Thiên Tống

Chương 257-2: Mượn đao giết người (2)



Mãi đến khi thuyền đã xa bở, Dương Ma mới tin Âu Dương thả hắn là thật. Nhưng càng nghĩ hắn càng cảm thấy bực dọc, nói với người cũng đang trầm tư ở trong khoang thuyền:

"Hoàng Tá, ngươi nghĩ sao?"

Hoàng Ta cười khổ:

"Ta thấy người ta là đang mượn dao giết người."

"Mượn dao của ai?"

"Đại Thiên Thánh."

"Mượn thế nào?"

Hoàng Tá nói:

"Ma lang tin là Âu Dương thả chúng ta sao?"

"Không tin."

"Đại Thiên Thánh đương nhiên cũng không tin."

Hoàng Tá nói:

"Năm nghìn người, phần lớn đã bị giết. Ngược lại thì tướng lĩnh lại binh yên vô sự. Đây là kế gây chia rẽ. Cho dù lời của Ma lãng là sự thật, thì Đại Thiên Thánh sẽ tin ngươi mấy phần chứ?"

Dương Ma trầm mặc một lát rồi nói:

"Cho dù không tin thì ta cũng không còn cách nào khác."

"Ma lãng vẫn chưa nhìn ra độc kế của hắn sao?"

Hoàng Tá nói:

"Đại Thiên Thánh có giết ngươi không? Không giết thì nội bộ sẽ kiêng kỵ, đoán già đoán non. Giết ngươi thì tất nhiên sẽ dẫn đến chuyện mấy vạn huynh đệ đi theo Ma lãng ở hai trại Lưu Hành, Hạ Thành không phục."

Hai trại Hạ Thành, Lưu Hành là địa bàn kinh doanh của Dương Ma, địa thế hiểm yếu, trong lịch sử, Dương Ma đã dựa vào địa thế này mà chống đỡ trước sự tiêu diệt của quân Tống suốt sáu năm liền. Sau cùng nội bộ của hai trại này đã xuất hiện bốn tên phản đồ nên mới bị bình định.

Dương Ma chợt bừng tỉnh, Âu Dương là sợ sau khi mình chết đi, Chung Tương sẽ chiếm đoạt thế lực của Dương Ma mà tăng cường bành trướng. Dương Ma hỏi:

"Bây giờ phải làm sao?"

"Bây giờ... Chúng ta không thể trở về Đỉnh Châu, nếu không giữa Đại Thiên Thánh và Ma lãng sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra tranh chấp."

Hoàng Tá nói:

"Ma lãng nhìn đi, bất luận là Đại Thiên Thánh có xử lý như thế nào thì bản thân ngươi cũng sẽ gặp rắc rối."

Quả thực, cho dù Chung Tương tin tưởng thì người ở bên cạnh Chung Tương cũng sẽ không tin. Đến lúc đó tình thế sẽ khá hỗn loạn. Dương Ma nói:

"Ta có thể tự sát trước mặt Đại Thiên Thánh để tỏ rõ lòng thành."

"Haha, Ma lãng, đấy không phải tự sát, mà là Đại Thiên Thánh ép ngươi phải chết."

Các huynh đệ ở trong trại nhất định sẽ không đồng ý.

"Ngươi có cách gì không?"

"Có."

Hoàng Tá nói:

"Ma lãng không được đến Đỉnh Châu, mà trực tiếp trở về hai trại Hạ Thành, Lưu Thành."

"Hả, thế thì...?"

"Đừng nóng, nghe ta nói này. Ngươi không đi Đỉnh Châu thì Đại Thiên Thánh tự nhiên sẽ nghi ngờ, nhưng ngươi đi cũng sẽ bị nghi ngờ như thế. Chi bằng hãy đi tỏ rõ tâm chí."

Hoàng Tá nói:

"Ma lãng mà ở trong hai trại Hạ Thành, Lưu Hành thì Đại Thiên Thánh chắc chắn không dám động đến ngươi. Sau đó ngươi tìm cơ hội đánh cho quân Tống trở tay không kịp, lập được đại công thì trở về Đỉnh Châu thỉnh tội. Đại Thiên Thánh chắc chắn sẽ không nghi ngờ ngươi nữa."

Dương Ma trầm mặc:

"Cái này...."

"Ma lãng nhìn đi, giờ Đại Tống đã cử cấm vệ quân tinh nhuệ nhất của mình đến dẹp loạn. Lưu Kỵ tướng quân. Mà Lưu Kỵ là ai? Là kẻ giết người nhiều hơn số người mà chúng ta nhìn thấy. Đánh chính diện thì chúng ta có hợp lực cùng tiến cũng không đánh lại. Nếu Ma lãng không hồi trại, rất có khả năng đám huynh đệ sẽ đấu chính diện một trận sống chết với quân của Lưu Kỵ đó."

Thực ra Dương Ma cũng đã từng nghĩ đến khả năng này. Dưới sự hoài nghi của Chung Tương, rất có khả năng Chung Tương sẽ phái mình đi tấn công quân Tống để tỏ rõ lập trường. Nhưng người không có kinh nghiệm sẽ không biết rằng, ngày hôm qua không phải là chiến tranh mà là tự mình tìm đến cái chết. Cấm vệ quân mệnh lệnh nghiêm minh, không sợ sống chết, có kinh nghiệm đại chiến, càng có vũ khí với uy lực mạnh, căn bản không có khả năng chống lại họ.

"Ma lang, chúng ta khẳng định không đánh lại họ nếu như ở trên đất liền. Nếu đến được nơi có nước mới, thì có thể chu toàn."

Hoàng Tá nói:

"Ma lãng, nếu thật sự muốn tốt cho các huynh đệ thì ngươi nên biết mình phải làm thế nào."

Dương Ma gật đầu, trầm mặc một lát rồi dặn dò:

"Đi Hạ Thành."

....

"Ta làm sao biết được có thể chia rẽ quan hệ giữa họ?"

Âu Dương ngồi trên ngựa, cười khẽ rồi trả lời câu hỏi của phó Tướng:

"Ta cũng không biết nữa, nhưng thả Dương Ma chỉ có lợi chứ không có hại. Cái lợi thứ nhất là tránh được việc Chung Tương thôn tính nhân mã của Dương Ma, hợp lại thành một khối thống nhất. Cái lợi thứ hai là có thể tạo ra sự bất hòa trong nội bộ của họ. Cái lợi thứ ba, tù binh Dương Ma được thả về, uy tín của hắn sẽ bị giảm đi ít nhiều. Cái lợi thứ tư, không dám đối chọi với chúng ta ở trên đất liền, tránh thương vong vô ích."

Phó Tướng nói:

"Đại nhân, nhưng Dương Ma rất tinh thông thủy chiến, có khi nào chúng ta đang thả hổ về rừng không?"

"Yên tâm, đến lúc nên chết thì hắn sẽ chết thôi."

Âu Dương nói:

"Nhiệm vụ của chúng ta là tiêu diệt đám tặc nhân ở trên đất liền, tránh làm hại bách tính. Về phần thủy trại, tự nhiên sẽ có chuyên gia đến giải quyết thôi."

"Chuyên gia?"

"Đúng vậy, một vạn binh của Tống Giang ở quân lộ Vĩnh Hưng đã được điều động, hiện đang trên đường đến hồ Động Đình."

Âu Dương nói:

"Những người này từ nhỏ đã chơi đùa trong nước rồi, ba mươi sáu tướng lĩnh đều có cho mình những tuyệt kỹ riêng. Ở phía Bắc họ luôn không cần dùng sức, bảo họ đến đây chơi đùa trong nước một chút cũng không tệ lắm. Cho các binh sĩ luyện tập, lập chút chiến công, tương lai cũng dễ thăng quan tiến chức hơn."

Chiến sự ở phía Bắc Đại Tống vẫn án binh bất động, nguyên nhân chủ yếu là tìm chưa ra tướng lĩnh có thể kiểm soát sông Địch. Triều đình không yên tâm khi để Tống Giang - người được chiêu an đi đảm trách một mạch sống trọng yếu của Đại Tống như thế, một là năng lực, hai là tín nhiệm. Âu Dương định bụng bảo họ đến hồ Động Đình lập chút công trạng, danh chính ngôn thuận tiếp quản sông Địch.

Một khi quét sạch tặc nhân trên đất liền, người ở dưới nước sẽ rất khó duy trì quy mô lớn mà họ đang có. Nhưng cũng không thể đình công, đúng không? Không đình công thì phải làm thế nào? Mọi người giữ chặt lưng quần mà lội qua sao. Cứ tiếp tục như vậy thì có thể chưa đánh đã tan rồi. Âu Dương hi vọng có thể giành được thắng lợi lớn nhất với số thương vong nhỏ nhất.

"Đến rồi."

Phó Tướng nhìn thành quách ở phương xa. Đây là thành thứ ba của Nhạc Châu, bị huyện thành chiếm lĩnh. Phó Tướng giới thiệu:

"Theo tin tình báo, sau huyện này sẽ là nơi đám tặc nhân hung hăng càn quấy."

Đội hình chiến đấu, một nghìn kỵ binh dắt ngựa mà đi. Đến huyện Tam, vừa nhìn thì thấy cổng thành khép chặt, lầu trên tường thành có cờ ghi chữ Sở bay phấp phới, nhưng lại không nhìn thấy một tên lính thủ thành nào. Phó Tướng phất tay, hai tên binh sĩ cầm theo một gói thuốc nổ chạy thẳng tới cổng thành. Không có người bắn tên, cũng không có ai xuất kích. Sau khi bố trí ổn thỏa khói thuốc nổ, châm ngòi xong, hai binh sĩ rút lui.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.