Thiên Tung Xinh Đẹp

Chương 1: Máu nhuộm Ngọc Phong




Ngọc Ma Phong cao vút trong mây, ít ai lui tới, quanh năm mây mù lượn lờ. Tuy bị gọi là nơi ma ám, nhưng cũng tràn đầy tiên khí. Mà giờ phút này trong không khí lại ngập đầy mùi máu tanh. Thánh cung thần bí trước kia nay trở thành khắp nơi nhuốm đầy máu. Cả Ngọc Ma Phong đều bị bao phủ dày đặc bởi sát khí.

Trên đỉnh Ngọc Ma Phong, ở một góc nhỏ không ngờ lại đang tụ tập gần vạn người. Trong những người này có cả Kiếm Thánh cùng với Kiếm Tông và Kiếm Tôn. Còn lại một bộ phận nhỏ là Kiếm Đế và Kiếm Tiên. Với đội hình này dễ dàng khiến người ta nghĩ đến phải chăng tất cả cao thủ trên đại lục đều quy tụ về đây hay không. Bọn họ lúc này trên tay đều cầm vũ khí, bày ra thế trận sẵn sàng đón quân địch. Tầm mắt mọi người đều tập trung vào hai người một nam một nữ đang bị vây bên trong. Cho dù bọn họ đều là những kẻ mạnh từng tung hoành ngang dọc, giờ phút này, trong mắt cũng nhịn không được để lộ ra vẻ tham lam, thẳng tắp hướng về phía đôi nam nữ kia.

Đó là một đôi nam nữ xinh đẹp vô cùng. Nàng kia da thịt nõn nà, mặt tựa phù dung, đôi mắt lóng lánh nước nhìn như nhu nhược lại toát lên vẻ kiên định vĩnh viễn không khuất phục. Áo trắng phiêu diêu như tiên nữ, mặc dù trên người đã nhuộm đầy máu tươi nhưng cả người nàng vẫn như một đóa bạch liên đẹp nhất thiên hạ, đẫm máu mà nở, nét đẹp không ai sánh bằng, cướp đoạt lòng người. Nhưng làm người ta kinh ngạc nhất là, nam tử bên người nàng còn muốn đẹp hơn một chút. Môi anh đào, làn da trắng như tuyết, xinh đẹp đến sinh tình, đôi mắt màu tím như nước phát ra ánh sáng chói mắt, mái tóc tím tùy ý bay lên kiêu ngạo trong gió. Không ai hoài nghi, nam tử có dung mạo đẹp như yêu nghiệt này chính là Ám Dạ Vương. Mặc dù hắn đang mặc trên người là áo bào đã bị máu tươi nhuộm đỏ, khắp người chịu trọng thương, nhưng khí phách vẫn khiến mọi người trong lòng cảm thấy sợ hãi.

Mặc dù trận chiến này nhìn vào thì thấy như thực lực có chênh lệch nhưng không ai dám hành động thiếu suy nghĩ. Lúc này, trong đám người đột nhiên xuất hiện âm thanh xôn xao, mọi người chỉ cảm thấy không khí dao động dữ dội. Ngẩng đầu lên đã thấy xuất hiện năm người. Năm người này không ngờ đều là cấp bậc Kiếm Tiên. Chỉ thấy bọn họ đứng giữa trời, áo bào không gió mà bay, áp lực mạnh mẽ từ trong thân thể bọn họ hung mãnh tràn ra, uy hiếp đôi nam nữ kia. Trong không khí chợt nổ tung chấn động khắp một vùng mắt thường cũng có thể thấy được, rất nhiều người cấp bậc Kiếm Thánh đã bị đánh bật ra ngoài. Năm đánh hai, đây vốn là trận chiến không công bằng. Nam tử có vẻ ngoài đẹp đẽ kia dùng sức một mình nhận tất cả kiếm thế, cơ thể sớm đã không chịu nổi gánh nặng bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi.

"Ha ha, Ám Ma Thánh vương, hiện giờ Ám Ma Tộc chỉ còn lại một mình ngươi thôi. Ta khuyên ngươi không nên chống cự nữa. Ngoan ngoãn giao ra huyết phách cùng với Thánh Kiếm quyết đi. Nếu không, đừng trách lão phu ra tay tàn nhẫn!" Một lão giả có vẻ như lớn tuổi nhất trong năm người kiêu căng nói.

"Ha ha, rốt cục cũng không giấu nổi đuôi cáo, huyết phách sao?" Nam tử kia cũng chính là Ám Ma Thánh vương dương môi nở nụ cười mị hoặc, "Thực ngại quá, ông đã tới muộn một bước, ta không cẩn thận đã ăn mất rồi. Về phần Thánh Kiếm quyết, Tuyết Nhi, nàng cho sao?" Hắn nhìn về nữ tử xinh đẹp tuyệt mỹ trong lòng, ôn nhu mỉm cười hỏi.

"Diệp ca ca, chàng cũng không phải không biết, bản Thánh Kiếm quyết ngày hôm qua thiếp không cẩn thận đã lỡ đốt trụi chỉ với một mồi lửa. Làm thế nào cho đây?" Hai người một hỏi một đáp rất ăn ý. Nhưng nội dung thảo luận lại làm mọi người giận sôi lên. Huyết phách và Thánh Kiếm quyết trong truyền thuyết không ngờ lại cùng bị mất.

Khuôn mặt lão giả kia lộ vẻ tà ác, lạnh lùng cười, suy nghĩ lại nói: "Diệp Phong, ngươi đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, huyết phách không dễ nuốt như vậy đâu." Lão lại nhìn nữ tử kia, sắc mặt hơi rơi vào trầm mặc nói: "Mục Tiêm Tuyết, ngươi thân là Thánh nữ của Thánh môn lại cấu kết với Ám Ma Tộc, còn một mình mang đi sách cổ của Thánh môn, tội ác tày trời. Nhưng nhờ đế vương Thánh Thiên quốc bệ hạ cầu tình cho ngươi, chỉ cần ngươi đem Thánh Kiếm quyết giao ra đây, ngoan ngoãn trở về làm Thánh Thiên Vương Phi, chuyện trước kia có thể bỏ qua."

Lão giả kia còn chưa nói hết, một tràng cười to đã cắt ngang lời nói xằng bậy của lão, "Ha ha ha ha, Diệp ca, lão rùa già kia thật sự là buồn cười quá! Nè, lão rùa già, ông nói xong chưa, nói xong rồi thì động thủ đi, bà cô đây không rảnh ở nơi này nghe ông nói láo!" Mọi người nghe xong lời này thì cả kinh trợn mắt há hốc mồm. Ai có thể nghĩ đến một nữ tử xinh đẹp như tiên lại phun ra những lời hung hãn như vậy. Lúc này, sắc mặt của năm lão giả đã trở nên xanh mét.

"Tuyết Nhi, cái này thưởng cho nàng." Nói xong Diệp Phong cực kỳ ôn nhu hôn lên môi anh đào của Mục Tiêm Tuyết. Hai người không coi ai ra gì, hết sức dây dưa triền miên. Bọn đàn ông thanh niên chung quanh nhìn xem ai cũng ghen tị oán hận, phía nữ thì vừa ghen tị vừa ước ao. Cảnh này đập vào mắt năm lão giả kia khiến họ gần như muốn phát điên. Diệp Phong dùng khóe mắt thu hết phản ứng của mọi người xung quanh vào mắt. Trong lòng cười lạnh, lòng dạ con người quả nhiên đều xấu xa. Hắn lại nhìn về phía thê tử xinh đẹp trước mặt, trong mắt thoáng hiện lên vẻ không đành lòng.

"Tuyết Nhi, chuẩn bị xong chưa?"

"Diệp ca ca, không cần chuẩn bị, chỉ cần ở chung một chỗ với chàng, dù là lên trời hay xuống địa phủ, Tuyết Nhi tuyệt không một câu oán hận. Chỉ tội cho Thiên Nhi đáng thương, nó còn nhỏ như vậy. . . . . ." Nói đến đây, Mục Tiêm Tuyết cuối cùng nhịn không được từng giọt từng giọt lệ rơi xuống.

"Tuyết Nhi, yên tâm đi, hiện giờ, Thiên Nhi hẳn đã có đủ thời gian chạy thoát rồi, nó là con của chúng ta, ta tin tưởng nó nhất định có thể trưởng thành trở thành một cường giả. Nếu tương lai hữu duyên, nó tìm được huyết phách nhất định có thể khôi phục lại Ám Ma Tộc, vang danh thiên hạ. Lúc này, người làm cha mẹ như chúng ta chỉ có thể tặng cho nó một phần lễ vật cuối cùng đó thôi."

Diệp Phong và Mục Tiêm Tuyết nói chuyện cực kì nhỏ, khéo léo che khuất, nhìn qua giống như hai người đang triền miên, thực ra là đang giở trò. Năm lão giả kia hiển nhiên cực kỳ không kiên nhẫn.

"Tần Duyệt, đừng nhiều lời với bọn chúng nữa, cứ giết tên tiểu tử Diệp Phong đó, bắt Mục Tiêm Tuyết lại là được." Một lão giả dáng người ục ịch, vẻ mặt hung ác tức giận nói. Người này cũng là một trong năm đầu lĩnh của Thánh môn ngũ tông, đại trưởng lão Tiêu thị tông môn Tiêu Tịch.

Tần Duyệt nghe xong lời này, trong lòng thầm mắng một tiếng: ‘ngu ngốc! Dù không kể đến tên Diệp Phong thực lực đã đạt đến cấp ma kia, nếu muốn tùy tiện ra tay, giả sử không chiếm được huyết phách cũng đành không nói làm gì, lỡ như lại làm Mục Tiêm Tuyết bị thương, đắc tội với đế vương Thánh Thiên thì mất nhiều hơn được’. Tần Duyệt nhìn nhìn người từ khi lên đỉnh Ngọc Ma Phong đến giờ không nói một lời nào, đại trưởng lão Mục thị tông môn Mục Thiên Thành, trong lòng thầm mắng: Lão Hồ Ly!

Tần Duyệt miễn cưỡng bày ra nụ cười mỉm, nói: "Mục trưởng lão nghĩ sao?"

"Lão phu cũng không có thể diện đi đoạt huyết phách kia, tuy nhiên Thánh Kiếm quyết là thánh vật của bổn môn bị mất đi, lão phu nói gì cũng phải đem nó trở về." Mục Thiên Thành không nói thì thôi, lời vừa nói ra lập tức làm người khác kinh ngạc. Lời ông ta nói tương đương với ý muốn độc chiếm Thánh Kiếm quyết. Thánh môn ngũ tông bọn họ lâu nay luôn luôn nội đấu không ngừng. Mục thị Thánh môn đứng đầu nhiều năm, nay chính Thánh nữ của Mục thị Thánh môn đánh cắp Thánh Kiếm quyết. Vậy mà giờ, Mục thị Thánh môn còn dám có ý nghĩ muốn độc chiếm Thánh Kiếm quyết. Thật sự là tức chết người khác!

Trưởng lão ngũ tông đang tranh luận không ngớt, đột nhiên, có người hô to: "Mau nhìn xem! Bọn họ làm sao vậy?"

Mọi người theo tiếng hô nhìn lại, chỉ thấy giữa sân, thân thể hai người đang ôm nhau kia tỏa ra ánh sáng màu hồng mờ ảo. Năm đại trưởng lão nhìn đến cảnh này đồng tử không khỏi co rụt lại, quát to: "Nguy! Bọn chúng muốn dùng kiếm khí để tự sát, mau rút lui!"

Nhưng những lời này vẫn chưa nói xong, ánh sáng màu hồng trong cơ thể Diệp Phong cùng Mục Tiêm Tuyết bỗng nhiên phá thể mà ra, mang theo uy lực hủy thiên diệt địa dũng mãnh bắn ra bốn phương tám hướng. Khí tức nóng rực trực tiếp khiến rất nhiều Kiếm Tông lập tức bị hòa tan, Ngọc Ma Phong nhất thời bị bao phủ bởi một màn mưa máu. Lúc này, không ai chú ý tới, giữa lớp nham thạch có một vòng ánh sáng màu vàng kim bao trùm lấy một đứa trẻ, như ẩn như hiện.