói hết sức ngây thơ. Cuối cùng nàng đã học được một bài học. Kể từ bây giờ nàng chỉ có Lionel và những gì nàng nợ anh. Nếu bây giờ anh đã thất vọng về nàng, thì nàng sẽ làm cho anh phải tự hào về nàng. Nếu bây giờ anh không yêu nàng, thì trong tương lai anh sẽ yêu nàng.

Nàng quay đầu và mỉm cười với anh, tình yêu của nàng ngay trong đôi mắt nàng. Anh mỉm cười lại với nàng, đôi mắt anh nhìn khắp khuôn mặt nàng và dừng lại trên môi nàng. Anh cúi người xuống gần nàng hơn rồi sau đó ngồi thẳng dậy vì mục đích cư xử cho phải phép, anh mỉm cười rầu rĩ.

Mẹ của anh, quan sát kỹ lưỡng từ chiếc ghế đối diện, gật đầu tán thành và quay sang cười với những người đi ngang qua họ.