Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

Chương 38




Ngày mùng sáu tháng ba, trời trong xanh, không một gợn mây, cỏ thơm chim hót. Thật đẹp.

Ngôn Mạch tâm tình thoải mái, mấy chậu hoa trên sân thượng cũng được thơm lây, được tưới tắm đầy đủ.

Bạch Thiên Trương đang đánh răng, vẫn còn buồn ngủ, như mộng du đi vào phòng ăn, ánh mắt đờ đẫn vô thần từ bữa sáng phong phú trên bàn, chuyển lên mặt Ngôn Mạch đang vui vẻ phết sốt cà chua lên bánh mì nướng.

Ánh nắng mặt trời ngày xuân buổi sớm xuyên qua cửa sổ, rơi trên người Ngôn Mạch, tạo thành một quầng sáng, anh quay đầu, ánh sáng ở bên mặt vô cùng chói mắt, Bạch Thiên Trương chỉ thấy anh hé hàm răng trắng sáng, nở nụ cười với cô, cảm nhận của cô lúc này chỉ hình dung bằng năm chữ: gió xuân quất vào mặt.

Bạch Thiên Trương bị sắc đẹp của Ngôn Mạch mê hoặc, cánh tay máy móc tiếp tục di động lên xuống đánh răng, mắt trông thấy ngọn gió xuân kia chậm rãi đi tới, trong tay cầm giấy ăn, lại tiếp tục lướt qua mặt cô: “Thiên Trương, bọt kem đánh răng của em sắp rơi xuống rồi.”

Những lời này giống như một tiếng sấm phá vỡ mộng xuân của Bạch Thiên Trương, cô lập tức mở to hai mắt, hút vào hơn nửa kem đánh răng, quay người chạy vào nhà vệ sinh.

Ngôn Mạch nhìn bóng lưng cô, mỉm cười, ngồi vào bàn tiếp tục giúp cô phết sốt cà chua lên bánh mì. Trong lòng đang tính toán lại kế hoạch ngày hôm nay. Dưới ánh mặt trời tươi sáng không thể phụ lòng cảnh xuân, anh định trước tiên đưa Bạch Thiên Trương tới công viên mới mở chơi một vòng, sau đó tới nhà hàng gần đó ăn trưa, cô luôn có hứng thú kì lạ với mấy việc này. Cơm nước xong xuôi, nếu vẫn còn sức lực và hứng thú thì đến bách hóa quảng trường Đan Lộ dạo chơi, bình thường cô vẫn ngại đến những chỗ đó vì toàn đồ xa xỉ, chỉ đến ngắm thôi, hôm nay nói gì thì nói cũng phải đưa cô đến mua đồ mà cô hay đi ngang qua nhìn. Nếu như vẫn còn thời gian, đi thả diều thì sao? Hoặc là đi thả đèn trời Khổng Minh cầu nguyện? Cô rất thích những trò của trẻ con này. Buổi tối sẽ dẫn cô tới quán lẩu cay Tứ Xuyên mà cô thèm đã lâu, có lẽ có thể mời cô ăn một ly kem,…

Ngôn Mạch đã hoàn toàn rơi vào tưởng tượng một ngày ngọt ngào bên nhau của anh và Bạch Thiên Trương, anh vui vẻ ngâm nga bài hát, nghiêng mắt nhìn Bạch Thiên Trương đã rửa mặt xong đang đi ra, đang định nói cho cô kế hoạch ngày hôm nay, nhưng đột nhiên dừng lại, sắc mặt kì quái hỏi: “Thiên Trương, sao em lại mặc đồ thể thao?” Bộ quần áo này của cô chỉ khi nào đi tập nhảy mới mặc, Ngôn Mạch nhạy cảm lập tức ngửi thấy có mùi bất ổn.

“Hả?” Bạch Thiên Trương nhìn lại trang phục của mình, tay với lấy bánh mì Ngôn Mạch đã làm sẵn cho cô, vừa nhét vào miệng vừa nói không rõ ràng: “Hôm nay đã hẹn bạn học rồi, em muốn đi tập nhảy.”

Một giây sau – “Ớ?” Bạch Thiên Trương nghi hoặc quay đầu, “Tiếng gì vậy? Ngôn Mạch anh có nghe thấy không? Hình như có tiếng thủy tinh bị vỡ.”

“…” Ngôn Mạch không nói gì, đứng lên đi ra ngoài.

“Ngôn Mạch, anh đi đâu vậy?”

“Tìm keo năm linh hai.”

Bạch Thiên Trương không hề phát hiện ra tâm tư mong manh của người đàn ông đã bị vỡ thành tám mảnh, lại còn vui vẻ tiếp tục ăn, sau đó xách túi đi ra ngoài. Lúc sắp ra khỏi cửa, cô quay đầu nhìn Ngôn Mạch giả làm mặt quỷ: “Ngôn Mạch, em cảnh cáo anh, không được bám theo em, càng không được quấy rầy em!”

Không phải cô suy nghĩ đen tối, mà thật sự Ngôn Mạch đã từng làm thế. Mấy tháng vừa qua, ở trường có rất nhiều tiệc liên hoan, nào là lễ tình nhân, kỷ niệm ngày thành lập trường, vừa mới hết bận bịu thì lại đến quốc tế phụ nữ mùng tám tháng ba. Bạch Thiên Trương vốn liều chết cũng không chịu tham gia mấy cái ngày lễ này, nhưng thân là trưởng ban văn nghệ, không thể không tự thân xuất mã, lên biểu diễn một chút. Những buổi liên hoan năm nay lại bị đám trợ lý mới vào hưng phấn bày ra đủ trò, Bạch Thiên Trương run tay cầm đống bản kế hoạch cứ lần lượt được đám đàn em trình lên, tuyệt vọng chấp nhận một sự thật: việc cô phải làm, là cùng một nam sinh nào đó nhảy một bài hiện đại nóng bỏng, gợi lên không khí mập mờ trong toàn trường, tạo cơ hội cho đám trai gái hèn mọn bỉ ổi bọn chúng phát triển gian tình.

Những cái này cô đều không dám nói với Ngôn Mạch. Trước đó không lâu, cô chỉ cùng một nam sinh trường khác khiêu vũ một điệu vô cùng trong sáng, xung quanh cũng có bao nhiêu người nhẹ nhàng nhảy múa, kết quả trong lúc quay người, cô đột nhiên thấy trong gương là gương mặt tối sầm của vị hôn phu nhà cô, giật mình hoảng sợ, không dám uốn éo cái eo già nua, đến bây giờ vẫn còn chưa hoàn hồn.

Đây chính là bài học kinh nghiệm, Bạch Thiên Trương lệ rơi đầy mặt, về sau mỗi lần đi ra ngoài, cô đều phải đổi vài lần xe buýt, quyết không thể để Ngôn Mạch đi theo.

Bạch Thiên Trương vừa ai oán vừa mở cửa, kéo cả buổi mà cửa vẫn không lay chuyển. Quay lại nhìn, một tay Ngôn Mạch đang chống trên cửa, anh cười: “Đi tập nhảy sao? Nhảy với nữ sinh hay là nam sinh?”

Bạch Thiên Trương liếm liếm môi, trong lòng thấp thỏm, nhưng ngoài mặt lại cây ngay không sợ chết đứng: “Chú Ngôn à, chú thật phiền phức. Là nữ! Ha ha, chị em tốt!”

Ngôn Mạch nhíu mày: “Vậy đi sớm về sớm. Hôn anh một cái.”

Bạch Thiên Trương biến thành sói đói, nhào tới hôn Ngôn Mạch mấy lần, sau đó mới kéo cửa vội vàng chạy đi.

Ngôn Mạch như suy nghĩ điều gì, vuốt cánh môi vừa bị Bạch Thiên Trương bạo lực ngược đãi, mỗi lần cô có việc gì dấu diếm anh, xuất phát từ tâm lý áy náy, cho nên chột dạ, dùng hôn để đền bù tổn thất, thế nên mỗi lúc như vậy, cô lại biến thành sói hú dưới trăng tròn. Nếu vậy thì lần này… Có chuyện gì đây?

Mấy giờ sau, Bạch Thiên Trương ôm cái lưng già nua đau khổ về nhà. Đi qua một nhà hàng kiểu Nhật, nhớ tới Ngôn Mạch rất thích món cá thu ở đây, vì vậy sờ sờ túi tiền, đi vào mua, cảm thấy áy náy nên mua những hai phần.

Cô sờ chìa khóa, mở cửa, cẩn thận thò đầu đi vào, Ngôn Mạch giống như từ sáng tới giờ không hề thay đổi vị trí, vẫn đang ngồi đó bên bàn cơm. Có điều lúc này ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ đã thay thế bằng sắc chiều ấm áp màu vàng cam, nửa lòng đỏ trứng ngoài cửa sổ khoác lên người Ngôn Mạch một lớp màu đồng như kim loại, trong lạnh lùng lại có chút hơi ấm. Anh ngồi đó, một tay cầm ly cà phê nhâm nhi, một tay lật giở văn bản tài liệu. Tư thế bất động như vậy, tạo thành một bức tranh màu nước tuyệt mỹ.

“Ực ực.” Bạch Thiên Trương nuốt nước miếng, không biết là vì nam sắc trước mặt, hay là vì hương thơm của món cá thu trong tay.

Ngôn Mạch phát hiện ra cô, mỉm cười đi tới đỡ lấy túi đồ trong tay cô, thân mật hôn lên trán cô: “Mệt không? Đã ăn gì chưa?”

Bạch Thiên Trương cẩn thận quan sát sắc mặt anh, xác định không phát hiện thấy dấu vết không vui mới bắt đầu nịnh nọt: “Đây, cá thu anh thích nhất.”

Ánh mắt Ngôn Mạch rất phức tạp, nhận lấy hai phần cá kia, ừm, cô quả nhiên có chuyện dấu diếm anh!

Anh ra vẻ lơ đãng hỏi: “Hôm nay khiêu vũ thế nào? Hợp tác với bạn nhảy ăn ý chứ?”

Bạch Thiên Trương nhớ tới động tác thành thục của nam sinh không biết tên kia, mơ hồ nói: “Khá tốt.”

“Đúng rồi, tiệc liên hoan Quốc tế phụ nữ ở trường em là tối mai phải không?”

Bạch Thiên Trương hơi chột dạ: “Đúng vậy. Anh muốn tới à?”

“Chưa biết, em quên ngày mai công ty anh cũng liên hoan, mời các đồng nghiệp nữ ăn cơm à?”

“Đúng rồi!” Bạch Thiên Trương lộ vẻ nhiệt tình thực sự, “Đi đi, đi đi, mời các cô ấy ăn thật ngon, tối về muộn một chút cũng không sao!”

Buổi tối ngày mùng bảy tháng ba.

Bạch Thiên Trương ở trong phòng thay đồ phía sau sân khấu, tiết mục tiếp theo chính là của bọn họ. Đột nhiên có một em gái trong ban vẻ mặt hoảng hốt chạy tới, trên đường đi va đụng vào bao nhiêu diễn viên, Bạch Thiên Trương ngơ ngác nhìn học muội đứng trước mặt mình thè lưỡi thở hồng hộc, báo cáo đứt quãng: “Học tỷ… Tiểu, Tiểu Đinh, không tới được!”

Bạch Thiên Trương trừng mắt: “Tiểu Đinh?”

“Bạn nhảy của chị ấy! Cậu ta vừa gọi điện đến, nói là dưới lầu nhà cậu ta, đường ra khỏi ngõ duy nhất đã bị một chiếc xe Hummer chắn hết cả, cậu ta không có cách nào ra ngoài được, cái xe đó lại không chịu đi. Cho nên có khả năng cậu ta sẽ đến muộn.”

Tiểu Đinh là người địa phương, Bạch Thiên Trương đã từng đến nhà cậu ta, nhớ tới cái ngõ bé tí như cái tràng gà cùng với kích cỡ khổng lồ của chiếc Hummer, cô bó tay rồi.

Cô cũng không phiền lắm nếu phải nhảy đơn, nhưng âm thanh và ánh sáng đều đã chuẩn bị cả rồi, nếu bây giờ đổi tiết mục thì vội vàng quá. Em gái học muội lau mồ hôi liên tục. Bạch Thiên Trương nghĩ nghĩ một lúc: “Ừm, được rồi, chị nhảy một mình cũng được. Âm thanh với áng sáng không cần phải đổi.”

Đúng lúc đó, tiết mục trước đã kết thúc, người dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu, Bạch Thiên Trương cũng đành chấp nhận, kéo làn váy trắng, giống như tráng sĩ hi sinh, lao lên sân khấu.

Khán giả dưới khán đài bắt đầu ghé vào nhau thì thầm, rõ ràng người dẫn chương trình vừa giới thiệu là tiết mục nhảy đôi, sao lại chỉ có một cô gái lên sân khấu?

Bạch Thiên Trương cảm giác mình như một con gà nướng bị vặt lông, còn tỏa ra mùi hương thơm ngát, mặt dày nói: “Chỉ có một mình tôi, chỉ có một mình tôi, thế thì sao?”

Cô quyết định mặc kệ người bên dưới, nhắm mắt lại, từ từ tìm lại cảm giác khi khiêu vũ, chậm rãi đợi tiếng nhạc vang lên. Trong lúc chờ đợi, hình như có người bước lên sân khấu, Bạch Thiên Trương nghĩ: “Không phải chứ? Hò hét, ném chai nước là được rồi, không đến mức người cũng muốn lên đây chứ?”

Cô vừa mở mắt, choáng váng.

Người nào đó trong truyền thuyết đáng ra lúc này phải đang ở tiệc liên hoan, lại đang mỉm cười đứng trước mặt cô. Anh chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, tôn lên thân hình vô cùng đẹp. Bạch Thiên Trương sửng sốt, cũng không để ý sắc đẹp trước mắt, nhỏ giọng nói thầm: “Anh lên đây làm gì? Anh sẽ nhảy à?”

Đang nói thì âm nhạc vang lên, cử chỉ của Ngôn Mạch dứt khoát, động tác tao nhã kéo cô vào lòng mình, cúi người nháy mắt, nói nhỏ bên tai cô: “Anh có nói là sẽ không sao?”

Trong nháy mắt, Bạch Thiên Trương đã hiểu ý của Ngôn Mạch, cô cũng bắt đầu nhảy theo điệu nhạc, nhưng vẫn lo lắng cô và Ngôn Mạch hợp tác không ăn ý. Thế nhưng chưa được vài phút, cô đã biết mình sai rồi, thật sự cô đã không hiểu rõ Ngôn Mạch. Anh hoàn toàn có thể hòa nhập vào tiết tấu của bài nhảy, phối hợp với động tác của cô. Nhìn qua cũng biết là cao thủ.

Bạch Thiên Trương thả lỏng, để mặc chính mình đắm chìm vào điệu nhảy. Cô xoay tròn, trong sự mềm mại đáng yêu lại mang theo tình cảm mãnh liệt, uyển chuyển trên từng bước chân, như gần như xa trêu đùa người đàn ông trước mặt, thân hình mảnh mai tha thướt, khi thì cúi người tới gần, lúc Ngôn Mạch gần chạm được cô lại nhanh chóng lướt đi, cuốn theo một thân váy trắng vô cùng gợi cảm, khiêu khích.

Khán giả bên dưới bắt đầu ủng hộ nhiệt liệt, không khí hoàn toàn sôi nổi. Hai chân Bạch Thiên Trương quấn vào người Ngôn Mạch, mờ ám tiếp xúc thật gần, cơ thể của hai người kề sát nhau, mỗi một động tác đều như muốn cướp cò giết người, Bạch Thiên Trương đã hoàn toàn đắm chìm trong cảm xúc, chỉ ngẩn ngơ nghe thấy bên dưới có người huýt sáo.

Bản nhạc chấm dứt, hai người đều thở hồng hộc. Ngôn Mạch đi thẳng xuống đài, Bạch Thiên Trương vào sau sân khấu, vội vàng thay trang phục, lại chạy ra trước sân khấu tìm Ngôn Mạch.

Ngôn Mạch đã đứng trước cửa phòng khiêu vũ đợi cô. Áo len mỏng giờ đã tùy tiện khoác thêm một chiếc áo vest, Bạch Thiên Trương hưng phấn chạy thẳng tới nhảy lên ôm anh: “Ngôn Mạch Ngôn Mạch! Hóa ra anh khiêu vũ giỏi như vậy! Anh thật là lợi hại!”

Ngôn Mạch quay người, cười buồn rười rượi: “Hóa ra em cùng với người khác khiêu vũ kiểu này đấy.”

“…” Sắc mặt Bạch Thiên Trương trắng bệch, lập tức chạy trối chết.

Ngôn Mạch vươn tay kéo cô lại, cười ha ha nói: “Chắc có lẽ em không biết, anh còn có một chiếc xe Hummer nhỉ?”

Bạch Thiên Trương vứt bỏ ý định chạy trốn, giữa một buổi tối yên bình vui vẻ, sao cô lại có cảm giác, gió quất vào mặt không phải gió xuân, mà là gió đông lạnh thấu xương…

Tiểu Đinh, cậu vất vả rồi!